Trao Em Một Đời An Yên

Chương 3


Bữa trưa bắt đầu, tiệc được bày tại nhà cổ họ Ngộ, một số họ hàng ở xa cũng ở lại dùng bữa.


Chỗ ngồi chia làm hai bàn, một bàn người lớn, một bàn con cháu.


Ngộ Từ ngồi cùng bàn với đám trẻ con, lại khá được yêu thích, đứa nào cũng tranh nhau muốn ngồi cạnh cô, ồn ào không dứt.


Ngay cả Ngộ Hải Thành ngồi ở bàn người lớn thấy vậy cũng cười nói: “Con bé này vừa về là náo nhiệt hẳn lên, bọn trẻ đều thích bám lấy nó.”


Ông chú họ nhà họ Ngộ ngồi bên cạnh cũng cười ha hả tiếp lời: “Tiểu Từ có duyên với trẻ con thế này là chuyện tốt, sau này lập gia đình cũng có thể mãi mãi như một cô bé con.”


Phó Tắc Dịch nghe tiếng cũng ngước mắt nhìn sang.


Đúng là náo nhiệt thật.


Bên trái Ngộ Từ là Ngộ Hiểu, thế nên vị trí bên phải cô trở thành “khu đất vàng”.


Mấy cái bánh bao nhỏ tranh nhau đến đỏ mặt tía tai vì chỗ đó, có một bé nhỏ tuổi hơn, tranh không lại các anh chị, chỉ đành bĩu môi, mắt rưng rưng vặn vẹo đôi tay nhỏ đứng ở phía sau.


Ngộ Từ bị cảnh này chọc cho dở khóc dở cười, vỗ vỗ tay về phía nhóc tì, dịu dàng nói: “Lại đây, cô bế con nhé được không?”


Nhóc tì vẻ mặt tủi thân đi tới, Ngộ Từ đưa tay đón, thuận thế bế bé ngồi lên đùi mình.


Sau đó mới đi xử lý cuộc thi “tranh chỗ” của các bánh bao nhỏ khác.


Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên khuôn mặt Ngộ Từ một lúc rồi từ từ thu lại.


Bận rộn một hồi, Ngộ Từ thở phào nhẹ nhõm, vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện mọi người ở bàn người lớn gần như đều đang cười ha hả nhìn mình.


Cô ngẩn ra một chút, vành tai bỗng đỏ lên, cười có chút ngượng ngùng.


Ngộ Từ thuộc kiểu tướng mạo tiêu chuẩn của con gái Giang Nam, trong sự dịu dàng có nét ngọt ngào, khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mày cong cong, cười lên một cái là đôi lúm đồng tiền hai bên khóe miệng lõm sâu xuống, rất được người lớn yêu thích.


Một người họ hàng xa của nhà họ Phó nhìn cô, cười mở miệng nói: “Tiểu Từ nhìn đáng yêu thế này, tôi cũng muốn rước về làm con dâu quá đi mất!”


Câu này nói bảy phần thật lòng, ba phần trêu đùa.


Ngộ Từ sững sờ, ráng đỏ từ vành tai lan ra cả hai má.


Ánh mắt lại vô thức nhìn về phía Phó Tắc Dịch đang ngồi bên trái ông chú họ nhà họ Ngộ.


Chẳng hiểu sao, chỉ cần có anh ở đó cô lại không được tự nhiên cho lắm, còn mang theo chút cảm giác căng thẳng kỳ lạ.


Lúc này anh lại không nhìn qua, đang rũ mắt, cởi cúc áo vest.


Bên ngoài trời màu xanh đen, trên xà ngang trong nhà thắp đèn lồng cung đình, ánh sáng mờ ảo rơi trên mi mắt anh, tăng thêm vài phần cảm giác dịu dàng của tháng năm tĩnh lặng.


Ngay khi anh sắp ngước mắt nhìn sang, Ngộ Từ vội vã dời tầm mắt đi.



Cô rũ mi mắt, trêu đùa bánh bao nhỏ trong lòng, hai má đỏ bừng nói: “Mọi người chỉ biết trêu cháu thôi.”


Thế là, cả bàn trưởng bối đều không nhịn được cười rộ lên.


Ngộ Hải Thành nghe vậy cũng giơ tay, chỉ vào người họ hàng xa nhà họ Phó vừa trêu Ngộ Từ, cười nói: “Tôi thấy ông ấy à, chính là đang nhớ thương vò rượu Hoa Điêu chôn hai mươi năm của nhà chúng tôi đấy!”


Người họ hàng xa kia ngửa đầu cười ha hả, không phủ nhận.


“Chứ còn gì nữa, không sinh được con gái, chẳng lẽ còn không được thèm rượu hoa điêu sao!”


Rượu hoa điêu còn gọi là nữ nhi hồng.


Là một phong tục ở Tô Lăng, con gái chào đời, người bố sẽ chôn một vò nữ nhi hồng dưới gốc cây quế trong sân nhà, đợi đến khi con gái đi lấy chồng mới đào lên làm của hồi môn.


Lời vừa dứt, Ngộ Hiểu bỗng nhiên lén lút ghé lại gần, cau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi một câu: “Chị, vò hoa điêu của chị chôn ở đâu thế?”


Ngộ Từ gắp một miếng bánh xốp đưa cho bánh bao nhỏ trong lòng, lắc đầu, trả lời: “Chị không biết.”


Là thật sự không biết.


Trong sân nhà họ Ngộ tổng cộng có hai cây hoa quế, một cây treo tên Ngộ Uyển, một cây treo tên Ngộ Hiểu, duy chỉ không có của Ngộ Từ.


Cho nên đến nay, ngay cả chính cô cũng không biết vò nữ nhi hồng của mình được chôn ở đâu.


Ngộ Hiểu cắn đũa, bộ dạng như đang suy tư vấn đề nan giải gì đó, cuối cùng cũng không nghĩ ra kết quả, đành dứt khoát bỏ cuộc.


Ăn xong cơm, tiễn những người họ hàng xa ở lại dùng bữa, cánh phụ nữ cũng lần lượt chào ra về, Kiều Nguyệt Ảnh ra cửa tiễn.


Những người còn lại của hai dòng họ di chuyển ra sảnh trước, bàn bạc những chi tiết tiếp theo về việc hủy hôn.


Ngộ Hiểu viện cớ hẹn bạn uống trà chiều, vừa ăn cơm xong đã chuồn mất dạng.


Ngộ Từ không có tìm được lý do gì để trốn, đành phải cắn răng đi theo ra sảnh trước.


Vẫn là vị trí hồi sáng, cô ngồi ở phía sau bên trái Phó Tắc Dịch.


Một lát sau, người giúp việc lại bưng lên một đĩa hoa quả điểm tâm đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh cô.


Có điều, mấy loại hạt có vỏ buổi sáng đều đổi thành hạt đã bóc, sơn tra cũng đổi thành đĩa trái cây thập cẩm rửa sạch gọt vỏ.


Cô khựng lại, khẽ nói cảm ơn.


Trong sảnh lại vang lên tiếng bàn luận của tông thân hai nhà, nhưng Ngộ Từ chẳng còn tâm trí đâu mà nghe kỹ.


Hai nhà là thế giao trăm năm, lại đều rất xem trọng lễ pháp, những chi tiết trao đổi đều là những thứ vụn vặt trong mớ lễ nghi phiền phức, khô khan và tẻ nhạt.


Trong phòng đốt trầm hương, mùi hương an thần lan tỏa.


Sáng nay cô dậy sớm để kịp chuyến bay đầu ngày, lúc này đã bắt đầu thấy buồn ngủ.



Cuối cùng, cô nửa dựa vào lưng ghế.


Nhưng vì mặc sườn xám, tư thế ngồi cũng phải đặc biệt chú ý, hai chân hơi khép lại, một chân co lại dựa vào ghế, chân kia thì hơi duỗi ra.


Phó Tắc Dịch vừa khéo quay mắt nhìn về phía một vị tông thân đang nói chuyện.


Khi thu hồi tầm mắt, trong khóe mắt bỗng xuất hiện một mảng trắng sáng.


Anh khựng lại, nghiêng đầu nhìn sang.


Một đoạn bắp chân của cô gái nửa ẩn dưới tà xẻ của sườn xám, không hề báo trước lọt vào tầm mắt.


Dáng chân thon thả xinh đẹp, da trắng như tuyết, mịn màng tinh tế, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.


Lúc này Ngộ Từ chỉ cảm thấy ngồi không yên, mùi trầm hương cộng với tinh thần vốn đã mệt mỏi, khiến cô cảm thấy đầu óc choáng váng, sơ ý một cái hai mí mắt đã sụp xuống.


“Đến Dụ Viên đi, bà cụ lâu rồi không gặp cháu.”


Ngay lúc cô đang giãy giụa trong cơn mơ màng, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng nói trầm thấp.


Giọng điệu trong trẻo vang vọng.


Cô giật mình một cái, cơn buồn ngủ tan biến quá nửa, thẳng lưng lên, quay đầu nhìn sang.


Phó Tắc Dịch hơi nghiêng đầu, hai tay chống trên đầu gối, đôi môi mỏng mím nhẹ, đôi mắt đen láy sáng ngời rơi trên khuôn mặt cô.


Dụ Viên là nhà cổ của nhà họ Phó, bà cụ là lão phu nhân nhà họ Phó, tức là bà nội của Phó Tắc Dịch.


Mấy năm trước khi cô sống ở Dụ Viên, bà cụ thương yêu cô nhất.


Ngộ Từ ngẩn ra một chút mới cong mắt, cười đáp: “Vâng ạ.”


Nhất cử lưỡng tiện, vừa có thể đi thăm bà cụ, lại còn có thể danh chính ngôn thuận chuồn êm.


He he!


Đáp xong, Ngộ Từ đứng dậy khỏi ghế, sau khi chào tạm biệt các trưởng bối có mặt liền đi ra từ cửa sau của nhà chính.


Nhà cổ hai họ Phó, Ngộ cách nhau rất gần, nhưng giữa hai cổng lớn lại cách nhau hai con phố.


Cổng nhà họ Ngộ đối diện với phố cổ du lịch thương mại, cả ngày ồn ào náo nhiệt.


Còn cổng nhà họ Phó thì ẩn trong con ngõ dân cư quanh co ở ngõ Hạnh Viên, đối diện là bức tường gạch xanh u tịch, khiêm tốn và tĩnh mịch.


Ngộ Từ vì muốn đỡ tốn sức, lần nào cũng đi từ lối nhỏ cổng Bắc, xuyên qua một con ngõ nhỏ là có thể nhìn thấy cổng nhà họ Phó treo tấm biển hai chữ “Dụ Viên”.


Dụ Viên là một khu nhà vườn được truyền lại qua các đời nhà họ Phó, cột gỗ dẻ gạch xám, cổng viện uy nghi mà vẫn toát lên vẻ cổ kính ôn hòa.


Lúc vào cửa, bác gác cổng đang ngồi sau cánh cửa gỗ đỏ nghe hát, nghe thấy có người vào, tưởng là du khách đi nhầm, đang định mở miệng nhắc nhở.



Thấy là Ngộ Từ thì vẻ mặt ngạc nhiên, tắt cái đài radio nhỏ, đứng dậy bước nhanh ra đón.


“Tiểu Từ, mấy năm rồi không thấy cháu về nha!”


Ngộ Từ cười gọi: “Bác Thân.”


Bác Thân cười đáp liền hai tiếng, trong mắt tràn đầy sự yêu thích, giơ tay về phía trong cửa, vội vàng nói:


“Mau vào đi, bà cụ thấy cháu đến chắc vui lắm đấy, mấy hôm trước vừa nhắc, bảo con bé này đi một lèo hai năm, cũng chẳng thấy về thăm.”


Ngộ Từ bị nói đến mức có chút áy náy, gật đầu đáp: “Vâng ạ.” rồi đi vào trong vườn.


Dụ Viên rộng hơn nhà họ Ngộ rất nhiều, Chi Thọ Các nơi bà cụ ở nằm ở Tây Viên, gần cổng nhất, nhưng đi đến đó cũng phải đi qua hành lang, xuyên qua đình tạ, vòng vèo một hồi.


Lúc này đang là đầu xuân, cây cối trong vườn xanh tốt tràn trề sức sống, hành lang bắc ngang dòng nước, núi đá xếp chồng uốn lượn không dứt.


Ngộ Từ rảo bước về phía Tây Viên, không hề dừng lại một phút để ngắm cảnh xuân này.


Lúc ra ngoài cô không mang ô.


Lúc này tuy mưa đã tạnh nhưng sắc trời vẫn xám xịt, mây đen tích tụ, màn trời càng ép càng thấp, dường như có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào.


Vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng đến Tây Viên, vừa bước lên cầu thang của Chi Thọ Các, mưa bụi dày đặc đã rơi xuống.


Bà cụ ngồi trước lan can phía đông lầu, bên cạnh có dì Tần chăm sóc. Bà cầm hộp thức ăn cho cá, vừa rắc xuống dòng nước uốn lượn dưới lầu vừa lẩm bẩm than thở: “Cô nói xem, có đứa nào làm tôi bớt lo không?”


“Đứa thì hủy hôn, đứa thì không về!”


“Tôi thấy ấy à, phải đợi tôi quy tiên mới bớt lo cho chúng nó được!”


Nghe đến mức dì Tần đứng bên cạnh bật cười, đáp: “Bà à, cậu Tắc Dịch thì cụ còn sầu cái gì chứ, tướng mạo tốt thế kia, tính cách cũng tốt, còn sợ không cưới được vợ sao! Chỉ là hai đứa trẻ không có duyên phận thôi, ép buộc ở bên nhau cũng đâu có hạnh phúc!”


Bà cụ hừ lạnh một tiếng, ném mạnh nắm thức ăn cho cá ra ngoài: “Bao nhiêu tuổi rồi hả, hai mươi tám rồi, nó là muốn đợi tôi chết đây mà!”


Dì Tần cười ha hả không đáp lời, đưa tay đấm bóp vai cho bà cụ, vừa quay đầu thì thấy Ngộ Từ mặt đầy ý cười đứng cách đó không xa.


Vẻ mặt ngạc nhiên há miệng, vừa định lên tiếng thì Ngộ Từ đã đưa ngón trỏ nhẹ nhàng đặt lên môi.


Dì Tần hiểu ý cười gật đầu.


Bà cụ vẫn còn đang lẩm bẩm.


“Còn nữa, con bé Ngộ Từ kia, từ hai năm trước lúc Tắc Dịch và Tiểu Uyển đính hôn, nó được thằng hai nhà họ Ngộ đón đi, đến giờ cũng chẳng thấy về thăm!”


“Tôi thấy, nó cũng đang đợi bà già này chết đây mà!”


Trong lúc lẩm bẩm, Ngộ Từ đã đi đến sau lưng bà cụ, thay tay dì Tần, từng cái từng cái nhẹ nhàng bóp vai cho bà.


“Tức chết tôi rồi! Cô nói xem hai đứa này có phải đại nghịch bất đạo không! Suốt ngày chỉ biết chọc tôi tức!”



Bà cụ sững người trong giây lát, vẻ mặt vui mừng quay đầu nhìn lại.


Nhưng vẻ vui mừng này chỉ duy trì vài giây rồi lại lập tức xụ xuống, vẻ mặt hờn dỗi liếc nhìn Ngộ Từ một cái, sau đó tiếp tục vê thức ăn cá ném xuống ao dưới lầu.


Giọng điệu hờn dỗi nói: “Ôi chao, con gái nhà ai thế này, còn biết đường về cơ đấy!”


Bà cụ tuổi tám mươi, nhưng cũng rất bắt kịp thời đại, mái tóc ngắn hoa râm, uốn kiểu đầu quả lê dễ thương, mặc một bộ sườn xám lụa màu xanh đen, khoác thêm chiếc khăn choàng màu xám gạo, da dẻ được bảo dưỡng tốt, có vài phần phong thái “năm tháng chẳng thể đánh bại mỹ nhân”.


Ngộ Từ tự biết mình đuối lý, rụt vai lè lưỡi, ôm chầm lấy vai bà cụ, khuôn mặt nhỏ cọ cọ, làm nũng: “Bà cố ơi, cháu về rồi đây mà, bà đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng so đo với cháu nữa nha!”


Bà cụ vốn thương cô vô cùng, đâu nỡ giận thật. Cô vừa làm nũng, mọi oán khí trong lòng bà lập tức tan biến.


Vươn ngón trỏ trách yêu dí vào trán cô: “Cái con bé này! Nếu không phải chuyến này hủy bỏ hôn ước, cháu định bao giờ mới về?”


Ngộ Từ mím môi cười, không trả lời.


Hai năm trước cô rời khỏi nhà họ Phó, chủ yếu là vì Phó Tắc Dịch và Ngộ Uyển đính hôn, cô với thân phận này mà sống ở Dụ Viên nữa, về tình về lý đều không thích hợp.


Mưa bụi ngoài hành lang lúc này lớn hơn một chút, “lộp bộp” gõ vào tàu lá chuối xanh mướt bên hòn non bộ.


Bà cụ thấy cô không đáp lại thở dài một tiếng.


“Cái vườn này ấy mà, càng ngày càng tĩnh mịch, trước kia cứ nghĩ chú út Phó của cháu kết hôn, trong nhà sẽ náo nhiệt hơn chút, thế này thì hay rồi, chẳng biết phải đợi đến ngày tháng năm nào.”


Nói xong, bà cụ dừng một chút, dường như bỗng nhiên được gợi ý gì đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ngộ Từ.


“Cháu không được học theo nó đâu nhé! Nếu cháu gặp được chàng trai nào phù hợp, nên yêu đương thì cứ yêu đương, nghe thấy chưa?”


Ngộ Từ nghe vậy bật cười, nũng nịu tựa đầu vào vai bà cụ: “Bà, cháu mới hai mươi tuổi thôi, vẫn còn là em bé mà!”


Bà cụ liếc xéo cô: “Bà bằng tuổi cháu, ông trẻ Phó của cháu đã ra đời rồi đấy!”


Lời vừa dứt, vẻ mặt bà cụ nhuốm vài phần bi thương.


Bố mẹ Phó Tắc Dịch đều không may qua đời trong tai nạn xe hơi năm xưa.


Ngộ Từ cũng là sau này mới biết, lúc đó Phó Tắc Dịch vừa tròn tám tuổi.


Bà cụ ngước mắt nhìn mưa ngoài mái hiên, từ từ thở dài một tiếng.


Lòng bàn tay áp lên mu bàn tay Ngộ Từ, nhẹ nhàng x** n*n một lúc, lẩm bẩm: “Cháu và Tắc Dịch ấy à, đều là những đứa trẻ ngoan, phải một đời bình an thuận lợi mới tốt.”


Đang nói chuyện, dưới gác lầu nhỏ, cách hòn non bộ và dòng nước uốn lượn, nơi cửa sổ hành lang đan xen ánh bóng, một bóng người bước ra.


Một thân đồ đen, dáng người cao ngất.


Ngoài lan can chạm trổ của hành lang, ven đường nở một bụi mẫu đơn trắng, trong ngần thanh nhã.


Trời xám thấp, mưa bụi mờ giăng, anh đứng giữa bóng trúc lay động, tựa như một bức tranh thủy mặc chưa khô mực.


Ngộ Từ nín thở nhìn một lúc rồi bỗng cong mắt, nụ cười rạng rỡ nói một câu: “Một người đại nghịch bất đạo khác cũng về rồi ạ.”


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 3
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...