Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 93: Bệ hạ lộng lẫy xuất hiện


Nửa tháng sau, khi mọi người đều tưởng Cao Hoài Du sẽ bám trụ ở Kiến Vũ, thương lượng với Nguyên Hi để ở lại, thì y đã sắp xếp xong mọi việc ở quân trấn, giao lại quân vụ cho tướng lĩnh triều đình phái đến tiếp quản, mang theo vài hộ vệ, trở về Ngọc Kinh.


Lúc rời khỏi kinh thành là đi mấy tháng trời, tiết Lập Thu cũng đã qua. Chẳng mấy chốc thời tiết sẽ trở lạnh, y gấp rút trở về để tặng bệ hạ chiếc khăn quàng cáo do chính tay mình làm.


Tạ Văn Tâm cũng bị gói ghém mang về Ngọc Kinh. Phụ thân cô ta, Tạ Mẫn, hiện đang làm Công bộ Thượng thư ở kinh thành. Khi rời Bá Quận, ông lo lắng nên không mang theo gia quyến. Giờ cha con đã tròn một năm không gặp mặt, nhân dịp này gặp lại hàn huyên đôi câu cũng là chuyện tốt. Hơn nữa, chẳng bao lâu sau, chỉ dụ ban hôn của Nguyên Hi sẽ ban xuống, Tạ Văn Tâm có thể trực tiếp thành thân tại chỗ, đỡ phải đi lại một chuyến.


Cao Hoài Du thì nghĩ vậy, nhưng cô nương nhà họ Tạ giờ đã là một kẻ xuyên không.


Tạ Văn Tâm dĩ nhiên không thể bị đưa về để gả cho Nguyên Kiệt được. Cô ta còn phải giúp A Trĩ phục hưng Đại Yên!


Vì thế, cô ta tìm mọi cách bỏ trốn, nhưng đám thủ hạ của Cao Hoài Du đều cực kỳ cảnh giác. Dù chỉ canh giữ một nữ tử trẻ tuổi, họ cũng không hề lơ là, khiến Tạ Văn Tâm chẳng tìm được cơ hội chạy thoát.


Cuối cùng, cô ta đành ủ rũ bị đưa về Ngọc Kinh. Trên đường, ngoài việc nghĩ cách dựa vào trí thông minh để trốn đi, cô ta chỉ lo lắng cho Cao Hành.


Cao Hành bị Cao Hoài Du bắn một mũi tên, không biết có trúng chỗ hiểm không, vết thương nặng nhẹ ra sao... Chẳng lẽ chỉ một mũi tên đã nguy kịch đến tính mạng? A Trĩ là nhân vật chính, chắc chắn sẽ không sao đâu...


Cô ta chỉ biết cầu nguyện, theo Cao Hoài Du về đến Ngọc Kinh.


Vào thành là buổi sáng, gần đây mưa lớn liên miên, lại vào thu, trời trở lạnh. Sáng sớm se lạnh, áo mặc mỏng, gió thổi qua đã khiến người ta run cầm cập.


Tạ Văn Tâm trong xe ngựa mơ màng buồn ngủ, đột nhiên xe dừng mạnh, khiến cô ta suýt ngã nhào, giật mình tỉnh táo.


Nghe ngoài xe có tiếng cãi vã, thấy Cao Hoài Du đã xuống xe đứng phía trước. Cô ta bèn nhảy xuống, rúc sau lưng y.


Đối diện họ, một gia nhân đang quát: "To gan! Nhìn cho rõ đi, biết trong xe là ai không? Mau quay đầu rời khỏi con đường này, đợi hầu gia đi qua rồi ngươi mới được đi!"


Chiếc xe trước mặt nhìn quy chế thì rõ ràng là cấp thân vương. Cao Hoài Du chỉ là quận vương, đương nhiên phải thấp hơn một bậc. Thế nhưng người ngồi trong xe lại không phải thân vương, mà yêu cầu kia thì cũng quá đáng thật.


Hộ vệ bên cạnh định lên tiếng tranh luận, bị Cao Hoài Du giơ tay ngăn lại. Y lắc đầu, nói: "Dạt sang một bên, để hắn đi trước đi."


Tạ Văn Tâm nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra. Nghe vài người cãi qua lại với hộ vệ của Cao Hoài Du, cô ta mới đại khái đoán được nguyên do.


Người đối diện là Đông Xương hầu của phủ Túc Vương.


Gã này đúng chuẩn công tử bột, ỷ vào việc bản thân mang họ Nguyên, ngày ngày ở Ngọc Kinh sinh sự. Hôm nay gã dùng xe ngựa cấp thân vương của phụ thân mình, định dẫn thiếp thất ra ngoài thành chơi. Gã vốn quen kiêu ngạo, nay lại dùng xe thân vương, càng muốn phô trương uy phong.



Ai cũng phải nhường đường cho gã, đây là xe cấp thân vương cơ mà! Vừa khéo lúc này lại đụng phải Cao Hoài Du đang trên đường về phủ Thanh Hà Vương. Đông Xương hầu không chịu nổi khi mình xuất hành mà vẫn có xe khác dám chạy trên đường, bèn sai người chặn xe Cao Hoài Du, yêu cầu y quay lại, đợi gã đi qua mới được đi tiếp.


Vốn dĩ Cao Hoài Du tính tình tốt, dừng xe nhường một chút cũng được. Nhưng Đông Xương hầu không chịu, nhất quyết bắt y phải biến mất khỏi con đường này.


Gia nhân kia thấy Cao Hoài Du định dạt sang bên, lại nhấn mạnh: "Không phải dạt sang bên, là quay lại, rời khỏi con đường này! Nhường đường cho hầu gia chúng ta!"


Hộ vệ lập tức nổi giận: "Ngươi có biết..."


Lời chưa dứt, bỗng nghe thấy một tiếng cười: "Có kẻ trước mặt vương gia các ngươi dám lớn tiếng, các ngươi chỉ biết đứng nhìn thôi sao?"


Mọi người lập tức sững sờ. Gia nhân dẫn đầu đối diện quay sang nơi phát ra giọng nói, sợ đến mức quỳ sụp xuống. Ngay cả Đông Xương hầu trong xe cũng ngây người.


Tạ Văn Tâm tò mò ngoảnh đầu, lập tức ngẩn ra.


Phản ứng đầu tiên của cô ta là: Cao quá.


Dù ở thời hiện đại, nơi ai nấy dinh dưỡng đầy đủ, người cao ráo không hiếm, cô ta cũng rất ít khi thấy một người cao đến vậy. Cao đến mức cực kỳ nổi bật, đứng giữa đám đông là liếc mắt một cái đã nhìn thấy.


Mấy nam nhân trong truyện của cô ta đều cao từ mét tám trở lên, người này cảm giác còn cao hơn một chút.


Người đến không chỉ dáng vẻ cao lớn vững chãi, dung mạo cũng cực kỳ xuất sắc. Ngũ quan như được thần linh tỉ mỉ chạm khắc, thoạt nhìn là nét sắc sảo mạnh mẽ, nhìn kỹ lại thì có thể nhận ra sự tinh tế, cuốn hút, khác hẳn với vẻ đẹp của nhà họ Cao.


Hắn mặc áo gấm đen tuy giản dị, nhưng chất liệu cực tốt, toát lên vẻ cao quý sang trọng. Dù Tạ Văn Tâm chưa từng nghiên cứu gì về vải vóc, ngày ngày còn khen mấy bộ cổ trang trong phim trường rẻ tiền là đẹp, cô ta cũng nhìn ra sự khác biệt, biết rằng người có thể mặc được bộ đồ này dù không giàu thì cũng có thân phận cao quý.


Chắc chắn là một quý nhân. Tạ Văn Tâm lại liếc nhìn sang bên cạnh hắn, càng thấy phô trương không kém.


Bên hắn chỉ có một nữ tử đi theo, tay cầm áo choàng đen. Phía sau có khoảng mười người, dù mặc thường phục, nhưng nhìn vóc dáng thẳng tắp là biết võ công không tệ, chắc chắn là hộ vệ của hắn. Họ đứng rất có quy củ, đi sau người kia, nhưng đã ngăn cách người qua đường xung quanh. Nếu có kẻ ám sát từ xa, họ lập tức có thể kết trận bảo vệ người này.


Tạ Văn Tâm thấy đây là một quý nhân, nhưng không đoán ra là ai. Trong truyện của cô ta, ở nước Ngụy, nhân vật xuất hiện chẳng có mấy, đẹp đến mức này thì càng không. Thật ra cô ta cũng không thích kiểu dung mạo cứng cỏi như thế này, ngược lại thích kiểu trắng trẻo mảnh mai, thiên về vẻ dịu mềm hơn. Với kiểu dung mạo này, cô ta chỉ có thể thốt lên là "đẹp thật", vì đó là sự thật. Dù không thích, cô ta cũng phải thừa nhận là đẹp.


Tại sao... trong truyện cô ta viết, lại xuất hiện một mỹ nam tuyệt thế mà cô ta không biết?


Những người cô ta từng miêu tả rõ ràng là đẹp nghiêng nước nghiêng thành cũng chỉ có vài nhân vật chính và... ờ, không thể nào chứ?


Người ở Ngọc Kinh, là quý nhân, lại anh tuấn... ra ngoài mặc thường phục mà dẫn theo cả một đám người... Đây chẳng lẽ là tên công cặn bã Nguyên Hi?


Ngay lúc cô ta còn đang bị suy đoán ấy làm cho chấn động, Cao Hoài Du đã tiến lên một bước, nói: "Thần Cao Lãng, bái kiến bệ hạ."



Trời đất ơi, đây đúng là tên công cặn bã thật! Nhưng... sao lại khác xa so với mô tả của cô ta thế này?


Tạ Văn Tâm ngơ ngác nhìn Nguyên Hi, chỉ thấy chỗ nào cũng không ổn.


Cô ta vốn chẳng ưa gì Nguyên Hi, cái tên luôn cưỡng ép, sỉ nhục hoàng tử vong quốc mà cô ta yêu thích, loại phản diện như vậy, cô ta căm ghét đến tận xương. Cô ta chỉ chịu viết vài câu rằng hắn trông không tệ chỉ để Cao Hành bớt khổ, vậy thôi.


Mà dù có viết vài câu rằng hắn không xấu, nhưng trong lòng tác giả vốn đã có thiên kiến. Một nhân vật mà tác giả ghét, lẽ ra không nên có dung mạo đẹp, khí chất xuất sắc thế này! Sao lại có cảm giác hắn còn anh tuấn, phong độ hơn cả Thái tử Nam Trần?


Bên kia, Nguyên Hi chẳng để ý cô ta, chỉ mỉm cười đỡ Cao Hoài Du đang định quỳ xuống, giọng dịu dàng như rỏ mật: "Trẫm vi phục ra ngoài, không cần bái tới bái lui như vậy. Vốn định ra ngoài thành đón ngươi, nhưng mấy ngày nay thật sự không sắp xếp được..."


Cao Hoài Du mỉm cười dịu dàng: "Chỉ là về kinh thôi, sao phải rầm rộ như thế làm gì..."


Thiên tử đích thân dẫn trăm quan ra đón, vì lần này y ra ngoài đã một hơi chiếm được mấy quân trấn của Nam Trần, công lao cũng xứng đáng. Thật sự làm một lễ nghênh đón long trọng cũng rất nở mặt, nhưng bản thân Cao Hoài Du không thích những cảnh đông người như vậy. Y chẳng mấy hưởng thụ kiểu đãi ngộ ấy... chỉ thấy đông đúc ồn ào.


Hơn nữa, người đàn ông của y gần đây đã bận rộn đến phiền lòng, còn tốn công sức làm lễ đón mình làm gì? Như bây giờ chẳng phải rất tốt sao... tranh thủ vi phục chạy ra đón y về nhà... Ừm, so với lễ nghênh đón ngoài thành, cái này khiến y vui hơn nhiều.


Nguyên Hi nhìn Cao Hoài Du tràn đầy thâm tình, đưa tay sờ mặt, sờ eo, xác nhận bảo bối của mình không gầy đi, cũng không bị thương, lúc này mới yên tâm.


Rồi hắn mới nhìn sang Đông Xương hầu vừa bò ra khỏi xe, lúc này đang sợ đến chẳng dám ngẩng đầu, cười lạnh: "Cỗ xe này, trẫm cho phép ngươi ngồi sao?"


Đông Xương hầu lập tức quỳ sụp xuống đất, sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy: "Đường huynh! Ta biết sai rồi!"


Loại xe có quy chế phân biệt nghiêm ngặt như thế này đều là thiên tử ban xuống, tượng trưng cho thân phận của chủ nhân. Xe cấp thân vương thì chỉ thân vương mới được ngồi. Cho dù gã là con của Túc Vương, ngồi vào cũng đã là vượt quy chế. Nguyên Hi không chấp thì thôi, một khi hắn đã chấp thì đủ khiến gã khốn đốn.


Hơn nữa còn có quy định "gần vương phải hạ cấp". Gã chỉ là một hầu gia, gặp Cao Hoài Du - một quận vương - không những không được ngồi xe thân vương của cha mình, mà đến xe hầu gia cũng không được dùng, lẽ ra còn phải hạ xuống thấp hơn một bậc nữa.


Gã lúc này thật sự sợ rồi! Ai mà ngờ được trên đường đuổi người, lại đụng phải một quận vương chứ? Mà việc này còn bị hoàng đế bắt gặp tại trận?


Cao Hoài Du đâu thể ngồi xe cấp quận vương đến Kiến Vũ rồi lại quay về, nên y chỉ thuê hai chiếc xe ngựa bình thường. Ai mà ngờ được trong xe lại là một quận vương, mà còn là quận vương đang được hoàng đế sủng ái chứ! Nếu mà sớm biết thì gã đã chạy mất dép từ lâu rồi!


Nguyên Hi nhíu mày: "Trong quân, nếu có kẻ đụng chạm vương gia các ngươi, thì phải xử thế nào?"


Câu này là hỏi hộ vệ của Cao Hoài Du.


Hộ vệ vội đáp: "Đánh ba mươi trượng, nếu nghiêm trọng... đánh chết."


Nguyên Hi gật đầu, ánh mắt quét qua mấy tên gia nhân vừa rồi còn hống hách, nói: "Vậy đánh đi, ở đây không có trượng thì dùng roi."



Hộ vệ của Cao Hoài Du lập tức xông lên, trói mấy gã kia lại, cầm roi ngựa quất tới tấp, trên đường phố lập tức vang lên tiếng kêu la thảm thiết.


Đông Xương hầu run lẩy bẩy, len lén ngẩng mắt nhìn Nguyên Hi, liền bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn thẳng vào mình.


Chút động tác nhỏ ấy đương nhiên không qua được mắt Nguyên Hi. Hắn ung dung nhìn bộ dạng đáng thương cầu xin của Đông Xương hầu, thản nhiên nói: "Đông Xương hầu cũng đánh một trận đi. Là trẫm nói."


Nghe nửa câu đầu, mấy hộ vệ còn hơi do dự, dù sao đây cũng là con trai Túc Vương, lại là một hầu gia. Đánh mấy tên gia nhân thì thôi, chứ động tới vị này không dễ. Nhưng ba chữ cuối vừa dứt, chẳng còn ai chần chừ nữa, lập tức tiến lên kéo Đông Xương hầu ra.


"Đường huynh! Ta thật sự biết sai rồi! Tha cho ta đi! Ta không dám nữa đâu! Aaaa!"


Nguyên Hi không lên tiếng bảo dừng thì chẳng ai dám trái lệnh. Thế là mặc cho gã gào khóc cầu xin, vẫn bị lôi đi đánh đủ ba mươi roi.


Tạ Văn Tâm đứng bên cạnh nhìn mà ngẩn ra. Đây là tiết mục tổng tài vả mặt gì thế này... Sao tình tiết này lại rơi vào tay Nguyên Hi và Thanh Hà Vương?


Cao Hoài Du nhìn đám người bị kéo sang một bên chịu roi quất, bất đắc dĩ nói với Nguyên Hi: "Bệ hạ..."


Bệ hạ ra mặt giúp y, y dĩ nhiên vui. Nhưng y sợ Túc Vương biết con trai mình bị đánh, rồi lại chạy đi quấy rầy bệ hạ.


Nguyên Hi thì chẳng bận tâm, tên khốn này ngày ngày gây chuyện, hắn đã chán ghét lắm rồi. Chỉ là trước đây, gã cũng chỉ làm ra mấy chuyện đuổi người khi ra ngoài, hống hách thì có hống hách thật, nhưng chưa đến mức ức h**p dân lành, nên hắn lười quản mà thôi.


Hôm nay để hắn bắt gặp, vậy thì hắn chỉ có thể thay Túc Vương dạy dỗ đứa con trai phế vật này một trận.


"Là trẫm đến muộn, để ngươi chịu uất ức rồi. Loại hỗn trướng như vậy không thể dung túng. Ngươi là vương gia, hắn chỉ là Đông Xương hầu, nhường hắn làm gì? Có nhường thì cũng phải là hắn nhường ngươi."


Hắn càng nhìn Cao Hoài Du càng thấy xót, dặn dò thêm vài câu, mới phát hiện Tạ Văn Tâm đang đứng sau lưng y, "Vị này là..."


Tạ Văn Tâm chỉ thấy nãy giờ mình như bị ánh sáng chói lòa làm mù tạm thời, ngây ra chẳng biết phải phản ứng thế nào.


Hai người này là sao vậy? Cái cảm giác giả dối, lợi dụng lẫn nhau, lừa gạt qua lại của một mối quan hệ hời hợt đâu rồi?


Sao nhìn thật thế?


Cao Hoài Du liếc cô ta một cái, nói: "Đây là cô nương nhà họ Tạ, Tạ Văn Tâm."


Nguyên Hi nhướng mày, khóe môi như cười như không: "Hóa ra là Tạ cô nương..."


Bởi vì lá thư Tạ Văn Tâm để lại trước khi bỏ nhà ra đi, cả nhà họ Tạ sợ liên lụy đến tội phản quốc thông đồng với địch, ngay cả quan phủ cũng không dám báo, chỉ đành tự mình phái người tìm. Tạ Mẫn càng không dám nói với Nguyên Hi rằng vị vương phi tương lai của Việt Vương Nguyên Kiệt đã bỏ nhà ra đi. Đến khi mấy hôm trước Nguyên Hi định ban hôn, họ không giấu nổi nữa, Tạ Mẫn mới run rẩy giấu chuyện lá thư, nói Tạ Văn Tâm ra ngoài du ngoạn rồi mất tích, cả nhà đang tìm kiếm khắp nơi.



Hắn vốn có d*c v*ng bảo vệ mạnh mẽ, đối với người già trẻ nhỏ đều rất ôn hòa. Lúc này, hắn thu lại vẻ hung dữ vừa nãy với Đông Xương hầu, dịu giọng: "Ngươi lưu lạc đến đây, cũng thật không dễ dàng gì... Những ngày qua khổ cực rồi, đất Yên gần đây đúng là có phần rối ren, trẫm sẽ không mặc kệ. Nhưng ở Ngọc Kinh, ngươi cứ yên tâm đi lại, không cần phải sợ hãi."


Tạ Văn Tâm ngây ngốc đáp: "Vâng... đa tạ bệ hạ quan tâm."


Có một khoảnh khắc cô ta thực sự có chút xúc động, nhưng ngay sau đó liền cố kéo bản thân tỉnh lại.


Phi phi phi! Tên cặn bã! Tam quan không thể chạy theo ngũ quan, dù đẹp thế nào cũng là gã cặn bã phẩm hạnh tồi tệ!


Tạ Văn Tâm siết chặt nắm tay, nghĩ tới những đau khổ Cao Hành từng chịu, nghĩ tới lê dân vì Nguyên Hi khơi mào chiến tranh mà lầm than, trong mắt cô ta bùng lên ngọn lửa phẫn nộ dữ dội.


Hoàng đế đúng là một lũ giả tạo, ai chẳng muốn bày ra vẻ minh quân, ở đây giả vờ quan tâm dân tình làm gì! Khi gây chiến khiến hàng vạn người lưu lạc, sao không quan tâm?


A Trĩ cũng vì hắn mà mất đi cuộc sống yên bình hạnh phúc, mất đi cả người thân!


"Trời lạnh rồi, bệ hạ vẫn nên khoác áo choàng đi." Cao Hoài Du nhận lấy áo choàng từ tay Ngọc Châu, tự tay khoác lên người Nguyên Hi, cẩn thận buộc lại.


Nguyên Hi vốn không phải kẻ yếu đuối, nhưng lại rất hưởng thụ sự quan tâm của Cao Hoài Du, nên cũng không từ chối hành động này của y. Hắn mỉm cười đợi y buộc áo xong, rồi nắm lấy cổ tay y, khẽ nói: "Vẫn là ngươi ấm áp hơn."


Tạ Văn Tâm tim thắt lại.


Cô ta nhìn chằm chằm vào đôi tay đan chặt của hai người, cảm giác CP mình yêu thích bị phá tan còn đau hơn thấy bạn trai mình nắm tay người khác!


Không phải chứ! Thanh Hà ca ca của A Trĩ sao có thể thân mật với tên công cặn bã đến vậy?


Cho dù ở đầu truyện, hai người họ diễn kịch qua đường, cũng chẳng hề thân mật đến vậy. Cao Hoài Du chưa từng để Nguyên Hi chạm vào y bao giờ! 


Hai người này không thể nào tự nhiên làm ra những cử chỉ thân mật như vậy được.


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Hôm nay thiếu gia Hi là phiên bản tổng tài bá đạo nghiêm túc, cao quý.


Không cho chó ngậm hoa hồng nữa!


Bệ hạ: Ta thật sự cảm tạ ngươi.


 


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 93: Bệ hạ lộng lẫy xuất hiện
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...