Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 57


Edit: Khanh Lam


Chỉ một tuần sau khi khai giảng ở Đại học C.


Diễn đàn sinh viên của khóa mới đã nổ tung. Tin đồn lan khắp nơi rằng lứa tân sinh viên năm nay có nhan sắc đồng loạt bùng nổ, đặc biệt là hai cái tên nổi bật nhất: Trình Diệp – sinh viên khoa Kiến trúc, người đạt điểm cao nhất toàn trường năm nay; và Kỷ Yên – cô nàng tân sinh viên khoa Kinh tế – Quản lý được mệnh danh là tiểu yêu tinh, người đã khiến danh hiệu hoa khôi các khóa trước của Đại học C bị hạ gục trong vài nốt nhạc.


Thời điểm ấy, công việc đầu năm học vô cùng bận rộn. Hai khoa lại nằm cách nhau gần nửa khuôn viên, nên suốt gần một tuần, Kỷ Yên vẫn chưa có cơ hội gặp mặt Trình Diệp.


Vừa hoàn tất kỳ kiểm tra đầu vào, cô đã bị cô bạn cùng phòng Trần Hoa Hoa kéo đi dự buổi giao lưu của hội sinh viên hai khoa.


“Cục cưng Kỷ Yên, cậu nhất định phải đi với tớ đó! Tớ đã nói với bên hội rồi, ai nấy đều trông chờ cậu xuất hiện hết!”


Kỷ Yên vốn chẳng hứng thú gì với mấy buổi giao lưu này, chẳng bằng đi cùng Diệp ăn một bữa tối rồi chọc ghẹo cậu vài câu.


Cô cầm điện thoại, mở Wechat, ấn vào biểu tượng đen trơn quen thuộc.


[Pháo Hoa khác biệt]: [Anh đẹp trai, tối nay ăn cùng em không?]


Một lúc sau, bên kia mới trả lời.


[.]: [Ừ, có lẽ anh sẽ về muộn chút. Nếu đói thì gọi cho anh.]


Biết cậu bận, Kỷ Yên không níu kéo, chỉ gửi lại một sticker [OK] rồi tắt điện thoại.


Trần Hoa Hoa liếc nhìn, cười mờ ám: “Gì đây, người đẹp Kỷ, cậu có người thương rồi hả?”


Cô chớp mắt đầy bí ẩn: “Đoán xem?”


“Đoán là không có! Đừng cãi, hôm qua cậu nợ tớ một bữa, hôm nay đi với tớ đến buổi liên hoan là xong nợ. Cậu phải đi đấy!”


“Nhưng tớ đã hẹn ăn tối với người ta rồi, không gạt cậu đâu.”


“Thì đi với tớ buổi chiều thôi, tối cậu về sớm là được, đôi bên đều vui vẻ.”


Kỷ Yên mím môi, cân nhắc một lát rồi gật đầu: “… Được rồi.”


Điều kiện cuối cùng của cô chính là phải kịp về trước bữa tối.


Buổi giao lưu là do khoa Kinh tế – Quản lý phối hợp cùng một vài khoa khác tổ chức. Nhưng khi Kỷ Yên xuất hiện, không khí dường như biến thành sân khấu riêng của cô.


Cô mặc chiếc váy liền thân màu hồng phấn nhạt, kiểu dáng tối giản của một nhà thiết kế nổi tiếng. Mái tóc đen được nhuộm màu nâu hạt dẻ gam màu thời thượng nhất hiện tại, uốn lượn nhẹ, buông lơi trên vai.


Ngũ quan của cô vốn đã sắc nét, đôi môi đỏ khẽ cong lên, nụ cười nhàn nhạt.


Vẻ đẹp vốn tự nhiên không cần son phấn, nay điểm thêm chút trang điểm nhẹ càng khiến cô trở nên rực rỡ, dẫu giữa cơn bão cấp mười vẫn đủ khiến người ta chụp 360 độ không góc chết.


Gương mặt ấy tươi sáng, kiêu ngạo, khiến cả khán phòng như có thêm ánh sáng. Nhưng khi ánh mắt cô bắt gặp ai đó vừa bước vào cửa, nụ cười trên môi khẽ cứng lại, cổ cũng rụt về.


Không gian bên trong ồn ào náo nhiệt, ánh đèn lung linh, tiếng nói chuyện rì rầm không dứt. Còn ở cửa, chàng trai đứng đó, mặc sơ mi trắng và quần đen ống đứng, dáng người cao thẳng, đôi chân dài được đường cắt tinh tế càng tôn lên vẻ tuấn tú.


Trình Diệp.


Dường như cậu đã thay đổi.


Năm xưa, cậu là một thanh niên mang nét u ám, như muốn lẩn vào bụi mờ của thế gian.


Còn giờ đây, cậu đã ổn định, khí chất điềm đạm, đứng trước giáo sư danh tiếng vẫn có thể tự tin, bình thản. Cậu ôm trong tay một chồng tài liệu dày cộp, đó là giáo trình mà cậu đang tự học thêm về vật liệu kiến trúc.


Tất cả tạo nên một dáng vẻ chững chạc, hòa giữa sự lạnh lùng và khí thế mạnh mẽ, chỉ cần cậu khẽ cong môi cười, ánh nhìn xung quanh liền bị hút sạch.


Dù Kỷ Yên đã nhìn cậu hàng trăm lần, nhưng lần nào cũng như lần đầu, tim lại lỡ một nhịp.


Giữa đám đông huyên náo ấy, cậu vẫn như xưa, luôn là người đầu tiên nhìn thấy cô, dù cô đang ngồi khuất giữa vòng vây của mấy đàn anh đàn chị, mải mê ăn miếng bánh kem trong tay.


Ánh mắt họ chạm nhau.


Trình Diệp là người đầu tiên rút lại nụ cười. Cậu liếc thoáng qua mấy chàng trai đang vây quanh cô, ánh nhìn lạnh đi một chút, rồi lại nhìn lướt lên tấm băng rôn trên sân khấu.


Khi ánh mắt anh dừng ở hai chữ “Liên hoan”, nét mặt vẫn không đổi. Nhưng Kỷ Yên hiểu, cậu đang khó chịu.


Bởi cô nhận ra, quai hàm cậu khẽ siết lại, đầu hơi cúi, đầu lưỡi khẽ chạm vào má trong, đó là động tác quen thuộc mỗi khi cậu mất kiên nhẫn.


Ngay sau đó, điện thoại trong túi cô rung lên.


[.]: [Bánh kem ngon không?]


Kỷ Yên bình thản rút khăn giấy, lau nhẹ khóe môi rồi phủi bụi trên váy, đứng dậy duyên dáng nói: “Các anh chị, nhà em có việc gấp, em xin phép về trước.”


Mặc kệ những lời níu kéo hay thở dài tiếc nuối phía sau, cô chỉ mỉm cười, cúi đầu nhắn lại.


[Pháo Hoa khác biệt]: [Cũng tạm thôi.]



[Pháo Hoa khác biệt]: [Không ngon bằng anh.]


*


Tin đồn lan nhanh khắp trường: “Hoa khôi khoa Kinh tế và nam thần khoa Kiến trúc Đại học không ưa nhau.”


Người ta kể rằng trong một lần thực hành ở phòng thí nghiệm, Kỷ Yên bị bắt gặp bước ra cửa sau, mặt đầy giận dữ, đóng sầm cửa lại, trong khi Trình Diệp ở phía trong vẫn bình thản như không, quay lưng đi hướng ngược lại.


Không có gì rồi, hai người họ chẳng có gì cả.


Cho đến buổi lễ kỷ niệm trường cuối năm nhất, trời bất ngờ đổ mưa lớn giữa phần hai của chương trình.


Dù mái che bị gió quật rung bần bật, buổi tiệc vẫn tiếp tục.


Hai MC một nam một nữ cùng nhau dẫn chương trình. Kỷ Yên khi ấy mặc chiếc váy bó sát màu champagne phiên bản giới hạn, eo thon, vai trần, làn da trắng mịn như sứ. Lớp trang điểm tinh tế, đôi môi đỏ nổi bật, chỉ cần cười khẽ cũng đủ khiến ánh đèn dừng lại trên cô.


Cô cầm micro, nhẹ giọng trao đổi lời dẫn với nam MC bên cạnh. Giọng cô mềm mại, ngọt ngào, có chút trêu ghẹo tự nhiên khiến người nghe không khỏi ngẩn ngơ.


Mấy lần, nam MC đỏ mặt, ngẩn người, suýt quên mất lời thoại.


“Trời ơi, khuôn mặt này, dáng người này… Hoa khôi của trường mình mà không vào showbiz đúng là phí quá!”


“Cô ấy không muốn thôi! Nghe nói từng có nhiều công ty giải trí mời, cô ấy đều từ chối hết. Dù sao người ta là tiểu thư nhà họ Kỷ ở thành phố Vân, vừa giàu vừa đẹp, gái đẹp giàu có chính hiệu đấy còn gì.”


“Thế thì cũng đúng thôi. Người ta có tư cách để kiêu, tụi mình đừng mơ với tới. Đứng ngắm từ xa là đủ rồi.”


Ở hàng ghế cuối, Trình Diệp ngồi tựa ghế một cách thờ ơ. Bên cạnh là giáo sư hướng dẫn rất coi trọng cậu và một chị học viên cùng nhóm nghiên cứu đang tìm cách bắt chuyện với cậu.


Nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện, cậu khẽ bật cười.


Cậu chậm rãi chỉnh lại ống tay áo, nụ cười nở trên môi, ánh mắt bình thản hướng lên sân khấu.


Không hiểu sao, chỉ một động tác ấy, không khí quanh khẽ lại trở nên lạnh hơn vài phần.


Mọi người đều tưởng khẽ đang cười khinh thường.


Chị học viên bên cạnh cố ra vẻ tinh tế, hạ giọng nói nhỏ: “Trình Diệp, hay là mình ra ngoài dạo chút nhé? Ở đây ồn quá, chắc em cũng không thích…”


Trình Diệp không trả lời.


Cho đến khi Kỷ Yên bước xuống khỏi sân khấu, đi vào hậu trường, tầm mắt khẽ mới dời đi.


Cậu đứng dậy, mỉm cười nhìn xuống: “Ai nói là tôi không thích?”


Cơn mưa dần tạnh, tiếng nhạc lắng xuống. Trình Diệp đứng dậy, bóng dáng cao lớn, trầm tĩnh, lạnh lùng bước ra khỏi hội trường.


Ngày hôm sau, diễn đàn trường lại nổ tung.


Trần Hoa Hoa vừa lướt điện thoại hóng hớt vừa càm ràm khuyên bảo: “Bé Yên này, nghe chị Hoa nói nè. Đại học là để làm gì? Đương nhiên là để vui chơi, yêu đương, tận hưởng tuổi trẻ chứ! Cậu nhìn xem, đợt này mấy anh khóa mới toàn trai đẹp, toàn nhân vật nổi bật đấy. Cậu có thấy ai hợp mắt không? Nói đi, chị gửi Wechat cậu cho người ta!”


Đúng lúc ấy, trang chủ diễn đàn bật ra một bài viết mới được ghim lên đầu. Trần Hoa Hoa tiện tay bấm vào.


Mạng hơi chậm, ảnh hiện lên từng tấm một.


Vừa xem được mấy giây, cô suýt sặc nước, há hốc mồm rồi lắp bắp kêu lên: “Cái… cái gì thế này!!!”


“Á á á á á Kỷ Yên!!!”


Trên ảnh là cảnh hậu trường buổi lễ hôm qua, ánh đèn mờ mịt.


Trong phòng hóa trang, cô gái trong bộ váy dài ướt đẫm nước mưa, khoác một chiếc áo khoác nam rộng thùng thình trên vai, bị ai đó ghì chặt bên bàn trang điểm.


Chàng trai đứng phía sau, tay giữ cằm cô, cúi xuống hôn như bão tố.


Cô gái khẽ nghiêng đầu đón lấy nụ hôn ấy, đôi môi đỏ mọng, hai má ửng hồng, vạt váy bị đẩy lên, lộ ra đôi chân thon dài trắng mịn, vừa thuần khiết vừa gợi cảm đến nghẹt thở.


Mà cô gái trong ảnh…


“Đúng rồi, là tớ.” Kỷ Yên thản nhiên thừa nhận.


Khi nhớ lại nụ hôn mãnh liệt đêm qua, cậu hôn lên má, lên mi, lên hàng mi dài và môi cô, vừa hôn vừa khàn giọng gọi: “Yêu tinh…”


Khiến người ta khó lòng kiềm chế, nóng bỏng và sâu đến mức chỉ cần nhớ lại cũng khiến cô đỏ mặt, tim đập thình thịch.


Trần Hoa Hoa hét ầm lên: “Kỷ Yên!! Cậu có bạn trai bí mật từ bao giờ thế hả?! Sao không nói sớm, thế thì tớ đi mai mối làm cái gì!”


“Cậu cũng đâu có hỏi.”


“Cậu!”


Diễn đàn trường như nổ tung vì một chủ đề mới rằng “Ai là chàng trai có bóng lưng đẹp nhất?”.


Các nhân vật nổi bật của từng khối đều bị đào lên bàn tán sôi nổi. Giữa lúc đó, có người ẩn danh để lại một bình luận: “Không ai thấy cái áo này quen quen à? Hôm qua hình như tôi thấy nam thần của trường mình mặc giống vậy thì phải?”



“Đừng lôi thần tượng của bọn tôi vào, cảm ơn.”


“Có gan thì đừng ẩn danh! Ai chẳng biết hai người họ không ưa nhau?”


“Tắt mic giùm!”


Người kia bị chửi cho không còn mảnh giáp, lủi mất dạng.


Kỷ Yên lén thoát khỏi diễn đàn, mở Wechat gửi tin nhắn cho Trình Diệp.


[Pháo Hoa khác biệt]: [Người ta đồn rằng tối qua người hôn em là nam thần khoa Thể dục đó.]


Vài giây sau…


[.]: [Cậu ta dám à.]


[Pháo Hoa khác biệt]: [Anh đang đứng cuối bảng bình chọn đấy, chàng trai trẻ, anh sa sút rồi.]


Mười phút sau.


Diễn đàn sập hoàn toàn. Bất kể bấm vào bài nào cũng chỉ hiện lên dòng “máy chủ gặp lỗi”.


Cùng lúc đó, tài khoản Weibo mấy nghìn năm không đăng bài đã phủ bụi bất ngờ online.


Tên là cy111, một tài khoản không hề đăng bài nào vậy mà lại có đến vài nghìn người theo dõi.


Ngay sau đó, điện thoại Kỷ Yên rung lên.


Cô mở ra…


cy111: [@Khói Lửa Pháo Hoa, thích đến phát điên.]


Góc phải màn hình Weibo lập tức nhảy lên +999 tin nhắn đỏ rực.


Điện thoại rung liên hồi như sắp nổ tung.


Chị khóa trên trong phòng thí nghiệm cắn môi, ánh mắt dán chặt vào dòng trạng thái ấy, như muốn xuyên thủng màn hình.


Chị ấy chợt nhớ đến lời Trình Diệp nói đêm qua, giọng khẽ mang theo ý cười trêu chọc: “Ai nói là tôi không thích?”


Với cô, rõ ràng là cậu…


“Thích đến phát điên.”


Chỉ vài chữ ấy, nối liền thành một câu.


Chẳng bao lâu, Wechat của Kỷ Yên tràn ngập tin nhắn từ khắp nơi, bạn bè thi nhau oanh tạc, khiến cô mệt đến mức gần như ngã gục.


Tin nhắn ghim trên đầu danh sách lại sáng lên.


Khung trò chuyện vẫn dừng ở dòng trêu chọc vu vơ cô vừa gửi khi nãy.


[Pháo Hoa khác biệt]: [Anh đang đứng cuối bảng bình chọn đấy, chàng trai trẻ, anh sa sút rồi.]


Sau đó cậu trả lời.


[.]: [Không phải em thích mấy chó con sa sút nhất à?]


Ký ức như cuộn phim tua ngược.


Cô chợt nhớ đến đêm tuyết năm nào, cô cười khẽ, ngẩng đầu nâng cằm cậu, giọng vừa nghịch ngợm vừa mềm mại: “Chó con sa sút.”


Câu nói năm ấy cậu vẫn luôn ghi nhớ đến tận bây giờ, và hôm nay, trả lại nguyên vẹn cho cô.


*


Năm hai đại học, Kỷ Vĩnh Xương và Nhiếp Phương chính thức ly hôn.


Khi ấy, Kỷ Yên vừa về nhà lấy đồ, thấy người đàn bà đanh đá Nhiếp Phương ban đầu la hét chửi rủa, xỉa xói nhà họ Kỷ không tiếc lời. Đến khi vệ sĩ vào kéo đi, bà ta lại bật khóc thảm thiết, nước mắt lã chã, cầu xin Kỷ Vĩnh Xương vì nghĩa vợ chồng bao năm đừng để bà ta ra đi tay trắng.


Vừa khóc, bà ta vừa quỳ rập đầu “bộp bộp”, âm thanh khiến ai nghe cũng phải rùng mình.


Đúng lúc đó, Thư Phi Phi chạy ra, vừa gọi “mẹ ơi”, vừa khóc lóc “chú Kỷ ơi”.


Mấy năm qua hình như cô ta như thể đã học được tinh túy của mấy con thảo mai, khóc mà lông mày không hề nhíu, nước mắt cứ lăn dài, hi vọng Kỷ Vĩnh Xương vốn mềm lòng sẽ mủi lòng.


Nhưng đáng tiếc, hôm nay Kỷ Yên có mặt.


Cô đứng bên cạnh, để gió lướt qua vai áo, dáng vẻ thản nhiên như người ngoài cuộc.


Thư Phi Phi bò trên đất, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hằn học, độc địa.


Cảnh tượng ấy khiến người ta nhớ lại năm xưa…



Vẫn căn nhà này, khi Kỷ Vĩnh Xương dắt mẹ con họ Thư vào cửa, Kỷ Yên từng đứng trên ban công tầng hai, bình thản cúi xuống nhìn họ, vẻ ung dung như thể đã biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra.


Từ trong xương, cô toát ra thứ kiêu ngạo tự nhiên khiến Thư Phi Phi bị nghiền nát đến tận cùng.


Cô ta hận.


Hận số phận quá bất công, vì sao có người sinh ra đã đứng trên đỉnh tháp, còn cô ta và mẹ lại phải trôi dạt, khổ sở từng ngày.


Năm ấy, cuộc sống của Thư Phi Phi không mấy tốt đẹp.


Thi rớt đại học, chỉ đậu vào một trường cao đẳng hạng ba, suốt ngày ăn diện khoe khoang, chẳng chuyên tâm học hành.


Giữa tiết trời ấm áp, bên ngoài vang lên tiếng xe dừng lại.


Thư Phi Phi vội quay đầu, nhìn thấy gì đó liền ngừng khóc, ngẩng cằm, kéo mẹ đứng dậy, cao giọng nói: “Rồi các người sẽ phải hối hận! Mẹ, đi thôi, bạn trai con đến đón rồi!”


Cô ta kiêu ngạo quay người, thấy một người đàn ông lùn, mập, từ chiếc Audi bước xuống, vừa chạy vừa gọi: “Phi Phi, lại đây nào!”


Dáng người tròn ú, da đen sạm, trông như cục than lăn dưới nắng, đeo cặp kính dày, tướng mạo tầm thường.


Thư Phi Phi cố tình nói thật to để mọi người nghe rõ: “Đây là Lý Đạo Nhân, bạn trai tôi, hiện là cổ đông lớn của Tập đoàn Cực Ái!”


Mất đi một nhà họ Kỷ thì sao?


Cô ta vẫn bám được người khác cơ mà!


Kiêu ngạo, tự mãn như thể sắp tràn ra khỏi khuôn mặt.


Nhưng cô ta lại không thấy, trong khoảnh khắc nhận ra Kỷ Vĩnh Xương, ánh mắt Lý Đạo Nhân bỗng sáng rực.


Gã vội cúi người, nở nụ cười nịnh nọt: “Vị này… chẳng phải Tổng giám đốc Kỷ sao? Trời ơi, lâu quá không gặp!”


Kỷ Vĩnh Xương: “Cậu là?”


“Ha ha, ba năm trước khi ông đến thị trấn Vân Long khảo sát dự án, tôi là người phụ trách tiếp đón ngài đó!”


Kỷ Vĩnh Xương mỉm cười, hỏi: “Ra vậy, cũng lâu rồi nhỉ. Giờ cậu làm ở đâu?”


“Ha ha, không dám giấu ông, giờ tôi chỉ là một giám đốc nhỏ của Tập đoàn Cực Ái thôi, sau này còn mong ông giúp đỡ nhiều…”


Gã vừa nói vừa nịnh bợ tiến lại gần, trong đầu đã tính toán: Thư Phi Phi có quan hệ gì với Kỷ Vĩnh Xương? Nếu quen biết thật, dự án gã đang đau đầu kia chẳng phải có cơ hội sao!


Ai ngờ, Thư Phi Phi nghe thấy hai chữ giám đốc nhỏ liền trừng mắt: “Cái gì cơ?! Giám đốc nhỏ á?!”


Lúc gã tới trường v* v*n cô ta, chẳng phải nói là cổ đông lớn sao?


Cô ta tức giận, tát cho gã một cái thật mạnh.


“Chát!” một tiếng, Lý Đạo Nhân sững người rồi nổi điên túm tóc cô ta: “Đệt, con đ* này, dám đánh ông à?!”


Nhiếp Phương thấy con gái bị yếu thế cũng lao vào, thế là cả ba người túm tóc, xô đẩy, chửi bới loạn xạ.


Kỷ Vĩnh Xương chỉ chau mày.


Kỷ Yên phất tay với vệ sĩ: “Đuổi ra ngoài đi, ồn quá.”


Vệ sĩ nhận lệnh, chẳng bao lâu, tiếng cãi vã cũng tan biến ngoài cửa.


Kỷ Yên không còn hứng xem kịch, kéo vali vào nhà.


Kỷ Vĩnh Xương gọi cô lại: “Yên Yên, dạo này ở trường thế nào? Có gì cần thì cứ nói với bố…”


“Tốt ạ. Không thiếu gì hết, tiền đủ, học hành suôn sẻ, cuộc sống ổn định.”


Vừa dứt lời, chuông cửa vang lên.


Kỷ Vĩnh Xương cau mày, tưởng hai mẹ con kia quay lại, nhưng khi mở cửa, lại thấy một chàng trai cao ráo, tuấn tú, khí chất chững chạc.


Cậu lễ phép: “Chào chú, con đến đón Kỷ Yên.”


Kỷ Vĩnh Xương sững người mười giây, sau đó lùi ra sau, nói: “Ừ, vào nhà nghỉ chút đi.”


Cậu lễ độ mà tự tin, nói năng chừng mực, khiến ông ta vừa nhìn đã thấy hài lòng.


Sau bao năm bôn ba, tuổi già khiến ông ta thêm trống trải, đôi khi lại nhớ đến Trương Vận. Nếu bà ấy còn sống, hẳn cũng sẽ thích chàng trai này.


Trình Diệp mặc đồ hè gọn gàng, cánh tay rắn chắc, dễ dàng xếp từng kiện hành lý của cô lên cốp xe.


Kỷ Yên đứng xa xa, len lén ngắm nhìn.


Kỷ Vĩnh Xương đứng bên cạnh nói: “Bố từng gặp chàng trai này rồi.”


Kỷ Yên ngẩn người.



Hình như là đã có tuổi, lúc nói chuyện, mắt Kỹ Vĩnh Xương hơi nheo lại, tư thế như đang hồi tưởng. Cô cũng nhìn thấy nếp nhăn nơi đuôi mắt ông ta đã sâu hơn.


“Giờ cậu ấy là bạn trai con à?”


Kỷ Yên cũng khẽ cười, nói: “Vâng. Và sau này sẽ còn là con rể của bố.”


Tim Kỷ Vĩnh Xương khẽ run.


Bao năm rồi, đây là lần đầu ông ta thấy con gái thật lòng mỉm cười trước mặt mình.


Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến ông ta suýt quên, Yên Yên của ông ta từng cười rạng rỡ đến thế nào.


“Ra ngoài có người che chở, bố cũng yên tâm rồi.” Ông ta vỗ nhẹ vai cô, trịnh trọng nói.


Kỷ Yên “vâng” một tiếng, bước đi vài bước, rồi quay đầu lại: “Bố… con có mua ít đông trùng hạ thảo, để trên bàn làm việc. Lúc rảnh nhớ bảo dì Trương hầm canh uống nhé. Bố gầy đi nhiều rồi.”


Nói xong, cô quay người đi.


Bóng dáng mảnh mai, nhẹ như gió, biến mất sau cánh cửa, tựa như chưa từng xuất hiện.


Chỉ đến khi gió lạnh thổi rát mặt, Kỷ Vĩnh Xương mới nhận ra mắt mình đã nhòe ướt.


*


Thời gian trôi nhanh như gió.


Ngày tốt nghiệp, Kỷ Yên đội mũ cử nhân, gục trong lòng Trình Diệp mà khóc nức nở.


Trong tấm ảnh kỷ yếu, đôi mắt cô sưng đỏ, khuôn mặt ấm ức đến đáng thương, bị Trần Hoa Hoa trêu chọc mãi không thôi.


Đó là lần cô khóc lâu nhất từ trước đến nay.


Lâu đến nỗi, sau khi chụp ảnh xong, lúc ăn cô vẫn khóc.


Trình Diệp ôm cô gái gần như đã kiệt sức vì nước mắt vào lòng, nhẹ nhàng an ủi, hôn khẽ.


Kỷ Yên nhíu mày, nắm chặt tay cậu, nức nở: “Trình Diệp, anh đi đi. Em biết anh muốn bay cao, em không ngăn được. Nhưng anh cũng đừng mong cấm em tìm trai đẹp! Em sẽ tìm cả đám, cho anh mọc đầy cỏ trên đầu luôn, đừng trách em không nể tình, hu hu hu…”


Trình Diệp hôn đi từng giọt nước mắt ấy, ôm cô chặt đến mức run rẩy, không nói nên lời.


Rất lâu sau, khi cô chẳng còn sức mà khóc, anh khẽ vén tóc cô, giọng dịu dàng: “Em sẽ không làm thế đâu. Yên Yên…”


Cậu tưởng cô đã ngủ, nhưng cô vẫn khẽ đáp, giọng nghèn nghẹn “Hửm?” một tiếng.


Cậu thở dài, ôm cô chặt hơn, như muốn hòa vào máu thịt: “Chỉ cần em nói một câu, em không muốn anh đi thì anh sẽ ở lại. Được không?”


Im lặng thật lâu.


Rồi Kỷ Yên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu, nói rõ từng chữ: “Đồ ngốc này, anh nhất định phải đi! Anh nói rồi, sau này anh phải nuôi em! Anh sang nước Y học một năm rồi về nuôi em! Không được nói mấy lời xui xẻo đó!”


Sau hôm ấy, cô dường như mạnh mẽ hơn thật.


Một sáng mùa đông, khi thành phố Vân rơi tuyết đầu mùa, cô mặc áo bông dày, dậy từ năm giờ sáng để tiễn cậu ra sân bay.


Hôm ấy, cô không khóc, chỉ mỉm cười suốt dọc đường.


Đến khi nhân viên nhắc giờ lên máy bay, cô đứng phía sau, vẫy tay chào, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: “Một năm thôi, em đợi được. Anh nhớ đừng phụ lòng em đó nha!”


Khóe môi Trình Diệp hơi chùng xuống, quay đầu nhìn cô.


Trong khoảnh khắc ấy, cô vẫn là cô gái năm nào, rạng rỡ, bướng bỉnh, tràn đầy sức sống.


Đứng bên sân trường, gọi to tên cậu, cười đến xán lạn.


Lúm đồng tiền xinh xắn, quanh cô luôn có ánh sáng dịu dàng bao phủ.


Cô nói sẽ đợi cậu.


Giống như ngày nắng năm ấy, trong tiếng quạt trần kẽo kẹt, giữa lớp học chật chội, cậu cúi đầu lạnh nhạt bước qua, còn cô kéo áo cậu lại, ngang ngược mà đáng yêu: “Tan học tớ đợi cậu.”


“Hôm nay về nhà cậu nhé.”


Sau đó cậu vội vàng bước đi.


Không ai nhận ra bước chân cậu đã khựng lại, nhịp tim cũng rối bời.


Thời gian như ngưng đọng. Trình Diệp bỗng quay người, chẳng màng ai xung quanh, nâng mặt cô lên, hôn thật sâu.


Tiếng loa thông báo vang lên dồn dập, cô tức giận đấm cậu liên tiếp.


Cậu th* d*c, buông cô ra, dùng hết sức nói: “Đợi anh.”


Đợi lần cuối cùng này thôi, sau này, đến lượt anh đợi em.


Cả đời.


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 57
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...