Trao Em Một Đời An Yên

Chương 5


Ngộ Từ ở lại Tây Viên ăn tối cùng bà cụ, sau đó lại ngồi trò chuyện một lúc mới đi.


Thời gian gần chập tối, mưa rả rích rơi cả ngày, cuối cùng cũng tạnh.


Ngộ Từ rời khỏi Tây Viên, đi thẳng về phía Nam Viên.


Không khí sau mưa phảng phất mùi hương hoa nhàn nhạt, tươi mát dễ chịu, hoàng hôn màu cam rực rỡ loang nơi chân trời, hoa cỏ trong vườn dường như đã uống no nước, đua nhau khoe sắc.


Tổ tiên nhà họ Phó vốn là người yêu hoa.


Mùa nào hoa nấy, đều có hoa nở, chỉ riêng những loại Ngộ Từ biết tên đã có hàng trăm loại, còn rất nhiều loại người giúp việc nói với cô bao nhiêu lần nhưng cô vẫn không gọi được tên.


Lúc đến vội vàng nên cô chẳng kịp ngắm cảnh, lúc này bèn đi chậm lại một chút, màn trời dần tối đen, dọc đường đã có vài ba người giúp việc xách đèn lồng cung đình, lần lượt thắp đèn cho các hành lang trong vườn.


Gặp cô đều cười chào hỏi, cô cong môi gật đầu rồi tiếp tục đi về phía trước.


Bốn bề tĩnh lặng, thi thoảng có tiếng chim hót và tiếng nước chảy, ánh đèn lồng cung đình hơi mờ, treo dưới mái hiên chạm trổ gỗ sơn mài đen, mang đến cảm giác tách biệt khỏi trần thế.


Khi đi qua một đoạn cầu hành lang ngắm cảnh trên Thủy Tâm Đình, Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn.


Cách đó không xa, tường trắng ngói đen, một cổng vòm tròn nhỏ ẩn trong ráng chiều lọt vào tầm mắt.


Cánh cửa gỗ sơn đỏ đóng chặt, trên vòng đồng không khóa, phía trên khung cửa dùng chữ màu xanh biếc viết hai chữ “Ký Nguyệt”.


Đây là Nam Viên, vườn chính của Dụ Viên, cũng là nơi ở của chủ nhà.


Và “Ký Nguyệt” thực ra là tên khác của Dụ Viên — Ký Nguyệt Sơn Trang.


Nghe nói khi xưa chủ nhà đời đầu tiên của nhà họ Phó xây dựng xong Dụ Viên vừa đúng ngày Trung thu, bà chủ trong nhà cũng sinh một bé gái vào ngày đó, chủ nhà vui mừng khôn xiết, đặt tên cho hòn ngọc quý trên tay này là “Nguyệt”.


Nhưng lúc đó cái tên “Dụ Viên” là mời thầy đạo sĩ tính toán rồi, không đổi được, nên bèn định tên khác là “Ký Nguyệt Sơn Trang”, kiến trúc trong vườn cũng đa phần dùng “Nguyệt” để đặt tên.


Ngộ Từ nhìn nhìn bức tường hoa tường vi vàng vươn ra khỏi tường viện rồi bước xuống khỏi hành lang ngắm cảnh.


Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ đỏ, trụ cửa trải qua sự ăn mòn của năm tháng kêu lên một tiếng “két”, cô nhấc chân bước qua ngưỡng cửa.


Trong vườn đã thắp đèn xong, gió thổi qua đèn lồng cung đình, ánh sáng lắc lư chao đảo, đúng độ giữa xuân, hoa anh đào Tùng Nguyệt trồng trong vườn nở rộ hoàn toàn, màu hồng phấn phủ kín khắp nơi.


Tòa lầu nhỏ cô ở tên là “Trú Nguyệt Các”, nằm trên mặt nước, liền kề với Cận Nguyệt Đình.


Lúc bước lên cầu thang, cô nghiêng đầu nhìn tòa lầu hai tầng nhỏ ở bờ đối diện, hành lang đã thắp đèn nhưng trong phòng lại tối om.


Lãm Nguyệt Lâu và Trú Nguyệt Các cách nhau một dòng nước, thiết kế cảnh quan trong vườn giống như một tư thế ôm trọn, nên mới đặt tên như vậy.



Chủ nhân tòa lầu bên đó là Phó Tắc Dịch.


Ban nãy anh bị trợ lý gọi ra ngoài, chắc là vẫn chưa về.


Lúc vào phòng, bác Thân đã sớm đưa hành lý tới, chuyến này về chỉ là ở tạm nên không mang nhiều đồ, một lát là dọn xong.


Nhìn lại bài trí trong phòng, vẫn y như hai năm trước, thậm chí hộp phấn thơm cô tiện tay đặt trên bàn trang điểm trước khi đi cũng không thay đổi vị trí, đồ đạc không dính một hạt bụi, có lẽ sau khi cô đi người giúp việc vẫn định kỳ đến quét dọn.


Đẩy một cánh cửa ngăn nhỏ trong phòng ngủ ra, là phòng đàn và phòng múa của cô.


Cũng không che bất kỳ tấm lưới chống bụi nào nhưng vẫn sáng bóng sạch sẽ.


Tiện tay gảy đàn tranh cổ đặt trên giá đàn ở giữa, tiếng đàn lanh lảnh “tưng” một tiếng.


Cô bỗng nhớ ra hình như từ khi rời khỏi Dụ Viên mình chưa từng luyện đàn, đang định chọn một khúc nhạc luyện tay thì trong phòng ngủ bỗng vang lên một chuỗi tiếng tin nhắn nhảy liên hồi.


Giống như có chuyện gì gấp.


Thế là đành phải đi trở lại.


Hai nguồn tin nhắn, một là Đồ Manh Manh, một là từ nhóm của học viện.


Cô mở khung chat của Đồ Manh Manh trước.


[Vũ lâm minh chủ (Đồ Manh Manh): Nhanh lên!! Viện trưởng tìm cậu! Tag cậu mấy lần trong nhóm rồi kìa!]


Cô khựng lại rồi vội vàng mở nhóm học viện ra.


Quả nhiên, liền tù tì ba tin —


[Viện trưởng Cố: Ngộ Từ, học viện cần làm video tuyên truyền tuyển sinh, em có thể tranh thủ quay lại một video bài múa em nhảy trong ‘Thi họa Thanh minh’ lần này không?]


[Viện trưởng Cố: Không cần quay hết, chọn đoạn ngắn là được.]


[Viện trưởng Cố: Thấy tin nhắn trả lời cô nhé!]


Đọc xong tin nhắn, cô gửi một câu: [Vâng thưa cô.]


Vừa gửi xong đã nhận được tin nhắn oán thán của Đồ Manh Manh.


[Vũ lâm minh chủ: Lại là lao động miễn phí, lần này không biết phải sửa bao nhiêu lần đây.]


Cuối cùng còn kèm theo một cái sticker [Châm thuốc.jpg].


Chuyện này Đồ Manh Manh quả thực có quyền lên tiếng, buổi tổng duyệt văn nghệ Tết Dương lịch năm ngoái, Ngộ Từ vì trẹo chân không thể tham gia, nhưng mỗi ký túc xá đều phải có một người, thế là Đồ Manh Manh bị lôi đi “thế thân”.



Vốn dĩ tổng duyệt xong là hết chuyện, Viện trưởng Cố bên này muốn quay ít tư liệu, bèn giữ đám bọn họ lại, giữ một cái là hết cả ngày, quay cả một trăm tám mươi lần cũng không hài lòng.


Viện trưởng Cố được coi là bậc tiền bối lão làng trong giới múa, tuổi gần 60, trước khi bước vào ngành giáo dục từng là diễn viên múa chính của đoàn vũ kịch quốc gia, trong sự nghiệp luôn cầu toàn, làm giáo viên rồi vẫn y như vậy.


Ngộ Từ cười cười, trả lời: [Xem tớ có thể phá kỷ lục lần trước của các cậu không nhé.]


[Vũ lâm minh chủ: Hảo hán bảo trọng!]


Đặt điện thoại xuống, cô nhìn quanh một vòng rồi đi đến bên tủ quần áo, chuyến này về không mang đồ múa, may mà năm đó lúc đi cô có để lại một hai bộ ở đây.


Lúc Phó Tắc Dịch trở về, vừa bước vào cổng vườn đã nghe thấy tiếng nhạc truyền đến từ tòa lầu nhỏ ở bờ đối diện.


Anh đứng dưới lầu ngước lên nhìn.


Ánh trăng như nước, gió đêm lay động ánh đèn, cửa sổ gỗ chạm hoa của tòa lầu nhỏ thấp thoáng ánh sáng vàng nhạt hắt ra, bóng đèn nhảy nhót trên cửa sổ, phác họa ra một bóng hình tha thướt.


Cái bóng chao nghiêng, theo nhịp điệu liên hồi dẫm đúng nhịp nhảy múa, nhẹ nhàng uyển chuyển.


Lúc này vừa khéo kết thúc, tư thế cuối cùng dừng lại xong, người sau cửa sổ bỗng nhiên xách gấu quần chạy xa.


Động tác nhảy nhót giống hệt một chú thỏ con vui vẻ, cứ như dáng vẻ dịu dàng đoan trang khi múa ban nãy hoàn toàn không phải cùng một người.


Anh thu hồi tầm mắt, đang định quay người lên lầu thì bỗng lại nghe thấy trong tòa lầu nhỏ truyền đến một tiếng cực kỳ ảo não: “A—”


Anh khựng lại, quay đầu nhìn, chần chừ vài giây rồi đổi hướng đi, vừa đi đến dưới một gốc anh đào Tùng Nguyệt dưới chân Trú Nguyệt Các đã nghe thấy bên kia lại vang lên tiếng nhạc.


Bước chân chợt dừng, ngẩng đầu nhìn ánh đèn loang loáng trong gác lầu, cong môi, cuối cùng quay người đi về.


Đây đã là lần thứ mười Ngộ Từ nhảy rồi, lần nào Viện trưởng Cố cũng khen một lượt, ngay lúc cô tưởng là qua rồi thì bỗng nhiên thêm một câu: [Chỗ “xung” và “hàm” (động tác múa) này hơi cứng, mềm mại tự nhiên hơn chút nữa là được rồi.]


Tuy không nói rõ là quay lại, nhưng ý tứ trong lời nói đã quá rõ ràng, cô cũng chỉ đành trả lời: [Vâng thưa cô, em quay lại lần nữa ạ.]


Cứ như vậy qua qua lại lại nhảy hơn đến nửa đêm vẫn chưa quay được cái nào khiến đối phương hài lòng.


Thế là khi cô bắt đầu lại lần nữa, đã đưa ra một quyết định vĩ đại, lần này mà không qua nữa cô sẽ không nhảy nữa — mai nhảy tiếp!


Hết cách, ai bảo viện trưởng nắm giữ quyền sinh sát của cả viện chứ, hèn thì hèn vậy, nhưng đình công cô vẫn không dám.


Nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn không qua, mà cô cũng không dám mở miệng nói mai quay tiếp.


Mếu máo khổ sở xem xong đoạn tin nhắn nhìn như khen ngợi thực chất là bắt quay lại kia, cũng chỉ đành méo miệng, lại mở quay video điện thoại.


Phó Tắc Dịch xử lý xong công việc từ phòng sách đi ra, tiếng nhạc bên đối diện vẫn tiếp tục, anh nhìn đồng hồ trên tường.


Sắp đến mười hai giờ rồi.



Anh khựng lại, qua khung cửa sổ nhỏ mở rộng nhìn căn phòng đèn đuốc sáng trưng bên kia dòng nước.


Hai nơi tuy cùng trong một vườn nhưng khoảng cách không tính là gần, ở giữa còn cách một thủy tạ, âm thanh truyền tới đã không còn chân thực như vậy, chỉ loáng thoáng nghe thấy một hai câu hát.


Hình như là một ca khúc cổ phong đang thịnh hành. Anh không nghe mấy thể loại này, chỉ thấy quen tai mà không nhớ tên.


Thế là, khi khúc nhạc đó lại bắt đầu lại với câu —


[Trăng răng sói, giai nhân tiều tụy]


[Ta nâng chén, uống cạn gió tuyết]


Anh lấy điện thoại ra, tìm khung chat với Ngộ Từ, gửi một câu: [Muộn lắm rồi, sao còn chưa ngủ?]


Bên kia nhạc chưa dứt, không thấy trả lời.


Anh chăm chú nhìn khung chat vài giây, sau đó đặt điện thoại xuống, lại nhìn tòa lầu nhỏ ngoài cửa sổ, đang định quay người vào phòng trong thay quần áo thì điện thoại bỗng vang lên tiếng báo tin nhắn, thế là anh lại đi trở lại.


[Ngộ Từ: Viện cần làm video tuyên truyền tuyển sinh, cháu bị lôi ra làm c* li rồi ạ!]


Ngay sau đó còn gửi kèm một cái sticker [Cuộc sống khó khăn heo con thở dài.jpg].


Con heo nhỏ màu hồng phấn chống cằm, thở ngắn than dài.


Anh dừng một chút, nhắc nhở: [Hôm nay muộn quá rồi, mai hẵng nhảy.]


[Ngộ Từ: Viện trưởng chưa ngủ, cháu đâu dám ngủ.]


Tiếng nhạc trong gác lầu chưa dứt, xem ra người bên kia chắc là mặc kệ tất cả trực tiếp ngồi phệt xuống đất bắt đầu nghịch điện thoại rồi.


Trả lời xong, lại gửi tiếp một câu: [Cháu tiếp tục làm c* li đây ạ! Chú út ngủ ngon!]


Anh trả lời: [Ừ.]


Sau đó đặt điện thoại xuống, nhìn tòa lầu nhỏ, khi thu hồi tầm mắt bỗng liếc thấy khuy măng sét ở cổ tay áo sơ mi.


Là hai năm trước Ngộ Từ tặng anh khi rời khỏi Dụ Viên.


Trả lời tin nhắn xong, Ngộ Từ không đặt điện thoại xuống ngay mà ôm chân ngồi trên thảm một lúc.


Tay lướt xem khung chat giữa cô và Phó Tắc Dịch.


Lần liên lạc gần nhất của họ là đêm giao thừa năm nay, cô gửi lời chúc cho anh, anh trả lời: [Cháu cũng vậy, vui vẻ bình an.]


Lướt lên trên nữa là mấy năm trước khi cô sống ở Dụ Viên.



Cô: [Chú út, hôm nay thứ sáu, cháu và bạn đi xem phim, về muộn chút ạ.]


Anh: [Được, chú ý an toàn.]


Cô: [Chú út, hôm nay có thể đến đón cháu không? Cháu có sách không bê nổi.]


Anh: [Được.]


Cô: [Chú út, gối đàn của cháu hỏng rồi, hôm nay chú nói với bác Thân giúp cháu một tiếng, bảo bác ấy tìm thợ đến sửa nhé, cháu đi học đây ạ!]


Anh: [Được.]


Lướt lên nữa vẫn là cô lải nhải một đống lớn, anh đa phần chỉ trả lời “Được”, “Biết rồi”, “Ừ”, hoặc thi thoảng cô làm bài quá muộn, anh nhắn tin nhắc cô ngủ sớm, y hệt hôm nay.


Cái loa nhỏ cách đó không xa vẫn đang phát nhạc nền, cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy quay đầu nhìn, sau đó đi đến bên cửa sổ, chống tay mở một cánh cửa sổ.


Dưới gác lầu là một dòng nước uốn lượn nối liền với đầm Minh Nguyệt ở vườn ngoài, cách mặt nước ánh trăng dập dềnh, cô nhìn Lãm Nguyệt Lâu ở bờ đối diện.


Đang sáng đèn.


Lại chống cằm nhìn hoa anh đào muộn bay trong sương dưới lầu một lúc, bỗng nhiên nhớ ra trước mười sáu tuổi mình có tên ở nhà.


Tên là “Tùng Nguyệt”, chính là lấy từ hoa anh đào Tùng Nguyệt nở muộn trong Nam Viên, do Phó Tắc Dịch đặt cho.


Vì cô sinh vào giữa xuân, khi ấy đang là mùa hoa.


Nghe nói lúc đó đúng dịp nhà họ Phó và nhà họ Ngộ dời tổ tịch đến Hải Châu, trong không khí vui vui vẻ vẻ, chỉ có mình cô rúc trong lòng mẹ khóc lớn không thôi.


Lúc đó người hai nhà đều có mặt, có trưởng bối nói đùa, bảo Phó Tắc Dịch bế thử cô xem.


Không ngờ Phó Tắc Dịch vừa bế cô lại thực sự nín khóc, bà cụ nhìn thấy cảm thấy hai người có duyên, bèn làm chủ nhận cô làm con cháu nhà họ Phó.


Lúc đó tên chính của cô đã đặt rồi, nhưng tên ở nhà vẫn chưa chốt.


Phong tục Tô Lăng, bất kể con trai con gái trước mười sáu tuổi đều phải gọi tên ở nhà.


Thế là Phó Tắc Dịch khi ấy sống ở Nam Viên, liền đặt cho cô cái tên ở nhà này.


Tùng Nguyệt, vừa ứng với cảnh sắc tháng sinh của cô, cũng ngụ ý “Trăng trước tùng, soi hoa anh đào đỏ”, là một cái tên ý nghĩa sâu xa và gửi gắm rất nhiều điều tốt đẹp.


Gió đêm hơi lạnh, trước khi đóng cửa sổ cô lại nhìn tòa lầu vẫn sáng đèn đối diện mới thu hồi tầm mắt.


Quay người nhìn cái loa vẫn đang phát nhạc nền, cô hít sâu một hơi.


Điều chỉnh lại thiết bị, bắt đầu lại từ đầu lần nữa.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 5
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...