Trao Em Một Đời An Yên
Chương 16
Ngón tay chạm vào mặt kính lạnh buốt, Ngộ Từ khựng lại một lát rồi khẽ cong ngón tay, thở dài một tiếng, gõ nhẹ lên cửa kính.
Nghe thấy tiếng động, Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn sang.
Cô mỉm cười, vẫy vẫy tay với anh.
Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn lồng nhỏ đung đưa rọi xuống giữa chân mày anh, khiến nét mặt anh thêm phần dịu dàng.
Anh nhìn lướt qua bộ quần áo trên người cô, gật đầu, bước vào trong, cất giọng trầm ấm: “Mưa vẫn chưa tạnh đâu.”
Ngộ Từ ngẩn người gật đầu: “Dạ.”
Vì khách sạn cần tiết kiệm điện nên trong phòng cũng chỉ bật vài ngọn đèn ngủ, giúp căn phòng không chìm trong bóng tối nhưng cũng chẳng sáng sủa là bao.
Ngộ Từ chợt nhớ tới món cháo và thức ăn kèm mà bà chủ vừa đưa cho, vội vàng nói: “Vừa nãy bà chủ cho cháu ít cháo nóng, tối nay chú chưa ăn gì mấy, giờ chú có muốn ăn không?”
Phó Tắc Dịch nhìn chiếc hộp giữ nhiệt đặt trên bàn phía sau cô.
Thực ra món đó là chuẩn bị cho cô.
Vừa dầm mưa, cộng thêm tối nay hình như cô cũng chẳng ăn được bao nhiêu.
Anh khựng lại một lát, nhìn khuôn mặt đang ngước lên, tràn đầy sự chân thành và mong ngóng của người trước mặt, cuối cùng vẫn gật đầu: “Ừ.”
Lượng cháo vừa đủ, đúng hai bát nhỏ. Cháo trắng nấu đặc sánh, bốc khói nghi ngút.
Quả thực Ngộ Từ hơi đói. Tối nay thấy Phó Tắc Dịch không ăn mấy, cô cũng ăn theo chẳng được bao nhiêu.
Bưng bát lên ngửi, cô lẩm bẩm: “Giá mà có thêm ít chè đậu đỏ thì ngon biết mấy.”
Người Tô Lăng thích ăn ngọt, cháo trắng làm nền, bên trên rưới thêm một lớp chè đậu đỏ ninh nhừ đặc sánh, hương vị sẽ rất đậm đà.
Hồi mới từ Hải Châu chuyển đến Tô Lăng, Ngộ Từ không quen với thói quen ăn uống bữa nào cũng không thể thiếu đường. Bà cụ trong nhà đành dặn dò nhà bếp giảm bớt đường trong tất cả các món ăn.
Lâu dần thành quen, bây giờ nếu nấu nhạt đi cô lại thấy thiêu thiếu thứ gì đó.
Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cong môi: “Hải Châu không chuộng đồ ngọt.”
Cô cười đáp: “Cháu biết mà.”
Ăn cháo xong, Ngộ Từ rửa sạch hộp giữ nhiệt, định đem trả cho bà chủ nhưng lại sợ giờ này người ta đã đi nghỉ nên đành thôi, định bụng sáng mai sẽ đi trả.
Chiếc đồng hồ trên tường kêu “tích tắc” trôi đi, đã sắp đến nửa đêm.
Vừa nãy Phó Tắc Dịch ra ban công nghe điện thoại, lúc này vừa cúp máy, mở cửa bước vào.
Sau đó anh nhìn thấy Ngộ Từ đang đứng ngẩn ngơ giữa lối đi và chiếc giường.
Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô một lát, sau đó quét một vòng quanh phòng.
Không gian cũng coi là rộng rãi, nhưng chỗ để ngả lưng chỉ có đúng một chiếc giường và một chiếc sofa.
Anh lập tức hiểu cô đang băn khoăn điều gì.
Bước từ ban công vào phòng, anh nhìn cô nói: “Cháu ngủ đi, chẳng phải sáng mai còn có tiết sao, nghỉ ngơi sớm đi.”
Ngộ Từ khựng lại, nhìn chiếc giường duy nhất, mím môi, quay người lấy từ trong tủ ra chiếc chăn dự phòng rồi đi về phía ghế sofa.
Phó Tắc Dịch liếc nhìn ghế sofa, chậm rãi bước tới, ngay trước khi cô định đặt chăn xuống anh đã ngồi xuống trước.
Ngộ Từ ngẩn ra: “Chú út…”
Anh ngước mắt: “Chú vẫn còn chút việc chưa xử lý xong, cháu nghỉ ngơi trước đi.”
Ngộ Từ khựng lại, nhìn chiếc bàn thấp dùng để làm việc trước ghế sofa, đành gật đầu: “Vâng ạ.”
Nói xong, cô dừng lại một lát rồi đặt chăn xuống.
Vậy thì mình lên giường nằm một lát, đợi chú ấy bận xong thì đổi chỗ cho chú ấy vậy.
Trước khi lên giường, Ngộ Từ chợt nhớ ra lúc đi mình không mang theo sạc điện thoại, chủ yếu là do không ngờ lại bị mưa kẹt lại.
Cô cầm điện thoại, lục lọi mấy ngăn kéo xung quanh.
Trước khi lên lầu bà chủ có nói là trong phòng có để sẵn sạc.
Nhưng tìm khắp các ngăn kéo quanh giường mà chẳng thấy bóng dáng cục sạc đâu. Phó Tắc Dịch nhìn cô một cái, hỏi: “Đang tìm gì thế?”
Cô giơ chiếc điện thoại trên tay lên: “Cục sạc ạ, điện thoại cháu sắp hết pin rồi.”
Nghe vậy, Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn chiếc bàn thấp trước mặt, dưới mặt bàn có ba ngăn kéo, anh đưa tay kéo ngăn đầu tiên.
Bên trong là điều khiển từ xa.
Lúc anh đóng ngăn thứ nhất, chuẩn bị mở ngăn thứ hai thì Ngộ Từ cũng bước tới, cúi người kéo ngăn kéo thứ ba.
Ngăn kéo trượt ra “rẹt” một tiếng, sát mép ngăn kéo, một chiếc hộp nhỏ hình vuông hiện ra trong tầm mắt.
Động tác của Ngộ Từ khựng lại, sau khi nhìn rõ đó là gì, vẻ mặt cô đông cứng trong giây lát.
Góc hộp in dòng chữ màu xanh băng lạnh lẽo: “Hộp 3 chiếc”.
Còn sợi cáp sạc mà cô muốn tìm đang nằm ở phía sau chiếc hộp.
Phó Tắc Dịch vừa kéo ngăn kéo thứ hai ra một khe hở, thấy vậy cũng nghiêng mắt nhìn sang.
Ánh mắt anh lướt nhẹ qua chiếc hộp nhỏ rồi đưa tay lấy sợi cáp sạc phía sau ra.
Khớp xương ngón tay anh thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng, mép tay áo choàng tắm trắng tinh khẽ rũ xuống trên cổ tay, toát lên vẻ cấm dục lạnh lùng.
Khoảnh khắc bàn tay anh lướt qua hộp đồ đó, Ngộ Từ cảm thấy cả người mình như muốn nổ tung.
Cái tình huống xấu hổ muốn độn thổ thế kỷ gì thế này!
Phó Tắc Dịch đẩy ngăn kéo vào, đưa cáp sạc cho cô: “Cáp sạc đây, cháu xem cái ổ cắm đầu giường ấy, chắc là ổ đa năng, cắm trực tiếp được đấy.”
Vẻ mặt anh thản nhiên, giọng điệu cũng rất bình ổn.
Tai Ngộ Từ vẫn còn đỏ ửng, nhận lấy cáp sạc, đáp một tiếng: “Vâng”, rồi lại đi về phía giường.
Tìm thấy cổng USB trên ổ cắm, sạc điện thoại xong, cô lại lén nhìn về phía ghế sofa.
Phó Tắc Dịch đang cúi đầu nhìn điện thoại, hình như đang xử lý công việc thật.
Thu lại tầm mắt, cô nằm sấp xuống giường, buồn chán thẩn thờ một lúc, nhưng lại không biết rốt cuộc bao giờ anh mới xong việc, lại sợ lỡ đợi đến lúc anh xong mình lại ngủ quên mất, thế là cô lấy điện thoại ra chơi game một lúc.
***
Lúc Phó Tắc Dịch bận xong, nhìn lên đồng hồ trên tường thì đã qua mười hai giờ đêm.
Ánh mắt anh từ từ di chuyển xuống, dừng lại ở bóng người đang nằm sấp trên giường.
Vài phút trước vẫn còn nghe thấy tiếng hiệu ứng game phát ra từ bên đó, lúc này lại im phăng phắc.
Anh ngồi trong bóng tối nhìn cô một lúc rồi đứng dậy bước tới.
Ánh đèn hắt từ dưới sàn lên hơi mờ tối, rọi lên hàng mi đang khẽ run của người trên giường, tay kê dưới sườn mặt vẫn còn cầm điện thoại, trên màn hình hiển thị hai chữ “Thất bại”.
Cô ngủ thiếp đi rồi.
Ánh mắt anh dừng trên mặt cô vài giây rồi kéo chăn đắp cho cô. Anh liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay cô, đưa tay lấy ra.
Pin đã đầy, anh rút cáp sạc, tắt màn hình đặt lên bàn, chậm rãi bước tới đầu giường tắt đèn.
***
Ngộ Từ giật mình tỉnh giấc, hai mắt chợt mở to.
Trời đã sáng, mưa cũng tạnh, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng chim hót bên ngoài.
Sau khi hoàn hồn, cô vội nhìn về phía ghế sofa, chăn gấp gọn gàng, không có ai.
Cô thế mà lại ngủ quên mất!
Vội vàng bò dậy, cô mới phát hiện ra chiếc chăn đang đắp trên người mình.
Dừng lại một lát, cô vặn vẹo bờ vai nhức mỏi vì nằm sấp ngủ cả đêm, quỳ trên giường nhìn quanh.
Phó Tắc Dịch không có trong phòng.
“Chú út?”
Cô gọi thử một tiếng. Vừa dứt lời, cửa ban công mở ra, rèm cửa bằng voan được vén lên, Phó Tắc Dịch từ phía sau bước ra, theo đó là một mùi thuốc lá thoang thoảng bay vào.
“Tỉnh rồi à?” Anh hỏi.
Cô gật đầu: “Vâng.”
Anh nhìn đồng hồ: “Sáng nay mấy giờ cháu có tiết?”
Lúc này Ngộ Từ mới giật mình nhớ ra sáng nay có tiết, vội vàng vơ lấy điện thoại.
Mới bảy giờ.
Thở phào nhẹ nhõm, cô đáp: “Chín giờ ạ.”
Phó Tắc Dịch gật đầu, cầm bộ quần áo vừa được phòng giặt ủi gửi tới, vừa đi về phía phòng tắm vừa nói: “Vậy ăn sáng xong chú đưa cháu đến trường.”
Ngộ Từ gật đầu: “Vâng ạ.”
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 16
10.0/10 từ 33 lượt.
