Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Chương 3
Trên đường về, Minh Nguyệt cứ nghĩ mãi đến giọng nói của Lý Thu Tự, dường như cô bé vốn đang ngủ say rồi bị giọng nói đó đánh thức.
Về đến nhà, cô bé khóa xe đạp trước, rồi vào bếp múc nửa gáo nước giếng uống, cảm thấy hết khát mới lau miệng, mở nắp nồi lấy món bánh xếp rau củ mà Dương Kim Phượng đã rán buổi sáng. Bánh xếp đã nguội mềm, xẹp xuống, bên dưới là cháo ngũ cốc. Minh Nguyệt đậy nắp nồi lại rồi ra ngoài tìm Đường Đường.
Đường Đường đang chơi ở nhà thím Triệu. Nhà này có hai đứa trẻ, ông, con trai và con dâu thím Triệu đều đi làm công nhân bên ngoài. Cả nhà có ba người kiếm tiền nên dư dả, bọn trẻ luôn có rất nhiều đồ ăn vặt và đủ loại sữa để uống.
Đường Đường hay lảng vảng qua nhà thím Triệu, hễ đến thấy con nhà người ta ăn cái này uống cái kia là con bé cứ nhìn chằm chằm. Người lớn ngại nên cũng lấy cho bé một miếng bánh xốp gì đó. Nhưng con bé đến quá thường xuyên, thím Triệu không vui lắm, ngay cả họ hàng nghèo khó đi xin xỏ cũng không nên ngày nào cũng đến.
Hai đứa trẻ kia đang uống sữa chua uống AD Canxi, uống hết chai này đến chai khác. Thím Triệu khá chiều con, chúng muốn gì là mua nấy. Đường Đường ngồi xổm dưới gốc cây lựu chơi chiếc ô tô điều khiển từ xa của nhà người ta. Mũi con bé ch** n**c mũi trong, ngứa mũi thì bé lấy tay áo quẹt qua, nước mũi dính nhầy nhụa kéo thành sợi dài. Bọn trẻ uống sữa không mời bé, bé lúc ngẩng đầu nhìn qua một cái, lát sau lại nhìn thêm một cái. Nhìn chừng vài lần, Đường Đường đến gần hỏi: “Có chua không ạ?”
Bọn trẻ không thèm để ý đến con bé, ngồi trên ghế tiếp tục nhai ống hút.
“Em ngửi thấy mùi gì đó.”
Ống hút bị cắn bẹp dúm, đứa trẻ trượt xuống khỏi ghế đẩu, chạy xèn xẹt sang một bên. Đường Đường lẽo đẽo theo sau, đứa trẻ kia lại đổi chỗ. Cuối cùng, nó đẩy Đường Đường một cái. Đường Đường cũng không giận, đợi người ta vứt chai đi, bé lập tức chạy theo chiếc chai lăn.
Thím Triệu hầm sườn xong, thơm lừng. Bà mở cái bàn gỗ nhỏ ra, ba bà cháu ngồi trong sân gặm sườn. Cô bé lớn hơn chê mỡ ngấy, nhân lúc bà không để ý, lén ném cho con chó đang ngồi dưới chân vẫy đuôi.
“Ôi trời ơi!” Thím Triệu nhìn thấy, đá con chó một cái. Muộn rồi, con chó nhịn đau không sủa, cắp miếng thịt chạy đi nằm góc tường chuyên tâm nhấm nháp. Đường Đường nhìn chó, còn muốn làm chó nữa.
Con bé bò ra mép bàn nhà người ta, nói: “Cháu ăn được thịt mỡ.”
Mặt thím Triệu có thể cạo ra cả một lớp sương lạnh. Bà khều kẽ răng: “Mày ăn được thịt mỡ thì về bảo Dương Kim Phượng nấu cho mà ăn.”
Ba bà cháu tiếp tục gặm sườn.
Đường Đường xem một lúc, lại ngồi xổm dưới gốc cây lựu chơi ô tô đồ chơi.
Mùi sườn lan khắp sân. Thím Triệu gặm hết một miếng, lại chùn chụt chùn chụt gọi chó. Con chó không chấp nhặt cú đá của chủ, lon ton chạy lại, cắp miếng xương rồi nằm ở góc tường chăm chú gặm. Đường Đường cứ ngây người nhìn con chó.
Minh Nguyệt đoán là Đường Đường ở đây. Cổng mở toang, cô bé vừa vào đã thấy Đường Đường.
Thím Triệu nhìn thấy Minh Nguyệt, chỉ liếc qua một cái, không lên tiếng. Người cùng thôn, trừ khi có thù hận, làm gì có chuyện không chào hỏi? Minh Nguyệt rất bối rối, gọi Đường Đường: “Chỉ biết mải chơi thôi, mau về nhà ăn cơm.”
Đường Đường không động đậy. Minh Nguyệt đành phải đi đến gốc cây lựu lôi con bé đi. Chỉ vài bước chân nhưng sao mà thấy xa quá.
Cô bé hiểu, nhà thím Triệu đã rất phiền Đường Đường. Đường Đường là trẻ con, chỉ biết nhà người ta có nhiều đồ ăn ngon, nhiều đồ chơi hay.
Ba bà cháu thím Triệu vẫn tiếp tục gặm sườn, từ đầu đến cuối không thèm nhìn hai chị em cô bé một cái, không nói một lời.
Minh Nguyệt dắt tay Đường Đường, bước ra khỏi cái sân vừa mới được sửa sang lại đó.
“Chị ơi, đồ ăn ngon ở tiệm tạp hóa bán hết cho thím Triệu rồi sao?”
Minh Nguyệt thấy lòng đau xót, không đáp gì.
“Chị ơi, chó nhà thím Triệu cũng được ăn thịt nữa.”
Minh Nguyệt thấy bực bội.
“Chị ơi, chị đã uống sữa chua uống AD Canxi bao giờ chưa?”
Minh Nguyệt đột nhiên buông tay con bé ra, mặt đỏ bừng vì tức giận: “Chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng đến nhà người ta nữa. Nhà mình có cơm ăn, em cứ không nghe lời, cứ chạy đến nhà người ta để làm phiền, lát nữa người ta lại nói xấu bà nội, sao em chẳng chịu để ai yên tâm chút nào hết vậy?”
Đường Đường mới bốn tuổi, con bé thèm ăn, miệng thấy nhạt nhẽo, con bé giống như một con vật nhỏ chỉ biết kiếm thứ gì đó để ăn, thứ gì đó để chơi. Con bé thấy chị nổi giận thì sợ hãi, nhưng bé biết chị sẽ không đánh mình, nên bé không khóc, rụt rè kéo tay Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt bật khóc, cô bé ôm Đường Đường vào lòng, một tay lau nước mắt, nói: “Chúng ta đừng đến nhà người ta nữa có được không? Sau này chị kiếm tiền mua sữa, mua đồ ăn ngon cho em.”
Hôm nay mua luôn.
Cô bé dắt Đường Đường đến tiệm tạp hóa mua một chai sữa, một gói bánh quy kẹp kem, một túi kem dưỡng da, còn lại ba đồng. Mười đồng quả thật có ích lớn. Cô bé lại nghĩ đến Lý Thu Tự, giọng nói của anh nghe thật hay. Minh Nguyệt rất hối hận vì đã mắng Đường Đường, cô bé thề, nhất định sẽ không bao giờ quát em gái nữa, Đường Đường đã rất đáng thương rồi.
Hai chị em về đến nhà, Minh Nguyệt đưa con gấu trúc bông cho Đường Đường. Đây là món đồ chơi đầu tiên của Đường Đường. Trong nhà cũng có không ít đồ chơi nhỏ do Lý Vạn Niên bện, nào là cào cào, nào là vịt con, nhưng so với đồ chơi điện tử cao cấp thì lập tức bị lu mờ, không thể mang ra khoe.
Đường Đường ôm con gấu trúc, hôn liên tục, hỏi Minh Nguyệt có thể mang nó ra ngoài chơi không. Con bé mới bốn tuổi, còn rất nhỏ, nhưng đã có khao khát khoe khoang rồi.
Dương Kim Phượng đi từ nhà cô ruột của Minh Nguyệt về, sắc mặt không tốt. Cô ruột gả đến thị trấn cách đây ba mươi dặm, ngày nào cũng cãi nhau với dượng, anh mắng tôi, tôi mắng anh. Cô ruột tức giận vì chồng chỉ biết uống rượu đánh bài, không chịu tiến bộ, trong nhà mấy miệng ăn đang chờ cơm, một người đàn ông lớn mà túi tiền như cái bát bị chó l**m, không có một xu nào, thật mất mặt. Nhưng là do cô ruột tự chọn chồng, cứ buồn là cô lại khóc, khóc than trời đất, vỗ đùi than thở ngày xưa mình mù quáng.
Đàn ông và phụ nữ thì luôn cãi nhau. Vợ chồng Lý Xương Thịnh cũng cãi nhau, thật đáng sợ. Vợ chồng nổi giận lên như kẻ thù, đều mong đối phương chết đi, chết ngay lập tức. Minh Nguyệt là trẻ con, không dám thở mạnh. Bàn trà, cốc chén, cái gì có thể đập là vợ chồng đập hết, đập xong thì bảo Minh Nguyệt dọn dẹp.
Đầu óc cô bé cứ ù ù lên, nhưng bố mẹ cãi nhau xong lại thân mật cùng nhau ăn cơm, đi ngủ. Ông nội nói cuộc sống vốn là như thế. Cũng có những cặp cãi nhau gay gắt nhất, người vợ treo cổ, dùng mạng sống của mình để trừng phạt người đàn ông và cả gia đình anh ta, con cái lớn nhỏ gì cũng không cần. Người chết rồi, thổi kèn đánh trống rộn ràng một phen, rồi những người còn sống, lại tiếp tục sống như lẽ thường.
“Cô có ổn không ạ?” Minh Nguyệt lấy nước cho Dương Kim Phượng rửa tay.
Dương Kim Phượng cầm khăn lau bụi trên áo: “Trẻ con hỏi làm gì, cho gà ăn chưa?”
Trong nhà có gà, có cừu, chuồng lợn còn có một con heo lớn béo ục ịch. Quá nhiều việc vặt, Dương Kim Phượng vừa mở mắt ra là phải bận rộn. Minh Nguyệt tan học về có thể phụ giúp một tay, Dương Kim Phượng không nỡ sai bảo cô bé, Minh Nguyệt phải ôn bài, trẻ con quan trọng nhất là học hành tử tế, không học tốt thì mọi thứ đều vô ích.
“Bà ơi, nhìn này!” Đường Đường ôm con gấu trúc từ ngoài vào, Dương Kim Phượng hỏi: “Con lấy ở đâu ra?”
Minh Nguyệt không dám lên tiếng, chuyện cô bé chạy đến Lễ Đường Dương Kim Phượng không hề hay biết.
Quả nhiên, Dương Kim Phượng quát thẳng vào mặt Minh Nguyệt: “Vì mấy đồng bạc mà con chạy như điên cả buổi, có phát tài được không hả?”
Minh Nguyệt cúi đầu nhìn mũi giày: “Con làm bài tập buổi chiều rồi, không lỡ việc đâu ạ.”
Dương Kim Phượng nói: “Còn cãi nữa hả? Bà chẳng cần con làm gì hết, con học hành tử tế là hơn làm bất cứ việc gì. Không học tốt thì phải đi làm công nhân, rồi lại như cô con ấy, lấy phải thằng đàn ông mù quáng, cả đời sống vô ích!”
Trong lòng Minh Nguyệt có rất nhiều câu hỏi, cũng không ai giảng giải rõ ràng cho cô bé.
Cô bé không nhịn được nói: “Đi làm công nhân thì có gì không tốt, mẹ Phạm Tiểu Vân đi làm ở Foxconn kiếm tiền còn nhiều hơn cô giáo của bọn con, một tháng bằng nửa năm lương của cô giáo.”
Dương Kim Phượng lạnh lùng: “Con bé Phạm Tiểu Vân nói hả? Cái con bé đó không chịu học hành tử tế, con là đứa thật thà, nó nói gì con tin nấy hả?”
Minh Nguyệt nói: “Cả nhà thím Triệu đều đi làm công nhân ở ngoài, nhà thím ấy còn xây lại nhà mới rồi. Nếu học đại học mới có thể lên thành phố kiếm tiền thì đi làm công nhân không phải cũng làm được sao?”
Trong lòng cô bé rất hoang mang, rốt cuộc tại sao phải học cho tốt?
Dương Kim Phượng không đi làm công nhân bao giờ, cũng không biết tình hình nhà máy ở Quảng Đông ra sao, bà quát lên: “Đi làm công nhân dễ dàng thế à? Ngày nào cũng bán sức trong nhà máy, y như làm đồng áng ấy, làm đến chết mệt. Người học hành tốt ở đại học thì không cần phải làm việc khổ sai!”
Minh Nguyệt im lặng, trong lòng cũng ấm ức. Bà cũng chưa từng thấy, sách nói mắt thấy tai nghe mới là thật, vậy mà bà cũng tự mình nghĩ ra.
Dương Kim Phượng ăn vội vàng vài miếng cơm, kéo hai thùng nước, chất lên xe ba bánh. Bà phải đi nhổ khoai lang giống rồi trồng xuống ruộng ở Đông Hồ, công việc của hai người, bà không để Minh Nguyệt đi.
“Đường Đường, qua một bên chơi đi, đừng làm phiền chị con học.” Dương Kim Phượng dặn dò Đường Đường.
Đường Đường lại ôm con gấu trúc đi tìm người chơi.
Sân lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại Minh Nguyệt. Lòng cô bé luôn cảm thấy buồn bã, hoang mang, không có ai để chia sẻ, ngay cả nói chuyện với cừu non cũng không được.
Bà nội một mình đi trồng bao nhiêu cây giống, chỉ vì muốn cô bé học hành. Cô bé thấy áy náy, dường như nếu không học đến chết, lãng phí một chút thời gian nào đó thì sẽ vô cùng có lỗi với nỗi khổ cực của bà nội. Bà nội luôn nói, học là học cho bản thân. Minh Nguyệt biết không phải vậy, cô học vì bà, khiến bà thất vọng và đau khổ, cô bé sẽ còn khó chịu hơn.
Cô bé thật ghen tị với Trương Lôi, dường như Trương Lôi học là vì chính mình. Minh Nguyệt ngồi trong sân làm bài tập, mây trên trời trôi qua đỉnh đầu, mặt trời cũng trôi qua, ánh chiều tà đuổi đến núi tây, ngày hôm ấy cứ thế đi đến hồi kết.
—
Trương Lôi học cả ngày, đi vệ sinh cũng tranh thủ từng giây từng phút, không tán gẫu với ai.
Cô bé như một món đồ chơi lên dây cót, cứ thể bật nhảy liên tục mà lại không cần ai lên dây cót thêm. Minh Nguyệt nghĩ cô bạn ấy học đến điên rồi.
Vượt qua Trương Lôi, khó biết bao nhiêu, nhưng nếu thật sự vượt qua Trương Lôi, sẽ kiêu ngạo biết bao nhiêu. Minh Nguyệt có vô số ý nghĩ, Trương Lôi còn đang học bài ở đó, làm sao cô bé có thể rời chỗ chạy lung tung tìm người khác nói chuyện? Minh Nguyệt âm thầm bắt kịp nhịp độ của Trương Lôi.
Trong bài kiểm tra tiếng Anh, Trương Lôi đứng thứ nhất, Minh Nguyệt đứng thứ ba. Điều này gần như là một bất ngờ lớn, cô bé chưa bao giờ giỏi đến thế. Cô giáo cũng rất ngạc nhiên, nói gần mực thì đen gần đèn thì sáng, Minh Nguyệt có tiềm năng vô hạn. Nhưng Minh Nguyệt lại lo lắng, cô bé chưa bao giờ thi tốt như vậy, thực ra cô bé không làm gì nhiều, chỉ là hàng ngày học thuộc lòng, viết từ mới, làm bài tập cô giáo in. Lần này thi tốt như vậy, sau này thi không tốt thì sẽ xấu hổ biết bao nhiêu?
Chỉ có thể cố gắng hơn nữa.
Thái độ của Trương Lôi đối với cô bé dịu đi một chút, dường như Minh Nguyệt tiến bộ thì mới có tư cách làm bạn cùng bàn với cô bé. Trương Lôi rất kiêu ngạo, không kết bạn với ai. Cô bé thấp bé nhưng rất xinh đẹp, tính tình không được tốt, nhưng lại là con cưng của các giáo viên.
Cô giáo Ngữ văn giao một bài văn đề bài ‘cuộc sống mà em mơ ước’. Trương Lôi mong ước được tới Mỹ học đại học, vào một ngôi trường danh tiếng. Cô giáo đọc bài văn của cô bé, khen ngợi hết lời. Trương Lôi thích dùng phép tu từ, dùng phép trùng điệp. Cô giáo nói đọc nhiều sách thì trong bụng có kiến thức, không sợ không viết được.
Trương Lôi liếc nhìn vở bài tập làm văn của Minh Nguyệt, nói: “Sao điểm cậu thấp thế, cậu viết gì vậy? Mình xem được không?”
Minh Nguyệt đưa cho cô bạn xem. Trương Lôi đọc xong nhíu mày: “Cậu lớn lên muốn làm nghề kể chuyện trống ca à?”
Minh Nguyệt thực sự không có lý tưởng lớn lao nào, cô bé chỉ muốn sống tốt cùng bà nội và Đường Đường, đó mà là lý tưởng gì chứ? Tương lai làm gì, cô bé hoàn toàn không có ý tưởng. Nghĩ đi nghĩ lại, thấy nghề kể chuyện trống ca cũng được, bèn viết ra những chuyện hồi nhỏ với ông nội Lý Vạn Niên.
Minh Nguyệt nói: “Được kể chuyện tại hội kể chuyện trống ca ở Hoa Kiều Tử chắc thú vị lắm.”
Trương Lôi nhìn cô bé khó tin.
Minh Nguyệt lại nói: “Làm thợ mộc cũng được. Cậu tới Bắc Kinh chưa? Mình thật sự muốn khắc Vạn Lý Trường Thành và Cố Cung.”
Trương Lôi lạnh lùng: “Cậu thật là không có chí tiến thủ, chỉ biết kể chuyện trống ca với thợ mộc. Nếu cậu đi quanh thành phố một chuyến sẽ hiểu mình nực cười đến mức nào.”
Minh Nguyệt hỏi: “Cậu tới thành phố rồi hả?”
Trương Lôi nói: “Kỳ nghỉ hè mình tới Tô Châu. Tô Châu có một khu công nghiệp rất lớn, còn có thể giao dịch làm ăn với Singapore nữa. Singapore cậu biết chứ? Có trong sách Địa lý ấy. Mẹ mình còn đưa mình đi thăm cố hương của Diệp Thánh Đào nữa, Diệp Thánh Đào cậu còn nhớ không?”
Trương Lôi thao thao bất tuyệt, kể hết những gì cô bé từng thấy.
Minh Nguyệt nghe mơ hồ: “Thế Tô Châu tốt hơn hay Quảng Châu tốt hơn? Phạm Tiểu Vân nói Quảng Châu là nơi kiếm được nhiều tiền nhất, có Foxconn.”
Trương Lôi chưa từng đến Quảng Châu, nhưng trong thôn làng của cô bé cũng có nhiều người làm ở Quảng Châu. Cô bé tỏ vẻ nghiêm túc: “Foxconn chỉ là một nhà máy làm thuê công nhân thôi, không cần phải ngưỡng mộ người đi làm thuê. Nếu muốn ngưỡng mộ thì phải ngưỡng mộ những người quản lý người khác ở Foxconn, làm những công việc cao cấp.”
Minh Nguyệt càng không hiểu: “Công việc cao cấp là gì?”
Trương Lôi chỉ vào đầu mình: “Những việc dùng trí óc mà làm, đó là cao cấp. Người chỉ biết bán sức thì giống như súc vật, giống như bò kéo cày. Cậu muốn giống súc vật không?”
Trương Lôi đặc biệt thích cảm giác dạy bảo người khác. Bạn học thì lười biếng ngu ngốc, giáo viên thì khả năng có hạn. Cô bé khao khát được tới thành phố lớn. Từ hồi tiểu học cô bé đã nhận ra đất đai thật đáng ghét, thật vất vả. Cô bé không biết làm thế nào để thoát khỏi, cho đến khi đến Tô Châu.
Nhưng thiên đường Tô Châu đó cũng ẩn chứa những căn nhà thuê rách nát, nơi ở của những người làm công nhân bẩn thỉu, thô lỗ. Mẹ cô bé là một trong số đó. Trương Lôi đã khám phá ra một bí mật rất quan trọng. Hoá ra, những người về quê ăn Tết trông có vẻ khá giả, ở thành phố vẫn sống một cuộc đời như lợn chó. Nhưng lợn chó ở thành phố vẫn tốt hơn lợn chó ở nông thôn.
Cô bé không muốn làm súc vật ở nông thôn, cũng không muốn đi làm công nhân ở thành phố, cô bé muốn trở thành người thành phố.
Ý nghĩ này thiêu đốt cô bé đến khó chịu, giấc mơ này k*ch th*ch cô bé có vô số sức mạnh, giống như một dây leo, cong queo cố gắng hết sức để vươn lên. Nhưng cô bé đang ở trong một cái hang rất sâu, không biết phải trả giá bao nhiêu để vươn ra ngoài.
Cô bé càng khinh thường bạn học của mình, giống như lúc này, cô bé kinh ngạc trước sự thiếu hiểu biết, ngây thơ và tâm lý ếch ngồi đáy giếng của Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt không muốn làm súc vật. Súc vật phải bán sức cả đời, già rồi sẽ bị người ta bán, người ta ăn thịt. Súc vật rơi vào tay người, chỉ còn ý nghĩa là thịt.
Thế nhưng cô bé cũng không quá muốn rời khỏi thôn Tử Hư. Điều cô bé băn khoăn cũng là điều không ai có thể trả lời: Tại sao phải đi làm công nhân mới kiếm được tiền? Tại sao phải rời xa quê hương mới có cuộc sống tốt đẹp?
Cô bé hỏi Trương Lôi: “Những người có nhà ở Tô Châu như vậy, có cần đi làm công nhân không?”
Trương Lôi nói: “Công dân thành phố đương nhiên không cần, họ vốn đã có công việc rất tốt rồi.”
Minh Nguyệt thật ghen tị với họ, không cần rời xa nhà, vẫn có thể kiếm được nhiều tiền và có cuộc sống tốt đẹp. Tại sao họ lại phải rời xa nhà mới được chứ? Ông trời thật bất công.
Trương Lôi gần như dùng giọng thương hại nói với Minh Nguyệt: “Nếu cậu có thể thi đỗ đại học, làm việc ở thành phố, cậu sẽ trở thành công dân thành phố. Con cái cậu cũng sẽ học ở thành phố, sau này đời đời kiếp kiếp đều là người thành phố.” Cô bé nghĩ bạn học của mình không hề có khả năng suy nghĩ đến bước này. Cô bé sẵn lòng nói với Minh Nguyệt, chỉ vì cô bé nghĩ thành tích Minh Nguyệt khá hơn một chút, có lẽ sẽ hiểu ý mình.
Đời đời kiếp kiếp làm người thành phố là một lý tưởng vô cùng cao cả, Trương Lôi nghĩ như vậy.
Minh Nguyệt im lặng. Cô bé có rất nhiều vấn đề, giống như những sợi bông liễu bay trong mùa xuân bị gió xuân xua đuổi, bị quyền lực của gió điều khiển, không có phương hướng, không có kết cục.
Mùa xuân sắp tàn rồi, Minh Nguyệt nhìn thấy khi đạp xe qua các bờ ruộng sau giờ học. Từng mảng lớn cánh đồng lúa mì bằng phẳng đã phủ xanh đến tận cùng, nay chuyển thành màu vàng nhạt. Cánh đồng lúa mì như biển cả nhấp nhô, một vùng biển xanh bị thời gian nhuộm màu.
Cánh đồng ấy quá rộng lớn, quá xa xăm, cuộn trào tới sát phía chân trời không thể nhìn thấy. Đất đai quá thẳng tắp nối liền nhau, nhưng cũng quá nhiều, nhiều đến mức cô liêu, nhiều đến mức đau khổ.
Trên mỗi cây lúa mì đều là những vết chai máu trong lòng bàn tay, những giọt mồ hôi trên trán của những người ở lại. Cây lúa mì đã không còn đáng để nhận lấy những vết chai sần và giọt mồ hôi của những sinh mạng trẻ tuổi nữa, nhưng dựa vào những chiếc lưng còng, đôi tay thô ráp, chúng vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở.
Mũi nhọn chạm mũi nhọn, râu lúa chạm râu lúa, gió cuốn qua cánh đồng lúa mì, từ nam xuống bắc, từ ĐSng tây. Đây không phải là lần đầu tiên Minh Nguyệt nhìn thấy cánh đồng lúa mì. Nhìn cánh đồng lúa mì chỉ khiến người ta thêm cô độc. Sống đến tuổi bà nội Dương Kim Phượng còn rất xa, rất xa. Xa đến thế, cô bé chỉ có thể cứ mãi nhìn cánh đồng lúa mì này thôi sao?
Minh Nguyệt nghĩ đến điều này, không hiểu sao thấy lòng chua xót: Trên đời này nhất định không chỉ có cánh đồng lúa mì. Nhưng ngoài cánh đồng lúa mì ra là gì, ai mà biết được?
Cứ có tâm sự, cô bé lại thích ôm cừu non nói chuyện. Minh Nguyệt về đến nhà lại ra chuồng cừu gọi cừu non.
Tên nó đặt rất tùy tiện, gọi nó là ‘mất mẹ’, vì mẹ nó bị bán ngay sau khi sinh do nhà đang cần tiền gấp. Minh Nguyệt ôm nó vào lòng, hỏi: “Mày có muốn lên thành phố không?”
Mất mẹ kêu: meee.
“Vậy là muốn.”
Mất mẹ lại mee meee.
“Ý gì đây? Rốt cuộc là muốn hay không muốn? Ai cũng muốn lên thành phố, tao cũng có chút muốn, nhưng mà bà nội với Đường Đường đều ở đây nên tao không đi đâu hết.”
Minh Nguyệt nói đến đây, chợt nhớ đến một giọng nói, sống lại từ mùa xuân đã chết. Cảm giác đó là gì? Là khao khát, là buồn bã, nửa vời, nửa vời.
Thứ sau không có buổi học buổi tối, Minh Nguyệt tới đón Đường Đường. Trước cổng mẫu giáo, người đón trẻ đa số là người già, hiếm khi thấy các cô con dâu trẻ.
Họ gặp nhau thì nói chuyện nhà cửa, người thôn làng bên thì đi xe ba bánh qua. Đối diện trường mẫu giáo có một bà cụ ngồi đó, cụ đã chín mươi tuổi, con cái cụ cũng đã già, phải giúp con cháu đi làm công nhân ở thành phố trông nom cháu nhỏ. Chồng cụ đã mất, nay chỉ còn lại một mình cụ. Theo vai vế, Minh Nguyệt phải gọi cụ là cụ Vinh, ngay cả Dương Kim Phượng cũng phải gọi bà bằng thím.
Minh Nguyệt thường thấy cụ, cụ Vinh thích nhất là ngồi trước cổng mẫu giáo nhìn bọn trẻ, ngồi liền nửa ngày. Bà ăn sáng xong, lê thân mình đến đây ngồi. Người tới kẻ lui, xe cộ tấp nập, gia súc qua lại, cụ Vinh đều xem. Cụ cũng không nói chuyện nhiều, cụ bị điếc nặng. Tai người mà kém, nói chuyện với người khác sẽ khó khăn, càng khó khăn thì càng nói ít.
Cụ Vinh ăn trưa xong, lại đến đây ngồi. Ngày qua ngày cụ không nói lời nào, trong lòng cụ đang nghĩ gì? Mỗi lần gặp cuu, Minh Nguyệt đều chạy tới chào to: “Cụ Vinh! Cụ ra đây chơi à?”
Đôi mắt cụ Vinh màu xám, ngước lên rất chậm, như thể âm thanh vọng lại từ cuối cánh đồng lúa mì, chỉ khi đối diện với mắt Minh Nguyệt, cụ mới nở một nụ cười rất chậm, rất chậm.
Cụ không nghe rõ, cũng không yêu cầu người khác nói lại, chỉ ừ à cười đáp, sờ tay cô bé, ra hiệu rằng bà biết cô bé đang chào hỏi. Bàn tay đó, sờ lên như bị vỏ cây già cọ vào hai cái. Minh Nguyệt thấy cụ Vinh chắc chắn rất cô độc, người ở lại thôn Tử Hư, ai mà không cô độc chứ?
Trẻ con thì không, vừa tan học là đòi người lớn mua quà vặt, chạy lung tung khắp nơi. Những người già khoác cặp sách trên vai, vừa đi phía sau vừa mắng bọn trẻ con chạy nhanh quá. Người già người trẻ, cùng tiền về phía ánh hoàng hôn, càng đi càng xa, ai về nhà nấy. Chỉ có cụ Vinh ngồi một mình.
Minh Nguyệt dắt Đường Đường đi ngang qua nhà thím Phùng. Cây hoa hồng bên cổng nhà thím ấy đang nở, có thể ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ xa.
Cổng nhà thím Phùng rất hoành tráng, rất cao. Nhà thím ấy rất giàu có, thím Phùng là người sảng khoái. Đôi trai gái nhà thím ấy đều đang học đại học ở tỉnh ngoài, chồng thím ấy đi làm công nhân. Thím Phùng cùng mẹ chồng trồng mười mẫu ruộng, cuộc sống gia đình khá giả hơn người khác một bậc.
Dương Kim Phượng nói, chú Phùng là người có chút văn hóa, đi làm công nhân ở ngoài không phải làm việc khổ sai mà vẫn kiếm được tiền. Chính vì chú Phùng có văn hóa, biết rằng con cái học hành mới là lối thoát tốt nên nhà thím ấy mới nuôi được hai sinh viên đại học. Dương Kim Phượng ghen tị nhất là gia đình chú Phùng.
Thím Phùng ngồi ở cửa nhặt hẹ: “Minh Nguyệt đi đón Đường Đường đấy hả?”
Minh Nguyệt đáp lời: “Thím chuẩn bị cơm tối rồi ạ?”
Thím Phùng nói: “Gói bánh sủi cảo nhân hẹ trứng, Đường Đường có ăn sô cô la không?” Nhà thím ấy rất hào phóng, nghe nói còn có họ hàng ở thành phố. Thím Phùng vừa nói, vừa vẫy tay, gọi hai chị em Minh Nguyệt vào nhà. Minh Nguyệt kéo Đường Đường: “Thím ơi, em ấy không ăn đâu, bọn cháu về đây ạ.”
Đường Đường giãy giụa: “Cháu ăn sô cô la, cháu ăn sô cô la!”
Minh Nguyệt ngượng chín mặt, con bé này đúng thật là thèm ăn chết đi được. Thím Phùng nói trẻ con đứa nào cũng tham ăn, rồi lấy cho bé một hộp sô cô la.
Sân nhà thím Phùng thật sạch sẽ, nền xi măng đẹp quá, vườn rau nhỏ xinh quá, và cả… Minh Nguyệt nhìn thấy một vật màu trắng đặt trên mái hiên nhà chính, hỏi: “Thím ơi, cái đó là gì ạ?”
“Bình nước nóng đấy, Tết năm ngoái chú nhà thím bảo người ta lắp. Cứ có nắng là có nước nóng, mùa hè tắm tiện lắm.” Thím Phùng cắm điện, nước từ vòi phun ra xì xì, thím đang rửa hẹ.
Cảnh nhà thím Phùng thật tốt, là nhà đầu tiên trong thôn lắp bình nước nóng, còn có máy giặt tự động nữa. Nhà thím ấy làm gì cũng không vất vả. Nhà Minh Nguyệt cách nhà thím Phùng khá xa, vốn không phải hàng xóm. Vì Đường Đường học ở bên này nên mới hay đi qua, rồi dần dần quen biết.
“Bình nước nóng đắt lắm không ạ?”
“Dùng tiền học bổng của chị Nguyệt nhà thím, không tốn tiền trong nhà.” Vẻ mặt thím Phùng rất tự hào.
Minh Nguyệt nghĩ thầm, chị Nguyệt nhà thím Phùng là Nguyệt, mình cũng là Nguyệt, nhưng mình kém chị ấy xa quá.
“Học hành tử tế vào nhé, phải thi đại học đấy Minh Nguyệt.” Thím Phùng hai tay dính nước, lau vào tạp dề, rồi rút điện: “Hai chị em cháu ở lại ăn sủi cảo nhé?”
Đầu óc Minh Nguyệt đã trôi xa, trả lời lạc đề: “Thím ơi, sau này anh Lỗi với chị Nguyệt là người thành phố rồi ạ?”
“Ở lại thành phố tìm việc làm thì là người thành phố thôi, hộ khẩu cũng chuyển đi rồi.” Thím Phùng nói chuyện rất dứt khoát, giọng nói ấy rất giống tiếng cành cây rắc một cái gãy đôi.
Minh Nguyệt lại hỏi: “Đi làm công nhân có thể thành người thành phố không ạ?”
Thím Phùng nói: “Không được đâu, phải có hộ khẩu thành phố mới được tính là người thành phố. Hai chị em cháu phải học hành tử tế, thi đỗ đại học lên thành phố, bà cháu cũng được nhờ phúc sau này.” Thím Phùng vốn định nói bà cháu là người khổ mệnh, nhưng lại thấy nói thế trước mặt trẻ con không hay, bèn vào phòng phía tây, tìm mấy quyển sách ngoại khóa cũ của Phùng Nguyệt đưa cho Minh Nguyệt.
“Sách cấp hai của chị Nguyệt vẫn còn giữ ạ?” Minh Nguyệt thấy lạ, tưởng đã bán hết rồi.
Thím Phùng nói: “Giữ hết đấy, không đọc nữa cũng giữ lại, cháu muốn xem thì qua nhà mà mượn.”
Thím Phùng thật tốt, sinh viên đại học rất quý, nhà thím ấy lại có tới hai người. Minh Nguyệt dắt Đường Đường về nhà, miệng Đường Đường đen sì, dính dính. Trăng treo cao, lá dương xào xạc trong gió đêm.
Nghe nói Đường Đường lấy sô cô la nhà người ta, Dương Kim Phượng trách mắng Minh Nguyệt: “Người ta chỉ chào hỏi thôi, sao lại tin thật mà chạy vào nhà người ta?”
Minh Nguyệt nói: “Thím ấy nhiệt tình lắm, nhất quyết không cho chúng con về nên con mới vào.”
Dương Kim Phượng rất tự trọng, bà không muốn bị người khác coi thường, nghĩ hai đứa cháu gái của bà tham ăn, vì thế trong lòng không thoải mái.
Minh Nguyệt liếc nhìn sắc mặt bà nói: “Thím Phùng thật lòng cho đấy ạ, còn bảo con học hành cho tử tế. Con phân biệt được lời người ta chỉ chào hỏi khách sáo hay là thật lòng muốn cho mà.”
“Thế cũng không được lấy. Người ta cho là lấy à? Những năm trước nhà nghèo không có cơm ăn, bây giờ không nói là ngày nào cũng có thịt, nhưng đến lúc ăn thịt cũng không thiếu phần hai đứa. Ra ngoài cứ ngửa tay xin đồ của người ta là không ra thể thống gì.”
Dương Kim Phượng nói xong bèn đi ngâm đậu tương. Đậu tương, đậu tương, trong nhà luôn có một mùi chua nhẹ thoang thoảng, đó là mùi của đậu phụ.
Trong nhà không thường xuyên ăn thịt. Minh Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ngẩng đầu lên, nhìn thấy vầng trăng sáng trên trời. Nhìn một lúc, mặt trăng bỗng biến thành bình nước nóng. Có nắng là có nước nóng, thật kỳ diệu. Cô bé không hiểu lắm chuyện đó là như thế nào, nhưng cô bé mong rằng một ngày nào đó, mình cũng có thể lắp được bình nước nóng cho gia đình, giống như nhà thím Phùng.
Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Đánh giá:
Truyện Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Story
Chương 3
10.0/10 từ 31 lượt.
