Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 94: Ngọc Châu vui vẻ đu CP đến chết đi sống lại


Cao Hoài Du chẳng buồn rút tay khỏi móng vuốt của Nguyên Hi. Dù sao y đi mấy tháng trời, giờ để người ta nắm tay một chút thì đã sao.


"Bệ hạ có vội về cung không?" Cao Hoài Du mặt hơi đỏ, khẽ cúi mắt, "Nếu... nếu rảnh rỗi, bệ hạ có thể đến phủ thần một chuyến không..."


Lời mời của Cao Hoài Du, Nguyên Hi sao nỡ từ chối, hắn khẽ cười đáp: "Dù có việc gấp, trẫm cũng phải theo ngươi về nhà xem trước đã."


Ngọc Châu lúc này vui như mở cờ trong bụng, đứng bên cạnh nhìn mà lòng nở hoa.


CP của tui xa cách mấy tháng, giờ đứng chung khung hình là rắc đường ngọt ngây luôn! Mê chết tui, mê chết tui!


Tạ Văn Tâm thì mặt đầy kinh ngạc, chẳng hiểu gì.


Ca ca Thanh Hà Vương của A Trĩ sao lại thế này? Trước mặt tên công cặn bã mà e ấp thế? Còn rụt rè mời tên cặn bã về nhà cùng?


Không không không, chắc chắn là để lấy lòng tên cặn bã, Thanh Hà Vương đang nhẫn nhục chịu đựng!


Cô ta không thể ở lâu được với tên công cặn bã mà mình chẳng ưa. Cao Hoài Du sắp xếp người đưa cô ta về phủ Tạ Mẫn, xe ngựa chia làm hai ngả.


Nguyên Hi theo Cao Hoài Du về vương phủ. Trường Nhạc liền vui vẻ sai nhà bếp chuẩn bị một bàn toàn món hai người thích.


Nguyên Hi ôm người, càng sờ càng thấy Cao Hoài Du gầy đi, xót xa gắp cho y mấy đũa thịt.


"Ở quân doanh chẳng ăn được gì ngon... Về rồi thì ăn nhiều vào. Trẫm sờ ngươi mà cứ thấy xương cấn tay..." Nguyên Hi chỉ hận không thể lập tức nuôi béo người trong lòng, "Đi mấy tháng trời, trẫm hối hận chết mất."


Hoàng đế nói cũng hơi quá, Cao Hoài Du dù sao cũng xuất thân võ tướng, dáng vẻ mảnh mai, nhưng toàn thân đều là cơ bắp săn chắc từ luyện võ, đâu đến nỗi gầy yếu đến mức xương cấn tay.


Cao Hoài Du cười bất đắc dĩ, khẽ nói: "Thần cũng nhớ bệ hạ... Ngày nào cũng muốn sớm trở về."


Nên y mới đánh Kiến Vũ nhanh như chớp, chỉ mong sớm chiếm được, chỉnh đốn xong xuôi để về kinh. Nếu Cao Hoài Du thật sự có âm mưu chiếm Kiến Vũ để thương lượng với hoàng đế, y hoàn toàn có thể thong thả kéo dài.


Tâm tư của y, người ngoài làm sao hiểu nổi. Tạ Văn Tâm hay Cao Hành càng không thể hiểu.



Nghĩ đến ngày đó Cao Hành dẫn Tạ Văn Tâm đến trước mặt nói những lời kia... Ha, bao người nghi ngờ lòng y... Nhưng y cần gì quan tâm.


Người khác nghĩ gì chẳng quan trọng, chỉ cần bệ hạ tin y là đủ.


"Canh chua dễ ăn." Nguyên Hi tự tay múc một bát canh vịt chua đặt trước Cao Hoài Du, giọng dịu lại, "Ngươi xem Trường Nhạc chu đáo thế này, phải ăn nhiều chút."


"Ừm." Cao Hoài Du ghé môi uống ngay thìa canh hắn đưa tới. Vị chua thanh của củ cải hòa với vị ngọt béo của thịt vịt, quả thật rất ngon.


Ngọc Châu bên cạnh lặng lẽ cười ngây ngô, lại tìm được một điểm ngọt để "húp".


Bình thường Nguyên Hi ăn cơm còn lười động tay, muốn ăn gì chỉ cần gọi tên, đợi nàng nghe lệnh gắp thức ăn, rồi múc canh cho. Vậy mà giờ hắn lại tự tay gắp thức ăn cho Thanh Hà Vương...


A, mình đúng là quá giỏi đu CP! Phải ghi lại, phải bưng vào tiểu thuyết!


Bữa cơm ấy, hai người ăn uống ngọt ngào quấn quýt. . Cao Hoài Du ở ngoài doanh trại ngày ngày ăn cơm nồi lớn cùng binh sĩ, mùi vị chẳng thể nào ngon được, mỗi bữa chỉ là miễn cưỡng nuốt cho khỏi đói, có sức mà sống. Đã lâu rồi y chưa được ăn những món hợp ý thế này.


Hôm nay Trường Nhạc sai nhà bếp tỉ mỉ chuẩn bị toàn món y thích, đi đường mệt mỏi lại đói, y ăn nhiều hơn bình thường. Hai lồng sủi cảo tôm Việt Hải chỉ chia cho Nguyên Hi một cái, còn lại toàn y ăn hết. Nửa con gà nướng chẳng biết từ lúc nào biến mất, Các món khác cũng gắp mỗi thứ một ít, lại chan canh vịt chua, ăn liền ba bát cơm.


Đến khi nhận ra bụng hơi no, liếc nhìn bàn ăn gần như trống trơn, hình như toàn do mình ăn, y mới có chút xấu hổ.


Ừm... Y là nam tử trưởng thành, ăn nhiều một chút cũng bình thường mà, đúng không? Hình như vừa rồi khi ăn vẫn thanh lịch chứ?


Quả thật thanh lịch, chỉ là ăn hơi nhanh thôi. Mà y lúc ăn lại chẳng nói gì, lặng lẽ quét sạch không ít món.


Nguyên Hi nhìn y ăn như gió cuốn mây tan, vừa hài lòng, vừa buồn cười, lại xót xa.


Đúng là làm đứa nhỏ đói khốn rồi! Mấy hôm nay phải gọi người vào cung, nuôi cho tốt mới được.


Dọn bàn xong, Cao Hoài Du súc miệng, mới nói với Nguyên Hi đang nén cười bên cạnh: "Bệ hạ... Thần có chuyện muốn bẩm báo."


Nguyên Hi nghe liền nói: "Ngươi nói đi."


"Thật ra, thần không phải vô tình cứu Tạ cô nương." Cao Hoài Du nghiêm túc, "Lúc thần gặp Tạ cô nương, nàng ta đang đi cùng Cao Hành. Cao Hành nói nàng ta vì không muốn cùng nhà họ Tạ quy hàng nước Ngụy, nên bỏ nhà ra đi, đến đầu quân cho hắn."



Theo hiểu biết của hắn về Tạ Văn Tâm, đại tiểu thư nhà họ Tạ không thể làm chuyện này.


Tạ Văn Tâm tuy là nữ tử thế gia, sống trong nhung lụa nhưng bị ràng buộc nhiều, lại có lòng thương dân, luôn bất mãn với nhà họ Cao ở nước Yên, càng khinh thường gia chủ Tạ Lăng. Ở Bá Quận, nàng thường cứu tế dân chạy nạn, dù chỉ làm những việc đơn giản như phát cháo, nhưng so với đám thế gia cao cao tại thượng đã tốt hơn nhiều. Sau còn tự mở một trường học nhỏ, con nhà nghèo đều được đến học chữ.


Sau khi nước Yên diệt vong, Tạ Lăng mất vị trí gia chủ, Nguyên Hi bổ nhiệm vài người nhà họ Tạ vào triều làm quan, Tạ Văn Tâm vẫn ở Bá Quận làm việc của mình, chẳng thấy nàng bộc lộ chút bất mãn nào với nhà Tạ hay nước Ngụy, hoặc muốn phục Yên cả.


Vậy mà Tạ Văn Tâm lại bỏ nhà ra đi, chạy sang giúp Cao Hành khôi phục quốc gia?


Hắn đường đường là Thái Võ Đế, thế mà lại không khiến nổi một Tạ Văn Tâm – người hiểu lễ nghĩa, biết đúng sai –  chịu khuất phục?


Làm hoàng đế như vậy, hắn đúng là thất bại!


Cao Hoài Du trầm giọng: "Thần nghĩ... hôn sự của Việt Vương nên tạm hoãn."


Vương gia tông thất nước Ngụy mà cưới một người muốn phản Ngụy phục Yên, quá mức nguy hiểm, lỡ đâu bị người bên gối b*p ch*t, liệu có oan không? Dù vì chuyện kiếp trước, y hơi trút giận lên Nguyên Kiệt, không ưa hắn, nhưng cũng không thể để đệ đệ của Nguyên Hi gặp nguy hiểm.


Nói xong, y bổ sung: "Nhà họ Tạ cũng nên tra xét kỹ."


Nếu nhà họ Tạ không chỉ có mỗi Tạ Văn Tâm nghĩ vậy, thì phải trừng trị nhà họ Tạ cho ra trò.


...


Bên kia, Tạ Văn Tâm được đưa về nhà Tạ Mẫn. Sau niềm vui đoàn tụ ngắn ngủi, cô ta bị Tạ Mẫn mắng một trận.


Tạ Mẫn nói dối với Nguyên Hi rằng Tạ Văn Tâm ra ngoài chơi rồi gặp cướp, không rõ tung tích, nhưng ông sao mà chẳng biết sự thật?


Con gái ông để lại một lá thư, mắng gia tộc không chỉ cúi đầu khuất phục kẻ thù mà còn quỵ lụy Nguyên Hi để vào triều làm quan. Cô ta nói không muốn cùng gia tộc, muốn đi phò tá hoàng thất cũ của nước Yên, phục hưng Đại Yên.


Rồi cô ta thật sự bỏ nhà ra đi, tìm hoàng thất cũ của nước Yên.


Nếu để Nguyên Hi biết, cả nhà họ Tạ bao nhiêu mạng còn giữ được không?


Dù rằng hoàng đế nhân từ, lên ngôi đã sửa luật, tội lớn như tạo phản cũng chỉ chém đầu chủ phạm, gia quyến bị lưu đày, không đến mức tru di cửu tộc...



Chuyện này quá lớn, ông phải nói rõ với con gái. Sau này con gái ông sẽ gả vào hoàng thất, nếu vẫn hành xử thế này, ngày ngày ở bên Việt Vương... sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện!


Thế là Tạ Mẫn bắt Tạ Văn Tâm quỳ, giảng giải lý lẽ.


Tạ Văn Tâm chỉ "vâng vâng vâng", "dạ dạ dạ", chẳng nghe vào tai. Cô ta bây giờ chỉ nghĩ cách trốn khỏi đây, về Nam Trần phò tá Cao Hành.


Cô ta chẳng muốn nghe ông bố nguyên thân phe đầu hàng này dạy đời!


Trước đó bị người của Thanh Hà Vương canh gác, cô ta không chạy được.


Nhưng đến chỗ Tạ Mẫn... thì dễ hơn nhiều! Ra khỏi thành cũng đơn giản, đi chơi ngoài thành là chuyện bình thường, cô ta chỉ cần tìm cơ hội mượn cớ ra ngoài chơi, rồi chuồn khỏi Ngọc Kinh.


"Ngươi rốt cuộc có nghe vào không!" Tạ Mẫn thấy cô ta tâm không vào lời ông nói, càng tức giận.


Con gái ông sao lại thành ra thế này!


Tạ Văn Tâm cuối cùng lộ vẻ nhận lỗi: "Con biết sai rồi, là con không đúng, con sẽ nghiêm túc phản tỉnh."


Không thể chọc giận ông bố nguyên thân, nhỡ ông ta nổi giận cấm túc mình thì sao? Làm sao chạy được nữa?


...


Vài ngày sau, Tạ Mẫn vào cung cầu kiến Nguyên Hi.


"Bệ hạ! Thần dạy con không nghiêm, thần đáng tội chết!" Tạ Mẫn vừa thấy Nguyên Hi đã quỳ sụp, khóc lóc thảm thiết.


Nguyên Hi giật mình, vội đứng dậy đỡ ông.


"Tạ khanh làm sao..."


Tạ Mẫn lệ tuôn như suối: "Thần tự biết không đủ đức độ, chưa từng lơ là dạy dỗ con cái. Con gái thần bốn tuổi khai sáng, học Tứ thư như nam tử, học sáu môn nghệ thuật, dù ngu dốt không tài, nhưng cũng thấu hiểu lễ nghĩa... Nhưng gần đây chẳng biết sao nữa... Thần... thần xin bệ hạ làm chủ cho thần!"


Nguyên Hi nhớ lại lời Cao Hoài Du từng nhắc đến Tạ Văn Tâm, trong lòng mơ hồ đoán ra điều gì đó, liền cau mày hỏi: "Ái khanh cứ nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"



Tạ Mẫn lại quỳ xuống, khẩn cầu: "Thần nghĩ... e là con gái bị tà ma chiếm thân, xin bệ hạ khai ân, cho phép thần mời pháp sư mở đàn làm phép, trừ tà!"


Con gái đột nhiên lạ lùng thế, không điên thì chắc bị yêu ma chiếm thân. Ông dù lo lắng, cũng chỉ dám đến trình bày với hoàng đế trước.


Dù sao thì tự ý bày trò mê tín cũng rất dễ rước họa. Nhỡ đâu bị kẻ khác tố cáo, vu cho là nguyền rủa hoàng đế, thì có mười cái đầu cũng chẳng đủ để chém. Người cẩn trọng như ông, dĩ nhiên phải xin phép hoàng đế trước đã.


"Tạ khanh đứng dậy đi." Nguyên Hi đỡ ông, "Chuyện quỷ thần, có vẻ không ổn lắm. Trẫm sẽ phái thái y đến phủ xem xét, nếu Tạ khanh không yên tâm, trẫm sẽ cho Lý Tông Viện cử vài pháp sư đến phủ làm phép."


"Tạ ơn bệ hạ đại ân! Tạ ơn bệ hạ đại ân! Thần chỉ vì chuyện gia đình mà quấy nhiễu thánh thượng, thần thật đáng muôn chết!" Tạ Mẫn mừng rỡ khôn xiết, liên tục cúi đầu dập đầu tạ ơn.


Nguyên Hi ôn hòa đáp: "Tạ cô nương là em dâu tương lai của trẫm, chuyện của nàng cũng là việc nhà trẫm, trẫm sẽ không bỏ mặc."


Tạ Mẫn không dám vì chuyện con gái mà làm phiền Nguyên Hi nữa, tạ ơn xong vội lui ra. Nguyên Hi nhìn ông rời đi, trầm ngâm một lát, nhìn sang Ngọc Châu bên cạnh: "Ngươi thấy... chuyện này có gì kỳ lạ không? Tác giả gốc có viết Tạ cô nương âm thầm ủng hộ Cao Hành phục quốc không?"


Ngọc Châu lắc đầu: "Không có! Tên nàng ta còn chẳng xuất hiện."


Một người ngay cả tên cũng chẳng có, làm sao có thể thành trợ lực cho thụ chính?


Trừ phi...


Ngọc Châu hít một hơi lạnh, nói: "Thần thấy triệu chứng này, giống như bị đoạt xác."


Nàng là kẻ xuyên không từ hậu thế, bệ hạ là người trùng sinh xuyên vào... Thế giới này đã có hai người không phải nguyên chủ.


Vậy Tạ Văn Tâm có khi nào cũng không phải là Tạ Văn Tâm thật?


Ngọc Châu tự xung phong: "Bệ hạ! Để thần đi thử nàng ấy một lần!"


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Bệ hạ: Ăn dưa.


Tiểu Ngư: Ăn dưa.  


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 94: Ngọc Châu vui vẻ đu CP đến chết đi sống lại
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...