Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 92: Tác giả gốc: ????


Cao Hoài Du đang bừng bừng lửa giận thì Cao Hành đã phi ngựa đến trước mặt y, cách chừng vài chục bước.


"Huynh trưởng!"


Cao Hoài Du nhíu mày liếc hắn, thấy phía sau hắn chỉ có một nữ tử, không mang theo một hộ vệ nào, chắc không phải đến gây chuyện. Thế nên y không rút ngay mũi tên từ ống tên để bắn hắn một phát.


Cao Hoài Du ra ngoài săn thú thường không mang theo nhiều người. Y thật sự chỉ muốn cưỡi ngựa giải khuây, nếu mang theo cả đám thì bất tiện, lại còn gây ồn ào. Nếu tin đồn truyền về Ngọc Kinh, người ta chẳng phải sẽ nói y thời chiến mà bỏ bê nhiệm vụ, ra ngoài săn chơi sao?


Y đuổi theo con cáo chạy vào rừng sâu, lúc này bên cạnh chẳng có ai. Cao Hành chọn đúng thời cơ này để xuất hiện.


"Ngươi lại đến làm gì?" Cao Hoài Du nghĩ đến con cáo không biết lông có còn nguyên vẹn không, tức đến nghiến răng, giọng cực kỳ khó chịu, liếc nhìn Tạ Văn Tâm phía sau hắn, "Nàng ta là ai?"


Tạ Văn Tâm bị hỏi, lúc này đang ngẩn ngơ nhìn Cao Hoài Du.


Cô ta ngắm dung mạo của y... May mà cô ta đã năn nỉ Cao Hành dẫn mình đến, nếu không chẳng biết bao giờ mới được gặp công ba – 'hắc liên hoa' mưu sâu kế hiểm.


Thanh Hà Vương quả nhiên là một mỹ nhân lạnh lùng! Nhìn một cái đã thấy đúng chất 'hắc liên hoa' mưu mẹo. Mãn nguyện quá!


À, hình như y vừa hỏi mình là ai? Lẽ nào y cũng giống Thái tử điện hạ, thấy bên cạnh A Trĩ bất ngờ xuất hiện một người thì ghen tuông?


Tiểu dấm chua! Dễ thương ghê!


Cao Hành nhìn Tạ Văn Tâm, do dự một lát mới mở miệng: "Nàng là đại tiểu thư nhà Tạ ở Bá Quận, Tạ Văn Tâm."


Cao Hoài Du nghe cái tên này thấy quen quen, nghĩ ngợi một lúc, lờ mờ nhớ ra Nguyên Hi từng nhắc đến vài lần.


Nguyên Hi nói đệ đệ Nguyên Kiệt đã lớn, muốn tống hắn ta ra khỏi cung, kẻo ngày ngày chạm mặt làm phiền lòng. Cao Hoài Du nhớ kiếp trước Nguyên Muội lập Nguyên Kiệt làm hoàng đế, nên cũng hơi có ác cảm lây với Nguyên Kiệt, chẳng ưa gì hắn ta, bèn đồng ý với Nguyên Hi, cùng bàn chuyện tìm mối hôn sự cho Nguyên Kiệt, để hắn ta sớm cưới vợ rời cung.


Hình như lúc đó có nhắc đến Tạ Văn Tâm...


Nguyên Hi chiêu dụ thế gia đất Yên bằng cách đánh một gậy rồi cho một quả táo ngọt. Trừng phạt Tạ Lăng, tịch thu hơn nửa đất đai nhà họ Tạ, thì cũng phải cho bọn họ chút lợi ích. Hắn đề bạt vài người nhà họ Tạ vào kinh làm quan lớn, giờ còn định sắp xếp một cuộc hôn nhân chính trị.


Nguyên Hi trong chuyện này vừa đểu vừa cặn bã, bộc lộ trọn vẹn bản tính của một đế vương. Hắn một lòng chỉ yêu Cao Hoài Du, dĩ nhiên sẽ chẳng hy sinh bản thân để liên hôn với các thế gia kia.


Thế là hắn đẩy người thân ra chịu trận, tùy tiện se duyên, ép người khác thành thân với nhau, đúng kiểu gia trưởng phong kiến, thật đáng bị lên án!


Mình thì tự do theo đuổi tình yêu, nhưng lại bắt người khác phải chịu hôn sự theo mình sắp đặt, đúng là gã hai mặt!



Nhưng biết làm sao được chứ? Ai bảo hắn là hoàng đế, hắn hai mặt thì ngươi làm được gì?


Dù sao khi se duyên, hắn vẫn nghiêm túc, có trách nhiệm. Người được chọn đều là những đối tượng thích hợp để sống chung lâu dài. Tạ Văn Tâm mười bốn mười lăm tuổi đã có chút danh tiếng ở Bá Quận, là một tài nữ. Lại đoan trang, hiền hậu, nhân từ. Nguyên Kiệt cũng chỉ lớn hơn Nguyên Hồng vài tuổi, cũng xem như Nguyên Hi nhìn lớn lên, ngày thường không ít lần bị Nguyên Hi dạy bảo. Không bàn đến những chuyện khác, ít nhất phẩm hạnh của Nguyên Kiệt không có vấn đề gì, cô nương nhà người ta gả đến cũng sẽ không phải chịu thiệt thòi.


Chuyện liên hôn ấy, Nguyên Hi đã sớm hé lộ với nhà họ Tạ. Lẽ ra Tạ Văn Tâm giờ nên ở nhà chờ Nguyên Hi ban hôn, sao lại chạy đến bên Cao Hành?


Cao Hoài Du nhíu mày, phản ứng đầu tiên là nghi ngờ nhà họ Tạ không đứng đắn. Nếu nhà họ Tạ dám câu kết với Cao Hành, y về sẽ xử sạch mấy kẻ đó.


"Nhà họ Tạ... chẳng phải còn chưa biết Việt Vương Nguyên Kiệt đang chuẩn bị hôn sự sao?" Cao Hoài Du nhìn Tạ Văn Tâm, lạnh giọng hỏi.


Chưa kịp để Tạ Văn Tâm mở miệng, Cao Hành đã đáp thay: "Nàng đương nhiên biết, nên mới bỏ nhà ra đi. Một nữ tử sống trong khuê các mà còn biết nỗi hận mất nước không thể quên, không muốn gả cho người họ Nguyên... Nàng thà rời khỏi gia đình, một mình đi theo ta."


Lời này Cao Hoài Du nghe thấy vô cùng chướng tai, bởi chính y cũng đang ở bên một người mang họ Nguyên.


Cao Hoài Du lười tranh cãi với Cao Hành, chỉ nói với Tạ Văn Tâm: "Tạ cô nương, nếu ngươi một mình bỏ nhà ra đi, nhà họ Tạ hiện giờ chắc đang vì ngươi mà rối loạn. Nếu không muốn gả đi, Tạ tiểu tài nữ vốn là người sáng suốt hiểu lễ, hẳn sẽ biết bỏ nhà ra đi như vậy chẳng phải cách hay, chỉ khiến cả nhà Tạ vì ngươi mà gặp tai ương."


Thanh Hà Vương... không ngờ còn biết dạy đời người ta như thế này... 


Tạ Văn Tâm bị chỉnh đến mức hơi chột dạ.


Cô ta thật sự không phải đại tiểu thư Tạ hiểu lễ nghĩa kia. Cô ta là xuyên hồn mà đến.


Tạ Văn Tâm không dám lên tiếng, Cao Hành lại thay cô ta đáp: "Huynh trưởng, huynh không hiểu sao? Dân chúng nước Yên, sao có thể quên đi nỗi hận mất nước, an tâm làm người Ngụy?"


Đúng đúng đúng, Tạ Văn Tâm gật đầu lia lịa, khí thế bỗng hùng hồn.


Cao Hoài Du khẽ liếc hắn, nói: "Sao, ngươi lại muốn nói ngươi có cốt khí, muốn phục quốc, còn ta quỵ lụy, làm nô lệ cho người Ngụy?"


Cao Hành mím môi, không nói gì. Một lúc sau, dưới ánh mắt lạnh lùng của Cao Hoài Du, hắn mới mở miệng: "Huynh trưởng... ta biết, trong lòng huynh vẫn nhớ tới Đại Yên."


Lời tẩy não của Tạ Văn Tâm cực kỳ thành công. Câu vừa rồi, Cao Hành cảm thấy Cao Hoài Du đang bộc lộ cơn giận, giận vì nhẫn nhục chịu đựng mà không được thấu hiểu, bị người thân hiểu lầm mà chẳng thể nói ra sự thật.


Nghĩ lại trước đây mình luôn hiểu lầm huynh trưởng, Cao Hành cũng rất áy náy... Thực ra huynh trưởng đâu thể nào quên mối thù mất nước, cũng chẳng phải đang thực sự cúi đầu phục tùng Nguyên Hi như mình từng nói.


Vì thế, hắn muốn thấu hiểu huynh trưởng, muốn nói rõ với y, để họ không còn hiểu lầm như trước. Cả hai phải sớm làm lành, cùng nhau hợp tác. Huynh ở Đại Ngụy âm thầm mưu tính, ta ở Nam Trần công khai hành động, đến lúc thời cơ chín muồi, trong ngoài phối hợp, nhất định sẽ thành công phục hưng Đại Yên.


Hắn nghĩ rất đẹp, nhưng Cao Hoài Du nghe mà ngẩn cả người. 


Chính y còn chẳng biết mình đang nhớ Đại Yên đấy!



"Ngươi..."


Cao Hành nói: "Huynh trưởng... ta biết huynh chiếm Kiến Vũ là có toan tính riêng."


Cao Hoài Du càng nghe càng ngơ ngác, mình toan tính gì?


Tạ Văn Tâm ở bên cạnh đầy mong đợi, chờ Cao Hoài Du lộ vẻ kinh ngạc vì nhận ra biểu đệ thấu hiểu mình, rằng họ có thể kề vai chiến đấu. Rồi tình cảm huynh đệ thăng hoa, cùng nhau lên kế hoạch xử đẹp tên công cặn bã, phục hưng Đại Yên!


Kết quả, Cao Hoài Du lại nhìn Cao Hành như đang nhìn thằng ngốc.


Y nghi hoặc hỏi: "Ta đánh Kiến Vũ... thì sao?"


Thanh Hà Vương vốn thông minh hiện tại cũng bị làm cho rối trí.


Cao Hành nhìn y chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ "ta hiểu huynh, ta biết hết".


Hắn chậm rãi nói: "Huynh trưởng chiếm Kiến Vũ, là có quân bài trong tay, có thể ở lại nơi này... Nguyên Hi không thể trói buộc huynh được nữa..."


Ồ, Cao Hoài Du hiểu rồi. Cao Hành cũng giống mấy triều thần Đại Ngụy kia, suốt ngày lo y cướp ngôi phục quốc, nghĩ y đánh Kiến Vũ là có ý đồ bất chính.


Cao Hoài Du nhếch môi, cười khẩy ngắt lời hắn: "Thế thì ngươi nghĩ nhiều rồi... Ngày mùng Bảy tháng Sáu, ngươi biết là ngày gì không?"


Cao Hành đang nói dở thì ngẩn ra.


Nhắc đến Nguyên Hi, ánh mắt Cao Hoài Du bỗng dịu đi vài phần: "Đó là sinh nhật bệ hạ. Quân trấn Kiến Vũ, chỉ là món quà sinh nhật ta dâng cho bệ hạ mà thôi."


Cao Hành sững sờ. Tạ Văn Tâm cũng sững sờ!


Không, sao ánh mắt của Cao Hoài Du lại...


Không không không, không nên như thế... Tạ Văn Tâm tự an ủi mình.


Cô ta nghĩ, Thanh Hà Vương điện hạ vẫn vì yêu Cao Hành nên muốn đẩy đối phương ra xa.


Y gánh vác trọng trách phục quốc, lẩn trốn bên kẻ thù diệt quốc, như đi trên vực sâu, bước trên băng mỏng. Một bước sai là vạn kiếp bất phục. Nếu y thất bại, sẽ chết không nơi chôn thân, dĩ nhiên y không muốn Cao Hành mà y yêu thương cùng mạo hiểm.


Hơn nữa, trong nửa đầu tiểu thuyết, Cao Hoài Du luôn sỉ nhục Cao Hành, giả vờ làm trung thần Đại Ngụy, nên giờ y bày ra vẻ trung thành tuyệt đối với tên công cặn bã Nguyên Hi cũng hợp lý.


Phải chờ đến phần sau, khi y nhận ra không thể buông bỏ Cao Hành, y mới bước vào giai đoạn truy thê hỏa táng tràng, công khai đối tốt với Cao Hành!



Cốt truyện phải đi từng bước mà! Nhưng... nếu A Trĩ tin lầm thì sao? Aaa, cô ta lại phải đi giải thích rồi!


Tạ Văn Tâm đang sốt ruột thì Cao Hoài Du rút một mũi tên từ ống tên, hờ hững tung nhẹ trong tay.


Cao Hành từ từ mở to mắt, dường như đoán được y muốn làm gì, nhưng lại không muốn tin.


Trong khoảnh khắc do dự ấy, Cao Hoài Du giương cung lắp tên, bắn một phát!


Cao Hành lập tức né tránh, nhưng sao nhanh bằng tốc độ mũi tên. Đầu tên tức khắc găm vào người hắn, dù hắn cố hết sức né, cũng chỉ tránh được chỗ hiểm!


"Công tử!" Tạ Văn Tâm hoảng hốt kêu lên.


Trời đất quỷ thần ơi, chuyện quái gì thế này?


Thanh Hà Vương, công ba 'hắc liên hoa' mưu mẹo, lại thật sự bắn Cao Hành một mũi tên!


Muốn đẩy Cao Hành ra để không khiến đối phương bị liên lụy, diễn vở kịch khổ tình thì cũng đâu cần chơi thật như thế chứ?!


Nhìn máu tuôn ra từ vết thương của Cao Hành, Tạ Văn Tâm hoảng loạn, luống cuống chẳng biết làm gì.


Giờ phải làm sao đây?


"Huynh... trưởng?" Cao Hành ngẩng đầu, không tin nổi.


Cao Hoài Du lạnh lùng bảo: "Nơi này là đất Đại Ngụy."


Y từng nói, y sẽ tự tay g**t ch*t Cao Hành. Thế mà hắn còn dám ngang nhiên xuất hiện trước mặt y tìm chết. Vậy thì đừng trách y ra tay tàn nhẫn.


Mũi tên thứ hai, đã nhắm thẳng vào Cao Hành.


Cao Hành lập tức giật mạnh dây cương, quay ngựa bỏ chạy.


Cao Hoài Du khóa chặt mục tiêu, đang định buông tay thì Tạ Văn Tâm đột nhiên lao tới, chắn ngay trước mặt Cao Hoài Du, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của y.


Mũi tên kia đã sắp rời dây, cô ta cũng sợ chết khiếp! Nhưng với tài bắn cung đáng sợ của Cao Hoài Du, mũi tên thứ hai này mà b*n r*, Cao Hành chắc chắn không sống nổi nữa!


Là mẹ đẻ của A Trĩ, lúc này cô ta phải bảo vệ A Trĩ!


Cao Hoài Du thấy nữ tử nhà họ Tạ bất ngờ lao ra, đồng tử co rút, trong lòng giật mình. May mà y phản ứng nhanh, kịp thu lại mũi tên sắp rời cung.



Dù sao đây cũng là cô nương nhà họ Tạ, em dâu tương lai của Nguyên Hi, y không thể để một người vô tội bị thương. Hơn nữa, nhà họ Tạ bây giờ chắc đang tìm đối phương...


Chỉ tiếc một thoáng bị ngắt quãng đó, Cao Hành đã sớm chạy vào rừng sâu, biến mất dạng.


Cao Hoài Du thầm nghiến răng, nhảy xuống ngựa, cực kỳ miễn cưỡng đỡ Tạ Văn Tâm dậy.


Tạ Văn Tâm sợ đến hồn bay phách lạc, lúc này mới hơi hoàn hồn, rồi phát hiện mình hình như không chạy được nữa.


Cô ta ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng lạnh buốt của Cao Hoài Du, sợ đến run người.


Cao Hoài Du chẳng buồn để ý cô ta, phát ra một tín hiệu. Lát sau, vài hộ vệ chạy đến.


"Phái hai người đưa nàng ta về, còn lại lục soát khu rừng này xem có ai không." Cao Hoài Du liếc Tạ Văn Tâm.


"Tuân lệnh!"


Tạ Văn Tâm hét lên: "Đừng mà!"


Cô ta vất vả lắm mới đến được chỗ Cao Hành, giờ chẳng phải sẽ bị đưa về Bá Quận sao!


Ánh mắt lạnh tanh của Cao Hoài Du lướt qua, khiến cô ta lập tức im bặt, muốn khóc mà chẳng ra nước mắt, thế là bị người lôi đi.


Sau đó, Cao Hoài Du đi một vòng trong rừng, tìm được xác con cáo, xem kỹ một lượt, thấy bộ lông không hư hại, cơn giận mới dịu đi đôi chút.


Ừm, bộ lông này mà phối với bộ thường phục rồng vàng của bệ hạ, chắc hẳn sẽ rất đẹp...


Nghĩ đến Nguyên Hi, khóe môi Cao Hoài Du cong lên, nụ cười ngọt ngào đến lạ.


Từ đại tướng quân lạnh lùng thoắt cái hóa thành vị thê tử mềm mại dịu dàng.


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Cao Hành: Huynh nhìn đi, nàng ta là người Yên mà còn không muốn gả cho kẻ họ Nguyên! Huynh nhìn lại mình đi!


Tiểu Ngư: ...


Bệ hạ: (đỗ xe) (bấm còi Rolls-Royce khe khẽ) (hạ cửa kính) (ngậm hoa hồng) (tạo dáng) (chuẩn bị mở miệng) (cục quản lý đường phố nói không được đỗ xe lấn chiếm đường) (bỏ ngoài tai) (đeo kính râm) (bật bài "Yêu em trọn kiếp")
Kẻ họ Nguyên vượng thê đây, Cao Hoài Du, mau mau thành thân với trẫm đi.


Tiểu Ngư: ???  


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 92: Tác giả gốc: ????
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...