Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 47
Edit: Khanh Lam
Hiệp hai của trận đấu diễn ra sôi nổi, khí thế bừng bừng. Có Trình Diệp tham gia, chiến thắng của lớp 3 gần như đã nắm chắc trong tay.
Văn Dương lau mồ hôi trên mặt, ôm bóng, dùng lưng chắn người phía sau: “Khỉ thật, Trình Diệp! Anh Diệp!!”
Trong khoảnh khắc ấy vụt bay, bóng rơi gọn vào tay Trình Diệp.
Tiếng reo hò vang dội khắp sân. Dưới ánh nắng ấm, mái tóc Trình Diệp ánh lên sắc vàng nhạt. Đôi mắt hoa đào hơi nheo lại vì chói sáng, cánh tay rắn chắc giơ cao, một cú ném ba điểm hoàn hảo sắp được thực hiện.
Tất cả đều nín thở chờ đợi.
Ngay giây tiếp theo, một nam sinh từ vòng ngoài đột nhiên lao thẳng về phía Trình Diệp.
“Á!”
Không biết ai trong đám đông hét lên đầu tiên.
Ngón tay Kỷ Yên khẽ run.
Là Giang Dương Trạch.
Trình Diệp chỉ khẽ nghiêng người, ánh mắt vốn ôn hòa khi liếc qua đã mất hẳn ý cười, nó lạnh lẽo, kiêu ngạo, như con sói ẩn mình trong đêm đông, lặng lẽ nhìn con mồi, chỉ chờ cơ hội xé nát.
Khi Giang Dương Trạch sắp chạm vào người cậu, Trình Diệp nghiêng vai tránh đi, ống tay áo bị sượt qua.
Quả bóng rơi khỏi tay, bật lên mấy lần rồi lăn ra xa.
Tiếng còi trọng tài vang lên. Cầu thủ xung quanh đồng loạt dừng lại. Không khí bỗng lặng như tờ.
Giữa hàng chục ánh mắt dõi theo, Trình Diệp bật cười khẽ, khóe môi nhếch lên, nở một nụ cười pha lẫn ngông nghênh, khinh khỉnh.
Ánh mắt sâu thẳm quét về phía Kỷ Yên đang căng thẳng đứng dậy.
Khi quay người, nụ cười ấy vụt tắt. Cậu đút tay vào túi quần, dáng vẻ nhàn nhã, mím môi nói khẽ. Cậu nói: “Con mẹ mày.”
“Mày… Mày nói cái gì?!” Giang Dương Trạch đỏ bừng mặt, máu nóng bốc lên như pháo được châm ngòi, lao đến định đấm vào mặt cậu: “Có gan thì nói lại lần nữa xem!”
Người trước mặt chẳng phải mấy hôm trước vẫn là Trình Diệp u ám, yếu đuối đó sao? Kẻ mà ai mắng, ai đánh cũng chỉ cúi đầu chịu đựng.
Dựa vào đâu mà dám trêu đùa nữ thần của cậu ta giữa chốn đông người?!
Kỷ Yên sao lại để mắt tới nó chứ?!
Ánh mắt Giang Dương Trạch hằn học, căng tràn oán hận, chỉ muốn liều mạng một phen.
Trình Diệp nhíu mày, ngón tay hờ hững phủi bụi trên tay áo.
Ngay khi Giang Dương Trạch tung cú đấm…
“Bốp!”
Một tiếng động vang dội, mọi người hoa cả mắt.
Giang Dương Trạch khụ một tiếng, ôm bụng, đau đớn lùi liên tiếp. Cậu ta bị một cú đá bất ngờ, suýt ngã sấp xuống. Ngẩng đầu lên, cậu ta trừng mắt nhìn người đối diện, không thể tin nổi.
Trình Diệp hơi nghiêng đầu, mi mắt cụp xuống, ánh nhìn lạnh nhạt liếc qua.
“Muốn chết à?” Khóe môi cậu cong nhẹ, giọng nói trầm thấp, sắc lạnh.
Như sứ giả địa ngục đến trần gian, cười lạnh, cúi đầu nhìn xuống đám đông.
“Quả bóng lần trước mày ném vào tao…” Cậu cúi người nhặt quả bóng, tung trong tay, ý cười không chạm đến đáy mắt: “… Hay lần này tao trả lại cả vốn lẫn lãi nhé?”
Mọi việc chỉ diễn ra trong chớp mắt. Cậu không hề làm động tác thừa, cũng chẳng cần dọa nạt.
Lực ở tay khẽ siết, bóng đập mạnh xuống đất, “bộp” một tiếng bật lên, trúng thẳng ngực Giang Dương Trạch rồi nảy xa.
Ánh mắt lạnh như băng của cậu chỉ lướt qua, khiến kẻ vừa nãy còn hung hăng lập tức run rẩy, quay đầu bỏ chạy.
Bắt nạt kẻ yếu.
Hừ.
Không ai dám thở mạnh. Văn Dương chớp mắt liên tục, cứng người tại chỗ.
Trời ơi… Đây là vị thần ẩn thân nào thế này?! Cú đá vừa rồi… cho dù cậu ấy học võ từ nhỏ cũng chưa chắc nắm được lực và góc chuẩn xác đến vậy!
Rõ ràng là cao thủ thực chiến, thân thủ không tầm thường!
Trước kia bị trêu chọc, bị đánh mà không đánh trả chẳng qua là cậu không muốn chấp nhặt thôi!
Chắc mấy kẻ từng bắt nạt cậu giờ hối hận đến xanh ruột rồi.
Văn Dương lặng lẽ lau mồ hôi sau gáy: “Anh… Anh Diệp…”
Trình Diệp xoay cổ áo, cởi áo khoác bóng rổ, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt thản nhiên quét qua: “Nghỉ chút đi.”
Trọng tài run rẩy thổi còi tạm dừng.
Văn Dương ngẩng đầu, không nhịn được giơ ngón cái.
Người mà chị Yên để mắt tới, quả nhiên không tầm thường…
*
Sau kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ hai lớp 11, Trình Diệp vẫn vững vàng ở vị trí đầu bảng.
Còn Kỷ Yên thì vừa ủ rũ bước ra khỏi phòng giáo viên, sau khi bị thầy Lưu “thương yêu” một trận tơi tả.
“Còn muốn học đại học cùng tớ không?” Cậu hỏi.
Cô mệt mỏi bước tới thùng rác, nhả viên kẹo cao su trong miệng ra: “Đừng hỏi tớ mấy câu vô nghĩa đó.”
Vẫn cái kiểu ngạo nghễ ấy.
Trình Diệp nhướng mày: “Giận à?”
“Cậu biết thầy Lưu lấy ai ra so với tớ không? Là cậu đấy! Một thiên tài như cậu thì sao mà tớ so nổi? Ổng còn hùng hồn đặt mục tiêu cho tớ là lần sau phải tăng thêm bốn mươi hạng! Bốn mươi hạng đó! Cậu có hiểu không?! Ai mà chẳng điên cơ chứ!”
Mái tóc mềm của cô khẽ chạm vào cánh tay trần của cậu, như lông vũ khẽ quét qua tim, ngứa ngáy, rối loạn.
Ánh mắt Trình Diệp khẽ lay động, như hồ nước gợn sóng. Cậu kìm lòng, không đưa tay xoa đầu cô: “Đừng nghe thầy ấy. Để tớ đặt cho cậu một mục tiêu nhỏ.”
“Gì cơ?”
“… Lần sau thi tăng thêm một trăm hạng.”
“?!!!”
Kỷ Yên trừng to mắt, chống nạnh hét: “Trình Diệp! Não cậu bị úng nước rồi à! Tớ tăng bốn mươi hạng đã kêu khổ, cậu lại bảo tăng lên một trăm hạng là “mục tiêu nhỏ”?! Cậu đang chế nhạo tớ đúng không?!”
“Không.” Cậu cúi người xuống, mũi giày chậm rãi tiến về phía cô.
Buổi chiều, nắng vàng dịu nhẹ, ấm áp. Âm nhạc vang lên khẽ khàng, cậu bất ngờ tiến lại gần, khiến cô giật mình lùi liên tiếp.
Cho đến khi lưng chạm hẳn vào lan can lạnh lẽo, cậu thu tay, chống lên lan can hai bên người cô, hơi thở nóng rực bao quanh, không chút kiềm chế.
Chàng trai mày kiếm mắt sáng, giọng nói trầm thấp, dịu dàng như đang dỗ dành: “Hoàn thành sẽ có thưởng.”
“Thưởng gì?”
“Cậu quyết định.”
“Cậu nói thật chứ?!” Kỷ Yên sáng bừng mắt. Cô nhìn cậu, ánh mắt dần trở nên ranh mãnh, khóe môi cong cong: “Vậy đừng hối hận nhé…”
Mi mắt Trình Diệp khẽ giật, linh cảm chẳng lành.
“Nếu tớ làm được, cậu phải đứng trước mặt mọi người là cậu thích tớ. Dám không?”
Cô vân vê lọn tóc, ngón tay trắng ngần lướt qua, ánh mắt vừa quyến rũ vừa khiêu khích.
Hừ, muốn chơi trò “lạt mềm buộc chặt” à?
Cô thích kiểu đó sao?
Trình Diệp nhìn cô một thoáng, giọng khàn khàn: “Tớ thích cậu.”
Giọng nói hơi khàn, không lớn cũng chẳng nhỏ.
Xung quanh có vài người khựng lại một giây, liếc nhanh, rồi vội vàng rảo bước đi.
Bữa cơm chó này… cũng no quá rồi đấy…
Ngón tay cậu khẽ chạm vào cằm cô, hơi ấm lan ra: “Tớ nói rồi. Giờ đến lượt cậu tăng thêm một trăm hạng, nói được phải làm được, nghe chưa?”
Kỷ Yên: “????”
Kiểu khích lệ gì thế này?! Sao kịch bản lại lệch hẳn rồi?!
“… Trình Diệp, cậu muốn lấy cái mạng già này của cục cưng cậu à?” Cô cúi đầu, ủ rũ.
Khóe môi cậu cong lên, giọng trầm ấm: “Tớ dạy cậu.”
Ánh mắt cô sáng lên trong một thoáng.
Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh Trình Diệp mặc áo sơ mi trắng, ngồi bên cạnh giảng bài cho cô…
Ừm… khoảng thời gian riêng tư ấy, có vẻ cũng khá tuyệt. Không lỗ đâu nhỉ?
Thế là, cô nàng “ngây thơ” Kỷ Yên trong ánh mắt nóng rực của ai đó ngốc nghếch gật đầu: “Được.”
Mà cô nào biết, từ đây là khởi đầu cho cơn ác mộng học tập kinh hoàng của đời mình.
*
Từ khi mục tiêu nho nhỏ ấy được đặt ra, Kỷ Yên bị kéo vào chế độ giám sát nghiêm ngặt đáng sợ.
Cún con Trình biến thành sói con khó tính, cẩn trọng đến từng chi tiết. Giờ ra chơi, buổi tối, cậu đều chuẩn bị cho cô cả chồng đề luyện dày cộp. Ngoài bài tập chính, cô còn phải chịu đựng biển đề do chính tay cậu mang đến.
Cách cậu giảng bài rất ngắn gọn, dễ hiểu, cô nghe cũng thấm, nhưng ngày nào cũng vậy, một người vốn mắc bệnh lười kinh niên như cô phải cày đến tận mười một giờ đêm mới xong.
Ngay cả Văn Dương và Lý Tịnh Tuyết cũng phải kinh ngạc: Chị Yên vốn ồn ào, bốc đồng giờ lại ngoan ngoãn, ngày ngày ngồi cạnh Trình Diệp, tỉ mẩn sửa lại bài làm sai ư!
Bao lần cô định than vãn, ánh mắt sau tròng kính trong suốt của Trình Diệp lại lướt qua, ánh lên tia bất mãn: “Đừng phân tâm. Bài làm sai vừa rồi sửa xong chưa?”
Đáng ghét thật!!!
Từ khi nào mà Trình Diệp ngoan ngoãn dễ thương (vốn cũng chẳng có) lại biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại tên lạnh lùng, nghiêm khắc này thôi vậy!
Cô muốn khởi nghĩa! Phải vùng lên!!!
“Cậu nhìn thẳng vào mắt tớ rồi nói xem cậu nhìn thấy gì?!” Kỷ Yên hít sâu, chỉ vào mình.
Trình Diệp ngẩng đầu khỏi đống đề thi, lười nhác liếc cô: “… Thấy được khát vọng tri thức trong mắt cậu.”
“…”
Đệt chứ!
Kỷ Yên cực kỳ tức giận: “Đệt! Không nhìn thấy hai quầng thâm đen sì tổ bố này à?”
Cái gì mà sin đổi cos không đổi, dấu hiệu của góc vuông cơ chứ?!
Cô bật dậy, quét tay, bút vở rơi lộp bộp, ngửa đầu hét lên: “Chó Trình b**n th**, bà đây không học nữa! Ai muốn học thì học! Hôm nay bà đây phải vùng dậy xướng bài nông nô khởi nghĩa!”
Tưởng tượng đến đây… Nhìn gương mặt bình tĩnh, trầm ổn của Trình Diệp, cô im lặng nửa giây.
Cậu thong thả tháo cặp kính mỏng như thể trang trí trên sống mũi, dáng vẻ học sinh ngoan tan biến. Ánh mắt tối lại, lạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở: “Đang thầm mắng tớ à?”
Khí thế vô hình mạnh đến nỗi khiến cô đứng không vững. Giọng Kỷ Yên đang hung hăng bỗng yếu hẳn: “… Không hề.”
Có cái quần què!
Cậu nói tiếp: “Hôm nay chỉ cần chép xong bài làm sai thôi, tối ngủ sớm đi.”
Kỷ Yên suýt khuỵu chân, ngồi phịch xuống ghế: “Được.”
Lần đầu tiên trong đời cô nghe thấy cậu giảm lượng bài tập!
Điềm lành thật sự! Kỷ Yên vui mừng như sắp bay lên.
Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài chốc lát.
Đến tám giờ tối, khi Lý Tịnh Tuyết và Văn Dương đã hớn hở về nhà, Kỷ Yên cô vẫn ngồi tại chỗ với mái tóc xõa rối, đối diện ánh nhìn lạnh lẽo của Trình Diệp, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tập bài sai tưởng như vô tận, cắm đầu cắm cổ viết không ngừng!
Khỉ thật.
Lần đầu tiên cô thấm thía cảm giác ngậm đắng nuốt cay mà không dám than. Sao lại nhiều lỗi đến thế chứ?!
Cuối cùng, khi làm xong câu cuối, Kỷ Yên mừng rỡ xoa bàn tay mỏi nhừ, gọi khẽ: “Trình Diệp!”
Không ai đáp lại.
Lúc này cô mới phát hiện, đêm đã khuya. Trong lớp chỉ còn hai người. Trình Diệp tựa vào bàn, mắt khép lại, ngủ mất rồi.
Ngày nào cậu cũng chuẩn bị đề cho cô, chắc còn mệt hơn cô nhiều.
Lông mày cậu giãn ra, môi mỏng cong nhẹ, trán sáng mịn, đường nét khuôn mặt sắc sảo, tinh tế. Quầng mắt dưới mi cũng chẳng nhạt hơn cô bao nhiêu.
Khoảnh khắc hiếm hoi cậu yên tĩnh như vậy, ngay cả khi ngủ cũng toát ra vẻ quyến rũ, khiến người ta muốn… trêu chọc.
Gió đêm từ cửa sổ khẽ thổi vào. Kỷ Yên nhìn cậu vài giây, tim đập thình thịch trong không gian tĩnh lặng.
Một giây, hai giây…
Cô khẽ l**m môi, hơi thở rối loạn, cúi người tiến lại gần thiếu niên.
Một nụ hôn… chỉ còn cách trong gang tấc.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 47
10.0/10 từ 37 lượt.
