Trao Em Một Đời An Yên

Chương 4


Lời vừa dứt, Phó Tắc Dịch đã theo hành lang bước lên cầu thang của gác lầu.


Cầu thang cổ điển bằng gỗ sơn đen, vách ngăn dưới tay vịn được chạm khắc họa tiết mây và hạc, đường nét công phu, tay nghề vô cùng tinh xảo.


Tổ tiên nhà họ Phó khi mới xây dựng Dụ Viên, Tây Viên được xây dựng dành cho mẹ của chủ nhà, vì thế trong vườn có không ít biểu tượng mang ý nghĩa “trường thọ”, cây cảnh trồng trong vườn cũng đa phần là linh chi, tùng bách.


Bà cụ có lẽ cũng nương theo hướng đi của Phó Tắc Dịch mà nhìn thấy hoa văn chạm khắc đó, cố ý nói: “Ôi trời, sống một đống tuổi rồi có ích gì đâu, từ cổ trở xuống coi như đã chôn xuống đất cả rồi, thế mà vẫn chỉ là bà nội, vai vế chẳng tăng lên được tí nào!”


Nói xong, còn tìm sự đồng tình nhìn sang dì Tần bên cạnh: “Tiểu Tần, cô nói xem có phải không?”


Ý tứ trong lời nói ám chỉ quá rõ ràng, dì Tần chỉ cười, không tiếp lời.


Ngộ Từ cũng nghe ra rồi, mím mím môi, nhìn về phía bóng người đang chậm rãi bước tới.


Có lẽ anh vừa cùng Ngộ Hải Thành tiễn khách xong, chiếc áo vest cởi ra lúc ăn cơm ban nãy giờ lại được mặc chỉnh tề trên người.


Mày mắt ôn hòa rộng mở, bước chân không nhanh không chậm, giống hệt ấn tượng anh luôn để lại cho người khác — làm việc có chừng mực, cư xử đúng đắn.


Trong nhà coi trọng lễ pháp, từ nhỏ Ngộ Từ đã biết, từ khi cô bắt đầu hiểu chuyện, bố đã cầm tay chỉ dạy cô các loại lễ tiết — từ bàn trà, bàn ăn, đến cách tiễn khách; phân biệt trưởng bối, đồng bối, hậu bối… đủ thứ quy củ rườm rà.


Phảng phất tinh thần “khắc kỷ phục lễ”.


(Khắc kỷ phục lễ: Kiềm chế những h*m m**n, d*c v*ng cá nhân để tuân thủ đúng theo những quy tắc, chuẩn mực đạo đức của xã hội).


Mấy đứa trẻ trong nhà hồi bé không ít đứa vì học mấy cái này mà bị đòn, còn cô cũng vấp váp học mất mấy năm, bị đánh vào lòng bàn tay bao nhiêu lần mới nhớ trọn vẹn bộ lễ nghi.


Và dưới những quy tắc khuôn khổ ấy nuôi dưỡng ra họ, điểm khác biệt lớn nhất so với người ngoài chính là — chỉ cần bước ra ngoài, người khác luôn có thể liếc mắt một cái là nhận ra con cháu hai nhà Phó, Ngộ.


Ôn hòa, nhã nhặn, biết lễ nghĩa.


Và trong khoảng thời gian học lễ pháp bị đánh đòn roi ấy, đám con cháu bọn họ ngưỡng mộ nhất chính là người chú út nhà họ Phó ở tận bên kia đại dương, không cần bị ép học mấy lớp lễ nghi khô khan, cũng không cần phạm lỗi bị phạt.


Phó Tắc Dịch từ tám tuổi đến hai mươi hai tuổi đều du học ở nước ngoài.


Cho nên, thực ra trong mười bốn năm đầu đời của Ngộ Từ, sự hiểu biết về Phó Tắc Dịch đa phần đều đến từ những dịp lễ tết, qua sự nhớ mong của các bậc trưởng bối trong tông tộc —


“Sắp hết năm, sinh nhật của Tắc Dịch cũng sắp đến rồi.”


“Mấy hôm trước thư gửi về, nhìn ảnh thấy cao lên không ít, tướng mạo cũng tuấn tú lắm.”


“Hôm nay Đông chí, Tắc Dịch không có nhà, nhà họ Phó vắng vẻ quá.”


“Ông cụ cũng thật nhẫn tâm, đứa bé lớn thế kia mà đã đưa đi xa, chưa đến tuổi không cho về, lúc lâm chung cũng không cho về đưa tang.”


Ngộ Từ biết về chuyện bên nhà họ Phó không nhiều lắm.



Chỉ biết sau khi bố mẹ Phó Tắc Dịch qua đời vì tai nạn, Phó Tắc Dịch liền bị ông cố nhà họ Phó đưa ra nước ngoài, và ra lệnh trước hai mươi hai tuổi không được về nước.


Thậm chí ngay lúc bản thân nằm liệt giường, buông tay trần thế, cũng không chịu nhả lời.


Mười bốn năm trôi qua, đổi thay theo bốn mùa. Lần đầu Ngộ Từ gặp anh là vào năm cô mười bốn tuổi, trong từ đường ánh nến chập chờn.


Từ đường dựng bằng gỗ long não trăm năm, mùi hương u tịch bay qua bao đời vẫn miên man không dứt.


Anh ngồi ở vị trí chính giữa, gương mặt tuấn tú ẩn hiện trong làn khói hương, giữa không gian cổ kính ấy, anh nhìn cô một cái, giọng trầm thấp nói: “Vậy đi theo tôi, về Dụ Viên với tôi.”


Năm đó, chỗ dựa duy nhất của cô sụp đổ hoàn toàn.


Bố vì cứu một học sinh đuối nước mà không may qua đời, mẹ vốn sức khỏe kém cũng vì thế mà u uất thành bệnh, nửa năm sau cũng đi theo.


Lúc đó, hai nhà Phó, Ngộ đã sớm theo tổ huấn dời tổ tịch về Hải Châu, nhưng theo quy định của tổ tiên, tro cốt của bố và mẹ phải an táng về mộ tổ ở Tô Lăng.


Lẽ ra cô phải theo chú hai ở lại Hải Châu sinh sống.


Nhưng cô cố chấp cho rằng, bố mẹ ở đâu, cô phải ở đó.


Nhưng khi ấy nhà họ Ngộ đã không còn tông thân nào sống ở Tô Lăng, cả đại gia đình vì cô nhóc cố chấp này mà buộc phải ở lại từ đường sau lễ an táng, nhưng không một ai biết phải sắp xếp tương lai cho cô ra sao.


Ngay lúc cô cắn môi, bướng bỉnh nói: “Mọi người đừng lo cho cháu nữa, một mình cháu có thể sống được.”


Bỗng có người lên tiếng, giọng nói ấm áp, trong trẻo như ngọc mềm.


Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn anh.


Sản nghiệp tổ tiên nhà họ Phó vẫn ở lại Tô Lăng, dòng trưởng thừa kế nên không cần dời hộ tịch.


Năm ấy là năm đầu tiên Phó Tắc Dịch về nước, cũng là lần đầu tiên Ngộ Từ gặp anh kể từ khi biết nhớ chuyện.


Ngộ Từ mãi hồi tưởng nên có chút thất thần, Phó Tắc Dịch đến gần lúc nào cô cũng không hay.


“Bà nói xấu cháu, cháu nghe thấy đấy.”


Anh bất chợt mở miệng mới khiến cô hoàn hồn, ánh mắt tập trung trở lại, nhưng đáy mắt vẫn còn vương chút ngơ ngác do bị kéo về thực tại đột ngột.


Anh vừa khéo cũng nghiêng mắt nhìn cô.


Bốn mắt chạm nhau, trong đôi mắt lạnh lùng xa cách nổi lên sự dò xét.


Người lớn nói chuyện, tự mình thất thần cũng là bất kính.


Cô khựng lại, vội vàng rũ mi mắt xuống.


Bà cụ liếc xéo một cái, giống như trẻ con dỗi hờn, ngoài miệng không chịu thua nói: “Ai nói xấu chứ, tôi làm bà nội gần ba mươi năm rồi, muốn lên chức, thuận miệng than một câu cũng không được à?”



Phó Tắc Dịch cong môi, ngồi xuống.


Ngộ Từ nhìn chiếc ghế đôn gỗ tròn phía sau, cũng ngồi xuống theo.


Mông vừa chạm ghế, Phó Tắc Dịch bỗng quay đầu nhìn cô một cái.


Mày mắt ôn hòa cũng nhuốm chút ý cười trêu chọc, chậm rãi nói: “Không phải bà đã sớm được gọi là ‘bà cố’ rồi sao?”


Câu này trực tiếp làm bà cụ nghẹn lời, động tác ném thức ăn cho cá trên tay cũng khựng lại.


Ngay cả dì Tần đang dâng trà bên cạnh cũng không nhịn được cúi đầu cười một tiếng.


Câu này đáp lại quả thực có lý, dù sao thân phận tiểu thư nhà họ Phó của Ngộ Từ cũng là do chính bà cụ tự mình nhận, lúc này bà mà phản bác thì chính là tự vả vào mặt mình.


Ngộ Từ chớp chớp mắt, lén lút liếc nhìn Phó Tắc Dịch.


Sau đó rút ra một kết luận, trên đời này, người có thể làm cho mấy lời “mát mẻ” của bà cụ nghẹn lại, chắc chỉ có mình anh.


Bà cụ bực mình trừng mắt nhìn Phó Tắc Dịch một cái, đóng nắp hộp thức ăn cá bằng gỗ nam mộc nhỏ trong tay lại, chậm rãi đứng dậy, “Phiền chết đi được, chỉ có anh là làm người ta bực mình.”


Nói xong liền tức tối đi về phòng.


Dì Tần cười híp mắt, rót trà xong, nói với Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch một câu: “Hai người ngồi chơi nhé.”


Rồi cũng đi theo vào trong.


Bỗng chốc thiếu đi hai người, không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng.


Mưa ngoài mái hiên vẫn đang rơi, trong màn hơi nước mịt mù, cây cối dường như nối liền thành một màn sương xanh ngát.


Hai người cách nhau một chiếc ghế bành bà cụ ngồi ban nãy, khoảng cách nói gần không gần, nói xa không xa, nhưng Ngộ Từ vẫn không kìm được sự lúng túng và không tự nhiên.


Một lát sau, người bên cạnh nghiêng mắt nhìn cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô vài giây, trầm giọng hỏi: “Có tâm sự à?”


Ngộ Từ nghe tiếng khựng lại, ngước mắt nhìn sang.


Đồng tử anh đen láy sáng trong, tựa như lưu ly dưới ánh đèn cổ, rất sáng.


Cô nhất thời nhìn đến nhập thần, quên cả trả lời.


Thấy cô không đáp, anh lại nói tiếp: “Hôm nay cháu cứ hay thất thần.”


Giọng điệu anh khi nói chuyện xưa nay luôn bình thản, không thấy sự lên xuống.


Ngộ Từ ngẩn ra một thoáng, mới ý thức được mình hôm nay dường như có mấy lần nhìn anh ngẩn người, lại còn bị anh bắt quả tang.


Có chút ngượng ngùng liếc nhìn anh một cái, thuận miệng bịa ra một lý do, “Hôm nay dậy sớm quá ạ.”



Phó Tắc Dịch nghe vậy gật đầu, bưng chén trà lên uống một ngụm, đặt xuống rồi như chợt nhớ ra điều gì, lại nói: “Lúc về, người giúp việc nhà họ Ngộ nói Tiểu Hiên Các của nhà bên đó bị dột mưa một chút, tối nay cháu ở Dụ Viên.”


Tiểu Hiên Các là phòng của cô ở nhà họ Ngộ, trước đây cũng chỉ những dịp lễ tết về tế tổ mới ở, lần trước ở đó hình như là trước năm mười bốn tuổi.


Cô Gật đầu đáp: “Vâng ạ.”


Vừa dứt lời, chiếc túi xách đặt trên bàn bên cạnh bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại.


Cô liếc nhìn, mở cái khóa kim loại nhỏ trên túi, miệng túi bỗng mở to, chiếc điện thoại vốn đang tựa vào thanh kim loại bỗng “lộc cộc” lăn ra ngoài.


Cô thốt lên kinh hãi, hoảng loạn đưa tay ra đỡ, trong khóe mắt hoảng hốt, đối diện cũng đưa tới một bàn tay.


“Bộp” một tiếng, khối vuông nhỏ rơi vào lòng bàn tay, cùng lúc truyền đến còn có xúc cảm ấm áp trên mu bàn tay.


Phó Tắc Dịch nửa cúi người, lòng bàn tay và bàn tay cô tạo thành hình chữ “X” chồng lên nhau, xương ngón tay chạm vào lòng bàn tay khô ráo ấm áp của anh, Ngộ Từ ngẩn ra một thoáng.


Cùng lúc đó, cái tên ghi chú màu trắng trên màn hình điện thoại cũng đồng thời lọt vào tầm mắt hai người.


“Chồng”.


“…”


Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn một cái sau đó từ từ thu tay về.


Lúc này đầu óc Ngộ Từ trống rỗng, sững sờ hồi lâu mới bỗng nhiên thẳng người dậy, “Cái đó, chú út…”


Vừa định giải thích “Chồng” này không phải là “Chồng” kia, thì trong hành lang dưới gác lầu bỗng vang lên một tiếng: “Phó tổng.”


Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn rồi chống chân đứng dậy.


Chuẩn bị đi.


Ngộ Từ mím môi, nuốt những lời định nói vào trong bụng, ánh mắt lại lén lút liếc người trước mặt một cái.


Anh không nhìn cô, vẻ mặt vẫn không có gì thay đổi, giống như không nhìn thấy cái ghi chú ban nãy vậy.


Lúc sắp đi mới quay người nhìn cô, “Phòng của cháu vẫn được giữ nguyên, hành lý tôi đã bảo bác Thân sang nhà họ Ngộ lấy giúp cháu rồi.”


Cô mím môi, gật đầu đáp: “Vâng ạ.”


Sau đó, anh liền bước xuống cầu thang, đi thẳng vào hành lang kín, không thấy bóng dáng đâu nữa.


Ánh mắt Ngộ Từ lại dừng ở hướng anh biến mất một lúc mới thu về.


Nhìn chiếc điện thoại trong tay vẫn đang rung “bần bật” không ngừng, cô liền bấm nghe.


“Ngộ Từ Ngộ Từ! Cậu thấy chưa? ‘Thi họa Thanh minh’ cậu được giải nhất đấy!”



“Thi họa Thanh minh” là một hoạt động do Học viện Múa tổ chức, tối qua là chung kết, cô thi xong thì thu dọn đồ đạc, sáng sớm nay vội vàng về gấp, bận rộn cả ngày nên cũng chẳng đoái hoài xem kết quả.


Nhưng lúc này cô lại bỗng nhiên mất hứng, ngồi xuống ghế, một tay vịn lên lan can sơn đỏ sẫm, cằm tì lên mu bàn tay, ỉu xìu đáp một tiếng: “Chưa.”


Mưa ngoài mái hiên lúc này nhỏ hơn một chút, bụi mưa mờ mịt.


“Cậu sao thế?” Đồ Manh Manh nghe ra sự không vui trong giọng điệu của cô, hỏi một câu.


Cô cũng không nói gì, khuỷu tay tì lên lan can, đưa điện thoại ra khỏi tai, trực tiếp mở danh bạ, sửa cái tên “Chồng” thành “Đồ Manh Manh”.


Đây là trò chơi trong ký túc xá hai hôm trước, cô thua bị phạt, bắt sửa ghi chú rồi chụp màn hình đăng lên vòng bạn bè.


Xong chuyện cô quên béng mất, không ngờ, hôm nay lại bị Phó Tắc Dịch nhìn thấy.


Sửa xong, thoát khỏi danh bạ, cô mới lại đưa điện thoại lên tai, trả lời: “Không có gì, chỉ là vừa nãy cậu gọi tớ bị chú út tớ nhìn thấy, ghi chú chưa sửa.”


Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít khí lạnh, quan tâm nói: “Thế cậu không bị mắng chứ?”


“Không.”


Nghe vậy Đồ Manh Manh thở phào nhẹ nhõm, một lát sau nhai một miếng khoai tây chiên rồi nói tiếp: “Cơ mà cũng đâu phải yêu sớm, sắp tốt nghiệp đại học rồi, cho dù yêu đương thật, chú út cậu còn có thể nói cậu được sao?!”


“Không phải chú út tớ.”


Đồ Manh Manh ở đầu kia kinh ngạc rơi cả miếng khoai tây chiên, nghi ngờ mình nghe nhầm, “Hả?”


Rốt cuộc là có phải chú út không vậy?


Ngộ Từ khựng lại, cảm thấy vấn đề này giải thích ra hơi phiền phức, nói khẽ: “Chỉ là quan hệ hai nhà thân thiết, không phải chú ruột.”


Đồ Manh Manh đã hiểu, “Ồ.” đáp xong lại hỏi: “Thế nhà cậu tế tổ xong chưa?”


Ngộ Từ chuyến này về là xin nghỉ trước ba ngày, bạn cùng phòng ký túc xá đa phần đến từ khắp nơi, không hiểu lắm phong tục Tô Lăng, nên cô cũng không nói chuyện tu sửa gia phả.


“Xong rồi.”


Đồ Manh Manh là người Đông Bắc, tính cách khá hào sảng.


“Haiz! Người Giang Nam các cậu cầu kỳ thật, cứ như mấy đại gia tộc thời xưa ấy.”


Ngộ Từ cười cười không nói gì, bỗng nhiên nhớ ra ban nãy Phó Tắc Dịch nói bác Thân sang nhà họ Ngộ lấy hành lý giúp cô rồi, bèn nói: “Tớ đi sắp xếp hành lý đây, nói chuyện sau nhé.”


Đồ Manh Manh sảng khoái đáp: “Được.”


Cúp máy, Ngộ Từ cũng không vội đi, đặt điện thoại xuống, ghé người lên lan can lại nhìn ra ngoài hành lang.


Dòng nước uốn lượn hòn non bộ, tựa như tranh thủy mặc.


Nhớ tới lời giải thích ban nãy chưa kịp nói ra miệng, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó gọi tên.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 4
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...