Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Chương 5
Mùa hè năm ấy, Minh Nguyệt bỗng dưng phát cuồng vì việc đọc sách.
Cái hứng thú này đến thật bất chợt, chẳng có dấu hiệu báo trước, cứ như một con chó hoang đột nhiên phóng ra chắn ngang đường, khiến người ta trở tay không kịp.
Dĩ nhiên, nếu xét kỹ thì vẫn có nguyên do. Cô bé mượn được quyển Lão Goriot từ Phùng Nguyệt. Nghe cái tên, Minh Nguyệt cứ nghĩ đây là câu chuyện về một ông lão, nhưng là ông lão thế nào? Có lẽ giống ông nội cô chăng? Thế nhưng tác giả lại là Balzac, người Pháp.
Chà, điều này nghe có vẻ xa vời quá. Minh Nguyệt không thể tưởng tượng nổi một ông lão người Pháp sẽ sống cuộc đời như thế nào. Cô bé mang sách về nhà và kỳ lạ thay, cô bé đọc ngấu nghiến, say mê.
Hóa ra trên đời này lại có một người bố yêu con đến mức ấy. Lão Goriot đã dốc cạn mọi thứ cho hai cô con gái, điều này khiến Minh Nguyệt vô cùng kinh ngạc. Cô hoàn toàn đắm chìm, say sưa trong tình phụ tử của lão Goriot, cứ như thể bản thân cũng đang được ông lão yêu thương, rằng cô chính là con gái của lão. Cô xem đi xem lại, đắm mình hết lần này đến lần khác vào trong những chi tiết người bố yêu thương con gái mình, tạm thời làm một đứa trẻ người Pháp.
Thế nhưng, sự lạnh lùng của hai cô con gái nhanh chóng khiến Minh Nguyệt càng sốc hơn nữa. Cô là người dễ xúc động, dễ nổi giận, mặt đỏ bừng lên, gần như muốn xông vào trong sách để mắng cho hai cô con gái kia một trận. Cô rơi nước mắt vì lão Goriot đáng thương. Cô không thể hiểu tại sao lại có người nỡ phụ bạc một tình yêu sâu đậm đến thế, trong khi có những người khác muốn có mà chẳng thể được.
Minh Nguyệt gạt cả thôn Tử Hư ra khỏi đầu, mỗi ngày cô bé sống lơ mơ, như thể đang tồn tại trong nước Pháp thời Balzac. Dương Kim Phượng thấy cô đọc sách cả khi ăn, khi nấu cơm, đêm không ngủ còn chui vào chăn đọc lén. Bà vừa thấy mừng, vừa sợ Minh Nguyệt lại mê mẩn quá đà. Người nhà họ Lý dễ bị ham mê, Lý Vạn Niên ham mê, bố Lý Vạn Niên cũng ham mê, mê làm sáo. Tóm lại, nhà họ Lý này ai cũng có chút bệnh ham mê ấy. Lý Xương Thịnh mê cái gì? Chắc là mê kiếm tiền.
Dương Kim Phượng chỉ còn cách tự trấn an: Đây là sách của sinh viên đại học cho Minh Nguyệt mượn, chắc chắn không sai được. Thế là bà cũng không nói gì nữa, chỉ dặn Minh Nguyệt đừng thức khuya đọc lén kẻo hỏng mắt.
Trong sách thường xuyên xuất hiện những câu khiến người ta giật mình. Những lời lẽ chưa từng nghe ai nói bao giờ, nhưng vừa xuất hiện đã khắc sâu vào lòng. Thật là lợi hại. Toàn thân Minh Nguyệt dâng lên một cảm giác mới lạ. Cảm giác ấy, giống như một con sông mới được khám phá, bỗng nhiên chảy qua đời cô bé.
“Ai có thể nói, giữa một tâm hồn héo hon và một cái sọ rỗng tuếch, thứ nào trông đáng sợ hơn?”
Minh Nguyệt chợt cảm thấy câu nói này đang ám chỉ chính mình. Tâm hồn cô bé có héo hon không? Cô bé còn chưa lớn mà đã héo úa rồi sao? Cô bé hoàn toàn không biết mình muốn làm gì, đi làm công nhân hay đi học đại học? Cô bé càng đọc câu này càng thấy khó chịu, thậm chí còn nổi cáu với Đường Đường một lần, vì con bé dám cùng người ta ra bờ sông nghịch nước!
“Nếu mà em lỡ chân té xuống sông, chết đuối cũng chẳng ai biết đâu!” Minh Nguyệt giận đến run người. Cô bé vẫn nhớ cái chết của em trai, cái chết của Lý Vạn Niên. Dù sao thì cái chết dường như là chuyện có thể xảy ra bất cứ lúc nào, không phân biệt già trẻ.
Đường Đường thì vẫn như heo chết chẳng sợ bị đổ nước sôi, quen bị gia đình mắng mỏ nên ở nhà trẻ cũng trở nên lỳ lợm, dám đánh nhau với người ta, chẳng sợ gì cả.
Minh Nguyệt nhìn bím tóc con bé bị bung ra, mấy sợi tóc mai lấm tấm mồ hôi dán vào má, đôi dép xăng đan ở chân trông như con thuyền bị chật, đôi giày đã nhỏ rồi, ngón chân cái co quắp lại phía trước… Đường Đường không hề thấy mình đáng thương. Bé chỉ muốn ăn một cây kem vị sô cô la.
Minh Nguyệt cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc. Nếu có bố mẹ ở đây, Đường Đường sẽ không như thế này. Hai chị em họ không có bố mẹ, bà nội chính là bố mẹ của họ. Minh Nguyệt lại thấy bà nội cũng thật đáng thương. Cô bé thích ông nội hơn, không thích gần gũi bà nội, nhưng bà nội đáng thương, bà mệt mỏi hơn, vất vả hơn, nhưng lại không được ai yêu mến.
Hiện giờ Đường Đường không thích bà nội, cũng không thích chị gái, bé bắt đầu nổi loạn rồi. Nhìn dáng vẻ không phục của Đường Đường, Minh Nguyệt cảm thấy rất chán nản.
Cô bé thật sự muốn tìm ai đó để trò chuyện. Trong lòng cô bé như đang cuộn trào một đám mây đen, giấu đầy bão tố, mưa đá, tuyết lớn, nhưng cô bé cố sức giữ lại, không để rơi rớt một giọt nào. Đúng lúc cô bé cảm thấy cô đơn vô cùng, cô bé bắt gặp một đoạn trong Lão Goriot:
“Đối với một người phụ nữ, hạnh phúc chính là được ai đó yêu thương, được ai đó chiều chuộng; có một người bạn để có thể trút bầu tâm sự mọi h*m m**n, khát vọng, nỗi buồn hay niềm vui trong lòng, có thể trút bày tr*n tr** tâm hồn mình với người ấy, dốc hết những khuyết điểm đáng yêu và ưu điểm tốt đẹp của mình mà không sợ bị phản bội.”
Cô bé không có ý kiến gì về nửa câu đầu, thậm chí còn thấy hơi ngại, vì từ “phụ nữ” quá trưởng thành, đọc lên thấy kỳ cục, chẳng liên quan gì đến cô bé. Thế nhưng, nửa câu sau khiến Minh Nguyệt gần như muốn bật khóc. Cô bé không có một người bạn như thế. Ngay cả bản thân cô bé cũng không thể coi là bạn của chính mình, vì cô bé không thể nói về khát vọng, cô bé còn chưa hiểu rõ nó là gì.
Nhưng sao Balzac lại viết hay đến vậy, ông là người Pháp mà ông lại hiểu được suy nghĩ của mình! Minh Nguyệt vô cùng kinh ngạc. Trên đời này chắc chắn cũng có người cô đơn giống như cô bé. Nghĩ đến đây, Minh Nguyệt cảm thấy được an ủi phần nào, dường như nỗi cô đơn của cô bé cũng vơi đi đôi chút.
Để tìm kiếm đồng loại, Minh Nguyệt như một con cún, cố sức đánh hơi từng chữ, từng dấu chấm câu trong sách. Cô bé lại đến nhà thím Phùng để mượn sách. Thím Phùng nói với cô bé rằng hai anh chị đã đi rồi, một người bận ôn thi cao học, một người bận đi thực tập.
Hai việc này, Minh Nguyệt không rõ lắm là làm gì, có lẽ là những thứ ‘cao cấp’ mà Trương Lôi từng nói. Cô bé không có thời gian suy nghĩ sâu xa, nôn nóng lao vào đống sách. Thím Phùng bảo cô bé cứ tự xem mà lấy. Minh Nguyệt đứng trước giá sách, chẳng khác gì người vào chùa thắp hương, thành kính vô cùng.
Mượn sách về xong, cô bé còn phải chuẩn bị bữa cơm trưa. Nhà không có tủ lạnh, mùa hè muốn ăn thịt thì phải mua rồi nấu ngay. Thường ngày chỉ ăn rau trong vườn. Trong vườn, đậu đũa treo lúc lỉu khắp giàn. Nắng gắt, chúng cũng lớn nhanh đến kinh người. Sáng sớm trông còn non xanh mơn mởn, đến trưa đã già mất rồi. Cứ đến mùa này là phải ăn đậu đũa, đậu đũa xào trứng, đậu đũa kho thịt ba chỉ, nộm đậu đũa.
Đường Đường cứ bảo đi vệ sinh toàn ra mùi đậu đũa, con bé chẳng muốn ăn đậu đũa nữa. Nhưng không còn cách nào khác, bữa trưa vẫn phải ăn đậu đũa.
Minh Nguyệt ngồi ngoài hành lang tước đậu đũa. Gió nóng hầm hập, sợi tóc bám dính vào cổ. Đậu đũa chưa tước xong, Đường Đường đầu tóc rối bời, thút thít trở về.
“Can cái tội em cứ chạy nhảy lung tung đây mà.” Minh Nguyệt phủi tay, định buộc tóc cho con bé. Đường Đường vẫn ôm chặt con gấu trúc bông trong lòng.
Theo thời gian, con gấu bông đã biến thành một con gấu đen, nhưng vẫn rất được Đường Đường cưng chiều, thường xuyên ôm đi chơi.
Mặt Đường Đường bị ai đó cào hai vết đỏ ửng. Minh Nguyệt nhìn má con bé: “Ôi, sao lại ra nông nỗi này?”
Đường Đường nhanh chóng kéo tóc xuống: “Mao Huệ bảo gấu trúc của em là đồ ăn trộm, em bảo không phải, thế là bọn em đánh nhau.”
Hỏi vài câu, Minh Nguyệt rất tức giận: “Sao lại có thể như thế?” Cô bé dắt Đường Đường đến nhà Mao Huệ.
Mao Huệ lớn hơn Đường Đường một tuổi, nhà bé ở phía của thôn. Mẹ Mao Huệ đang sàng sảy ngũ cốc ngoài sân. Minh Nguyệt gọi một tiếng “thím,” rồi kéo Đường Đường về phía mình: “Thím ơi, cháu nghe Đường Đường nói Mao Huệ bảo con gấu trúc này là đồ Đường Đường ăn trộm, hai đứa đánh nhau vì chuyện này. Cháu sang hỏi cho rõ.”
Mẹ Mao Huệ thấy phiền phức, chuyện bé tí cũng phải tìm đến. Bà đang đổ mồ hôi hột, còn phải lo nấu cơm: “Trẻ con chơi với nhau, làm gì có chuyện không va chạm?”
Minh Nguyệt nói: “Nhưng cũng không thể nói bậy bạ được ạ. Thím xem, mặt Đường Đường bị Mao Huệ cào rách cả rồi.”
Mẹ Mao Huệ không nhìn, cúi đầu sàng ngũ cốc: “Mao Huệ còn đang chơi ngoài kia, về nhà thím sẽ nói nó.”
Minh Nguyệt gật đầu: “Vâng, vậy thím bảo Mao Huệ đừng nói Đường Đường ăn trộm đồ nữa. Chuyện không có thật, trẻ con cũng có lòng tự trọng mà thím.”
Mẹ Mao Huệ ngước lên liếc nhìn cô một cái: “Ôi chao, Minh Nguyệt nhìn cháu hiền lành thế mà ăn nói cũng ghê gớm thật đấy.” Bà đã thấy món đồ chơi: “Dương Kim Phượng đến thịt cũng chẳng nỡ xẻ cho hai đứa một miếng, sao lại nỡ lòng mua thứ này? Thứ chẳng ăn uống được gì.”
Minh Nguyệt đáp: “Đây là đồ người ta cho, không phải mua ạ.”
Bà cười nửa miệng, nửa không. Ai cũng biết Dương Kim Phượng nuôi hai đứa cháu gái rất chật vật, mẹ Mao Huệ cũng không tin lắm là Đường Đường không ăn trộm đồ của người khác.
Minh Nguyệt rất bình tĩnh: “Thím không cần bận lòng là ai cho cháu, cô cháu xị mặt với người ta chứ có xị với thím đâu, thím đâu cần phải bực mình, đúng không ạ? Bà cháu không nỡ xẻ thịt cho cháu ăn nhưng cũng không quên dạy con nít không được nói bậy. Nhà thím nỡ xẻ thịt mà Mao Huệ lại đi ăn nói bậy bạ ngoài kia, có phải vì ăn thịt nhiều quá nên bị dồn lên rồi không?”
Nói xong, cô bé kéo Đường Đường quay đi ngay, đi nhanh đến mức mẹ Mao Huệ tức giận quăng cái xẻng gỗ trong tay xuống, đuổi theo mấy bước, chỉ vào bóng lưng hai đứa trẻ mắng: “Cái ngữ có mẹ sinh ra mà không có mẹ dạy dỗ, đồ mất dạy!”
Minh Nguyệt quay đầu lại: “Thím đây là mắng Mao Huệ sao?”
Cô bé nắm tay Đường Đường đi thật nhanh, bỏ lại giọng mắng chửi của mẹ Mao Huệ phía sau. Đợi Dương Kim Phượng về, Minh Nguyệt mới thấy hơi hối hận. Người cùng một thôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, lỡ sau này làm bà khó xử.
Dương Kim Phượng không nói gì Minh Nguyệt. Cả đời bà, thứ bà hiểu rõ nhất là đậu tương. Chỉ có đậu tương là ổn định, chồng, con trai, con gái gì cũng không bằng đậu tương. Đậu tương không phụ sự vun trồng của bà, không than phiền, không đòi hỏi, tất cả đều biến thành đậu phụ bán đi đổi lấy tiền.
Hy vọng của bà chỉ đặt vào Minh Nguyệt. “Con phải học hành chăm chỉ, vào thành phố đi, tránh xa thôn Tử Hư này là được rồi.”
Dương Kim Phượng thực ra cũng không biết cuộc sống ở thành phố ra sao, chỉ tin chắc chắn là tốt hơn ở đây, và con đường học hành chính là lối thoát tốt nhất.
Minh Nguyệt hỏi: “Nếu sau này con thật sự vào thành phố đi học, bà và Đường Đường phải làm sao?”
Dương Kim Phượng nói: “Con nít thì chỉ lo học thôi. Bà với Đường Đường thì cứ thế mà sống.”
Bà nói tiếp: “Khai giảng là con lên lớp tám rồi, rất quan trọng đấy. Bà nghe người ta nói lớp tám bài vở nhiều, con phải thật sự để tâm.”
“Con biết rồi.”
Minh Nguyệt đáp lời, lấy cây gậy xuyên qua quai xách, cùng Dương Kim Phượng khiêng thức ăn cho heo ra sân sau. Mấy con heo nghe tiếng người kêu ủn ỉn, lê người từ ổ bùn lầy lội tới, cắm đầu ăn. Minh Nguyệt nhìn con heo. Nó dơ dáy, hôi hám, cả đời chỉ lăn lộn trong cái ổ bùn này để ăn và ngủ. Cái ổ bùn này chẳng lớn, chỉ vỏn vẹn vài mét vuông. Lúc nó được ra ngoài cũng chính là lúc nó bị người ta bán đi, bị người ta ăn thịt.
Thật đáng buồn, nó chỉ có thể ở trong chuồng cả đời. Minh Nguyệt chợt rùng mình. Lần đầu tiên cô bé cảm thấy rất nhiều người ở thôn Tử Hư cũng giống như ở trong chuồng heo, làm lụng, ăn uống, ngủ nghỉ… Chỉ có người đi làm thuê hoặc đi học đại học mới rời khỏi thôn Tử Hư.
—
Khai giảng vào mùa thu, Minh Nguyệt được vào lớp chọn, bận bịu hơn trước, nhưng không khí học tập lại tốt hơn nhiều. Minh Nguyệt lúc nào cũng cuống quýt, như thể thời gian đang đuổi phía sau cô bé. Cô bé đổi người ngồi cùng bàn, Trương Lôi ngồi phía trước. Cô né cũng có một giáo viên chủ nhiệm mới, cô giáo họ Đới, rất gầy, đôi mắt to và trũng sâu. Thực ra cô giáo còn trẻ lắm, chỉ khoảng ngoài hai mươi.
Mới khai giảng không lâu, trong huyện có một cuộc thi văn học, cả lớp phải chọn người đi. Chưa từng có ai đi thi cấp huyện bao giờ, nghe nói việc này cũng không phải năm nào cũng có, không có kinh nghiệm gì. Nhưng các trường ở nông thôn vẫn phải cử học sinh tham gia. Thầy giáo dạy Ngữ văn họ Cao nói cuộc thi chắc sẽ khó, chắc chắn không chỉ kiểm tra kiến thức trong sách giáo khoa.
Chỉ có một suất. Cả lớp đều mặc định là Trương Lôi sẽ đi. Tuy nhiên, thầy Cao vẫn ra một bài kiểm tra. Vì có những kiến thức văn học nằm ngoài chương trình, làm khó không ít người. Minh Nguyệt đã đọc sách rất nhiều trong suốt mùa hè nên cô bé cơ bản làm được hết. Kết quả là điểm của cô bé thậm chí còn cao hơn Trương Lôi vài điểm. Tất cả mọi người đều bất ngờ.
Thế này thì rắc rối rồi, thầy Cao rất khó xử.
Trương Lôi mượn bài kiểm tra của Minh Nguyệt, hỏi: “Làm sao cậu biết được những cái này?”
Minh Nguyệt biết cô bạn không phục: “Mình đọc sách nên biết.”
Trương Lôi hỏi: “Bà cậu mua cho hả?”
Trong lòng Minh Nguyệt rất vui sướng, hóa ra vượt qua Trương Lôi cũng không khó đến thế, nhưng cô bé không thể tỏ vẻ vui mừng quá rõ.
“Hàng xóm mình là sinh viên đại học, nhà chị ấy có nhiều sách cho mình mượn đọc.”
Thế là Trương Lôi trả lại bài kiểm tra cho cô bé. Với vẻ mặt đó, Minh Nguyệt cũng không biết diễn tả cảm giác của mình thế nào.
Đây là lần đầu tiên Minh Nguyệt đạt hạng nhất toàn lớp, dù chỉ là một môn, cũng đủ khiến mọi người phải nhìn cô bé bằng con mắt khác, mang ý nghĩa một lần nổi danh. Cô bé chưa từng nghĩ sẽ đạt hạng nhất, nhưng chuyện đã xảy ra rồi.
Có người đến hỏi cô bé: “Lý Minh Nguyệt, Trương Lôi còn không thi lại cậu, vậy rốt cuộc ai sẽ đi thi?”
Trong lòng Minh Nguyệt chỉ vui mừng vì đạt hạng nhất, còn chuyện dự thi, cô bé hiểu rõ là thầy Cao chắc chắn không chỉ dựa vào một lần thi này, và cô bé cũng không muốn Trương Lôi buồn.
Cả khối đều biết Minh Nguyệt thi Văn đạt hạng nhất. Phạm Tiểu Vân gặp cô bé, nháy mắt đưa tình: “Chúc mừng nha, sinh viên đại học!”
Minh Nguyệt rất mừng khi gặp Phạm Tiểu Vân. Cô bé cứ nghĩ Phạm Tiểu Vân đã nghỉ học rồi.
“Cậu không đi làm thuê nữa à?”
“Qua Tết mình mới đi, ở nhà một mình buồn chán, chi bằng đến trường chơi.”
Thật kỳ lạ, Phạm Tiểu Vân cũng biết buồn chán sao? Cô bạn không thích học, chỉ thích ăn uống vui chơi, nhìn lúc nào cũng vui vẻ chết đi được. Minh Nguyệt thầm thắc mắc.
Phạm Tiểu Vân mặc quần jeans cạp trễ, thắt dây lưng to bản, đính kim cương lấp lánh. Thấy cô bạn để lộ rốn, Minh Nguyệt hỏi: “Cậu mặc thế này không sợ bị cảm lạnh à?”
Phạm Tiểu Vân cười ha hả: “Cậu đúng là quê mùa. Ở thành phố kiểu này đang thịnh hành lắm.” Cô bé cười, những món trang sức trên người kêu lanh canh, Minh Nguyệt cảm thấy cô bạn giống như một chuỗi chuông gió.
“Thật hả?”
“Cái quần này mình mua ở thành phố đấy, đang là mốt lắm. Mình còn mua được một cái váy siêu ngắn, là hàng tồn kho mà bà chủ thanh lý, để dành sang năm mặc.”
Cô bé vừa nói chuyện với Minh Nguyệt, có mấy cậu con trai đi ngang qua, cô bé liền cười đùa vui vẻ với họ.
Minh Nguyệt cảm thấy mình và Phạm Tiểu Vân ngày càng không thuộc cùng một thế giới, cứ như thể cô bạn đã chạy sang một bên khác của thế giới rồi. Nhưng cô bạn vẫn rất nhiệt tình, cố dúi cho Minh Nguyệt hai quyển sổ nhật ký mới, in hình các ngôi sao Hàn Quốc.
“Sao cậu không dùng nữa?”
“Mình không thích họ nữa rồi, giờ mình thích Vu Hạo trong phim Đấu Ngư cơ.”
Minh Nguyệt ít xem tivi, chẳng biết ai cả, cô bé đáp bâng quơ: “Mình chưa xem.”
Phạm Tiểu Vân nói: “Đấu Ngư siêu hay luôn, mình xem bằng đĩa lậu. Cậu có muốn xem không? Vu Hạo đẹp trai nhất vũ trụ, mình chưa từng thấy ai đẹp trai hơn anh ấy đâu, thật đấy.”
Minh Nguyệt tự nhiên nghĩ đến Lý Thu Tự. Dáng vẻ, giọng nói của anh vẫn còn rất rõ ràng trong đầu cô bé. Đôi lúc cô bé cũng nhớ đến anh, đôi lúc lại không.
“Tình yêu của chúng ta, qua rồi sẽ không trở lại!” Phạm Tiểu Vân đột nhiên ngân nga khiến người ta giật mình. Cô bạn đắm chìm trong chữ ‘yêu’, cảm giác như ngày mai có thể đi kết hôn ngay được.
Mấy cậu con trai gọi Phạm Tiểu Vân, cô bé liền ngừng hát, chạy về phía họ. Tường trường cấp hai của họ rất cao, phía trên cắm đầy mảnh chai bia vỡ. Trừ lúc tan học và vào học, cổng trường luôn bị khóa. Nhưng có một bức tường thông với một tiệm tạp hóa nhỏ bên ngoài. Học sinh hay nhân lúc mua đồ mà lén trốn ra ngoài, chẳng qua là đi lang thang trong thị trấn, chơi bi-a, hoặc xem đĩa lậu.
Dáng đi của Phạm Tiểu Vân cũng trở nên uyển chuyển, lắc mông sang trái một cái, rồi sang phải một cái, lặp đi lặp lại. Cô bé tiện tay ngắt một bông hoa thục quỳ trong bồn hoa nhỏ, cài lên ngực. Minh Nguyệt dõi theo cô bạn đi xa. Dáng người cô bạn cao hơn, đầy đặn hơn. Phạm Tiểu Vân lại đi về một thế giới khác rồi.
Minh Nguyệt thấy Phạm Tiểu Vân khá xinh đẹp. Cô bé vừa để ý thấy bộ móng tay sơn màu đỏ rực rỡ, thật đẹp. Tóc mái của Phạm Tiểu Vân cắt xéo, che đi đôi lông mày, tạo hiệu ứng mây che trăng, cũng rất xinh xắn.
Hai người họ nói chuyện một lát thì bị thầy Đại nhìn thấy, thế là thầy gọi Minh Nguyệt lại.
Thầy Đại không quá nghiêm khắc, hỏi cô có thường chơi với Phạm Tiểu Vân không.
“Thầy Cao nói em thi Ngữ văn đạt hạng nhất. Tất cả bọn thầy đã xem bài thi của em. Em có rất nhiều tiềm năng. Có những đứa trẻ bất ngờ bứt phá từ lớp tám và vươn lên dẫn đầu. Mọi người đều nghĩ em là một hạt giống tốt.”
Minh Nguyệt nói: “Phạm Tiểu Vân chỉ nói chuyện với em vài câu thôi, qua Tết bạn ấy sẽ đi làm thuê.”
Thầy Đại gật đầu, cũng không nói gì về Phạm Tiểu Vân.
Về cuộc thi ở cấp huyện, cuối cùng thầy Cao vẫn chọn Trương Lôi. Thầy cũng đã nói chuyện với Minh Nguyệt.
“Thầy đã cố gắng xin bên trên xem có thể cho hai suất không, nhưng họ bảo không được. Chủ yếu là vì Trương Lôi có thành tích ổn định từ lớp bảy đến giờ. Lý Minh Nguyệt, thầy thấy em không hề thua kém Trương Lôi. Lần này, thật sự là do suất có hạn nên thầy không thể chọn em được.”
Thầy Cao nói chuyện rất chân thành. Minh Nguyệt thích những lời lẽ khẳng định và đề cao cô bé như vậy. Thầy Cao thật tốt, còn cố gắng xin thêm suất cho cô bé. Cô bé muốn đi thi, sau này chắc chắn sẽ có cơ hội.
Minh Nguyệt lại lấy bài kiểm tra đạt hạng nhất đó ra xem, xem xong thì cẩn thận gấp lại, cho vào cặp sách. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ. Vì là mùa thu, cây cỏ trong trường cũng héo úa, toát lên vẻ cô quạnh, hoang vắng. Cô bé viết vào cuốn sổ Phạm Tiểu Vân tặng: “Gió thu hiu hắt trời se lạnh, cỏ cây rụng lá hạt sương rơi.”
Nghĩ đến là cô bé viết ra, còn nhớ câu này từ khi nào thì cô bé quên mất rồi.
Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Đánh giá:
Truyện Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Story
Chương 5
10.0/10 từ 31 lượt.
