Trao Em Một Đời An Yên
Chương 17
Ra khỏi nhà nghỉ, nước đọng trên đường đã rút gần hết, công nhân đang khẩn trương sửa chữa đường điện.
Trận mưa lớn đêm qua khiến hôm nay rất nhiều cửa hàng không thể mở cửa kinh doanh bình thường, hai người dùng bữa sáng ở một quán gần đó rồi Phó Tắc Dịch lái xe đưa Ngộ Từ về trường.
Đại học Nghệ thuật Hải Châu ra vào rất nghiêm ngặt, xe không vào được nên Ngộ Từ bèn xuống xe ở cổng.
Đóng cửa xe, cô hơi cúi người, cười vẫy tay với người trong xe: “Chào chú út, chú đi đường cẩn thận nhé.”
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế lái, nghiêng đầu nhìn cô rồi khẽ gật đầu.
Ngộ Từ mím môi im lặng một lúc rồi mới từ từ đứng thẳng dậy, quay người đi vào cổng trường. Trước khi qua cổng quẹt thẻ, cô lại ngoảnh đầu nhìn.
Anh đang cúi đầu không biết đang xem gì, không nhìn về phía này.
Cô khựng lại, thu hồi ánh mắt rồi quẹt thẻ đi vào.
“Ngộ! Từ!”
Vừa đẩy cửa bước vào ký túc xá, Đồ Manh Manh đã nhảy bổ tới, trên tay còn cầm cái bánh bao vừa cắn một miếng.
Ngộ Từ giật nảy mình: “Làm gì thế, cậu dọa tớ sợ đấy.”
Đồ Manh Manh nheo mắt, cười gian xảo: “Tớ thấy rồi nhé, vừa nãy ở cổng tớ thấy rồi, mau khai ra người vừa đưa cậu về là ai?”
Bị ảnh hưởng bởi thời tiết hôm qua nên sáng nay nhà ăn cũng mất điện, chỉ có thể ra ngoài trường mua đồ ăn sáng.
Ngộ Từ ngớ người một lúc mới đáp: “Chú út của tớ.”
Đồ Manh Manh kinh ngạc: “Hả? Là ông chú út không có quan hệ huyết thống mà cậu kể đó á?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm.”
Thế là vẻ mặt của Đồ Manh Manh càng ngạc nhiên hơn, vứt luôn cái bánh bao trên tay, ôm chầm lấy cánh tay Ngộ Từ: “Cho tớ ôm đùi với! Chú hai của cậu là giáo sư đại học, chú út thì lái Maybach, mau khai ra cậu còn giấu tớ chuyện gì nữa không!”
Vừa dứt lời, từ giường trên bỗng vọng xuống một giọng nói khó chịu: “Đồ Manh Manh, cậu ồn quá đấy.”
Ngộ Từ và Đồ Manh Manh đồng loạt ngẩng đầu nhìn.
Dư Kỳ lật chăn ngồi dậy, lườm Đồ Manh Manh một cái, ánh mắt lướt nhạt qua Ngộ Từ, sau đó trèo xuống giường, lấy đồ múa rồi đi ra ngoài.
Đồ Manh Manh nhìn theo bóng lưng Dư Kỳ, bĩu môi: “Mấy hôm nay cậu ta lạ lắm, tự dưng không nói chuyện với ai.”
Ký túc xá của Hải Châu là phòng bốn người tiêu chuẩn, nhưng lúc nhập học có một người không đến nên giường đó để trống, phòng này chỉ có ba người ở.
Đồ Manh Manh tính tình sởi lởi, khá thân với Ngộ Từ, còn Dư Kỳ ít nói, cũng không thích chơi cùng hai người, thường xuyên tìm các bạn phòng khác đi học, ăn uống chung, nhưng cơ bản cũng không có mâu thuẫn gì lớn.
Ngộ Từ bật cười, không tiếp lời, quay người đi thu dọn đồ đạc.
…
Tiết học bắt đầu lúc chín giờ, Đồ Manh Manh ăn sáng xong định cày nốt tập phim rồi mới tới phòng tập.
Ngộ Từ muốn đến tập trước một lúc nên đi trước.
Khi cô thay đồ múa bước vào phòng, phát hiện Dư Kỳ cũng ở đó.
Dư Kỳ đang dựa vào xà tập giãn cơ, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục tập.
Ngộ Từ mỉm cười với cô ấy, cũng đi đến xà tập giãn cơ. Tập được một lúc, cô gọi Dư Kỳ: “Tớ định bật nhạc tập múa một lúc, cậu có muốn tập cùng không?”
Lúc này Dư Kỳ đang ngồi khoanh chân trên sàn nghịch điện thoại, ngẩng lên nhìn: “Không cần, cậu tập đi.”
Ngộ Từ gật đầu rồi tự đi ra một góc bật nhạc luyện múa.
Cô đang tập một bài múa cổ điển học ở tiết trước, động tác khá phức tạp, rất thử thách sự phối hợp và độ dẻo dai của cơ thể.
Đến mấy động tác có độ khó cao, Dư Kỳ cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Thân hình Ngộ Từ rất đẹp, cả người trông mảnh mai và mềm dẻo, mỗi động tác múa đều làm đến mức hoàn hảo, ánh mắt cũng rất có hồn.
Dư Kỳ nhìn một lúc rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Học xong một tiết hình thể, cả lớp ai nấy như bị rút gân, vừa xoa bóp cánh tay nhức mỏi vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị về.
Đồ Manh Manh đứng bên cạnh ríu rít, kể chuyện nhà ăn trưa nay để bù đắp cho việc sáng nay sinh viên không có đồ ăn sáng, đặc biệt thêm phần ăn, lên tầng hai có thể nhận miễn phí một phần hoa quả.
Ngộ Từ vừa dọn đồ vừa nghe cô bạn lảm nhảm.
Đột nhiên giáo viên gọi: “Ngộ Từ!”
Ngộ Từ ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn sang.
Cô giáo dạy hình thể mỉm cười vẫy tay: “Em qua đây một chút.”
Cô đáp “vâng” một tiếng rồi đưa đồ đạc đã dọn xong cho Đồ Manh Manh: “Cậu cầm về giúp tớ trước nhé.”
Rồi cô chạy bước nhỏ tới: “Thưa cô, có chuyện gì vậy ạ?”
Cô giáo là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, vóc dáng và khí chất đều rất tốt, cô nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Ngộ Từ, cười hỏi: “Chuyện hôm trước cô nói về việc tốt nghiệp xong sẽ phân em về đoàn văn công, em suy nghĩ thế nào rồi?”
Ngộ Từ khựng lại.
Chuyện này từ buổi báo cáo cuối năm ngoái, lúc đó có lãnh đạo của đoàn văn công Hải Châu đến tham quan và xem buổi biểu diễn.
Trước khi đi, họ chọn được vài sinh viên ưng ý, muốn đợi sau khi tốt nghiệp sẽ kéo về đoàn văn công, Ngộ Từ là một trong số đó.
Trong số hàng loạt sinh viên sắp tốt nghiệp, cơ hội này thực sự rất hiếm có, mà cả khoa múa cổ điển chỉ chọn được mình cô, những người còn lại cơ bản đều là sinh viên bên khoa múa ba lê.
Cô giáo cũng đã hỏi cô mấy lần nhưng đến giờ cô vẫn chưa quyết định được.
Bởi vì nếu vào đoàn văn công thì chắc chắn phải ở lại Hải Châu, nhưng cô… vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ về Tô Lăng.
Cô giáo nhìn vẻ mặt khó xử của cô, thở dài: “Vậy được rồi, em cứ suy nghĩ thêm đi, nhưng thời gian không còn nhiều đâu, tháng sáu là tốt nghiệp rồi, cơ hội này ngàn năm có một đấy.”
Cô gật đầu: “Em cảm ơn cô.”
Rời khỏi phòng học, vừa ra khỏi tòa nhà giảng đường cô đã thấy Dư Kỳ đứng ở cổng, dường như đang đợi ai đó.
Ngộ Từ mỉm cười với cô ấy.
Dư Kỳ nhàn nhạt liếc nhìn cô rồi đột nhiên chủ động mở lời: “Cô giáo tìm cậu hỏi chuyện phân công công tác sau tốt nghiệp à?”
Ngộ Từ không ngờ Dư Kỳ lại chủ động nói chuyện với mình, ngẩn ra một chút rồi gật đầu: “Ừm.”
Vừa dứt lời, Dư Kỳ với vẻ mặt thản nhiên liếc cô một cái rồi lại tươi cười rạng rỡ đi về phía sau lưng cô.
Ngộ Từ ngẩn ra, cũng ngoảnh đầu nhìn theo.
Là mấy nữ sinh khoa ba lê, nhìn trang phục dát đầy logo hàng hiệu cũng không khó nhận ra gia cảnh họ rất khá giả.
Ngộ Từ chỉ nhìn một cái rồi quay người đi thẳng.
Ở phía sau, mấy nữ sinh khoa ba lê nhìn theo hướng Ngộ Từ vừa đi, hỏi: “Này! Đó là Ngộ Từ lớp các cậu à?”
Dư Kỳ nghe vậy cũng nhìn về phía đó, đáp: “Ừ, ở cùng phòng ký túc với tớ.”
Người kia gật đầu: “Lần sau rủ cậu ấy đi chơi cùng đi, nghe bảo sau khi tốt nghiệp được phân về đoàn văn công, khoa các cậu chỉ có mỗi cậu ấy đấy.”
Dư Kỳ khựng lại.
Một nữ sinh khác tiếp lời: “Nghe nói chú cậu ấy là giáo sư bên đại học Hải Châu, sáng nay tớ thấy có người đưa cậu ấy đến trường, là bạn trai à?”
Dư Kỳ ngẩn người, sáng nay ở ký túc xá hình như có nghe loáng thoáng Đồ Manh Manh và Ngộ Từ nói chuyện, nhưng cô ấy không nghe kỹ, ậm ừ đáp: “Chắc là vậy.”
Người kia gật đầu: “Lần sau tổ chức tiệc, cậu gọi cậu ấy đi cùng nhé.”
Dư Kỳ lại nhìn về phía Ngộ Từ, mím môi lí nhí đáp: “Ừ.”
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 17
10.0/10 từ 33 lượt.
