Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 58: (HCV)
Edit: Khanh Lam
Năm Trình Diệp sang nước Y học cao học, Kỷ Yên bắt đầu tất bật tìm việc.
Cô vốn là sinh viên xuất sắc, thành tích nổi trội, khả năng giao tiếp lại tốt, nên vừa tốt nghiệp đã được không ít công ty lớn chìa cành ô liu mời gọi.
Thế nhưng cô không muốn ở lại thành phố An mà vẫn muốn trở về thành phố Vân làm việc.
Thế là cô thu xếp hành lý, quay lại quê nhà, bắt đầu gửi hồ sơ, đi phỏng vấn. Sau một loạt vòng tuyển dụng, cuối cùng một công ty có tiếng trong ngành gọi điện mời cô về.
Vì chuyện này, Kỷ Yên vui suốt mấy ngày, hào hứng đến mức bất chấp múi giờ mà gọi điện vượt đại dương.
Đến khi đầu dây bên kia vang lên giọng nói mơ màng, khàn khàn, cô mới chợt nhận ra mình đúng là đồ ngốc, quên mất chênh lệch múi giờ, làm gián đoạn giấc mộng đẹp của Trình Diệp.
Đợi đến khi băng tuyết ở thành phố Vân tan chảy, lại là một mùa xuân mới. Cô quay lại Đại học C, ngắm cả vườn anh đào nở rộ, rồi cùng Trần Hoa Hoa tham dự buổi họp lớp.
Sau một năm tốt nghiệp, trong buổi tụ họp, có người hăng hái đắc chí, cũng có kẻ chán chường uể oải.
Riêng Kỷ Yên vẫn như cũ, là tâm điểm của cả buổi tiệc, nhẹ nhàng nâng ly, điềm nhiên chạm cốc, chẳng hề bị ảnh hưởng bởi lời người.
Sau vài vòng rượu, có người bắt đầu mỉa mai: “Người ta là cành vàng lá ngọc, cả đời chẳng cần đi làm cũng có bố nuôi. Hơn nữa, kể cả bố cô ta không nuôi, chỉ với khuôn mặt ấy thôi, cũng chẳng thiếu người muốn nuôi. Học theo cô ta làm gì?”
Trần Hoa Hoa nghe mà tức: “Cậu đang nói linh tinh gì thế?”
Tính Kỷ Yên vốn nóng nảy, những năm gần đây đã kiềm chế đi nhiều, khiến không ít người lầm tưởng cô mềm yếu, dễ bắt nạt.
Lúc này, cô chỉ đặt ly xuống, bình thản nói: “Vậy cho hỏi, cô đang làm ở đâu vậy?”
Người phụ nữ kia hậm hực, nhắc tên một công ty.
Kỷ Yên giả vờ lấy tay khều tai: “Hả? Chưa nghe bao giờ.”
Mặt đối phương đỏ bừng: “Cậu thì biết gì! Còn hơn là chẳng có việc làm như cậu!”
Kỷ Yên khẽ cười. Đúng là rừng to thì chim gì cũng có, chẳng hiểu sao trước đây lại không nhận ra lớp mình có người cay nghiệt đến thế.
Cô chẳng nổi giận, chỉ thản nhiên lấy trong túi ra một tấm danh thiếp, đưa qua: “Bạn học, cầm lấy. Sau này nếu muốn đổi việc thì cứ liên hệ với mình.”
Người kia liếc nhìn, vừa thấy tên công ty in trên danh thiếp, đó là một doanh nghiệp danh tiếng trong giới, thế là mặt mày liền biến sắc, vội nhét tấm thiệp vào túi như cầm phải than nóng, suốt phần còn lại của buổi tiệc không dám nói thêm câu nào.
Sau đó, Kỷ Yên kể lại chuyện này cho Trình Diệp nghe. Cậu chỉ thản nhiên kết luận: “Mắt chó không nhìn thấy Thái sơn.”
Rồi dịu giọng dỗ dành: “Vẫn là Yên Yên giỏi nhất.”
Kỷ Yên giả vờ giận: “Anh đừng tưởng nói vài câu ngọt ngào là dỗ được em. Dạo này em nhìn con mèo ngoài đường cũng thấy nó khôi ngô tuấn tú, chắc sắp thay lòng rồi.”
Trình Diệp sững vài giây, hiểu ý cô, hạ giọng nói: “… Hay là đi kiểm tra lại mắt, đổi cặp kính áp tròng mới đi.”
Kỷ Yên biết cậu đang chọc mình, lạnh nhạt đáp: “Phí quốc tế đắt lắm, em cúp máy đây.”
Bên kia truyền đến tiếng cười trầm, ấm áp như tiếng đàn cello, khiến tim cô đập loạn.
“Sắp rồi, không được thay lòng đâu đấy.”
*
Tháng mười hai, Kỷ Yên đến dự đám cưới của Lý Tịnh Tuyết.
Khi buổi lễ còn chưa bắt đầu, cô dâu đã cau mày than: “Tuần trước vừa thử váy cưới, giờ bụng to thêm, khóa kéo không kéo nổi nữa!”
Văn Dương bên cạnh dỗ dành: “Không sao đâu em yêu. Anh gọi người bên tiệm mang vài bộ khác đến cho em chọn lại.”
Kỷ Yên bật cười: “Bé Tuyết ơi, mang thai rồi mà vẫn nói năng th* t*c, chú ý thai giáo chút đi.”
Nghe vậy, Lý Tịnh Tuyết trừng Văn Dương: “Còn không phải tại anh à? Cái này là tai nạn ngoài ý muốn đó!”
Văn Dương ngoan ngoãn nhận lỗi: “Được, được, tất cả là lỗi của anh. Vợ đừng giận, con nghe thấy sẽ buồn đấy.”
Lý Tĩnh Tuyến lườm cậu ấy: “Anh nói năng cho đứng đắn chút được không? Nhìn thấy anh là em thấy ngán rồi. Ra ngoài đi, em muốn nói chuyện với Pháo Hoa một lát.”
Văn Dương bất lực, chỉ biết cười: “Chị Yên, giao cho chị đó!”
Cửa vừa khép lại, Lý Tịnh Tuyết liền dịu xuống, kéo tay Kỷ Yên, hàn huyên chuyện xưa chuyện nay.
Cô ấy nói: “Cục cưng ơi, khi nào cậu mới chịu đón hạnh phúc đây, đừng để tớ đây chờ lâu quá nhé.”
Khi tiếng nhạc hôn lễ vang lên, cô dâu chú rể trao nhẫn, MC điều khiển chương trình đâu ra đấy. Đến khi cô dâu tung bó hoa, bó hoa ấy lại rơi ngay vào tay Kỷ Yên.
Tiếng hò reo vang dội khắp hội trường.
Kỷ Yên nhìn Lý Tịnh Tuyết đang nháy mắt với mình, sống mũi cay cay.
Dường như mới hôm qua thôi, họ còn nô đùa trong sân trường, chớp mắt cái đã trưởng thành cả rồi.
*
Tháng Giêng, cô nghỉ Tết.
Một năm này, Kỷ Yên đã chín chắn và tự tin hơn. Tóc xoăn nhẹ, mùi nước hoa nhè nhẹ, áo măng-tô khoác vai, giày cao gót đen, toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành.
Năm đó, Kỷ Vĩnh Xương và Trương Đức Sơn đã làm hòa, trên mộ Trương Vận phủ đầy hoa cúc trắng.
Dù năm tháng có trôi đi, họ vẫn luôn thương nhớ người con gái ấy.
Không hiểu lấy đâu ra dũng khí, Kỷ Yên bỗng mua vé, một mình đến Phượng Hoàng cổ trấn.
Cô ở lại đó một tuần, đi lại những nơi chưa kịp đi hết năm xưa, ngắm lại cảnh sắc bỏ lỡ khi ấy.
Phượng Hoàng cổ trấn mấy năm qua đã phát triển hơn, quy mô mở rộng, khách du lịch đông đúc, nhưng nét cổ kính vẫn còn nguyên.
Thi thoảng cô lại ngồi trong quán nhỏ ở góc phố, gọi một ly rượu trái cây, nghe giọng ca khàn khàn cất lên những khúc dân ca, rồi lim dim ngủ quên.
Có lúc lại chen vào đám đông để mua một xiên kẹo hồ lô, vui như đứa trẻ.
Cũng có lúc ngồi nghe mấy ông lão kể chuyện đời thường mà say mê chẳng muốn dứt.
Thỉnh thoảng, nhìn dòng nước lững lờ trôi, cô lại than thở, cuộc sống sao mà tẻ nhạt quá.
Sáng hôm ấy, cô dậy sớm leo núi quanh thị trấn, giữa đường chợt nghe ai đó gọi. Quay đầu lại, cô bắt gặp một gương mặt quen quen.
“Chị ơi, chị còn nhớ em không?”
Giọng nói ấy khiến Kỷ Yên lập tức nhận ra, là cô bé tóc ngắn năm nào. Giờ cô bé đã cao hơn, làn da sạm đi vì nắng, ánh mắt vẫn trong veo.
Giai Giai vui vẻ: “Vâng ạ! Đây là chị mà con kể với mẹ đó. Chị, vào ngồi đi!”
Kỷ Yên không nỡ từ chối, ngồi xuống. Người phụ nữ nhiệt tình mang ra một bát mì: “Nếm thử xem có hợp khẩu vị không?”
Cô từ chối vài lần cũng không khước từ được ý tốt của người ta, cũng đành nhận lấy.
Giai Giai nghiêng đầu hỏi: “Chị đi du lịch một mình à? Còn anh kia đâu?”
Kỷ Yên mỉm cười: “Anh ấy đi chu du khắp nơi rồi.”
Giai Giai lặp lại mấy chữ “chu du khắp nơi”, rồi hỏi: “Thế anh ấy có quay về không?”
Kỷ Yên nghĩ đến số điện thoại từ hôm qua vẫn tắt máy, khẽ nói: “Sẽ về thôi.”
Như một tiếng thở dài, cũng như lời tự an ủi.
“Em cũng nghĩ vậy, anh ấy rất thích chị đấy.”
“Sao em biết?”
Giai Giai cười tinh nghịch, lục điện thoại rồi chìa ra: “Đây này…”
Cô ấy cho cô xem, là tấm ảnh là buổi chiều năm năm trước, nắng vàng chan hòa, chàng trai ôm cô, cúi đầu mỉm cười.
Họ khi đó còn non trẻ, nhìn xa như một đôi tình nhân bình thường đắm trong sóng triều tình yêu.
Giai Giai phóng to bức ảnh, rồi lại phóng to thêm.
Trong khung hình, đôi mắt hoa đào của chàng trai sâu thẳm, dịu dàng, ánh nhìn đầy tình cảm, chăm chú dõi theo cô, trong mắt chỉ có mỗi cô mà thôi.
“Đôi mắt thì không bao giờ biết nói dối.”
Giai Giai nói.
*
Đêm giao thừa hôm sau, Kỷ Yên không muốn ra ngoài chen chúc.
Cô nhắn chúc Tết từng người, Kỷ Vĩnh Xương, Trương Đức Sơn, bạn bè, đồng nghiệp, rồi gửi tin nhắn chung cho những người còn lại.
Cuối cùng, cô dừng ở biểu tượng avatar đen quen thuộc.
[Pháo Hoa khác biệt]: [Chúc mừng năm mới.]
Cô còn định gõ thêm là “Sao em không gọi được cho anh?” hay “Sao anh chưa gọi cho em?” thì bên kia đột nhiên hiện lên dòng chữ: Đối phương đang nhập tin nhắn…
Ngón tay cô khựng lại.
Cậu… thấy rồi ư?
Sao vẫn chưa trả lời?
Lồng ngực cô dâng tràn cảm xúc khó tả, tựa như có thứ gì đó đang cuộn trào, sắp vỡ òa.
Không kịp khoác áo, cô chỉ mặc chiếc áo len cổ cao màu trắng, chạy thẳng ra ngoài.
Dưới màn đêm náo nhiệt, phố phường đông nghịt người, người gõ trống, người múa lân, người bán đèn lồng, không khí Tết tràn ngập khắp nơi.
Giữa biển người ấy, cô đứng một mình, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại, chẳng rõ nỗi nghẹn ngào trong lòng mình từ đâu mà đến.
Bỗng phía sau vang lên một tiếng gọi: “Kỷ Yên.”
Chỉ một tiếng thôi, con ngươi cô mở lớn.
Thời gian như ngưng đọng trong một thoáng, mọi âm thanh ồn ào náo động xung quanh đều tan biến.
Giọng nói ấy trầm thấp, run run, như hàng ngàn sợi tơ kéo cô quay người lại.
Sau đó, cô nhìn thấy Trình Diệp.
Giữa đám đông, cậu đeo ba lô sau lưng, kéo vali bên tay, khoác áo măng-tô dài phủ đầy bụi đường, từng bước tiến về phía cô.
Cô khẽ cắn môi, run rẩy.
Chàng trai của cô, dường như thật sự đã trưởng thành.
Tóc cậu dài hơn, da sạm đi, gầy hơn, nhưng gương mặt vẫn tuấn tú đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt, vẫn là đôi vai rộng eo hẹp khiến tim cô đập loạn.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, vẫn như mọi lần, giữa muôn vạn người, chỉ cần nhìn lướt qua đã tìm thấy cô.
Rồi cậu kéo mạnh cô vào lòng, ôm chặt, như muốn hòa tan hết thảy nhớ thương trong từng nhịp thở.
Kỷ Yên khẽ nói, giọng nghèn nghẹn: “Sao không gọi được?”
“Anh ở trên máy bay.”
“Muốn cho em bất ngờ, đến nơi mới biết em không ở thành phố Vân, anh lập tức lên đường, sợ đến muộn.”
Cậu nói ngắn gọn, giọng khàn vì mệt, hành lý vẫn chưa kịp đặt xuống.
“Rồi có đi nữa không?”
Thân người Trình Diệp khẽ run: “Không đi nữa.”
Xung quanh, tiếng hò reo đếm ngược vang lên.
5, 4, 3, 2…
Cậu vùi mặt vào cổ cô, hơi thở nóng rực, giọng khàn khẽ nói: “Nếu mất em lần nữa, anh sẽ phát điên lên mất.”
“1…”
Đếm ngược kết thúc.
Cậu cúi đầu, nói: “Anh yêu em. Yên Yên, chúc mừng năm mới.”
Phía sau, pháo hoa nổ tung rực rỡ.
Đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng ấy, trong veo như thủy tinh, nước mắt tuôn trào.
*
Khách sạn họ ở vẫn là nơi năm xưa. Nhân viên đã được đổi mới, tác phong chuyên nghiệp, dù vẫn ngẩn ngơ khi nhìn thấy Trình Diệp, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Lần này, hai người tự nhiên đặt phòng giường lớn hướng nhìn ra trời đêm.
Khi cô tắm xong, khoác áo choàng bước ra, cửa vừa mở, đã bị cậu ôm chặt, bế ngồi xuống mép giường.
Ngón tay cậu nóng hổi, nhìn thấy áo choàng cô buộc kín mít, liền cười khẽ: “Mặc nhiều thế làm gì, lát nữa chẳng phải cũng cởi sao?”
Kỷ Yên: ?
Em nhớ hồi xưa anh đâu có nói kiểu đó nhỉ?
Cô phản ứng lại, vừa muốn che vừa định nói gì lại thôi.
Trình Diệp nhìn mà lòng ngứa ngáy, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi cô. Ban đầu dịu dàng, chậm rãi, từng nụ hôn như đòi lại phúc lợi cả năm này.
Kỷ Yên bị hôn đến ngứa ngáy: “Anh làm gì vậy…”
Âm thanh ấy như phủ lên sắc xuân ấm áp khiến người ta máu nóng dâng trào.
Ánh mắt Trình Diệp trầm xuống, nhân lúc cô thả lỏng, cúi xuống chiếm lấy môi, nụ hôn càng thêm nồng nhiệt.
Người cậu nóng bỏng, ôm siết cô, đến mức cô không còn nơi lùi lại, điên cuồng cướp đoạt.
Kỷ Yên mềm nhũn, khẽ rên khe khẽ.
Cậu buông môi cô, th* d*c bên tai, môi dừng lại l**m ở cổ, ngón tay cũng không yên phận trượt xuống.
Kỷ Yên run lên, nghe thấy giọng khàn đặc của cậu: “Yên Yên, anh không nhịn nổi nữa…”
Cô mơ màng nhìn cậu, khẽ vòng tay ôm lấy, hôn lên tai cậu: “Vậy thì đừng nhịn nữa.”
Và rồi, cùng cậu chìm vào cơn say ấy…
Sau cơn th* d*c là tiếng hét chói tai.
Khi tình vùi vào nơi sâu nhất, cô thấy cậu lấy gì đó trong hộp ra, đeo lên.
Kỷ Yên nói mỉa: “Sao điêu luyện thế? Có phải là từng thực hành với ai bên nước ngoài rồi không?”
Trình Diệp sáng mắt nhìn cô, nói: “Đâu có, sợ em đánh chết anh mất.
Thời niên thiếu cô chỉ đùa một câu, bị anh trêu chọc.
Sau đó thân người chìm xuống, lời cô nói muốn đánh trả đều bị bóp nát.
Sau cơn sung sướng, cô mệt đến khàn giọng, mí mắt nặng trĩu, chẳng biết họ quấn quýt đến tận khi nào.
Trình Diệp chống tay, th* d*c, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, trong veo như nước. Rồi cậu nắm lấy tay cô, mân mê từng đốt ngón, để một vật mát lạnh trượt vào.
Kỷ Yên giật mình mở mắt, nghe cậu khẽ nói: “Yên Yên, cưới anh nhé.”
Trên ngón tay cô là một chiếc nhẫn trắng sáng, tinh xảo lấp lánh.
Cô run giọng hỏi: “Anh chuẩn bị từ bao giờ vậy?”
Trình Diệp nhìn sâu vào mắt cô: “Một năm trước.”
“Có muộn lắm không?” Cậu hỏi.
Kỷ Yên đột nhiên bật cười thành tiếng, đôi mắt trong suốt ướt át, cô run giọng, trêu chọc nói: “Vẫn được, còn kịp.”
Trong mắt Trình Diệp thoáng cái đã tràn ngập ánh sáng.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 58: (HCV)
10.0/10 từ 37 lượt.
