Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 56
Edit: Khanh Lam
Sau một trận hôn “mưa rền gió dữ”, cả hai thở không ra hơi.
Kỷ Yên đã hoàn toàn treo mình trên người cậu. Đôi môi đỏ mọng ánh lên lớp sáng mịn, khuôn mặt ửng hồng, rực rỡ như giọt sương sớm trên cánh hoa, hơi thở hỗn loạn chẳng thể ổn định.
Trình Diệp cũng chẳng khá hơn là bao. Bỏ qua làn nhiệt nóng rẫy lan khắp người, cậu hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa nhịp thở, gân xanh bên trán nổi lên rõ rệt, cả người cứng đờ như miếng sắt nung.
Cậu nói: “… Đừng cọ nữa, xuống đi.”
Giọng cậu khàn đặc, như nghiền qua sỏi đá.
Cô lắc đầu: “Không đâu, chân tớ mềm nhũn rồi.”
Trình Diệp: “…”
Cậu bế cô dậy, bước vào phòng tắm với dáng vẻ mệt mỏi, đặt cô xuống rồi vội vàng quay ra, đóng cửa lại ngay lập tức.
“Đi tắm mau.” Cậu nói.
Bên trong vang lên tiếng sột soạt khe khẽ. Phòng tắm tường kính mờ, ánh đèn vàng dịu hắt ra, lờ mờ phác họa đường cong uyển chuyển của người con gái.
Cổ họng Trình Diệp nghẹn cứng. Cậu mở toang cửa sổ, đón gió đêm ùa vào, mạnh tay xoa trán, buộc mình tỉnh táo lại.
Ngay lúc ấy, giọng cô vang lên tinh nghịch: “Cậu đừng vội nha, tớ ra liền đó~”
Ngọn lửa vừa tắt trong lòng cậu lại bùng lên dữ dội. Điếu thuốc rung lên giữa những ngón tay, cậu bị khói làm ho sặc.
Trong khi đó, người con gái bên trong lại vui vẻ vừa tắm vừa hát khe khẽ, tiếng nước hòa cùng giọng ca nhẹ nhàng khiến người nghe càng thêm rối trí.
Trình Diệp khẽ cúi đầu, chửi thề một câu.
*
Khi Trình Diệp tắm xong bước ra, Kỷ Yên đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, chăm chú nhìn điện thoại. Hơi nước mờ ảo quấn quanh người cậu, tóc còn ướt lòa xòa, dáng vẻ mặc áo choàng tắm vừa lười nhác vừa quyến rũ đến cực điểm.
Cô dứt khoát đặt điện thoại xuống, khẽ vén chăn trắng.
Đôi chân thon dài, trắng muốt lộ ra bên mép giường, cô ngồi ngay ngắn bên phải, trông ngoan ngoãn như một cô học sinh nhỏ.
Đôi mắt hoa đào của Trình Diệp khẽ híp lại. Cậu bước qua, ánh nhìn lướt qua đôi mắt đen láy của cô mà không dừng lại, đi thẳng đến bên trái giường, ngồi xuống, quay lưng về phía cô. Lưng cậu thẳng tắp, cơ bắp căng cứng.
Trong phòng chợt trở nên tĩnh lặng, người phía sau vẫn chưa có động tĩnh gì.
Lòng bàn tay Trình Diệp rịn mồ hôi. Cậu lau nhẹ trán, cố kìm nén nhiệt nóng đang dâng lên, rồi nằm nghiêng, khẽ nói: “Tớ tắt đèn đây.”
“Ừ.”
Ngón tay cậu dài và thon, nhẹ nhàng ấn tắt công tắc.
Bóng tối tức thì bao trùm. Không gian lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của cả hai.
Một giây… hai giây…
Sau lưng vẫn chẳng có tiếng động nào.
Trình Diệp khẽ nghiêng người. Trong ánh sáng lờ mờ, chỉ thấy tấm lưng mảnh mai của cô, ngồi yên bên mép giường, không nhúc nhích.
“Kỷ Yên?” Cậu gọi.
“…”
Không ai đáp lại.
Một cơn hoảng hốt thoáng qua trong lòng cậu. Cậu chống người dậy, kéo lấy cánh tay mềm mại của cô, lo lắng hỏi:
“Cậu sao thế?”
Vừa dứt lời, cô đã nằm ngay ngắn giữa giường. Mái tóc đen như suối, ánh mắt long lanh, môi đỏ khẽ hé mở. Chiếc áo choàng tắm không biết đã được cởi từ khi nào, chỉ còn lại váy ngủ lụa mỏng màu hồng phấn. Vạt váy ôm lấy thân hình mềm mại, làn da trắng mịn lộ ra, như đóa hoa yêu kiều nở rộ giữa tấm ga trắng tinh, khiến mọi dây thần kinh trong cậu căng như dây đàn.
Cô còn cố ý mỉm cười: “Trình Diệp, tớ có đẹp không?”
Má lúm đồng tiền hiện lên, vừa quyến rũ lại trong trẻo đến khó tin.
Ngàn vạn ý niệm tràn lên đầu. Cổ họng Trình Diệp như bị bóp nghẹt, máu nóng dồn lên, gân cổ nổi rõ, môi run nhẹ, ánh mắt cuộn trào sóng dữ.
“Đệt!”
Lần này là cậu buột miệng chửi thề thật.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Trình Diệp siết chặt nắm tay, nuốt khan một cái, bật dậy, khoác áo, đi thẳng ra ban công. Cậu vò đầu, rút điếu thuốc ra, rít mạnh một hơi, làn khói mờ che khuất nửa khuôn mặt.
Kỷ Yên: ?
Cô tròn mắt ngơ ngác, thế là sao?
Cô đã quyến rũ cậu đến vậy… mà kết quả lại là thế này ư?
Một lúc sau, khi mùi thuốc lá đã tan bớt, Trình Diệp quay lại. Lúc ấy, Kỷ Yên ngồi dựa đầu giường, nhìn chằm chằm cậu, chẳng giấu nổi vẻ bất mãn.
“Cậu bị bệnh gì à?” Cô hỏi thẳng.
Ánh mắt còn lướt xuống phần bụng cậu. Nhìn thế này, trông đâu giống người có bệnh?
Trình Diệp chẳng đáp, chỉ tắt đèn, lên giường, lần này nằm hẳn sang mép ngoài, cách xa đến mức đưa tay cũng không chạm tới.
Rõ ràng ở ngay trước mắt, vậy mà không thể chạm vào, cái người đàn ông đáng ghét này còn chẳng bằng cái chăn ấm!
Kỷ Yên bắt đầu thấy bực. Cô buột miệng nói thẳng: “Cậu rốt cuộc… có làm được không?”
Đàn ông không bao giờ chấp nhận bị nói là “không làm được”.
Cô hiểu điều đó.
Một chiêu khích tướng vụng về nhưng lại đủ khiến người đang cố kìm nén kia nhíu mày, xoay người đè xuống.
Cô chưa kịp phản ứng thì hai tay đã bị ép xuống hai bên. Đôi mắt ướt long lanh của cô ngẩng lên nhìn, khẽ hỏi: “Không phải cậu thích tớ sao? Sao lại chẳng có phản ứng gì thế?”
Trình Diệp bật cười vì tức.
Phản ứng? Cô còn muốn cậu phản ứng thế nào nữa?
Ánh mắt cậu tối lại, dần dần bị cơn cuồng loạn xâm chiếm. Một giọt mồ hôi nhỏ xuống từ thái dương đến bên gối, cậu nhẫn nhịn đến mức cơ thể khó chịu run lên: “Cậu muốn tớ phản ứng thế nào?”
Nói rồi, cậu hôn nhẹ lên đôi mắt đẹp của cô.
Ngón tay buông lỏng, khẽ gạt lọn tóc vướng bên tai cô. Kỷ Yên lập tức quàng tay qua cổ, quấn chặt lấy cậu.
Làn da cô mát lạnh, cặp chân trơn mịn nâng lên, vòng quanh eo cậu, giọng vừa như an ủi vừa như than thở: “Đừng kìm nữa… khó chịu lắm mà.”
“Trình Diệp…”
Trên người cô đều là hương hoa hồng ngào ngạt, mang theo sự mê hoặc: “Sớm hay muộn thì tớ cũng là của cậu thôi.”
Đôi môi đỏ mềm khẽ chạm lên, hương thơm dịu khiến đầu óc người ta choáng váng. Con ngươi Trình Diệp co lại, tia lý trí cuối cùng bị dập tắt.
Vài giây sau, cậu như bùng nổ, hôn cuồng dại. Lưỡi nóng rực trượt vào, chiếm đoạt từng hơi thở, càn quét mọi góc nhỏ.
Đầu ngón tay cậu nóng bỏng như ngọn lửa, chạm tới đâu thiêu đốt tới đó, khiến cả cô cũng bị cuốn theo, toàn thân bừng nhiệt, đầu óc trống rỗng.
Kỷ Yên thiếu oxy lên não, chỉ có thể đi theo nhịp điệu của cậu, môi bị che lấp, cơn nóng dồn vào bụng, cô ưm a đôi tiếng, như cá bị sóng vỗ vào chỗ cạn, bị ép ngửa đầu há miệng hô hấp.
Khi cơn nóng chuyển xuống làm đầu óc cô nổ tung, tay cô khẽ kéo cạp quần cậu…
Cô nhìn cậu với đôi mắt nóng rực.
Giọng Trình Diệp khàn đến nỗi không thành hình: “Không được… chưa có bao.”
“… Một lần thôi cũng đâu sao.”
Câu nói ấy như dội gáo nước lạnh vào cả hai. Cô sắp phát điên vì cậu rồi.
“Không được.”
Cậu kiên quyết không bị cô mê hoặc, cậu đứng dậy, vào phòng tắm xối nước lạnh. Khi quay lại, Kỷ Yên đã mệt lả, ngủ thiếp đi.
Trình Diệp nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, ngắm gương mặt yên tĩnh ấy, cúi xuống hôn khẽ lên trán.
Cậu khẽ thì thầm: “Đừng vội. Sau này… sẽ từ từ tính sổ với cậu.”
Cô còn quá nhỏ, quá đẹp, đến mức chỉ cần chạm vào, cậu đã thấy mình đang làm bẩn một tờ giấy trắng tinh khôi.
*
Phượng Hoàng cổ trấn là một thị trấn nhỏ nên thơ. Sau ba ngày rong chơi, Kỷ Yên vẫn lưu luyến chẳng muốn về.
Hôm trở lại, thị trấn đổ một cơn mưa nhẹ, nhỏ đến mức chẳng ướt nổi mái tóc.
Cô dừng chân trước một sạp hàng nhỏ, mặc váy dài màu lam nhạt, giày đen, tất trắng, tóc cột đuôi ngựa đơn giản. Làn da trắng muốt, dáng vẻ khi cau mày mặc cả với ông chủ sạp cũng khiến người ta nhìn mà thấy vui mắt.
Trình Diệp bước đến, cau mày: “Sao cậu không che ô?”
Cô giơ thứ trong tay ra trước mặt cậu, đong đưa nó dưới ánh mặt trời: “Cậu xem, tớ mua hai sợi dây đỏ này đẹp không?”
Trên tay cô cầm hai sợi dây đỏ, so qua so lại.
Ngày ấy nụ cười cô xán lạn, ánh nắng ôn hòa, khó khăn lắm mới chiếu được lên người cô, có thể nhìn rõ cả lông tơ trên mặt.
Ông chủ sạp cười: “Được được, mười tệ lấy cả hai.”
Ngón tay đẹp như ngọc của cô nhẹ nhàng mà khéo léo nhanh nhẹn buộc một sợi lên cổ tay Trình Diệp.
Cô nghịch ngợm nhướng cằm, nheo mắt cười uy h**p: “Này anh đẹp trai, đeo cái này rồi là người của Kỷ Yên đấy nhé~ Đây là tín vật định tình của tụi mình, không được làm mất đâu.”
Nụ cười của cô rạng rỡ như nắng xuân, đẹp đến nao lòng.
*
Trên máy bay, Kỷ Yên chơi đùa đến mệt rồi ngủ thiếp đi, tay vẫn nắm chặt sợi dây đỏ.
Hình như… béo lên một chút rồi?
Nhưng sờ vào lại thấy mềm hơn nhỉ?
Không biết Trình Diệp thích kiểu nào hơn…
Vừa quay người, khi thấy người đang đi đến, cô sững lại.
Trong gương phản chiếu bóng một đôi nam nữ bước vào, thân mật quấn quýt.
Người đàn ông chừng hơn ba mươi, tóc chải ngược bóng loáng, áo sơ mi mở vài cúc, ánh mắt đầy ẩn ý.
Người phụ nữ khoác trên mình toàn hàng hiệu, từ túi xách, trang sức cho đến chiếc váy ôm đen tuyền, đều là mẫu mới nhất của mùa xuân.
Cô ta nũng nịu cười, giọng ngọt ngào: “Ây da ghét quá đi.”
“Em đi vệ sinh chút, anh chờ ở đây nhé.”
Khi người phụ nữ bước đến gần bồn rửa tay, Kỷ Yên cúi đầu, giả vờ chỉnh đồ trong túi trang điểm, ánh mắt ẩn trong bóng tối đã lạnh như băng.
Đợi đến khi người kia đi ra, lại âu yếm tựa vào lòng người đàn ông, Kỷ Yên ở nơi góc tối, lặng lẽ giơ điện thoại chụp một tấm.
Tấm ảnh được gửi thẳng đến số của Kỷ Vĩnh Xương.
Nhà họ Kỷ bao năm tung hoành thương trường, muốn điều tra một chuyện nhỏ thế này chỉ là việc trong chốc lát.
Không biết khi ông ta nhìn thấy cặp sừng mà Nhiếp Phương cắm cho mình, sẽ có cảm tưởng ra sao nhỉ?
Với Kỷ Yên, thế là đã nhân nghĩa lắm rồi.
*
Đại học C khai giảng sớm.
Kỷ Yên đến thành phố An trước thời gian, tiện thể cùng Trình Diệp ở lại vài ngày, ngắm trọn mùa hoa anh đào nở rộ.
Chủ nhà trọ nơi họ ở là người yêu văn hóa Nhật Bản, nên trong khu nhà vừa có suối nước nóng, vừa có kimono cho khách thuê thử.
Kỷ Yên đứng dưới tán anh đào rợp trời, tiếng guốc gỗ “cộp cộp” dưới chân. Mái tóc đen được búi gọn, cài thêm một đóa tử đằng, bộ kimono màu đỏ lá phong khiến cô đẹp đến ngỡ ngàng.
Gió xuân khẽ thổi, cánh hoa rơi lả tả. Cô đưa tay hứng lấy, đôi mắt trong veo ngẩng lên nhìn cậu, ngũ quan thanh tú, dáng vẻ đẹp như bước ra từ tranh thủy mặc.
Ông chủ trọ ở bên cạnh không kìm được mà thốt lên: “Trời ơi, đẹp quá! Đẹp lắm luôn ấy!”
Trình Diệp vẫn lặng lẽ nhìn cô, rút điện thoại ra, “tách” một tiếng, ghi lại khoảnh khắc ấy, lưu lại, rồi đặt làm hình nền.
Có lẽ chẳng ai biết, chỉ một ánh nhìn ấy thôi, trái tim cậu đã hoàn toàn rơi khỏi cuộc chơi.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 56
10.0/10 từ 37 lượt.
