Trao Em Một Đời An Yên
Chương 55
Phó Tắc Dịch đứng chôn chân tại chỗ nhìn ba bóng lưng đang rời đi, dừng một lát rồi trầm giọng gọi: “Thẩm Mân.”
Thẩm Mân nhìn theo hướng Ngộ Từ rời đi, hơi cúi người: “Tôi đi tiễn cô Tiểu Từ.”
Nói xong, anh ta chạy bước nhỏ xuyên qua đám người đuổi theo Ngộ Từ.
Cây cầu đá có tuổi đời lâu năm, mặt đường hơi gồ ghề, Nhâm Hiện xách hai cái vali đi có chút vất vả.
Thẩm Mân đuổi kịp, nói nhỏ: “Để tôi.”
Sau đó đưa tay đón lấy vali trong tay cậu ta rồi theo kịp bước chân của Ngộ Từ.
Nhâm Hiện ngẩn người, nhìn Thẩm Mân mặc vest đi giày da xách hai cái vali mà vẫn bước đi vô cùng vững vàng, gãi gãi đầu.
Thế này cũng được á?!
Thẩm Mân không nói gì, đi theo Ngộ Từ và Ngô Ninh một mạch đến bên chiếc xe buýt của đoàn.
Ngô Ninh lén lút quay đầu lại nhìn, ánh mắt đánh giá Thẩm Mân từ đầu đến chân, rồi cười hì hì nói: “Cảm ơn nhé soái ca!”
Nói rồi định đón lấy hành lý trong tay Thẩm Mân.
Thẩm Mân nhìn Ngộ Từ: “Cô Tiểu Từ, tôi đưa các cô về.”
Thế là tay đang đưa ra đón vali của Ngô Ninh bỗng khựng lại giữa chừng rồi len lén thu về.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Phó Tắc Dịch đứng chôn chân tại chỗ nhìn ba bóng lưng đang rời đi, dừng một lát rồi trầm giọng gọi: “Thẩm Mân.”
Thẩm Mân nhìn theo hướng Ngộ Từ rời đi, hơi cúi người: “Tôi đi tiễn cô Tiểu Từ.”
Nói xong, anh ta chạy bước nhỏ xuyên qua đám người đuổi theo Ngộ Từ.
Cây cầu đá có tuổi đời lâu năm, mặt đường hơi gồ ghề, Nhâm Hiện xách hai cái vali đi có chút vất vả.
Thẩm Mân đuổi kịp, nói nhỏ: “Để tôi.”
Sau đó đưa tay đón lấy vali trong tay cậu ta rồi theo kịp bước chân của Ngộ Từ.
Nhâm Hiện ngẩn người, nhìn Thẩm Mân mặc vest đi giày da xách hai cái vali mà vẫn bước đi vô cùng vững vàng, gãi gãi đầu.
Thế này cũng được á?!
Thẩm Mân không nói gì, đi theo Ngộ Từ và Ngô Ninh một mạch đến bên chiếc xe buýt của đoàn.
Ngô Ninh lén lút quay đầu lại nhìn, ánh mắt đánh giá Thẩm Mân từ đầu đến chân, rồi cười hì hì nói: “Cảm ơn nhé soái ca!”
Nói rồi định đón lấy hành lý trong tay Thẩm Mân.
Thẩm Mân nhìn Ngộ Từ: “Cô Tiểu Từ, tôi đưa các cô về.”
Thế là tay đang đưa ra đón vali của Ngô Ninh bỗng khựng lại giữa chừng rồi len lén thu về.
Phó Tắc Dịch đứng chôn chân tại chỗ nhìn ba bóng lưng đang rời đi, dừng một lát rồi trầm giọng gọi: “Thẩm Mân.”
Thẩm Mân nhìn theo hướng Ngộ Từ rời đi, hơi cúi người: “Tôi đi tiễn cô Tiểu Từ.”
Nói xong, anh ta chạy bước nhỏ xuyên qua đám người đuổi theo Ngộ Từ.
Cây cầu đá có tuổi đời lâu năm, mặt đường hơi gồ ghề, Nhâm Hiện xách hai cái vali đi có chút vất vả.
Thẩm Mân đuổi kịp, nói nhỏ: “Để tôi.”
Sau đó đưa tay đón lấy vali trong tay cậu ta rồi theo kịp bước chân của Ngộ Từ.
Nhâm Hiện ngẩn người, nhìn Thẩm Mân mặc vest đi giày da xách hai cái vali mà vẫn bước đi vô cùng vững vàng, gãi gãi đầu.
Thế này cũng được á?!
Thẩm Mân không nói gì, đi theo Ngộ Từ và Ngô Ninh một mạch đến bên chiếc xe buýt của đoàn.
Ngô Ninh lén lút quay đầu lại nhìn, ánh mắt đánh giá Thẩm Mân từ đầu đến chân, rồi cười hì hì nói: “Cảm ơn nhé soái ca!”
Nói rồi định đón lấy hành lý trong tay Thẩm Mân.
Thẩm Mân nhìn Ngộ Từ: “Cô Tiểu Từ, tôi đưa các cô về.”
Thế là tay đang đưa ra đón vali của Ngô Ninh bỗng khựng lại giữa chừng rồi len lén thu về.
Phó Tắc Dịch đứng chôn chân tại chỗ nhìn ba bóng lưng đang rời đi, dừng một lát rồi trầm giọng gọi: “Thẩm Mân.”
Thẩm Mân nhìn theo hướng Ngộ Từ rời đi, hơi cúi người: “Tôi đi tiễn cô Tiểu Từ.”
Nói xong, anh ta chạy bước nhỏ xuyên qua đám người đuổi theo Ngộ Từ.
Cây cầu đá có tuổi đời lâu năm, mặt đường hơi gồ ghề, Nhâm Hiện xách hai cái vali đi có chút vất vả.
Thẩm Mân đuổi kịp, nói nhỏ: “Để tôi.”
Sau đó đưa tay đón lấy vali trong tay cậu ta rồi theo kịp bước chân của Ngộ Từ.
Nhâm Hiện ngẩn người, nhìn Thẩm Mân mặc vest đi giày da xách hai cái vali mà vẫn bước đi vô cùng vững vàng, gãi gãi đầu.
Thế này cũng được á?!
Thẩm Mân không nói gì, đi theo Ngộ Từ và Ngô Ninh một mạch đến bên chiếc xe buýt của đoàn.
Ngô Ninh lén lút quay đầu lại nhìn, ánh mắt đánh giá Thẩm Mân từ đầu đến chân, rồi cười hì hì nói: “Cảm ơn nhé soái ca!”
Nói rồi định đón lấy hành lý trong tay Thẩm Mân.
Thẩm Mân nhìn Ngộ Từ: “Cô Tiểu Từ, tôi đưa các cô về.”
Thế là tay đang đưa ra đón vali của Ngô Ninh bỗng khựng lại giữa chừng rồi len lén thu về.
Phó Tắc Dịch đứng chôn chân tại chỗ nhìn ba bóng lưng đang rời đi, dừng một lát rồi trầm giọng gọi: “Thẩm Mân.”
Thẩm Mân nhìn theo hướng Ngộ Từ rời đi, hơi cúi người: “Tôi đi tiễn cô Tiểu Từ.”
Nói xong, anh ta chạy bước nhỏ xuyên qua đám người đuổi theo Ngộ Từ.
Cây cầu đá có tuổi đời lâu năm, mặt đường hơi gồ ghề, Nhâm Hiện xách hai cái vali đi có chút vất vả.
Thẩm Mân đuổi kịp, nói nhỏ: “Để tôi.”
Sau đó đưa tay đón lấy vali trong tay cậu ta rồi theo kịp bước chân của Ngộ Từ.
Nhâm Hiện ngẩn người, nhìn Thẩm Mân mặc vest đi giày da xách hai cái vali mà vẫn bước đi vô cùng vững vàng, gãi gãi đầu.
Thế này cũng được á?!
Thẩm Mân không nói gì, đi theo Ngộ Từ và Ngô Ninh một mạch đến bên chiếc xe buýt của đoàn.
Ngô Ninh lén lút quay đầu lại nhìn, ánh mắt đánh giá Thẩm Mân từ đầu đến chân, rồi cười hì hì nói: “Cảm ơn nhé soái ca!”
Nói rồi định đón lấy hành lý trong tay Thẩm Mân.
Thẩm Mân nhìn Ngộ Từ: “Cô Tiểu Từ, tôi đưa các cô về.”
Thế là tay đang đưa ra đón vali của Ngô Ninh bỗng khựng lại giữa chừng rồi len lén thu về.
Cá nhỏ cũng không kén ăn, tranh nhau ăn lá cây, lúc cô chuẩn bị ném mảnh thứ hai, bác Thân bỗng đứng ở cửa gọi cô: “Tiểu Từ!”
Cô ngẩng đầu nhìn: “Sao thế bác Thân?”
Bác Thân cười: “Hôm qua bác bị ngã đau chân, hôm nay không leo lầu được, mấy hôm trước vào phòng Tắc Dịch lấy bộ trà cụ men xanh, hôm nay dùng xong định trả lại, đúng lúc cháu về, cháu xem có thể giúp bác mang sang đó được không?”
Vừa nghe bác Thân bị ngã đau chân, Ngộ Từ vội vàng đứng dậy đi tới, vẻ mặt lo lắng: “Bác có sao không ạ, đã đi bệnh viện xem chưa?”
Thấy cô lo lắng như vậy trong lòng bác Thân cũng thấy ấm áp, cười hà hà xua tay: “Không sao, bác sĩ bảo dưỡng vài hôm là khỏi, chỉ là hai hôm nay không leo lầu được, cũng không đi bộ xa được.”
Ngộ Từ thở dài: “Bác đấy, lớn tuổi rồi thì nghỉ ngơi đi chứ, để người làm khác làm mà!”
Bác Thân cười khà khà: “Được được được, biết rồi.”
Ngộ Từ nhìn ông: “Cháu giúp bác mang đi, bộ trà cụ đâu ạ?”
Bác Thân vội chỉ vào bàn đá phía sau: “Đó đó! Cái chân này của bác, bưng đồ đi lại cũng khó khăn.”
Ngộ Từ đi tới bưng khay trà lên.
Đồ sứ xanh cổ, bưng trên tay quả thực có chút nặng: “Bác về nghỉ ngơi đi ạ, cháu đi đưa cho.”
Nói xong, cô bưng khay trà quay người đi.
Bác Thân đứng sau nhìn cô, cười lắc đầu.
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 55
10.0/10 từ 33 lượt.
