Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 44


Edit: Khanh Lam


Mùa đông năm 2014, tuyết trắng xóa phủ kín toàn thành phố Vân, từng bông tuyết rơi như cánh hoa lê, bay lả tả giữa không trung.


Cả vùng đất yên bình như được khoác lên một tấm thảm dày, ôm trọn thế giới nhỏ bé đang ồn ào náo nhiệt vào lòng.


Khi Kỷ Yên bước ra khỏi căn phòng ấm áp mờ mịt hơi lò sưởi, những cành cây ngoài sân đã bị tuyết đọng dày nặng trĩu.


Cửa từ bên trong mở ra, ông lão chống tay lên nắm cửa, gương mặt lạnh lùng lạ thường. Dù năm tháng đã hằn sâu dấu vết lên khuôn mặt, đôi mắt ông ta vẫn còn sáng và sắc bén, có thể tưởng tượng được rằng thuở trai trẻ, ông ta từng là người tung hoành trên thương trường, nói một câu đã khiến người khác phải dè chừng.


Chỉ vài giây sau, Kỷ Vĩnh Xương cau chặt mày, chật vật bước ra từ phòng trong.


Hôm nay, ông ta cố ý mặc lại bộ vest xám đậm mà nhiều năm trước Trương Vận từng mua tặng, cổ áo thắt chiếc cà vạt xanh sẫm – món quà cô con gái Kỷ Yên đã dành dụm tiền tiêu vặt hồi năm lớp mười để mua cho ông ta.


Từ ngày Trương Vận mất, Kỷ Vĩnh Xương càng buông thả bản thân, ăn uống vô độ, thân hình chẳng mấy đã phát tướng, khiến chiếc áo vest năm xưa căng tức ở phần bụng.


Gió tuyết quất tung mái tóc ông ta, thổi đến mức mắt cay xè không mở nổi. Ông ta đưa tay định nắm lấy cửa.


Cây gậy trong tay ông lão run rẩy giơ lên, nện mạnh xuống đất, âm thanh không lớn không nhỏ nhưng lập tức khiến người hầu vội vàng chạy đến đỡ.


Quản gia cúi người, giọng vẫn giữ lễ độ, không kiêu không nịnh: “Ông Kỷ, xin ông hãy quay về đi ạ.”


“Bố…” Kỷ Vĩnh Xương gọi vội.


“Câm miệng! Ai là bố của anh?! Kỷ Vĩnh Xương, tro cốt con gái tôi còn chưa kịp lạnh, anh đã dẫn người đàn bà khác đến đây ra oai trước mặt tôi?! Từ nay về sau, nhà họ Trương và anh cắt đứt mọi quan hệ! Nếu anh còn biết giữ chút thể diện cuối cùng thì lập tức cút khỏi đây ngay!”


Cây gậy trong tay ông lão nện liên hồi xuống nền đá, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay gầy guộc, run run mà vẫn kiên quyết.


Năm xưa, nhà họ Trương hưng thịnh, việc làm ăn mở rộng khắp nơi, thậm chí còn vươn ra nước ngoài, trong khi nhà họ Kỷ chỉ mới bắt đầu gây dựng danh tiếng ở thành phố Vân. Khi ấy, Trương Vận và Kỷ Vĩnh Xương vốn không môn đăng hộ đối.


Trương Đức Sơn – bố của Trương Vận – vốn là người cứng rắn, quyết đoán. Ông ấy vốn luôn chiều chuộng cô con gái út, vậy mà khi Trương Vận kiên quyết đòi lấy Kỷ Vĩnh Xương – người từng có vẻ ôn hòa dịu dàng thuở đó, ông ấy suýt nữa vì chuyện này mà đoạn tuyệt quan hệ cha con.


Sau khi kết hôn, họ từng có quãng thời gian hạnh phúc, nhưng chẳng bao lâu, tình cảm nhạt dần. Trương Vận mất khi tuổi còn trẻ, và ngay khi linh cữu chưa nguội, Kỷ Vĩnh Xương đã công khai đưa nhân tình cùng con riêng về nhà. Hỏi sao Trương Đức Sơn không giận đến run người?!


Lúc này, mặt Kỷ Vĩnh Xương khi xanh khi trắng, khó coi tột độ, miệng mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng ông lão đã giơ gậy, khàn giọng quát: “Cút! Cút ra khỏi đây! Đừng để tôi trông thấy anh thêm lần nào nữa!”


Kỷ Vĩnh Xương gần như bị đuổi ra khỏi cổng trong sự lúng túng và nhục nhã.


Kỷ Yên đứng bên gốc cây trong vườn, cô gái mười bảy tuổi khoác lên mình chiếc váy dài đỏ rực như lửa, sắc đỏ ấy nổi bật đến chói mắt giữa nền tuyết trắng xóa. Cô lặng lẽ dõi theo cảnh tượng ấy, ánh nhìn lạnh nhạt, môi khẽ cong, phảng phất như đang cười nhạt.


Ánh mắt ấy vừa giống một lời châm biếm, lại vừa như kẻ ngoài cuộc dửng dưng.


Trương Đức Sơn quay người đi được vài bước, rồi bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn cô.


“Kỷ Yên.”


Cô tiến lại gần hơn vài bước.


Gió tuyết đã ngớt, mái tóc đen của cô khẽ tung bay. Cô nhìn ông ấy, chợt nhận ra, chỉ sau một đêm, ông lão ấy dường như già đi rất nhiều. Vết nhăn nơi khóe mắt sâu thêm, tấm lưng từng thẳng tắp giờ cũng hơi còng xuống.


Trương Đức Sơn là người trọng thể diện, vậy mà giờ đây, mái tóc ông ấy đã bạc trắng, bên cạnh cũng chẳng còn ai bầu bạn.



“Tết năm nay đến nhà ông ngoại nhé?”


Trong thế giới lấp lánh ánh đèn và tuyết trắng, cô dường như nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ của ông ấy.


Năm xưa, khi Trương Vận quyết tâm lấy Kỷ Vĩnh Xương, người con gái vốn luôn nghe lời cha ấy đã trở nên bướng bỉnh đến mức cắt đứt cả liên lạc với nhà mẹ đẻ. Vì vậy mà từ khi sinh ra cho đến tận hơn mười năm sau, Kỷ Yên hầu như chẳng có mấy ký ức rõ ràng về ông ngoại.


Trong ký ức mơ hồ, ông ấy không phải người hiền hậu dễ gần, lại càng chẳng biết cúi mình hỏi han ai. Dù là với cô bé Kỷ Yên non nớt thuở nhỏ, ông ấy cũng hiếm khi nở nụ cười.


Trương Đức Sơn mất vợ sớm, chỉ có một trai một gái. Đáng lẽ tuổi già, ông ấy đã được con cháu quây quần, nhưng con trai lớn lại đưa cả gia đình định cư ở Mỹ, hiếm khi về nước. Ngôi biệt thự rộng lớn ấy giờ chỉ còn lại ông ấy và sự vắng lặng.


Ông ấy là ông ngoại của cô nhưng lại chẳng mấy thân thiết.


Kỷ Yên khẽ thở ra, giọng nhẹ như gió: “Vâng.”


Không vì điều gì khác, chỉ bởi trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô nhìn thấy trong vườn ông ấy trồng đầy hải đường, đó loài hoa mà Trương Vận yêu thích nhất lúc sinh thời.


Khi tuyết phủ lên những cành hoa, cả cô và ông ấy đều đang nghĩ về người con gái ấy.


Đêm giao thừa, Kỷ Vĩnh Xương trở về biệt thự nhà họ Kỷ.


Ông ta thuê một tài xế mới. Trên ghế sau, hai người bước xuống, ăn mặc lòe loẹt. Lúc ấy, Nhiếp Phương khoe trọn vẻ kiêu hãnh đầy phù phiếm, từ đầu đến chân toàn hàng hiệu, sải bước vênh váo, tay còn lại nắm chặt Thư Phi Phi cũng mặc trang phục chỉnh tề, tinh xảo.


Ngày hôm đó, thành phố Vân tuyết rơi dày đặc, phủ lên mặt đất một lớp trắng xóa.


Kỷ Yên đứng xa trên ban công tầng hai, mặc chiếc áo dài trắng muốt, thêu hoa mẫu đơn đỏ rực nơi eo. Eo thon, hông cong, các đường nét thắt chặt như được may đo riêng cho người trước mắt, phô bày trọn vẹn thân hình hoàn mỹ, vừa khéo hòa vào màu tuyết.


Mái tóc đen búi cao, đính những bông tuyết ở đuôi tóc, nụ cười nhẹ nở trên môi. Trên vai cô khoác tấm choàng len đỏ rực, lười biếng rủ xuống làn da trắng như ngọc, nhìn xuống mọi người với vẻ lạnh lùng.


Kỷ Vĩnh Xương vội liếc qua rồi nhanh chóng quay đi, không dám nhìn lâu.


Kỷ Yên của năm ấy đã xinh đẹp lại yêu kiều, khí chất pha trộn giữa trưởng thành và ngây thơ, đẹp đến mức khiến người ta không dám ngẩng đầu nhìn thêm dù chỉ một giây, sợ rằng chỉ cần nhìn lâu hơn một chút thôi cũng thành ra xúc phạm.


Vẻ đẹp thần hồn điên đảo, y hệt như khi ông ta gặp Trương Vận năm xưa.


Lúc đó, thành phố Vân treo đầy đèn lồng, đèn màu khắp nơi, các con phố sáng trưng, nhộn nhịp với những gia đình đi mua sắm Tết. Một số cửa hàng đã đóng, dán thông báo sẽ mở lại sau Tết.


Có người đứng trước cửa hàng thở dài đôi câu rồi vội đi tìm nơi khác.


Có phụ huynh bế con, cúi xuống nhắc nhở đủ điều để trẻ không chạy lung tung.


Cũng có cặp vợ chồng mới lâu ngày mới gặp, mang theo túi Tết to nhỏ, mặc áo dày, trao nhau nụ cười rồi tay trong tay về nhà.



Kỷ Yên rời khỏi nhà, thẳng thừng từ chối lời mời ăn cơm cùng của Kỷ Vĩnh Xương. Ông ta cau mày, còn muốn nói gì đó, nhưng cô đã quay đi, không muốn nghe nữa.


Đến nhà Trương Đức Sơn, chữ “Phúc” mới được dán xong. Quản gia Lưu đứng ngoài cửa, hướng dẫn người hầu thay câu đối mới. Mọi người ồn ào nhưng trên mặt đều hiện niềm vui đón năm mới.


“Cô chủ.” Quản gia Lưu nhìn thấy cô, cúi người chào rồi đẩy cửa ra.


Trong phòng khách trống trải, Trương Đức Sơn ngồi một mình trên sofa, lạnh lẽo.


Trong và ngoài nhà như hai thế giới tách biệt.



Ông ấy hơi quay lại, nói: “Đến rồi à, ngồi đi.”


Không khách sáo, luôn thẳng thắn, ngắn gọn.


Căn phòng không quá xa lạ, Kỷ Yên bước tới, đặt hộp quà trên bàn trà.


“Ông ngoại, biết dạ dày ông không tốt, con đã nhờ người mang ít trà Phổ Nhĩ đến. Trời lạnh pha uống nhiều sẽ dễ chịu, chắc ông sẽ thích.”


Hộp quà được đóng gói tinh tế, cô đặc biệt nhờ bạn bè ở nơi nổi tiếng về Phổ Nhĩ gửi đến.


Trương Đức Sơn gật đầu, nói: “Mẹ con trước cũng hay tặng trà, trong tủ ông còn nhiều. Hôm trước rảnh lấy ra xem, hóa ra đều hết hạn rồi.”


Hiếm hoi ông ấy tán gẫu vài câu, đôi mắt vốn rõ ràng giờ lộ vài phần mờ mịt.


Đêm giao thừa, cơm cúng phong phú đủ đầy khiến hai người càng cảm thấy lạnh lẽo.


Tivi mở, nhạc và tiếng phỏng vấn vang lên, ngoài cửa bắt đầu nổ pháo dập dìu.


Kỷ Yên múc cho Trương Đức Sơn một bát canh gà, nghe tiếng pháo vang, bỗng nhiên nhớ đến Trình Diệp.


“Con có phiền lòng gì ở trường không?” Trương Đức Sơn cúi đầu, run run gắp đồ ăn.


“Vẫn ổn ạ, không có chuyện gì lớn.”


“Con đã nghĩ sẽ học đại học ở đâu chưa?” Ông ấy hỏi thêm.


Người hầu bưng lên đĩa cá chiên vàng ươm, bốc hơi nghi ngút.


Kỷ Yên dừng đũa, điện thoại trong túi rung nhẹ.


Cô vội lấy ra xem.


Là tin nhắn Trình Diệp trả lời từ một giờ trước, các tin nhắn cũ còn trên màn hình.


Ngày 25/1.


[Pháo hoa khác biệt]: [Cậu đến nơi chưa?]


[.]: [Rồi.]


[Pháo hoa khác biệt]: [Sao không báo tớ!]


[.]: […]


[.]: [Tín hiệu kém.]


Ngày 28/1.


[Pháo hoa khác biệt]: [Trình Diệp, thành phố Vân lại có tuyết!]


[.]: […]


[Pháo hoa khác biệt]: [Cậu nói nhiều chút đi, đừng lúc nào cũng ba chấm.]



[.]: [Thành phố Ninh không có tuyết.]


[Pháo hoa khác biệt]: [(Ảnh.jpg) Ha ha, trên vòng bạn bè ai cũng đang nhận viết caption hộ cho ảnh chụp trên tuyết kìa, mỗi lần 5 tệ, viết gì cũng được, đảm bảo minh bạch. Sếp có thương thì cho cô bé đáng yêu xinh đẹp này chút công ăn việc làm đi!]


[.]: [Viết gì cũng được à?]


[.]: [(Chuyển khoản) Mời bạn xác nhận nhận tiền.]


[Pháo hoa khác biệt]: [(Đã nhận) Ừ, cậu là sếp, cậu quyết định.]


[.]: [Kỷ Yên là heo.]


[Pháo hoa khác biệt]: [?]


[.]: [Không viết được à?]


[Pháo hoa khác biệt]: [(Người da đen hỏi chấm) Dám sỉ nhục chủ quán, cậu xong đời rồi!]


[.]: [Nhận tiền rồi chạy à?]


[Pháo hoa khác biệt]: [Phù! Tớ chạy thì cậu làm được gì đâu chứ?]


[.]: […]


[Pháo hoa khác biệt]: [[ảnh].jpg Hừ!!!(^)]


Trong ảnh là thế giới trắng xóa, trên lớp tuyết dày, cô gái mang bốt màu hồng nhạt, tay đỏ ửng vì lạnh.


Tuyết vừa bị cào ra, trên đó hiện chữ viết thanh tú của cô gái: [Trình Diệp là chó! Trình Diệp mới là đồ chó già!!!]


Dòng cuối còn có một hàng chữ nhỏ xíu: [Chó Trình thích tiểu tiên nữ Yên Yên ]


Vài giây sau.


[.]: [Ừ, Chó Trình nhớ cậu.]


[.]: [Vậy nên cậu… đừng hòng chạy.]


Cậu cũng… không chạy thoát đâu.


*


Hôm nay 30/1.


Hầu hết bạn bè trên mạng đều chia sẻ ảnh bữa cơm Tết, gia đình quây quần, cười đùa chụp ảnh.


Lý Tịnh Tuyết và Văn Dương lần lượt nhắn tin chúc mừng cô.


[Pháo hoa khác biệt]: [Năm mới đến rồi, cậu có xem Xuân Vãn không?]


Đêm giao thừa năm ấy, Trình Diệp bước ra từ phòng tắm khách sạn, màn hình điện thoại sáng lên với mấy tin nhắn lộn xộn từ bạn cũ.


Trên TV, chương trình chưa bắt đầu, đang đếm ngược.



Gió lạnh thổi, đầu óc tỉnh táo hơn.


Cậu đổ nước sôi vào mì ăn liền, đậy nắp, tay mở Wechat.


Mấy giây sau, Kỷ Yên nhận được một tin nhắn thoại.


Cô vội nói với Trương Đức Sơn rằng muốn đi vệ sinh, đóng cửa, hồi hộp mở khung chat ra.


Màn hình hiện, giọng trầm ấm vang lên: “Cậu có xem không?”


[Pháo hoa khác biệt]: [Tất nhiên rồi!! Năm nay có mấy anh trai siêu đẹp lên truyền hình, không xem phí lắm…]


Anh trai siêu đẹp?


Cậu lướt qua tivi, đang giới thiệu khách mời tối nay.


Hừmmmm, chẳng ai đẹp bằng cậu, mà lại còn siêu đẹp?


Cô bị mù à?


Trình Diệp cau mày: “… Tôi cũng xem.”


Cô hỏi cậu có xem Xuân Vãn không.


Một giây sau, tin nhắn thoại trả lời: “Tớ không xem ai cả, tớ vẫn luôn đợi cậu.”


Cho dù có đang ở đất khách, vẫn muốn bắt đầu và kết thúc ngày này cùng cậu.


Cùng bước vào năm 2014.


Cả đời này, chỉ có cậu.


Bên ngoài pháo hoa nổ vang, “đoàng” một tiếng, tâm trí cũng toang toác theo.


Kỷ Yên có hơi choáng váng, cô không nghe được tiếng nào khác, chỉ còn giọng nói trầm ấm đượm đầy ý cười của cậu rung lên từ tai nghe quấn lấy tai cô, như thì thầm bên cạnh.


Có lẽ cô không biết.


Trình Diệp ấy à, rõ ràng là người đã chìm sâu trong bóng đêm âm u lạc lõng, nhưng lại luôn muốn mang chút ánh sáng đến cho cô.


Có lẽ là cô hiểu hết tất thảy.


Suốt cả đời bình dị này, những chút dịu dàng phải tích góp suốt hơn mười năm, cậu đều trao trọn cho cô.


*Tác giả có lời muốn nói:


Diệp Diệp đúng là quá biết thả thính.


Hóa thân thành hoàng tử nói lời ngon ngọt.


Kỷ Yên: Tớ thích cậu, tớ yêu cậu!


Trình Diệp: Tớ nhớ cậu, tớ luôn đợi cậu.


Kỷ Yên (mặt đỏ bừng): Đừng nói nữa! Rõ ràng cậu cao tay hơn…


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 44
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...