Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 46
Edit: Khanh Lam
Đêm hôm ấy, khi điện thoại dồn dập vang lên hàng chục tin nhắn đòi nợ, Trình Diệp ngồi thất thần bên đầu giường suốt một đêm không ngủ.
Mãi đến khi điếu thuốc cháy gần đến kẽ tay, sức nóng khiến cậu khẽ giật mình. Đôi môi mím chặt, mái tóc đen đã dài phủ xuống tận chân mày, mệt mỏi bất lực.
Bao năm qua, cậu sống tằn tiện, vừa học vừa làm, việc gì kiếm tiền nhanh là nhận, không màng sức khỏe, cứ thế tiêu hao chính mình.
Cũng may, chỉ còn một khoản cuối cùng nữa thôi là cậu có thể trả hết món nợ mà Trình Kiến Chương để lại năm xưa.
Cậu cúi đầu nhìn lớp chai sần nơi đầu ngón tay, tiếng ho trầm đục vang lên trong cổ họng.
Cậu ngồi xe từ thành phố Vân đến thành phố Ninh trọn một ngày.
Chủ nợ là một người đàn ông trạc bốn mươi, ánh mắt khinh khỉnh đảo qua cậu, vừa mắng vừa cười nhạt, mở miệng đòi gấp đôi tiền nợ.
Trình Diệp không nói lời nào. Cậu đặt cọc tiền được gói kỹ sang một bên rồi bước tới, vung nắm đấm không chút do dự.
Gã đàn ông bị đánh ngã sõng soài, vùng vẫy vài cái, rõ ràng không ngờ thằng nhóc trước nay ngoan ngoãn kia lại dám nổi điên. Gã sợ hãi, lùi vội về sau.
Gã vốn là người có chút tiếng tăm, chẳng dám để chuyện ồn ào bị người khác quay lại. Dù không cam lòng, gã vẫn phải thu tiền, hậm hực chỉ tay cảnh cáo mau gom đủ tiền trả hết, không thì đừng trách. Nói xong, gã quay người bỏ đi, nhanh đến mức như bị gió cuốn.
Mấy ngày sau, Trình Diệp đến thăm ông bà nội.
Khi còn trẻ, họ từng vất vả gây dựng cơ nghiệp nhà họ Trình. Khi về già mới sinh được Trình Kiến Chương, họ liền giao hết sản nghiệp cho con rồi chuyển ra vùng quê ngoài thành an dưỡng. Cuộc sống tuy giản dị nhưng yên ổn.
Sau khi Trình Kiến Chương bệnh nặng, nợ nần chồng chất, ông bà đã mang toàn bộ tiền tích góp cả đời ra trả thay, nào ngờ cuối cùng lại nhận lấy kết cục đứa con độc nhất bị tống vào tù.
Những năm ở nông thôn tuy kham khổ nhưng ông bà chưa từng bạc đãi Trình Diệp. Chiều xuống, trong cái rét ẩm lạnh của thành phố Ninh, cậu thường giúp ông chăm coi ruộng đồng.
Sáng có tiếng chim hót, tối có bếp lửa hồng.
Cuộc sống yên ả ấy thật ra cũng dễ chịu, chỉ là trong núi sóng điện thoại yếu đến đáng thương.
Mùa đông năm ấy, ở thị trấn hẻo lánh ngoài thành phố Ninh, mỗi lần muốn nhận được tin nhắn của Kỷ Yên, cậu phải đút tay vào túi áo, đi bộ nửa tiếng mới bắt được tín hiệu.
Tin nhắn cô gửi không nhiều, cũng chẳng bao giờ than vãn. Đôi khi chỉ là vài dòng ngắn gọn, kể chuyện vui trong ngày, giấc mơ đêm qua, hay người cô muốn gặp.
Hơi thở cậu phả ra làm mờ lớp sương trên màn hình.
Cậu nhắn lại một tin, vòng tròn loading xoay mãi không dừng. Trình Diệp nheo mắt, tim đập loạn nhịp.
Qua một lớp màn hình, cậu nghe được nhịp tim mình, nóng hổi và sống động, như thể trong khoảnh khắc ấy, cậu đã được sống lại.
*
Mỗi ngày, cậu đều nhớ về gương mặt của cô.
Cho đến đêm mồng một Tết, cậu đứng dưới tòa biệt thự rực rỡ ánh đèn, ngước nhìn bóng dáng cô gái tung tăng chạy lại.
Tuyết nặng trĩu đè cong cành cây. Cô khoác chiếc áo trắng muốt, bên trong là chiếc váy đỏ thắm ẩn hiện, cổ áo mở để lộ làn da trắng như tuyết, sáng mịn đến mức như sắp tan thành giọt nước.
Cô đi ngược ánh đèn, đôi má ửng hồng, gọi to: “Trình Diệp!”
Tuyết phủ dày trên mi dài và vai áo, đôi mắt cong cong như trăng non, ánh nhìn mềm như nước.
“Thịch…”
Khoảnh khắc ấy, tim Trình Diệp khựng lại một nhịp.
Cậu cảm giác con tim mình sắp nát ra mất.
Ngay cả vòng khói nóng bên môi cũng chẳng che nổi hơi thở bốc lên rừng rực.
Mẹ kiếp.
Cô từng bảo cậu rằng hãy cứ là chính mình.
Cậu từng mơ hồ đến mức quên mất bản thân từng tự do, từng rực rỡ thế nào.
Rồi cô xuất hiện, chỉ một cái ngoắc tay, trái tim ngủ yên của cậu liền trỗi dậy.
Vậy thì cậu sẽ làm theo bản năng.
Không cần kìm nén, không cần chịu đựng nữa.
Trong giây phút lóe sáng như tia chớp, Trình Diệp kéo mạnh cô vào lòng. Cậu chẳng nhớ mình đã nói gì, chỉ nhớ đôi môi đỏ mọng kia khẽ mở khẽ khép, đẹp đến choáng váng.
Ánh mắt cậu sâu thẳm, cúi người xuống, mạnh mẽ chặn lại âm cuối run run của cô.
Sóng trào mãnh liệt, cuồn cuộn dâng lên.
Tất cả đều vùi lấp trong hơi thở nóng bỏng ấy, cậu giữ chặt lấy cô, gần như dùng hết sức.
Mãi đến khi đôi tay trắng mảnh của cô đẩy nhẹ vào ngực cậu, Trình Diệp mới buông ra.
Môi cô đỏ rực như anh đào, hàng mi khẽ run, khuôn mặt hồng đến mức sắp nhỏ máu. Ánh mắt bối rối nhìn cậu, chưa kịp bình tĩnh.
Trình Diệp vội đưa tay che tầm mắt cô, giọng khàn khàn: “… Đừng nhìn tớ.”
Cậu không muốn để cô thấy dáng vẻ mất kiểm soát, điên cuồng đến nỗi gân xanh hằn rõ như thế.
“Trình Diệp.”
Cô khẽ gọi, ngón tay nhỏ nhẹ gạt tay cậu ra.
Ánh mắt hai người chạm nhau, không trốn tránh, không lùi bước.
Đôi mắt mèo cong cong sáng trong lại ẩn chứa cơn bão sắp kéo đến trong khoảnh khắc, mơ hồ và mãnh liệt.
“Cậu xem, tớ cũng vậy.”
Trong mắt cô phản chiếu lại hình bóng không rõ nét của cậu.
“Chúng ta giống nhau.” Cùng điên cuồng, cùng say mê giống nhau cả.
Cùng khao khát, cùng muốn chiếm lấy đối phương.
Dù có là uống rượu độc để giải khát cũng không hề chùn bước.
Môi cô khẽ cong, mái tóc đen sượt qua mắt cậu. Cô kiễng chân, kéo nhẹ cổ áo cậu xuống, đầu ngón tay mát lạnh chạm đến vết sẹo nơi thái dương.
“Trình Diệp, cảm ơn cậu đã quay lại.”
Cảm ơn cậu đã chọn quay lại trong ngày đầu năm mới, giữa pháo hoa rực rỡ, đứng đợi nơi lạnh giá này, chỉ để nói với tớ một câu “Chúc mừng năm mới.”
Cảm ơn cậu đã gạt bỏ bóng tối, quay về thành phố Vân, không bỏ lại một đứa gánh nặng đầy cô độc là tớ đây.
Ngón tay cô khẽ lướt qua vết sẹo: “Đau không?”
Trình Diệp còn chưa kịp đáp.
Cổ áo bị cô kéo xuống, cậu theo phản xạ cúi đầu.
Hơi nóng lan ra trong tích tắc.
Mùi hương dịu dàng của cô phủ kín, đôi môi mềm mại nhẹ chạm lên vết sẹo nơi thái dương cậu.
Ngay sau đó, phía sau hai người, bầu trời bừng sáng, pháo hoa ngũ sắc nổ tung, rực rỡ như cánh hoa khổng lồ nở giữa đêm đông.
Cổ họng Trình Diệp khẽ động.
Nơi đây vốn cằn cỗi hoang vu, nhưng kể từ khi cô bước qua, vạn vật như sống dậy.
Từ giây phút ấy, nơi này chính là trái tim đang đập loạn nhịp của cậu.
*
Học kỳ hai năm lớp 11 đến rất nhanh.
Sau mùa đông giá rét là ngày xuân ấm áp nối tiếp.
Thành phố Vân tràn ngập ánh nắng, chồi non vươn ra, lá xanh pha chút vàng nhạt, từng cụm cây khẽ rung rinh, báo hiệu mùa xuân đang về.
Năm ấy, phòng giáo vụ trường trung học số 6 cải tổ lại diễn đàn học sinh, những tin đồn nhảm cũng dần tan biến.
Và rồi một ngày nọ, cậu thiếu niên từng âm u lặng lẽ ấy, cuối cùng cũng cởi bỏ bộ đồ đen nặng nề, thẳng lưng bước vào lớp học.
Mọi người đều nói Trình Diệp đã khác xưa. Ngoài vị trí quán quân toàn khối và vẻ lạnh lùng vốn có, cậu dường như còn mang chút phóng túng, tùy hứng, hòa vào nhau tự nhiên đến mức hoàn hảo.
Cậu không còn là chàng trai trầm uất năm nào nữa.
Trong giải bóng rổ học sinh mới, Trình Diệp ra sân giữa tiếng reo hò dậy sóng.
Trình Diệp mặc áo thun trắng đơn giản, khoác áo bóng rổ đỏ rực, cánh tay rắn chắc, đường nét rõ ràng và mạnh mẽ.
Cậu dẫn bóng, chuyền bóng, xoay người, ném, ghi cú ba điểm.
Giữa đám đông, cậu nổi bật như hạc giữa bầy gà. Mặt không chút cảm xúc, mồ hôi men theo cằm chảy xuống cổ, biến mất dưới cổ áo. Cậu nâng tay, nhẹ nhàng ném. Lại một cú ba điểm hoàn hảo.
“Wow!”
“Trình Diệp đỉnh thật! Giấu nghề hả, trình này chắc đủ vào đội tuyển rồi ấy chứ!”
“Nhưng mà… nhìn khuôn mặt kịch trần đó kìa, xem cậu ấy chơi bóng đúng là một kiểu hưởng thụ luôn!!”
Kỷ Yên ngồi trong hàng cổ động viên, có đàn em kéo ghế riêng cho cô. Cô nhìn cậu thiếu niên trên sân một lúc, mở nắp chai nước suối, thong thả uống một ngụm.
“Chị Yên, không phải chị nói chai nước đó mua cho Trình Diệp sao?”
Kỷ Yên khựng lại.
Chết rồi, quên mất.
“Khụ, sợ gì, còn cả đống kia kìa.” Cô hất cằm về phía hàng dài các nữ sinh cầm đủ loại nước uống, ai nấy ăn diện xinh đẹp, cười ngọt ngào, chẳng khác nào buổi tuyển tú ngày xưa.
“Cậu ấy có phải là cái thùng nước đâu.”
Cậu đàn em: “…” Chỉ biết bó tay, câm nín.
Tiếng còi vang lên, hiệp đầu kết thúc.
Kỷ Yên lim dim ngủ gật một giấc sâu, bị ai đó khẽ chạm vào má.
“Này.”
Có người kéo nhẹ cô dậy.
Cô vẫn đang mơ màng, trong đầu toàn hình ảnh lẩu, gà rán, trà sữa… Cô cau mày mở mắt ra, đang định mắng một trận.
Nhìn thấy trước mặt là một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, hơi cúi người, hơi thở dồn dập. Bàn tay trắng mịn, ngón dài thon thả, khẽ nâng cằm cô lên.
Cô bị buộc phải ngẩng đầu nhìn.
Gương mặt ấy xán lạn, ánh mắt mang theo chút trêu chọc.
Kỷ Yên ngẩn người.
Ở kiếp trước, cô chưa từng thấy Trình Diệp tươi sáng và rực rỡ đến thế.
Cậu thật sự đã thay đổi. Bóng tối nơi đáy mắt đã tan, đôi mắt hoa đào hơi cong lên, trong suốt và sáng rỡ, cả người phủ trong ánh sáng, chói lọi đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Sau khi quay lại thành phố Ninh, cô không biết cậu đã trải qua những gì.
Niềm vui dâng lên là vì cuối cùng cậu đã tìm lại chính mình, tìm lại dũng khí, thoát khỏi bóng tối, lột xác hóa bướm. Cô chưa từng nghĩ cậu lại có thể rực rỡ đến vậy.
Khiến người khác rung động, khiến người ta càng thêm say mê.
Dù có trải qua bao nhiêu kiếp, cô vẫn sẽ thích dáng vẻ ấy của cậu.
Giữa đám đông, mọi người bắt đầu huýt sáo trêu chọc.
Vết sẹo nơi thái dương Trình Diệp đã mờ đi, cậu thẳng thắn hỏi: “Nước đâu?”
Cô lúng túng đưa chai nước suối đã uống dở, ánh mắt né tránh khắp nơi.
Ngón tay Trình Diệp khẽ lướt qua mu bàn tay cô, mở nắp chai, ngửa đầu uống vài ngụm lớn, không hề do dự.
Dưới ánh nắng, đường viền từ cằm đến cổ cậu rõ ràng và tinh tế, yết hầu chuyển động lên xuống, sáng lấp lánh, khiến người ta khô cả họng.
Cậu cúi mắt, môi vẫn vương chút ánh nước, giọng trầm thấp, ánh nhìn dừng lại nơi cô một giây.
Rồi ngón tay khẽ nâng lên, nhẹ nhàng lau qua khóe môi cô.
Kỷ Yên trừng lớn mắt: “?!”
Không thể tin nổi!
Rõ ràng bao người đang nhìn kia mà!!!
Đây… còn là Trình Diệp sao?!
“Lần đầu thấy tớ hay gì?”
Giọng cậu trầm, mang theo tiếng cười, đuôi mắt nhướng lên: “ch** n**c miếng rồi kìa.”
Nói xong, cậu quay người, bước về sân đấu. Mái tóc đen tung bay trong nắng, khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Một lúc sau, mặt đỏ đến tận cổ, Kỷ Yên mới hét lên: “Đệt! Thèm cậu không được chắc?!”
Câu nói vừa dứt, cả sân im phăng phắc.
Cậu con trai đang khởi động bình thản quay lại, liếc cô một cái: “Được, lúc nào cũng được cả.”
… Xã hội này hay thật đấy.
… Đúng là đỉnh thật.
Kỷ Yên uống một ngụm nước, hai má phồng lên, mắt mở to. “Phụt” một tiếng, cô phun sạch nước ra ngoài.
Rồi cả sân bật cười ầm ĩ.
…
*Lời tác giả:
Kỷ Yên: Diệp Diệp của pé thay đổi rồi, lạ quá đi mất
Hư hỏng hơn rồi, pé thích nhắm (l**m lưỡi)
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 46
10.0/10 từ 37 lượt.
