Trao Em Một Đời An Yên
Chương 57
“Hửm? Cái gì cơ?”
Phó Tắc Dịch lại thì thầm hỏi lại, giọng điệu hơi cao lên, chứa ý cười.
Cũng chẳng biết là không nghe thấy thật hay cố ý.
Ngộ Từ lùi ra khỏi vai anh, ngồi thẳng dậy, qua ánh sáng lờ mờ nhìn anh, chớp chớp mắt, cũng vô cùng thẳng thắn nhắc lại một lần nữa: “Anh hôn em một cái là em không nhớ nữa.”
Cô cảm thấy da mặt mình giờ chắc dày ngang tường thành rồi, dù sao cứ ăn vạ là được, cái khác không quan tâm.
Nghe cô thực sự nhắc lại một lần nữa, Phó Tắc Dịch bỗng bật cười, hơi nghiêng người, lướt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Rồi nhìn cô hỏi nhỏ: “Buổi trưa có phải chưa ăn cơm không?”
Ngộ Từ khựng lại, biện giải: “Ăn rồi, chỉ là…”
Chưa ăn được bao nhiêu.
Phó Tắc Dịch cười, ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa, bác Thân ở bên ngoài nói vọng vào: “Tắc Dịch, tôi vào nhé!”
Ngộ Từ nghe tiếng thì sững lại, nhìn Phó Tắc Dịch với vẻ hoảng hốt: “Toi rồi, sao bác Thân lại đến?”
Nói xong, cô bỗng ngẩn ra vài giây, vẻ mặt nghi hoặc: “Không đúng, chẳng phải chân bác Thân bị ngã sao?”
Thấy cô như vậy Phó Tắc Dịch lại bật cười, búng nhẹ trán cô một cái: “Đi thôi, bác Thân đến đưa cơm đấy, tôi ăn cùng em.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
“Hửm? Cái gì cơ?”
Phó Tắc Dịch lại thì thầm hỏi lại, giọng điệu hơi cao lên, chứa ý cười.
Cũng chẳng biết là không nghe thấy thật hay cố ý.
Ngộ Từ lùi ra khỏi vai anh, ngồi thẳng dậy, qua ánh sáng lờ mờ nhìn anh, chớp chớp mắt, cũng vô cùng thẳng thắn nhắc lại một lần nữa: “Anh hôn em một cái là em không nhớ nữa.”
Cô cảm thấy da mặt mình giờ chắc dày ngang tường thành rồi, dù sao cứ ăn vạ là được, cái khác không quan tâm.
Nghe cô thực sự nhắc lại một lần nữa, Phó Tắc Dịch bỗng bật cười, hơi nghiêng người, lướt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Rồi nhìn cô hỏi nhỏ: “Buổi trưa có phải chưa ăn cơm không?”
Ngộ Từ khựng lại, biện giải: “Ăn rồi, chỉ là…”
Chưa ăn được bao nhiêu.
Phó Tắc Dịch cười, ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa, bác Thân ở bên ngoài nói vọng vào: “Tắc Dịch, tôi vào nhé!”
Ngộ Từ nghe tiếng thì sững lại, nhìn Phó Tắc Dịch với vẻ hoảng hốt: “Toi rồi, sao bác Thân lại đến?”
Nói xong, cô bỗng ngẩn ra vài giây, vẻ mặt nghi hoặc: “Không đúng, chẳng phải chân bác Thân bị ngã sao?”
Thấy cô như vậy Phó Tắc Dịch lại bật cười, búng nhẹ trán cô một cái: “Đi thôi, bác Thân đến đưa cơm đấy, tôi ăn cùng em.”
“Hửm? Cái gì cơ?”
Phó Tắc Dịch lại thì thầm hỏi lại, giọng điệu hơi cao lên, chứa ý cười.
Cũng chẳng biết là không nghe thấy thật hay cố ý.
Ngộ Từ lùi ra khỏi vai anh, ngồi thẳng dậy, qua ánh sáng lờ mờ nhìn anh, chớp chớp mắt, cũng vô cùng thẳng thắn nhắc lại một lần nữa: “Anh hôn em một cái là em không nhớ nữa.”
Cô cảm thấy da mặt mình giờ chắc dày ngang tường thành rồi, dù sao cứ ăn vạ là được, cái khác không quan tâm.
Nghe cô thực sự nhắc lại một lần nữa, Phó Tắc Dịch bỗng bật cười, hơi nghiêng người, lướt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Rồi nhìn cô hỏi nhỏ: “Buổi trưa có phải chưa ăn cơm không?”
Ngộ Từ khựng lại, biện giải: “Ăn rồi, chỉ là…”
Chưa ăn được bao nhiêu.
Phó Tắc Dịch cười, ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa, bác Thân ở bên ngoài nói vọng vào: “Tắc Dịch, tôi vào nhé!”
Ngộ Từ nghe tiếng thì sững lại, nhìn Phó Tắc Dịch với vẻ hoảng hốt: “Toi rồi, sao bác Thân lại đến?”
Nói xong, cô bỗng ngẩn ra vài giây, vẻ mặt nghi hoặc: “Không đúng, chẳng phải chân bác Thân bị ngã sao?”
Thấy cô như vậy Phó Tắc Dịch lại bật cười, búng nhẹ trán cô một cái: “Đi thôi, bác Thân đến đưa cơm đấy, tôi ăn cùng em.”
“Hửm? Cái gì cơ?”
Phó Tắc Dịch lại thì thầm hỏi lại, giọng điệu hơi cao lên, chứa ý cười.
Cũng chẳng biết là không nghe thấy thật hay cố ý.
Ngộ Từ lùi ra khỏi vai anh, ngồi thẳng dậy, qua ánh sáng lờ mờ nhìn anh, chớp chớp mắt, cũng vô cùng thẳng thắn nhắc lại một lần nữa: “Anh hôn em một cái là em không nhớ nữa.”
Cô cảm thấy da mặt mình giờ chắc dày ngang tường thành rồi, dù sao cứ ăn vạ là được, cái khác không quan tâm.
Nghe cô thực sự nhắc lại một lần nữa, Phó Tắc Dịch bỗng bật cười, hơi nghiêng người, lướt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Rồi nhìn cô hỏi nhỏ: “Buổi trưa có phải chưa ăn cơm không?”
Ngộ Từ khựng lại, biện giải: “Ăn rồi, chỉ là…”
Chưa ăn được bao nhiêu.
Phó Tắc Dịch cười, ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa, bác Thân ở bên ngoài nói vọng vào: “Tắc Dịch, tôi vào nhé!”
Ngộ Từ nghe tiếng thì sững lại, nhìn Phó Tắc Dịch với vẻ hoảng hốt: “Toi rồi, sao bác Thân lại đến?”
Nói xong, cô bỗng ngẩn ra vài giây, vẻ mặt nghi hoặc: “Không đúng, chẳng phải chân bác Thân bị ngã sao?”
Thấy cô như vậy Phó Tắc Dịch lại bật cười, búng nhẹ trán cô một cái: “Đi thôi, bác Thân đến đưa cơm đấy, tôi ăn cùng em.”
“Hửm? Cái gì cơ?”
Phó Tắc Dịch lại thì thầm hỏi lại, giọng điệu hơi cao lên, chứa ý cười.
Cũng chẳng biết là không nghe thấy thật hay cố ý.
Ngộ Từ lùi ra khỏi vai anh, ngồi thẳng dậy, qua ánh sáng lờ mờ nhìn anh, chớp chớp mắt, cũng vô cùng thẳng thắn nhắc lại một lần nữa: “Anh hôn em một cái là em không nhớ nữa.”
Cô cảm thấy da mặt mình giờ chắc dày ngang tường thành rồi, dù sao cứ ăn vạ là được, cái khác không quan tâm.
Nghe cô thực sự nhắc lại một lần nữa, Phó Tắc Dịch bỗng bật cười, hơi nghiêng người, lướt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Rồi nhìn cô hỏi nhỏ: “Buổi trưa có phải chưa ăn cơm không?”
Ngộ Từ khựng lại, biện giải: “Ăn rồi, chỉ là…”
Chưa ăn được bao nhiêu.
Phó Tắc Dịch cười, ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa, bác Thân ở bên ngoài nói vọng vào: “Tắc Dịch, tôi vào nhé!”
Ngộ Từ nghe tiếng thì sững lại, nhìn Phó Tắc Dịch với vẻ hoảng hốt: “Toi rồi, sao bác Thân lại đến?”
Nói xong, cô bỗng ngẩn ra vài giây, vẻ mặt nghi hoặc: “Không đúng, chẳng phải chân bác Thân bị ngã sao?”
Thấy cô như vậy Phó Tắc Dịch lại bật cười, búng nhẹ trán cô một cái: “Đi thôi, bác Thân đến đưa cơm đấy, tôi ăn cùng em.”
Anh chàng gật đầu: “Vâng, vị tiên sinh kia đã đặt hoa ở chỗ chúng tôi một năm.”
Nói xong, cậu ta quay người chạy đi.
Ngộ Từ mặt ngơ ngác, nhìn bó hoa trong lòng, lại nhìn anh chàng giao hoa đã chạy xa.
Chần chừ một lát, cô lấy điện thoại nhắn cho Phó Tắc Dịch một tin WeChat: [Anh mua hoa cho em à?]
Cũng không biết là anh đang đợi tin nhắn của cô hay vừa khéo nhìn thấy, trả lời rất nhanh: [Nhận được rồi à?]
Cô hỏi: [Sao lại đặt hoa cho em?]
Anh đáp: [Rất nhiều buổi diễn của em tôi không đi được nên bù trước cho em.]
Ngộ Từ không tin lắm: [Nhưng em cũng đâu có nhiều buổi diễn thế đâu, cần đặt liên tục một năm.]
Bên kia im lặng một lát, nhắn lại một câu: [Được rồi, tôi thừa nhận, tuyên bố chủ quyền một chút.]
Nhìn dòng tin nhắn trong khung chat, Ngộ Từ bỗng bật cười.
Cô đã có thể tưởng tượng ra nụ cười bất lực nơi khóe miệng anh khi gõ dòng chữ này, ôm bó hoa vào lòng, không làm phiền thời gian của anh nữa: [Em đi tập đây, anh cũng làm việc chăm chỉ nhé.]
Giây lát, anh trả lời: [Được.]
Cô cười một tiếng, cất điện thoại, nhìn bó hoa trong lòng rồi bước vào văn phòng.
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 57
10.0/10 từ 33 lượt.
