Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 91: Ngọc Châu: Thanh Hà Vương yêu bệ hạ quá trời!


Đêm qua trời đổ mưa to, cuốn trôi cái nóng bức của mùa hạ. Sáng nay, làn gió sớm mai mang theo hơi ẩm, thoảng chút mát mẻ, dễ chịu vô cùng.


Trong Ngự Thư Phòng, Nguyên Hi uống xong thuốc, đưa tay ra cho Ngọc Châu bắt mạch.


Ngọc Châu theo Lâm Dật lão thần tiên đã lâu, y thuật tiến bộ vượt bậc, bình thường bắt mạch kiểm tra sức khỏe cho hoàng đế chẳng có gì khó. Nguyên Hi cũng cho nàng cơ hội, còn đặc cách ban cho nàng một chức ở Thái Y Viện. Một cung nữ nhỏ bé bỗng chốc hóa thành nữ ngự y thân cận phục vụ hoàng đế, khiến không ít người kinh ngạc.


"Theo lời Lâm lão tiên sinh, vài ngày nữa có thể tăng liều thuốc." Ngọc Châu bắt mạch xong, hơi do dự nói, "Nhưng... để lát nữa để Lâm lão tiên sinh đích thân đến kiểm tra lại thì hơn."


Nàng vẫn chưa đủ tự tin vào tay nghề của mình. Dù gì nàng cũng chỉ là một sinh viên, đại học năm năm còn chưa học xong. Dù đã theo học mấy tháng với nhân vật lịch sử siêu đỉnh, nàng vẫn không dám tùy tiện bắt mạch cho hoàng đế, phải có người dày dạn kinh nghiệm xác nhận lại mới yên tâm.


"Tốt... cẩn thận là điều nên làm." Nguyên Hi hiểu rõ nàng nghĩ gì, khẽ cười, "Nhưng ngươi cũng phải tự tin lên chứ. Rồi sẽ có ngày rời xa lão sư, tự mình đảm đương. Sau này về hiện đại, học xong làm bác sĩ, ngươi phải tự mình khám bệnh đấy. Đến cả y thánh trong lịch sử cũng khen ngươi, còn sợ gì nữa?"


"Vâng... tạ bệ hạ quan tâm..." Ngọc Châu gật đầu, lòng vui như nở hoa. Đúng thế, ngay cả y thánh cũng khen nàng cơ mà!


Bệ hạ quan tâm, chỉ bảo nàng như vậy, nàng thật sự vui đến mức không nói nên lời.


Ngọc Châu cảm thấy chuyến xuyên không này của mình đúng là may mắn. Dù không có bàn tay vàng, không có kịch bản sảng văn, vừa mở màn còn suýt toi mạng... nhưng nàng đã gặp được vị hoàng đế Thái Võ tốt nhất thiên hạ.


Hắn không ép nàng theo những quy củ cứng nhắc của thời cổ đại, mà đối xử với nàng bằng cách của người hiện đại. Khi nàng sợ hãi, hắn còn đưa khăn tay để nàng lau nước mắt. Nàng nói muốn học võ, hắn thật sự cho nàng cùng học với các hoàng tử. Nàng muốn học y với tổ sư gia, hắn cũng cho nàng cơ hội.


Thậm chí khi nàng tự ti, bệ hạ còn động viên nàng vài câu... dịu dàng, thương yêu chẳng khác gì cha nàng.


Một vị hoàng đế dịu dàng, đầy tình thương như thế, sao hậu thế lại đồn đại thành hôn quân bạo chúa chứ? Nàng tuyên bố mình hiện tại chính là fan cuồng của Thái Võ Đế! Về hiện đại, nàng nhất định sẽ tìm tác giả gốc để tranh luận một trận!


Nàng còn muốn viết cả tá đồng nhân văn về Thái Võ đế, kiên quyết bảo vệ vị trí tối cao của CP Thanh Hà Vương x Thái Võ đế!


"Hôm nay không đến Thái Y Viện hỗ trợ sao?" Nguyên Hi hỏi.


Ngọc Châu ngoan ngoãn đáp: "Bệ hạ, hôm nay là ngày thần trực, phải hầu hạ bệ hạ trước đã."


"Vậy giúp trẫm mài mực đi." Nguyên Hi ra lệnh xong, thở dài, đau đầu nhìn đống tấu chương đàn hặc trên án thư.



Ngọc Châu mài mực chu sa trong nghiên, thấy hắn đau đầu, cố nén cười, vì trong lòng nàng đang mê mẩn đu CP.


Gần đây khiến bệ hạ đau đầu, đương nhiên là chuyện Thanh Hà Vương giết tù binh bị đàn hặc rồi. Nàng nhìn rõ như ban ngày: Thanh Hà Vương điện hạ muốn bảo vệ danh tiếng cho bệ hạ, nên tự mình gánh cái nồi đen tàn sát tù binh.


Trời ơi, làm thanh kiếm sắc trong tay hắn, còn làm đôi găng tay dính máu thay hắn. Y yêu hắn quá trời! Mê chết tui rồi!


Ngọc Châu suýt không kìm được bật cười thành tiếng.


Nguyên Hi liếc nàng, nghi hoặc: "Ngươi làm gì thế?"


Ngọc Châu không nhịn nổi: "Thần nhớ đến chuyện vui."


Không đợi Nguyên Hi hỏi, nàng đã nói: "Thanh Hà Vương yêu bệ hạ quá chừng!"


Lời này Nguyên Hi cực kỳ thích nghe, nên Ngọc Châu chẳng giấu giếm, cũng lười bịa chuyện lừa gạt hắn.


Nguyên Hi nghe xong, dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói: "Ngươi thì vui, trẫm mới là người đang phiền não đây này."


Thanh Hà Vương đương nhiên yêu hắn! Điều này không sai, Nguyên Hi thích nghe, nghe mà lòng vui vẻ khoan khoái.


Nhưng với Ngọc Châu, họ dù sao cũng chỉ là nhân vật trong sử sách. Có những chuyện, dù nàng đứng ngay bên cạnh, cũng khó mà hiểu được những lo toan, bất đắc dĩ của hắn. Với nàng, chuyện này là một điểm ngọt ngào, nhưng với hắn – người trong cuộc – lại là chuyện khiến hắn đau đầu khổ sở.


Chủ lực của nhà họ Dư nằm ở Kiến Vũ, mấy quân trấn nhỏ xung quanh thua xa Kiến Vũ. Một khi Kiến Vũ mất, các quân trấn nhỏ khó mà giữ nổi. Ba ngày trước, Nguyên Hi nhận được quân báo, Cao Hoài Du sau khi chiếm Kiến Vũ, thừa thắng xông lên, đánh hạ cả năm quân trấn trong phạm vi thế lực nhà họ Dư, bắt thêm ba vạn quân địch, cũng chôn sống toàn bộ.


Trước đó, Cao Hoài Du đã chôn sống năm vạn tù binh, bị bao người đàn hặc. Giờ lại bất chấp tiếng phản đối từ triều đình, giết thêm ba vạn người, đúng là ngang ngược kiêu ngạo đến cực điểm.


Chuyện này không hẳn là vấn đề lớn, ý định ban đầu của Nguyên Hi cũng vậy, hắn có thể bảo vệ y.


Vấn đề là sau khi chiếm Kiến Vũ, không đợi triều đình hồi âm, y đã tự ý xuất binh đánh tiếp mấy thị trấn khác.


Những kẻ theo dõi y hoàn toàn có thể nói y ôm binh chuyên quyền, có ý đồ bất chính. Lệnh triều đình còn chưa đến, y đã vội vàng đánh tới, gấp gáp như vậy là để chiếm cứ điểm rồi đối đầu với Đại Ngụy sao?


Có một câu nói cổ xưa nhưng vẫn đúng: "Tướng ở ngoài, lệnh vua có thể không nghe." Hoàng đế có thể nói, nhưng một võ tướng lĩnh quân ngoài biên ải thì không thể luôn hành động theo mệnh lệnh.



Cao Hoài Du trong xương tủy không phải người cam chịu bị trói buộc.


Sự kiêu ngạo, tự phụ của y là bẩm sinh, y nguyện làm thần tử chỉ vì tình cảm sâu đậm với Nguyên Hi. Y chẳng hề có ý thức cẩn trọng như một thần tử nên có. Có nhiều chuyện, y thậm chí không nhận ra mình không nên làm với tư cách là thần tử.


Chưa kể Nguyên Hi còn luôn nuông chiều y.


Nguyên Hi bây giờ dĩ nhiên không nghi ngờ y. Y giết tù binh là gánh tội thay Nguyên Hi, đánh Kiến Vũ là mưu tính cho kế hoạch diệt Nam Trần của Nguyên Hi. Y thật sự yêu Nguyên Hi sâu đậm, sẵn sàng làm tất cả vì hắn. Nhưng người khác sẽ nghĩ sao?


Bản thân y vốn đã có thân phận tế nhị, bao người muốn trừ khử y cho rồi. Nếu không nhờ Nguyên Hi luôn đứng sau làm chỗ dựa, y sớm đã bị tông thất và triều thần tìm cách hại chết.


Tấu chương đàn hặc, hắn có thể đè xuống không quan tâm... Nhưng hành động của Cao Hoài Du khiến triều thần bất mãn, hắn không thể cấm người khác nghi kị y. Từ trước đã có không ít người lo y ôm binh tự trọng, mưu đồ phục quốc. Hầu hết những người này không phải đối đầu với Nguyên Hi, ngược lại, nhiều người còn là tâm phúc của hắn. Họ nghi ngờ Cao Hoài Du, chính là vì trung thành với Nguyên Hi.


Nguyên Hi kiếp trước rất thích thấy Cao Hoài Du khắp nơi gây thù chuốc oán, khiến người bất mãn. Kẻ thù càng nhiều, đối với y chính là một cách kìm hãm. Nếu một ngày hắn không cần Cao Hoài Du nữa, cảm thấy y cản trở, chỉ cần ra hiệu, lập tức sẽ có người kéo y xuống ngựa, tan xương nát thịt.


Nhưng giờ Nguyên Hi và Cao Hoài Du không còn đơn thuần là quan hệ quân thần. Với người khác, Nguyên Hi vẫn có thể là cỗ máy chính trị vô tình, nhưng Cao Hoài Du là người hắn yêu.


Tên nhóc ngốc này... ngày nào cũng bày bài toán khó cho hắn.


Tại Ngự Thư Phòng, trong lúc Nguyên Hi đang xử lý chính sự đến hoàng hôn, Nguyên Hồng ngoan ngoãn đến thỉnh an hắn.


Thỉnh an phụ hoàng xong, Nguyên Hồng còn phải đến chỗ Thái thượng hoàng. Nguyên Hi hiếm hoi cũng muốn đi, bèn cùng Nguyên Hồng đến Phúc An Cung.


Nguyên Hồng trước mặt Nguyên Dụ cung kính quỳ bái, nói: "Tôn nhi thỉnh an Thái thượng hoàng bệ hạ, kính chúc Thái thượng hoàng khánh thể an khang."


Nguyên Hi cũng hành lễ: "Nhi tử thỉnh an phụ thân."


Nguyên Dụ thấy hắn đến thỉnh an thì ngạc nhiên, nói: "Trẫm khỏe... Lục lang, hôm nay sao rảnh rỗi thế? Quốc sự vẫn là trọng, ngươi ngày ngày bận rộn đã chẳng dễ dàng. Có việc thì cứ sai người đến báo là được."


Lời này khiêm nhường đến cực điểm. Hằng ngày sáng tối thỉnh an Thái thượng hoàng là việc Nguyên Hi nên làm, nhưng hắn gần như chẳng thực hiện. Vậy mà người phụ thân này còn nói: "Ngươi bận thì không cần đến thăm ta, có việc sai người báo là được."


Nguyên Hi cười: "Hôm nay đến là có việc muốn bàn với A phụ."


Nguyên Hồng nói: "Phụ hoàng và hoàng gia gia có việc bàn, con xin cáo lui trước."



Nguyên Hồng rời đi, Nguyên Hi ngồi xuống trước án thư, nói: "Nguyên Kiệt tuổi cũng không còn nhỏ, cứ ở mãi trong cung cũng không hay, nên định một mối hôn sự, ra ngoài lập phủ."


Nụ cười Nguyên Dụ cứng lại, lát sau bất đắc dĩ nói: "Ngươi nói cũng phải... Thập nhị lang đúng là nên ra khỏi cung."


Nguyên Kiệt là đệ đệ cùng cha khác mẹ của Nguyên Hi, năm xưa tông thất làm giả di chiếu lập tân quân chính là Nguyên Kiệt.


Chuyện giả di chiếu, Nguyên Dụ và Nguyên Hi đương nhiên không biết. Nguyên Hi muốn Nguyên Kiệt ra khỏi cung, đơn giản chỉ là vì không ưa người đệ đệ này.


Hắn đối với các đệ đệ rất tốt. Ai muốn làm vương gia nhàn tản thì cho ăn sung mặc sướng, ai có tài năng, ôm hoài bão thì cho cơ hội đảm nhận việc. Nhưng điều đó không ngăn hắn nhìn các đệ đệ không thuận mắt, chỉ là hắn không vì thế mà làm khó họ thôi.


"Lục lang nhắc đến chuyện này, chắc trong lòng đã có người chọn rồi?" Nguyên Dụ dù không nỡ xa con trai út, cũng đành chấp nhận. Nguyên Hi đến báo, chắc chắn đã định xong, chỉ đến thông báo mà thôi.


Nguyên Hi đáp: "Tạ Văn Tâm, nữ nhi Bá Quận nhà họ Tạ."


...


Vị vương phi tương lai của Nguyên Kiệt lúc này đã bị xuyên hồn, đang lẩn trốn trong doanh trại Nam Trần.


Nhà họ Tạ ai chẳng biết cô con gái này rất có thể được gả vào hoàng thất, nên hết mực cưng chiều Tạ Văn Tâm. Vậy mà Tạ Văn Tâm lại bỏ nhà ra đi.


Tạ Văn Tâm mất tích đã lâu, nhà Tạ lo lắng tìm kiếm khắp nơi, nhưng không dám kinh động quan phủ. Vì trước khi đi, Tạ Văn Tâm để lại một lá thư, mắng gia tộc quỵ lụy đầu hàng nước Ngụy.


Hành tung của vị đại tiểu thư nhà họ Tạ này... thật đáng để suy ngẫm. Nếu để quan phủ nhúng tay, phát hiện cô ta có thể đã chạy đi phản Ngụy phục Yên, nhà Tạ chẳng phải sẽ mang tội thông đồng phản quốc, mưu đồ tạo phản sao?


Vì thế, chuyện Tạ Văn Tâm bỏ nhà ra đi bị nhà Tạ giấu nhẹm.


Tạ Văn Tâm ung dung trong doanh trại triều Trần, mải mê "đu" CP tuyệt mỹ giữa Thái tử và hoàng tử vong quốc, hoàn toàn không hay biết nhà họ Tạ vừa nhận được chỉ hôn, khiến cả nhà nháo loạn như gà bay chó sủa.


Tạ Văn Tâm đi theo Cao Hành, không nỡ thấy CP công ba và thụ chính quá ngược, ngày ngày bên tai hắn tẩy não rằng Cao Hoài Du yêu hắn thật lòng, rằng y có nỗi khổ riêng, vẫn luôn nghĩ đến việc phục hưng Đại Yên.


Cao Hành bị nàng thuyết phục đến mức hơi lung lay.


Chuyện yêu thật hay không, Cao Hành không tin lắm, nhưng việc Cao Hoài Du mưu tính lấy lòng Nguyên Hi, âm thầm chuẩn bị phục quốc, hắn tin. Đặc biệt là sau khi Cao Hoài Du liên tục đánh hạ năm quân trấn, hắn càng chắc chắn y sắp hành động.



Mà Nguyên Hi cũng sẽ không dám động đến Cao Hoài Du, như cách mà hắn cũng từng không dám động đến nhà họ Trần.


Cao Hoài Du có quân bài trong tay, có thể thương lượng điều kiện với Nguyên Hi, ở lại quân trấn. Trước đây, các chức vụ Nguyên Hi ban cho y đều là lãnh đạo từ xa, quyền kiểm soát rất yếu. Bình thường ở Ngọc Kinh, chỉ khi hoàng đế giao nhiệm vụ, y mới được rời thành. Không có lệnh, y chẳng thể ra khỏi Ngọc Kinh.


Muốn phục quốc, muốn nuôi quân riêng, tất phải chiếm một phương. Với thân phận của y, ngày ngày bị hoàng đế canh chừng ở Ngọc Kinh thì có thể làm được gì?


Một mặt giết tù binh, gánh nồi đen thay Nguyên Hi để tỏ lòng trung, một mặt thương lượng ở lại Kiến Vũ xây dựng thế lực, chờ thời cơ chín muồi, sẽ khởi binh.


Đó là suy nghĩ của Cao Hành. 


Hắn chẳng hề nghĩ, nếu Cao Hoài Du đã có bộ hạ cũ của Hoắc Phi ở đất Yên, sao còn phải cầu xa, đến tận Kiến Vũ mà lập thế lực? Khi ấy, chỉ cần y muốn, thừa dịp Nguyên Hi chưa ổn định đất Yên, tụ họp bộ hạ cũ của Hoắc Phi, chiếm thành là xong, việc gì phải đợi đến giờ, đến Kiến Vũ xây dựng?


Cao Hành tự mình đa tình, đến trước mặt Cao Hoài Du lượn lờ.


Cao Hoài Du đã khiến đám người trong quân trấn phải ngoan ngoãn phục tùng, lại chôn sống tám vạn tù binh, danh tiếng tàn bạo lan xa, không ai dám trêu vào, nên dạo gần đây cũng khá nhàn rỗi.


Rảnh thì ra ngoại ô cưỡi ngựa, săn bắn. Bình thường ở trong thành, người ngoài chẳng vào được, Cao Hành muốn tìm Cao Hoài Du, chỉ có thể nhân lúc này.


Cao Hoài Du một mũi tên bắn trúng một con cáo trắng, đang định dẫn chó săn vào rừng nhặt con mồi, thì thấy Cao Hành cưỡi ngựa từ trong rừng xuất hiện.


Ngựa của hắn còn giẫm lên xác con cáo ấy.


Cao Hoài Du: "..."


Cao Hoài Du nghiến răng ken két. 


Con cáo đó định làm khăn quàng cho bệ hạ! Giờ làm hỏng rồi, ta muốn ngươi phải đền mạng!


---


Tác giả có lời muốn nói:


Ngọc Châu: Ngọt chết tui! Ngọt chết tui!


Bệ hạ: Coi chừng bị tiểu đường.


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 91: Ngọc Châu: Thanh Hà Vương yêu bệ hạ quá trời!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...