Trao Em Một Đời An Yên

Chương 56


Đến Lãm Nguyệt Lâu, Ngộ Từ đứng trước cửa do dự một chút, bình thường khi Phó Tắc Dịch không có nhà cô sẽ không tùy tiện vào phòng anh.


Đứng ngoài cửa vài giây, cuối cùng cô vẫn đẩy cửa bước vào.


Dù anh không có ở đây, trong nhà vẫn sắp xếp người làm dọn dẹp mỗi ngày nên trông vẫn sạch sẽ không một hạt bụi.


Đi đến tủ đựng trà cụ, đặt khay trà xuống, mở cánh tủ, lần lượt xếp trà cụ vào trong.


Trước khi ra về, cô hơi nghiêng đầu nhìn giá treo quần áo bên cửa, rồi khựng lại.


Trên đó đang treo một chiếc áo khoác vest màu đen.


Cô hơi nhíu mày nghi hoặc, quần áo của anh mỗi ngày bác Thân đều sắp xếp gọn gàng, anh không ở nhà, sao ở đây lại treo một chiếc áo khoác.


Sau đó nghĩ lại, hai hôm nay chân bác Thân đau, có thể mấy hôm trước anh có về, bác Thân cũng không leo lầu được nên chưa dọn đi.


Do dự một lát, cô vẫn cầm móc áo lấy chiếc vest xuống, nhìn về phía phòng ngủ, rèm ngăn đang buông xuống.


Đi tới, một tay vén rèm lên, định treo áo khoác vào tủ quần áo bên trong.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n



Đến Lãm Nguyệt Lâu, Ngộ Từ đứng trước cửa do dự một chút, bình thường khi Phó Tắc Dịch không có nhà cô sẽ không tùy tiện vào phòng anh.


Đứng ngoài cửa vài giây, cuối cùng cô vẫn đẩy cửa bước vào.


Dù anh không có ở đây, trong nhà vẫn sắp xếp người làm dọn dẹp mỗi ngày nên trông vẫn sạch sẽ không một hạt bụi.


Đi đến tủ đựng trà cụ, đặt khay trà xuống, mở cánh tủ, lần lượt xếp trà cụ vào trong.


Trước khi ra về, cô hơi nghiêng đầu nhìn giá treo quần áo bên cửa, rồi khựng lại.


Trên đó đang treo một chiếc áo khoác vest màu đen.


Cô hơi nhíu mày nghi hoặc, quần áo của anh mỗi ngày bác Thân đều sắp xếp gọn gàng, anh không ở nhà, sao ở đây lại treo một chiếc áo khoác.


Sau đó nghĩ lại, hai hôm nay chân bác Thân đau, có thể mấy hôm trước anh có về, bác Thân cũng không leo lầu được nên chưa dọn đi.


Do dự một lát, cô vẫn cầm móc áo lấy chiếc vest xuống, nhìn về phía phòng ngủ, rèm ngăn đang buông xuống.


Đi tới, một tay vén rèm lên, định treo áo khoác vào tủ quần áo bên trong.


Đến Lãm Nguyệt Lâu, Ngộ Từ đứng trước cửa do dự một chút, bình thường khi Phó Tắc Dịch không có nhà cô sẽ không tùy tiện vào phòng anh.


Đứng ngoài cửa vài giây, cuối cùng cô vẫn đẩy cửa bước vào.



Dù anh không có ở đây, trong nhà vẫn sắp xếp người làm dọn dẹp mỗi ngày nên trông vẫn sạch sẽ không một hạt bụi.


Đi đến tủ đựng trà cụ, đặt khay trà xuống, mở cánh tủ, lần lượt xếp trà cụ vào trong.


Trước khi ra về, cô hơi nghiêng đầu nhìn giá treo quần áo bên cửa, rồi khựng lại.


Trên đó đang treo một chiếc áo khoác vest màu đen.


Cô hơi nhíu mày nghi hoặc, quần áo của anh mỗi ngày bác Thân đều sắp xếp gọn gàng, anh không ở nhà, sao ở đây lại treo một chiếc áo khoác.


Sau đó nghĩ lại, hai hôm nay chân bác Thân đau, có thể mấy hôm trước anh có về, bác Thân cũng không leo lầu được nên chưa dọn đi.


Do dự một lát, cô vẫn cầm móc áo lấy chiếc vest xuống, nhìn về phía phòng ngủ, rèm ngăn đang buông xuống.


Đi tới, một tay vén rèm lên, định treo áo khoác vào tủ quần áo bên trong.


Đến Lãm Nguyệt Lâu, Ngộ Từ đứng trước cửa do dự một chút, bình thường khi Phó Tắc Dịch không có nhà cô sẽ không tùy tiện vào phòng anh.


Đứng ngoài cửa vài giây, cuối cùng cô vẫn đẩy cửa bước vào.


Dù anh không có ở đây, trong nhà vẫn sắp xếp người làm dọn dẹp mỗi ngày nên trông vẫn sạch sẽ không một hạt bụi.


Đi đến tủ đựng trà cụ, đặt khay trà xuống, mở cánh tủ, lần lượt xếp trà cụ vào trong.



Trên đó đang treo một chiếc áo khoác vest màu đen.


Cô hơi nhíu mày nghi hoặc, quần áo của anh mỗi ngày bác Thân đều sắp xếp gọn gàng, anh không ở nhà, sao ở đây lại treo một chiếc áo khoác.


Sau đó nghĩ lại, hai hôm nay chân bác Thân đau, có thể mấy hôm trước anh có về, bác Thân cũng không leo lầu được nên chưa dọn đi.


Do dự một lát, cô vẫn cầm móc áo lấy chiếc vest xuống, nhìn về phía phòng ngủ, rèm ngăn đang buông xuống.


Đi tới, một tay vén rèm lên, định treo áo khoác vào tủ quần áo bên trong.


Đến Lãm Nguyệt Lâu, Ngộ Từ đứng trước cửa do dự một chút, bình thường khi Phó Tắc Dịch không có nhà cô sẽ không tùy tiện vào phòng anh.


Đứng ngoài cửa vài giây, cuối cùng cô vẫn đẩy cửa bước vào.


Dù anh không có ở đây, trong nhà vẫn sắp xếp người làm dọn dẹp mỗi ngày nên trông vẫn sạch sẽ không một hạt bụi.


Đi đến tủ đựng trà cụ, đặt khay trà xuống, mở cánh tủ, lần lượt xếp trà cụ vào trong.


Trước khi ra về, cô hơi nghiêng đầu nhìn giá treo quần áo bên cửa, rồi khựng lại.


Trên đó đang treo một chiếc áo khoác vest màu đen.


Cô hơi nhíu mày nghi hoặc, quần áo của anh mỗi ngày bác Thân đều sắp xếp gọn gàng, anh không ở nhà, sao ở đây lại treo một chiếc áo khoác.



Sau đó nghĩ lại, hai hôm nay chân bác Thân đau, có thể mấy hôm trước anh có về, bác Thân cũng không leo lầu được nên chưa dọn đi.


Do dự một lát, cô vẫn cầm móc áo lấy chiếc vest xuống, nhìn về phía phòng ngủ, rèm ngăn đang buông xuống.


Đi tới, một tay vén rèm lên, định treo áo khoác vào tủ quần áo bên trong.


Cô giả vờ trầm ngâm một lát: “À… chắc là còn muốn theo đuổi em nữa đấy!”


Anh gật đầu: “Vậy chắc là cậu ta hết cửa rồi.”


Chắc là?


Nghe vậy Ngộ Từ lập tức quay đầu nhìn sang, phồng má chất vấn: “Sao gọi là chắc là!”


Phó Tắc Dịch bật cười, sán lại hôn lên trán cô: “Nếu em còn chưa hết giận, tôi hơi lo cậu ta sẽ có cơ hội chen chân.”


Vừa dứt lời, Ngộ Từ bỗng bật cười.


“Còn giận không?” Phó Tắc Dịch cũng cười theo, dịu dàng hỏi.


Cô lắc đầu, từ từ dựa vào ôm lấy anh, đầu gối lên vai anh, lẩm bẩm: “Chỉ là có một chút xíu nhớ anh.”


Phó Tắc Dịch cười: “Gặp rồi còn nhớ?”


Ngộ Từ bỗng hơi đỏ mặt, giấu nửa khuôn mặt dưới vai anh, ghé vào tai anh thì thầm một câu gì đó.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 56
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...