Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 95: Là fan sủng thụ, đề nghị bệ hạ xử ngay lập tức!


Tạ Văn Tâm giờ đây bị nhốt chặt trong Tạ phủ, bị Tạ Mẫn sai người canh gác kỹ lưỡng, cấm túc không cho bước chân ra khỏi cửa viện. Cô ta cũng chẳng vội vàng gì. Là tác giả nguyên tác, người tạo ra cả thế giới này, cô ta có một thứ gọi là "bàn tay vàng". Trong những điều kiện nhất định, cô ta có thể khiến vài nhân vật NPC tạm thời "mất trí", để cô ta nhân cơ hội chuồn êm.


Lần trước trên đường về Ngọc Kinh, cô ta không trốn thoát được, hoàn toàn là vì Thanh Hà Vương. Người này cứ như một lỗi hệ thống vậy! Có Thanh Hà Vương đứng cạnh, dù cô ta có thành công cũng sẽ bị tóm cổ ngay lập tức. Rõ ràng cô ta vẫn có khả năng "tẩy não" nhân vật chính ở mức độ nào đó, tuy không thể điều khiển trực tiếp, nhưng các nhân vật thường dễ dàng hành động theo ý cô ta. Chẳng hạn như Cao Hành hay Thái tử Nam Trần Tiêu Tống, đều là "con cưng" do cô ta viết ra, chỉ mới vài ngày đã tin tưởng cô ta.


Ấy thế mà Thanh Hà Vương dường như chẳng bị cô ta ảnh hưởng chút nào, hiệu ứng "giảm trí" của cô ta với y hoàn toàn vô dụng. 


Cô ta không hề hay biết rằng nhân vật "công ba phúc hắc" đã bị Thanh Hà Vương Cao Hoài Du thật sự thay thế, nên chỉ thấy chuyện này quá kỳ lạ. Cô ta từng nghĩ có lẽ mình chưa hoàn toàn làm chủ được kỹ năng "bàn tay vàng" này, hoặc nó chỉ có tác dụng hạn chế với nhân vật chính. Những nhân vật đơn thuần, thiện lương như Cao Hành thì dễ tin cô ta, còn Thanh Hà Vương, có lẽ vì gánh vác quá nhiều trọng trách nên cảnh giác hơn chăng?


Còn NPC thì dễ đối phó hơn nhiều. Hồi ở Bá Quận, cô ta chỉ cần thầm cầu nguyện trong lòng rằng gia đinh nhà họ Tạ không phát hiện ra, thế là chuồn ra ngoài thành công. Chuyện tương tự cô ta có thể làm lại lần nữa, nhưng phải lên kế hoạch kỹ lưỡng trước đã.


Khi kế hoạch đã đâu vào đấy, mọi chuyện sẽ chẳng còn là vấn đề.


Cô ta nằm dài trên trường kỷ, chán chường. Một lát sau, chợt nghe ngoài sân có tiếng động.


"Phòng của tiểu thư nhà ta ở ngay đây ạ..."


Cô ta lập tức ngồi bật dậy, thấy một cô gái trẻ dẫn theo một người đàn ông lớn tuổi bước vào. Cô gái này cô ta đã từng gặp, là cung nữ đi theo tên công cặn bã Nguyên Hi, nhìn dáng vẻ thì chắc không phải hạng tầm thường.


Gia đinh dẫn họ vào hành lễ với cô ta – vị đại tiểu thư này, rồi giải thích: "Tiểu thư, đây là thái y từ trong cung tới. Bệ hạ rất quan tâm đến sức khỏe của người."


Đây rõ ràng là Ngọc Châu vâng lệnh dẫn thái y tới làm bộ kiểm tra, xem Tạ Văn Tâm có thật sự như Tạ Mẫn nghĩ, mắc phải chứng điên khùng gì không. Dĩ nhiên, mục đích này không thể nói thẳng, kẻo làm người bị khám bệnh phật lòng. 


Tạ Văn Tâm cũng nghĩ hoàng đế lo lắng cho cô ta – vị "em dâu tương lai" này – có thể bị kinh sợ hay nhiễm bệnh ngoài kia, nên mới phái thái y đến. Cô ta không cảm thấy việc hoàng đế sai người khám bệnh cho mình là nhục nhã, nếu không thì chắc lại thầm chửi rủa Nguyên Hi trong lòng.


"Ngọc Châu cô cô, Tạ cô nương thân thể khỏe mạnh, không có gì đáng ngại." Thái y khám hồi lâu, nói cô ta chẳng có bệnh tật gì.


Tạ Văn Tâm giật mình. Ngọc Châu? Cái tên này nghe quen quen?


Hình như là một nhân vật phụ giúp việc cho Nguyên Hi, rồi bị A Trĩ phản sát? Sao vẫn còn sống?


Hơn nữa... vừa nãy thái y gọi người này là "cô cô"?


Chắc chắn không phải vì cô gái trẻ này là cô của lão thái y già kia. Cũng giống như gọi các thái giám quyền cao chức trọng là "công công", đây là cách xưng hô kính cẩn với các nữ quan có địa vị trong cung. Đám nô tì bình thường làm gì được người ta gọi là "công công", "cô cô".


Ngọc Châu gật đầu: "Đa tạ Triệu thái y. Bệ hạ còn dặn ta mang vài lời nhắn tới Tạ cô nương, phiền thái y chờ ngoài kia một lát."


Nói xong, Ngọc Châu mời thái y ra ngoài, rồi cho lui hết người xung quanh.


Tạ Văn Tâm có chút không hiểu, nhìn nàng ra vẻ nghiêm trọng thế này, cô ta không khỏi thầm lẩm bẩm.


Cung nữ cao cấp bên cạnh tên công cặn bã Nguyên Hi... Chắc chắn là do chính Nguyên Hi sai đến, định làm gì đây?


Thân xác nguyên chủ mà cô ta xuyên vào chỉ là một nhân vật quần chúng chẳng liên quan gì đến cốt truyện chính, chắc hẳn không thu hút sự chú ý của tên công cặn bã kia chứ?


"Ngọc Châu cô cô..." Tạ Văn Tâm cố gắng giữ lấy dáng vẻ đoan trang, lễ độ của một tiểu thư thế gia, khẽ cất lời, "Không biết bệ hạ có điều gì muốn dặn dò ta chăng..."


Ngọc Châu bước tới trước mặt cô ta, hơi do dự, rồi nói: "Sin cos đổi chỗ, tan cot giữ nguyên?"


Tạ Văn Tâm sững sờ.


Người này nói gì? Sin cos đổi chỗ, tan cot giữ nguyên?



Sin, cos, đổi, chỗ, tan, cot, giữ, nguyên.


Đây là thời cổ đại, trong chính cuốn tiểu thuyết do cô ta viết! Sao tự dưng lại có người nói với cô ta một câu thế này?


"Dấu... dấu âm dương xem theo góc phần tư?" Tạ Văn Tâm ngây ngốc nhìn Ngọc Châu, đáp lại ám hiệu.


Ngay lập tức, hai cô gái trẻ mặt mày rạng rỡ, kích động không thôi.


Bất ngờ xuyên không đến một thế giới khác, hóa thành người khác, vậy mà hôm nay lại gặp được một người xuyên không giống mình!


Ngọc Châu hít sâu một hơi: "Rượu ngọc dịch cung đình?"


"Một trăm tám một ly!"


"Thiên vương cái địa hổ?"


"Bảo tháp trấn hà yêu!"


"Excuse me? Can you tell me how much the shirt is?"


Tạ Văn Tâm ngẩn ra một chút, rồi mới đáp: "Chín bảng mười lăm xu?"


Đúng hết, tất cả đều đúng!


Hai người nắm tay nhau, mắt lấp lánh niềm vui.


"Tôi tên Trương Uyển Nghi... Tôi không phải người của thế giới này, không phải Ngọc Châu trong nguyên tác." Ngọc Châu nắm chặt tay Tạ Văn Tâm, xúc động suýt khóc, "Tôi đang đọc tiểu thuyết, chẳng biết sao lại xuyên vào sách, biến thành Ngọc Châu luôn... Hu hu hu, thật sự... Khi biết mình là Ngọc Châu, tôi cứ tưởng mình ngỏm chắc rồi á!"


Hả? Thì ra là độc giả của mình!


Tạ Văn Tâm càng vui, nắm chặt tay Ngọc Châu: "Tôi cũng xuyên vào đây một cách kỳ lạ lắm... Tôi là tác giả của cuốn tiểu thuyết này."


Ngọc Châu: "..."


Ngọc Châu lập tức cứng đờ, vội vàng rút tay về.


Mẹ kiếp, khi về phải rửa tay ngay!


"Không ngờ... không ngờ còn có người xuyên không tới nữa! Vui quá đi!" Tạ Văn Tâm cảm động muốn chết. Có thể gặp được một người xuyên không từ hiện đại giống mình, lại còn là độc giả của mình!


Cô ta ở cái nơi này gần hai năm rồi, không tìm được cách trở về, chỉ biết cố gắng đi theo cốt truyện. Vậy mà vừa mới tìm được nhân vật chính đã bị lôi cổ về đây.


Giờ gặp được độc giả cũng xuyên không như mình, thật sự an ủi cô ta biết bao!


Nụ cười của Ngọc Châu dần tan biến, "hớn hở vui mừng" đến mức khóe miệng xệ xuống: "Ừ, đúng là cảm động quá. Vui ghê."


Mọi cảm xúc kích động đều tan thành mây khói.


Mọi h*m m**n trò chuyện cũng hóa thành tro tàn ngay khi biết thân phận của Tạ Văn Tâm.


Gặp người quen nơi đất khách.


Nhưng lại là đối thủ!



Aaaa tại sao phải lại là tác giả nguyên tác cơ chứ?


Người viết ra thụ chính vạn người mê, tiểu bạch hoa, mỹ cường thảm Cao Hành, tẩy trắng cho tên đồ sát cả thành Cao Hành trong lịch sử? Người thổi phồng một tên phế vật chẳng đủ tư cách làm hoàng đế báo thù thành nhân vật chính sảng văn?


Còn bôi nhọ Nguyên Hi papa dịu dàng nhân từ của nàng thành một tên bạo quân thần kinh?


Ngay cả Thanh Hà Vương trung thành với bệ hạ, để biến y thành công của Cao Hành, cũng bị cô ta bôi đen thành kẻ có mưu đồ soán vị...


Ngươi tội ác tày trời!


"Tôi xuyên vào đây gần hai năm rồi... Từ khi Đại Yên diệt quốc, tông thất nhà Cao bị giải về Ngọc Kinh." Tạ Văn Tâm kể lại.


Ngọc Châu trong lòng sóng trào mãnh liệt, ngoài mặt bình tĩnh như không, gật đầu: "Ừ, tôi cũng vậy."


"Tôi luôn nghĩ làm sao để trở về... Tôi muốn tìm A Trĩ, cùng cậu ấy đi hết cốt truyện phục quốc, như vậy có lẽ sẽ về được..." Cô ta nói, nhìn Ngọc Châu đầy đồng cảm, "Uyển Nghi, bà vất vả rồi... Ở bên tên công cặn bã chắc khổ lắm đúng không? Bà giỏi thật đấy, còn chen chân vào làm nữ quan nữa."


Ngọc Châu: "..."


Công cặn bã cái gì mà công cặn bã, cả nhà mi mới cặn bã í!


Bệ hạ tốt như thế cơ mà, ta sống sung sướng muốn chết đây này!


"Không đến nỗi, bệ hạ vẫn dễ ở chung mà." Ngọc Châu khóe miệng giật giật.


Tạ Văn Tâm gật gù: "Cũng đúng, dù sao Ngọc Châu cũng thuộc phe công cặn bã, hắn đối với người của mình thì không đáng sợ như đối với người ngoài."


Ngọc Châu nhíu mày, nhắc nhở: "Này... cô không thấy thế giới này có gì đó thay đổi sao? Nhiều chuyện không giống trong sách nữa."


"Có người xuyên không tới, có lẽ vô tình thay đổi gì đó, hiệu ứng cánh bướm mà..." Tạ Văn Tâm thở dài, "Quả thật có vài chuyện khác đi, nhưng đại thể vẫn đi theo cốt truyện chính. A Trĩ giờ đã ở bên Thái tử điện hạ, nhưng tôi còn chưa kịp làm gì thì gặp chút chuyện ngoài ý muốn, bị đưa về Ngọc Kinh..."


Tạ Văn Tâm nhớ lại những ngày ở doanh trại Nam Trần, khó giấu nổi xúc động: "Nhưng mà... tôi nói cho bà nghe, tôi gặp được A Trĩ rồi, A Trĩ đẹp lắm! Còn Thái tử điện hạ, điện hạ đẹp trai, ngầu lòi lắm luôn, hu hu hu!"


Ngọc Châu nhân lúc cô ta không để ý mà lườm một cái.


Là người từng bị Cao Hành kề dao vào cổ uy h**p, nàng chẳng có tâm trạng mà si mê cùng người khác.


Còn Tiêu Tống... ấn tượng của nàng chỉ có hôm ở tửu lâu bị bệ hạ nắm thóp, còn cố ra vẻ ngầu lòi ép bệ hạ thả Cao Hành.


Dù nàng là độc giả của cuốn tiểu thuyết này, lúc xuyên vào còn đọc say mê... nhưng giờ thì kính lọc vỡ tan tành rồi nhé! Ngầu cái gì mà ngầu, làm màu giả trân khó chịu bỏ xừ!


"Tôi thấy... giờ sợ là không đi theo cốt truyện gốc được nữa đâu." Ngọc Châu thẳng tay dội một gáo nước lạnh, ngăn cô ta tiếp tục simp, "Nam Trần mất trấn quân Kiến Võ, sau này lấy gì đánh Đại Ngụy?"


"Chuyện này chắc không sao đâu." Tạ Văn Tâm nghiêm túc nói, "Thanh Hà Vương cũng là công của A Trĩ, vốn dĩ hắn đang ẩn nhẫn, lấy lòng Nguyên Hi để mưu đồ phục quốc. Theo động cơ nhân vật của hắn, việc chiếm Kiến Vũ chắc cũng là để sau này có căn cứ mà khởi binh. Như thế này còn tốt hơn nguyên tác! Nguyên tác làm gì có chỗ này cho hắn xây dựng thế lực."


Ngọc Châu "hừ" một tiếng, nói: "Nhưng... Thanh Hà Vương mấy hôm trước đánh chiếm Kiến Vũ, còn đặc biệt nhân dịp thánh thọ của bệ hạ gửi một tấu biểu chúc mừng, nói Kiến Vũ là quà sinh nhật dâng lên bệ hạ đấy."


"Lời khách sáo thì phải nói chứ!" Tạ Văn Tâm nhìn nàng, như thể trách nàng không biết nhìn xa trông rộng, "Chẳng lẽ hắn nói thẳng với Nguyên Hi rằng ta đánh Kiến Võ để chuẩn bị vài năm nữa làm phản ngươi sao?"


Ngọc Châu: "..."


Thôi mi vui là được.


"Nhìn tình hình hiện tại, Đại Ngụy binh hùng tướng mạnh, bệ hạ lại đang cải cách, đẩy mạnh chính sách mới, quốc khố đầy ắp... Nếu sau này Nam Trần thua, cốt truyện chính còn tiến hành kiểu gì? Cách trở về chưa chắc đã là đi theo cốt truyện chính đâu. Thực ra trong lịch sử, Đại Yên mà Cao Hành khôi phục chẳng tồn tại được bao lâu, Nam Trần cũng chẳng thống nhất thiên hạ, trước khi Đại Ngụy diệt vong thì Nam Trần cũng tiêu rồi." Ngọc Châu nhớ lại những lời của đám yêu lịch sử từng chê bai tiểu thuyết này, viện dẫn sử liệu để chỉ trích.



Hài thật. Lúc đó đúng ra nên đọc kỹ hơn mấy bài phổ cập kiến thức của họ, giờ nhớ không rõ, mà điện thoại cũng chẳng có mạng để tra.


"Tiểu thuyết của tôi chỉ viết đến đoạn A Trĩ phục Yên làm hoàng đế rồi giả chết, sau đó Thanh Hà Vương soán vị lên ngôi." Tạ Văn Tâm nói, "Còn chưa tới đoạn đó đâu. Có Thanh Hà Vương, dù các chi tiết khác có đổi, chỉ cần tên công cặn bã kia chết, cậu ấy khống chế tiểu hoàng đế, vẫn có thể quay về cốt truyện chính, lúc đó sẽ kết thúc."


Lịch sử phía sau cô ta chẳng nghiên cứu kỹ, chỉ lướt qua Wikipedia rồi viết. Cô ta chỉ muốn viết một câu chuyện về nhân vật thụ chính vạn người mê, mỹ cường thảm, từ nam sủng trở thành hoàng đế. Ai cũng nói thế mà, cô ta chỉ viết theo thôi.


Vì vậy, cô ta biết Cao Hành nhờ Nam Trần giúp đỡ mà khởi binh phục quốc, nhưng lại không biết hắn thật ra chỉ là con cờ Nam Trần dùng để gây rối. Cô ta biết Cao Hành làm hoàng đế chẳng bao lâu thì chết, nhưng lại không biết đó là vì Nam Trần dựng một người khác trong tông thất nhà Cao làm con rối, rồi g**t ch*t hắn.


Hiểu biết của cô ta về đoạn lịch sử này chỉ dựa trên mấy bài viết nhảm nhí của các tài khoản marketing và những quyển tiểu thuyết giống cô ta, chỉ cần xác định được nhân vật là bắt đầu viết bừa. Cô ta tin chắc Nguyên Hi là một bạo quân hôn quân, chẳng làm được gì tốt, còn c**ng b*c Cao Hành.


Cô ta cho Cao Hành và ba nhân vật công một cái kết đẹp, chuyện sau đó cô ta chẳng nghĩ tới. Khi cốt truyện chính hoàn thành, cô ta nghĩ mình cũng sẽ được trở về.


Ngọc Châu im lặng một lúc, mặt mày chán nản, hơi bực bội: "Thực ra tôi nói cô nghe, người đang ngồi trong Tử Cực Cung bây giờ là Thái Võ Đế thật trong lịch sử."


"Hả?" Tạ Văn Tâm chớp mắt. Cô ta không hiểu lắm việc Nguyên Hi hiện tại là nhân vật lịch sử thật thì liên quan gì.


"Thái Võ Đế trong lịch sử là một vị vua anh minh, nhân từ, chỉ tiếc chết trẻ, chưa kịp hoàn thành bá nghiệp." Ngọc Châu nói, "Cốt truyện trong tiểu thuyết khác xa với chính sử. Bệ hạ thật xuyên tới đây hai năm, đã sửa lại cốt truyện gần đúng với lịch sử rồi. Hơn nữa, đây là lần thứ hai ngài ấy chơi lại ván này, còn chơi tốt hơn lần trước, tuyệt đối không để lại tiếc nuối. Chẳng bao lâu nữa, bệ hạ chắc chắn sẽ phát binh diệt Trần. Tôi nghĩ thống nhất thiên hạ mới là chìa khóa để chúng ta trở về."


Tạ Văn Tâm lập tức không vui.


Độc giả của cô ta đều khen cốt truyện của cô ta kết hợp với sử thực, rất hợp lý. Chẳng hạn, thi thể Nguyên Hi được phát hiện có chất độc, cô ta viết là do Thanh Hà Vương đầu độc. Trong lăng mộ Nguyên Hi có một viên Thủ Tâm bội do Thanh Hà Vương tặng, cô ta viết là y tặng để lấy lòng Nguyên Hi.


Tiểu thuyết của cô ta hot thế cơ mà, bao nhiêu người khen! Vậy mà độc giả này lại nói cốt truyện của cô ta không đúng sử, cần tên công cặn bã "sửa lại"?


Rốt cuộc má này đứng về phe nào vậy!


"A Trĩ mới là nhân vật chính!" Tạ Văn Tâm kinh ngạc, "Nguyên Hi là bạo quân hôn quân, tại vị bảy năm thì chết, nước Ngụy rối loạn, vài năm sau diệt vong. Hắn làm bao nhiêu chuyện ác, sao có thể là hắn thống nhất thiên hạ?"


"Vì Thái Võ Đế vốn không phải như cô viết!"


Tạ Văn Tâm hiểu rồi, đây không phải độc giả, mà là đám người suốt ngày bảo cô ta viết sai, ra sức tẩy trắng cho Nguyên Hi.


Những lời tương tự, cô ta từng thấy đầy rẫy trong phần bình luận, lập tức mất đi vẻ thân thiện ban đầu: "Hắn ép buộc A Trĩ, hại A Trĩ thê thảm, chính là thằng cặn bã!"


Ngọc Châu tức giận: "Thôi đi, bệ hạ đã làm gì hắn chứ? Có sử liệu nào chứng minh bệ hạ thật sự ép hắn làm nam sủng không? Hắn chỉ là tông thất của nước bại trận, bệ hạ cho ăn ngon mặc đẹp, đối với hắn đã nhân nghĩa lắm rồi! Hắn thê thảm như vậy chẳng phải tự chuốc lấy sao?"


Tạ Văn Tâm không thể tin nổi: "Cô... cô nghiêm túc đấy à? Hắn diệt nước cô, giết người thân của cô, cho cô miếng cơm manh áo là cô phải đội ơn hắn? Phúc này cho cô, cô có muốn không?"


Ngọc Châu cười lạnh: "Vậy sao hắn không tuẫn tiết cho rồi đi?" Nguyên Hồng năm xưa khi thành bị phá, không còn cách nào khác, đã nhảy hồ tuẫn quốc. Nói về khí tiết, chẳng phải mạnh hơn Cao Hành sao?


Mẹ kiếp, con nhỏ này dám chế nhạo A Trĩ của cô ta!


Tạ Văn Tâm nổi điên: "Fan Nguyên Hi thì đừng giả bộ nữa! Mày đổi lý do tẩy trắng cho Nguyên Hi đi! Đến tên tội phạm phế vật mà cũng thích."


Ngọc Châu xắn tay áo: "Mày thì ngon lắm à, tên đồ sát cả thành mà cũng tẩy thành tiểu bạch hoa cho được, có ai cầm dao ép hắn đồ sát thành đâu? Muốn lấy nhân vật lịch sử làm thụ vạn nhân mê thì chọn một người đàng hoàng chút đi, lịch sử ghi có mấy dòng mà dám thổi thành mỹ nam đệ nhất. Miếu thờ cũng không chứa nổi! Cao Hành nhà mày khi chết đến cái mộ còn chẳng có!"


"Mày!" Tạ Văn Tâm tức đến mức giơ móng vuốt.


Một trận xé tóc thật sự.


Dĩ nhiên là Ngọc Châu thắng, vì sau lần bị Cao Hành uy h**p, nàng được Nguyên Hi cho phép theo Nguyên Hồng học võ.


Về hiện đại, đánh vài tên lưu manh cũng chẳng thành vấn đề!



...


Tử Cực Cung


Nguyên Hi ngồi ngay ngắn trước án, tay cầm một cuốn sách, cúi đầu đọc chăm chú. Lư hương bên cạnh tỏa khói lượn lờ, làm gương mặt hắn thêm phần mờ ảo, như không thật.


Ngọc Châu bước vào điện, nhìn thấy Nguyên Hi, lòng nhẹ nhõm đôi phần.


Vẫn là bệ hạ đẹp nhất, mới đúng khí thế của chân long!


"Đã về rồi?" Nguyên Hi đặt sách xuống, thần sắc dịu dàng.


Ngọc Châu tiến lên hành lễ: "Bẩm bệ hạ, thần vâng lệnh dẫn Triệu thái y đến phủ Tạ thượng thư thăm Tạ cô nương. Tạ cô nương thân thể khỏe mạnh, nhưng quả thật bên trong đã đổi thành người khác, là người xuyên không. Thần đã trò chuyện với nàng ta, nắm được chút tình hình..."


Càng nói, Ngọc Châu càng đau khổ.


Nói chuyện với đối thủ, đúng là chuyện đau đớn nhất trên đời.


Nàng thật sự không muốn nhớ lại cảnh tượng lúc đó nữa, xấu hổ đến mức muốn đào đất mà chui. Nàng cảm thấy giờ Nguyên Hi có sai nàng đi sửa lăng mộ, nàng cũng đào xong trong một ngày.


Nguyên Hi thấy sắc mặt nàng không ổn, hơi lo lắng, vội hỏi: "Tình hình thế nào?"


Nữ tử nhà họ Tạ làm gì Ngọc Châu mà khiến người ta u ám thế này?


Ngọc Châu vẫn mặt lạnh, nói: "Là fan sủng thụ, đề nghị bệ hạ xử ngay lập tức."


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Ngọc Châu (đã hắc hóa): Xem ra chẳng cần giam giữ gì nữa, xử tử ngay đi!


---


Đột nhiên nảy ra một ý tưởng, là thế này:


Sau khi Nguyên Hi xuyên sách xong, Ngọc Châu trở về hiện đại viết đồng nhân, sau đó viết một bộ chính kịch nổi đình nổi đám, được dựng thành phim truyền hình.


Ngọc Châu chọn một diễn viên trông giống Nguyên Hi để đóng vai "papa", nhưng diễn viên này diễn dở tệ, bị cả mạng chê bai. Vậy mà ngày quay đầu tiên, "papa" xuyên vào diễn viên đó, không biết mình đang đóng phim, bệnh nghề nghiệp bộc phát, khí thế bá vương lấn át, làm cả đoàn phim hoảng hồn.


Đạo diễn: Mẹ kiếp, thằng nhóc này hôm nay sao tự dưng khai sáng vậy!


Cư dân mạng: Sao cậu ta diễn hoàng đế khí thế thế! Tui đổi cách nhìn về cậu ta rồi!


Còn Cao Tiểu Ngư thì thành ông chủ công ty của hắn.


Hoàng đế ngày xưa: Bảo bối, qua hầu hạ trẫm đi.


Tiểu Ngư bây giờ: Em lại đây cho tôi~


Hoàng đế (ngậm hoa hồng): "Cao tổng định bao nuôi trẫm à?"


Trùng Sinh: Trẫm Bá Chủ Giới Giải Trí


 


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 95: Là fan sủng thụ, đề nghị bệ hạ xử ngay lập tức!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...