Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 45
Edit: Khanh Lam
Qua giao thừa, lại thêm một mùa xuân mới.
Sáng mùng một, Kỷ Yên vừa tỉnh giấc thì nhận được cuộc gọi thứ mười một từ Kỷ Vĩnh Xương.
Có lẽ không ngờ cô lại bắt máy nhanh như vậy, đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Chúc mừng năm mới, Yên Yên.” Ông ta nói.
Lúc đó cô ngồi trên giường trong phòng ngủ trang trí màu hồng ấm áp, giữa lúc nhà nhà hân hoan đón Tết, câu nói ấy vang lên cùng tiếng pháo hoa vụt tắt ngoài cửa sổ.
Đột nhiên cô nhớ lại lúc còn nhỏ, khi cả gia đình ngồi trên chiếc ghế sofa không quá rộng, cô nhại theo giai điệu lộn xộn trên tivi, Trương Vận bận rộn trong bếp, Kỷ Vĩnh Xương ôm cô, kiên nhẫn giúp cô ghép xong trọn bộ 1000 mảnh ghép.
Kỷ Yên run run mím môi, nói: “Vâng, bố cũng vậy.”
“… Muốn về nhà không? Nếu muốn, bố sẽ nhờ chú Lý đến đón con.”
Sau đó là một hồi dài im lặng.
“Chú Kỷ ơi, mau ăn bánh trôi mẹ làm này!”
Là giọng của Thư Phi Phi.
Kỷ Yên nghẹn lời, cứ vậy rồi tắt máy.
*
TV phát đi phát lại chương trình Xuân Vãn, màn hình lớn rộn rã tiếng cười tiếng hát. Căn nhà rộng lớn, ngoài vài người giúp việc và quản gia không nghỉ lễ, chỉ còn Trương Đức Sơn và Kỷ Yên, khiến cho nơi đây hơi trống vắng.
Người giúp việc bưng bánh trôi ra, răng Trương Đức Sơn không tốt, ăn vài cái rồi đặt đũa xuống.
Cuộc gọi video vang lên, con trai Trương Viễn ở Mỹ cười tươi gọi: “Bố!”
Trên màn hình, Trương Viễn gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn rạng rỡ, cửa kính dán đầy chữ Phúc, bàn tiệc bày la liệt món ngon, thậm chí còn tụ tập bạn bè, không khí náo nhiệt.
Bên cạnh chú ấy là một người phụ nữ, cũng gọi “bố”, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Thanh Thanh, qua chào ông ngoại đi.”
Cậu bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi đi tới, nhìn màn hình e dè, thấy mặt Trương Đức Sơn hơi lạ, nửa phút sau mới miễn cưỡng lắp bắp: “Ông ngoại…”
Trương Đức Sơn mỉm cười, gật đầu, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện ra.
“Bố, Thanh Thanh còn nhỏ, hơi ngại người lạ, đừng để ý… Khi nào rảnh sẽ về thăm bố ạ.”
Không biết là Trương Viễn đã nói câu đó rất nhiều lần hay là Trương Đức Sơn đã nghe nhiều lần, ông ấy chỉ gật đầu, không bóc mẽ sự thật. Mắt ông ấy hơi ửng đỏ, nhìn đi chỗ khác.
Trong ngày lễ lớn nhất Trung Quốc, người thân nơi xa náo nhiệt, nhà gần ngay trước mắt lại vắng lặng, chỉ có người già cô đơn.
Kỷ Yên đưa mảnh giấy sạch cho ông ấy: “Ông ngoại.”
Cô gái mười bảy tuổi thản nhiên, không tỏ vẻ gì.
Trương Viễn hơi ngạc nhiên: “Là… Yên Yên à? Lâu quá không gặp, lớn quá rồi nhỉ…”
Kỷ Yên cười, đáp vài câu lịch sự. Không khí có phần gượng gạo.
Gia đình Trương Viễn đi sớm, Trương Vận trước nay không gần gũi với anh, thậm chí khi xảy ra chuyện, Trương Viễn lấy bận rộn công việc làm lý do, không về dự tang lễ.
Lạnh lùng, xa cách, ai cũng thấy rõ.
Cuộc gọi kết thúc vội vàng, trời dần tối.
Kỷ Yên cắn một miếng bánh trôi, nhai mấy lần, hàm bỗng run lên.
Cô vội nhổ ra một đồng xu.
Trương Đức Sơn khẽ nhếch môi: “Con đúng là gặp may, vậy mà lại ăn trúng rồi.”
Ông ấy lườm cô, hơn thua trông không khác gì đứa trẻ.
Kỷ Yên nhịn cười: “Ông xui thôi, chỉ có hai khả năng, hoặc ông ăn hoặc con ăn, mà lại rơi vào con, tỷ lệ 50 – 50 mà.”
“Ăn nói vớ vẩn!” Trương Đức Sơn cáu kỉnh.
Quản gia Lưu vội giải thích: “Cô chủ ăn trúng đồng xu nghĩa là năm nay sẽ thuận lợi, gia đình sum họp. Đây là điều cụ Trương đặc biệt dặn bỏ vào bánh.”
“Im đi!” Ông già vẫn bực bội.
Nhìn Trương Đức Sơn gần sáu mươi tuổi giận dữ, Kỷ Yên không nhịn được bật cười.
“Cười gì mà cười?! Ăn xong lên lầu chơi đi.” Trương Đức Sơn cáu, đứng dậy, quản gia Lưu đỡ ông ấy lên, người hầu vội thu dọn.
Ông ấy đi vài bước, mái tóc bạc lắc lư sau gáy, có hơi đáng yêu.
Ông ấy bỗng dừng, quay lại, tay nắm gậy siết chặt.
“Yên Yên… Sau này muốn qua chơi với ông ngoại thì cứ đến nhé.” Ông ấy nói như thế.
Nụ cười của Kỷ Yên cứng đờ.
Ông ấy cố ý né tránh, nói nhẹ nhàng bâng quơ.
Nhưng sau khi nghe bốn chữ “gia đình sum họp”, đôi mắt cô chợt đỏ, thực ra ông ấy đã nhìn thấu.
“Vâng.” Cả người cô căng cứng.
Thấy ông ấy gật đầu, cô quay lên lầu. Trời tối dần, cô cố nhịn nước mắt sắp trào ra, bỗng thấy con đường phía trước cũng chẳng nặng nề đến thế.
Wechat đột nhiên rung lên.
[.]: [Về nhà chưa?]
[Pháo hoa khác biệt]: [Chưa, ở nhà ông ngoại.]
[.]: [Ở đâu?]
Cô gửi nhanh định vị rồi hơi bực mình gọi thoại.
Bên kia lâu lắm mới nhấc máy, xung quanh hơi ồn.
Kỷ Yên há mồm: “Cậu đang ngoài đường à?”
“Ừ.” Cậu thờ ơ.
Như vô tình chạm ai đó, cậu nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi.”
Bên kia lập tức có tiếng nữ hò reo: “Ôi trời, anh đẹp trai! Đẹp trai quá!!!”
“Không sao, không chạm đâu. Ừm… Cậu cho tớ xin Wechat được không?” Giọng của cô gái trong sáng, nhỏ nhẹ.
Trình Diệp đặt điện thoại xa đi, tiếng người qua lại và tiếng ồn cũng giảm nhiều. Giọng anh sát lại.
“… Sao không nói gì?” Cậu hỏi.
Kỷ Yên gõ ngón tay lên bàn, bực mình.
Hay lắm, mặt đẹp mà còn làm trò với gái cũng thôi đi, còn không để cô nghe nữa chứ!
Chó Trình không có tiền đồ!
“Tớ thấy không có gì cả, bé cưng của cậu hết chuyện để nói rồi.” Cô nhanh chóng đáp.
Cậu trầm giọng đáp: “Vậy tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Cậu nói đi…” Kỷ Yên kéo dài âm.
“Cậu có xem mấy anh trai trên Xuân Vãn hôm qua không?”
Kỷ Yên: ?
“Ừ.” Cô hờ hững đáp, mắt nhìn, cố tình nói bằng giọng nũng nịu: “Giờ vẫn xem lại đoạn mlem mlem đây, ước gì được l**m màn hình ấy!”
Cậu im lặng mười mấy giây, chỉ còn tiếng thở nặng nề của thiếu niên.
“… Tôi và họ, ai đẹp hơn?” Không biết có phải là vì gió lạnh thổi hay không, giọng nói của cậu cũng lạnh đi nhiều.
“Dĩ nhiên là…” Cô chưa kịp nghĩ.
Âm thanh bị che lấp bởi tiếng pháo hoa rực rỡ bùng nổ ngoài khung cửa sổ, chỉ còn sót lại một tiếng cảm thán lửng lơ trong không khí.
Bầu trời đen đặc phía trên chợt bừng sáng, rực rỡ đến lay động lòng người.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cô lệch đi một nhịp.
Rồi cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng của cậu: “Trả lời cho nghiêm túc.”
Kỷ Yên hít sâu một hơi, thổi nhẹ lên móng tay mình: “Ừ, được rồi, Diệp Diệp.”
“… Nói cho đàng hoàng.”
“Tớ vẫn thấy mấy anh trai trong chương trình Xuân Vãn đẹp trai hơn nha. Cậu nghĩ xem, ngày nào cũng giữ cái mặt lạnh như tiền, ai nhìn lâu chẳng thấy chán. Thế nên tớ mới bảo cậu đừng cau mày hoài nữa đó, cậu thấy sao? Tớ nói có lý không…”
“…”
Im lặng thật lâu. Đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng gió rít qua, không có lời đáp.
Lại một chùm pháo hoa bay vút lên, nổ tung giữa bầu trời, lấp hết mọi suy nghĩ.
Chưa kịp phản ứng, giọng nói nghiến răng nghiến lợi của cậu vang lên qua điện thoại: “Không phải ông đây bảo cậu trả lời cho tử tế rồi mà? Hửm? Kỷ Yên, cậu giỏi lắm rồi đấy.”
Ồ, tức thật rồi.
Kỷ Yên mím môi thật chặt. Cuối cùng cũng khiến người ta nghẹn họng, cô cố nhịn cười, tha hồ mà trêu chọc.
Dù sao cậu cũng chẳng bắt được cô, để cô muốn nghịch thế nào thì nghịch.
Giây tiếp theo…
“Cậu xuống đây cho tôi!”
Giọng nói như tiếng vọng từ địa ngục vang vọng trong đầu cô: Xuống đây… xuống đây…
Kỷ Yên: ???
Xuống đâu cơ? Xuống cái gì mà xuống?
Gì thế này?
“Làm… Làm gì?”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Kỷ Yên giật mình đứng bật dậy, rề rà trượt đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.
“Chà!” Cô hít sâu một hơi.
Dưới cổng nhà, một chàng trai đang đứng đó, khoác chiếc áo khoác sẫm màu, tay nắm chặt chiếc vali đen. Lưng tựa hờ vào thân cây, vai rộng, chân dài, dáng người cao gầy mà rắn rỏi.
Trong đêm tối không thấy rõ mặt, chỉ thấy ánh sáng yếu ớt phản chiếu lên đầu ngón tay cậu đang kẹp điếu thuốc, khói trắng cuộn quanh, lượn lờ tan vào không trung.
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp hướng về phía cửa sổ nơi cô đang đứng.
Ánh nhìn ấy, chuẩn xác dừng lại ở đó.
Kỷ Yên: !!!
Chết rồi!
Cậu ấy… đã thấy mình rồi à?
Ánh mắt sắc bén giữa hàng mày kiếm và đôi mắt sáng ấy chẳng hề động đậy. Cuộc gọi vẫn chưa cúp, cô nghe rõ cả hơi thở khẽ run bên kia đầu dây.
Rồi cậu khẽ nghiêng đầu, ngón tay ngoắc nhẹ.
Rõ ràng ý tứ là: “Xuống đây.”
Kỷ Yên: “… Chết thật!”
Cô đã từng nhớ cậu đến nhường nào, bao nhiêu đêm trong mơ chỉ mong được thấy lại khuôn mặt tuấn tú ấy.
Cô vội ném điện thoại xuống, khoác vội áo ngoài rồi lao xuống cầu thang.
Tuyết rơi trắng xóa, cậu chỉ mặc phong phanh, đôi mắt trầm lặng nhìn cô suốt từ cổng.
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Và rồi, cô nhìn rõ ánh mắt cậu, sắc như sói, mãnh liệt như hổ, nóng bỏng và áp lực, chẳng để cô có đường lui.
Sau chuyến đi thành phố Ninh lần này, dường như khí thế của cậu mạnh mẽ hơn hẳn…
Mạnh đến mức… cô chợt thấy hối hận vì ban nãy đã chọc cậu!!
Không sai, cô sợ thật rồi…
Trình Diệp lười nhác dựa vào thân cây, ngón tay kẹp lấy điếu thuốc bên môi, dập tắt rồi giẫm thêm vài cái dưới chân.
Cậu khẽ bật cười.
Khóe môi từ từ cong lên, mang theo khí thế nóng bỏng khiến người khác chẳng thể rời mắt.
Khuôn mặt tuấn tú, sáng rực trong ánh đèn đêm khiến tim cô loạn nhịp, chân không sao bước nổi.
Thế là cậu tiến lại gần cô.
Nụ cười vẫn còn vương nơi môi, yết hầu khẽ trượt, lông mày hơi nhướng lên: “Giờ mới biết sợ à?”
Trong khoảnh khắc ấy, cậu vươn tay dài, kéo cô vào lòng.
Vòng tay siết chặt, hơi ấm cơ thể hòa vào nhau.
Đầu óc cô bỗng nóng bừng, cô ngẩng lên, chạm vào vết sẹo nơi thái dương cậu.
“Muộn rồi.” Cậu nói.
Cái ôm ấy chặt đến mức như sợ cô sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Vừa khắc cốt ghi tâm, vừa dịu dàng chiếm hữu.
“Cậu… Sao đột nhiên cậu lại về đây?” Kỷ Yên ngẩng lên, đôi mắt long lanh ánh nước.
Trình Diệp căng cổ, đầu lưỡi chạm nhẹ vào hàm trên. Vài giây sau, đôi môi mỏng khẽ động, cậu nói: “Ông đây nhớ cậu, thế nên muốn tự đến nói với cậu một câu, chúc mừng năm mới.”
Trong ánh mắt cậu ánh lên những tia sáng long lanh, nóng bỏng và thẳng thắn.
Giây kế tiếp, lòng bàn tay nóng rực của cậu đặt ra sau đầu cô, cúi xuống thật nhanh, môi chạm môi.
Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn, kìm nén giữa hơi thở gấp gáp của cậu: “Vậy thì để tôi tự mình nói thêm một lần nữa vậy.”
Nụ hôn nóng bỏng, mãnh liệt xen lẫn dịu dàng.
Tất cả sự cuồng nhiệt, dồn nén đều đổ dồn về phía cô.
Khuôn mặt cô ửng đỏ, không thể cử động.
Giữa cơn choáng váng, cô nghĩ…
Cậu dường như đã thật sự đã thay đổi, trở nên tràn đầy sức sống hơn, trở nên rực rỡ hơn, trở lại là chính mình.
Đây… mới chính là Trình Diệp thật sự ư?
Người rực sáng như ngọn lửa thế này… Chói lọi rực rỡ đến mức khiến người khác chẳng thể rời mắt.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 45
10.0/10 từ 37 lượt.
