Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 82: Lão phu tuy đáng mến, chỉ tiếc rằng hậu duệ quá yếu kém thôi.


Vị sư trẻ tuổi kia dường như lúc này mới nhận ra bên cạnh có người đến, quay đầu nhìn thấy là hoàng đế, vội vàng quỳ xuống, lòng còn đôi phần lo lắng. Hoàng đế vốn ghét cay ghét đắng những kẻ xuất gia như họ, nên hắn đâu có dại mà tự tìm đến xui xẻo. Bằng không lúc nãy, hắn đã trực tiếp tìm hoàng đế cáo trạng rồi, đâu cần chờ đến giờ mới tìm đến Tấn Vương.


Nguyên Hồng cũng tiến lên hành lễ: "Nhi thần bái kiến phụ hoàng."


Hắn chẳng buồn nói nhiều với vị sư kia, chỉ hướng về Nguyên Hồng mà bảo: "Hồng nhi, trước hết theo trẫm đến đây."


Chẳng bao lâu, toàn bộ tăng nhân trong chùa đều chạy đến Minh Nguyệt Đình, quỳ trước mặt hắn mà kể rõ ngọn ngành sự việc từ đầu đến cuối.


Chuyện này cũng chẳng phức tạp, hắn nghe vài câu là đã nắm rõ nguyên do hậu quả.


Sau khi Lý Tông Viện được thành lập, tất cả chùa chiền thiên hạ đều phải nộp toàn bộ tiền hương hỏa lên đó để kiểm kê trước rồi mới giao nộp. Một ngôi chùa rốt cuộc có bao nhiêu hương hỏa, thu được bao nhiêu bạc, bên trong có lắm điều khuất tất để làm. Chùa chiền thiên hạ hưng thịnh bao năm, ngôi chùa nào mà chẳng giàu đến chảy mỡ? Khi nộp tiền hương hỏa phải qua Lý Tông Viện, hẳn sẽ có kẻ to gan dám bớt xén một chút, dù hoàng đế có phái bao nhiêu người tra xét nghiêm ngặt cũng vẫn có chỗ sơ hở.


Hơn nữa, số tài sản chùa chiền mà Lý Tông Viện thu về đã là một khoản khổng lồ, hắn ban đầu chẳng ngờ lại nhiều đến thế, vượt xa dự liệu của hắn.


Nếu số tiền thu được quá ít, hắn mới nên sinh nghi, còn nay chùa chiền quá giàu, hắn lại không thấy thiếu, thậm chí không cách nào tưởng tượng được con số thực tế còn có thể nhiều hơn thế này. Vốn dĩ đã không dễ sinh nghi, phía dưới báo lên, hắn cũng chẳng tốn thêm nhân lực tra xét kỹ càng.


Vương Đạt chính là Thị lang của Lý Tông Viện, chức vị chỉ dưới Thượng thư Lý Tông Viện, mà Thượng thư Lý Tông Viện do Thượng thư Lại bộ Hàn Vân kiêm nhiệm, thực tế chẳng quản việc gì mấy. Hàn Vân chỉ chịu trách nhiệm xem qua báo cáo tài chính hàng tháng của Lý Tông Viện, thấy không vấn đề thì gật đầu, người thực sự gánh vác mọi việc vẫn là hai vị Thị lang.


Vương Đạt bèn lợi dụng chức quyền, lấy tiền hương hỏa mà Yên Hà tự nộp lên. Bọn họ cũng chỉ tố cáo là lấy của Yên Hà tự, bởi các chùa khác thế nào bọn họ không có cách nào biết. Thế nhưng Lý Tông Viện ở Ngọc Kinh quản lý các Lý Tông Viện địa phương, chùa chiền thiên hạ rốt cuộc đều do Lý Tông Viện Ngọc Kinh quản. Đã là tham ô, sao lại có chuyện chỉ vì oán riêng với Yên Hà tự mà chỉ chăm chăm bớt xén một nhà?


Số tiền Lý Tông Viện thu về hàng tháng đã đủ nhiều, nếu đó vẫn là sau khi bị quan lại bớt xén, thì số tiền thực tế phải nhiều đến đâu? Số tiền thiếu hụt ấy nếu vào được quốc khố, hẳn cũng đủ cứu tế thiên tai thêm vài lần.


"Vương Đạt này thật đáng ghê tởm! Xin phụ hoàng tra xét nghiêm ngặt." Nguyên Hồng nghĩ đến vì Vương Đạt tham lam một khoản tiền mà vài nghìn, vài vạn dân chúng không được cứu trợ, lòng liền đầy phẫn nộ, hận không thể lập tức về kinh bắt Vương Đạt ngay.


Nguyên Hi nghe xong lại chẳng đổi sắc mặt, không có vẻ giận dữ như người khác tưởng. Hắn rất bình tĩnh hỏi: "Chùa chiền chỉ chịu trách nhiệm nộp tiền hương hỏa hàng tháng lên Lý Tông Viện, sau đó số tiền đi đâu, các ngươi làm sao biết?"


Lý Tông Viện chỉ quản thu tiền, đâu cần phải báo cho những kẻ nộp tiền biết tiền đi đâu. Vương Đạt có lấy tiền này không, những vị sư kia làm sao biết? Việc của triều đình, họ nghe ngóng thế nào, tại sao phải nghe ngóng?


Thật là ngu ngốc hết chỗ nói. Hoàng đế nếu quả thực chán ghét bọn họ, chỉ cần khép cho một tội cố ý dò xét cơ mật triều đình, thì có chạy đằng trời cũng khó thoát.


Hơn nữa, dù họ thực sự từ đâu biết được, tố cáo Vương Đạt tham tiền thì có lợi gì cho họ? Tiền đã nộp lên, là vào túi triều đình hay vào túi riêng Vương Đạt, với họ mà nói thì chẳng có gì khác biệt.


Hắn vốn chẳng tin những kẻ xuất gia ngang ngược bao năm này. Huống chi vài tháng trước, bọn họ còn chiếm một ngôi chùa để cho vay nặng lãi thu gom của cải, cướp đoạt ruộng đất dân chúng. Lúc ấy, bọn họ có nghĩ đến mình chẳng sản xuất chẳng nộp thuế, mà lại cướp tài sản ruộng đất dân chúng, gây hại cho đất nước đến mức nào không? Không hề! Sao giờ đột nhiên lại chính nghĩa đến thế, ngay cả việc quan lại trên tham tiền lừa vua dối chúa cũng phải quản?


Bên trong hẳn có chỗ sai sót, hắn không thể không cẩn trọng. Việc lớn liên quan, hắn phải hỏi rõ trước, không thể vì vài vị sư nói đôi ba câu mà thực sự bắt mệnh quan triều đình vào ngục được.


Vị sư dẫn đầu tìm Nguyên Hồng cáo trạng kia đáp: "Số bạc chùa nộp hàng tháng đều ghi chép rõ ràng, nếu đối chiếu với sổ sách Lý Tông Viện không khớp, đương nhiên chứng minh lời tiểu tăng nói không giả. Bệ hạ tra một chút là biết ngay!"


Hắn mỉm cười: "Trẫm hỏi ngươi làm sao biết Vương Đạt tham bạc của Yên Hà tự, chứ không phải bảo ngươi dạy trẫm cách tra sổ sách."


Lời này vừa thốt ra, Nguyên Hồng mới bắt đầu ngẫm ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía Nguyên Hi. 



Cao Hoài Du âm thầm thở dài, ánh mắt nhìn Nguyên Hồng mang theo vài phần phức tạp.


Vương Đạt ở triều chẳng có mấy tiếng tăm, nhưng hắn là thúc phụ của Vương Nghiêm – thân tín của Nguyên Hi, năm xưa cũng là người của phe Thành Bình hầu. Khi Nguyên Hi bày mưu giết Nguyên Liệt, Vương Đạt cũng từng góp sức. Chỉ là so với Vương Nghiêm, hắn đứng phe không quá lộ liễu, nên nhiều người không nhận ra hắn là người của Nguyên Hi. Dù sao người một nhà, chính kiến khác nhau mà trung thành với người khác cũng là chuyện hết sức bình thường.


Trong mắt Nguyên Hi không dung nổi hạt cát. Muốn theo bên cạnh hắn thì chỉ có thể làm người ngay thẳng. Muốn tiền, cứ mở miệng, hắn sẽ cho, nhưng nếu dám giở trò sau lưng, hắn tuyệt đối không nương tay.


Điểm mấu chốt này, Vương Đạt không thể không biết. Dù không được trọng dụng như Vương Nghiêm, nhưng ít nhiều cũng có công phò tá rồng lên ngôi. Nguyên Hi giao Lý Tông Viện cho hắn, vốn chỉ nghĩ người đã có tuổi, làm chút chức nhàn thu tiền sẽ an ổn hơn. Yên Hà tự lần này, rõ ràng là chọn nhầm người rồi.


Hắn chỉ hai ba câu đã đoán ra được ý đồ đám người Yên Hà tự này, trong khi Nguyên Hồng vẫn còn mơ màng, nửa hiểu nửa không.


Vị sư bị hắn một câu chặn đến nghẹn họng, ngẩn ra một thoáng, đáp: "Tiểu tăng từng thấy... thấy nô bộc nhà Vương Đạt khiêng một cây san hô vào cửa, hôm ấy tiểu tăng được sư phụ sai xuống núi vào thành mua đồ, liền trông thấy. Cây san hô ấy là tháng trước một vị thí chủ buôn bán hiến tặng, giá trị liên thành, tiểu tăng tuyệt đối không nhìn lầm."


Hắn nhướng mày, ánh mắt xoay chuyển, nhìn sang một bên: "Vương Nghiêm, ngươi nghe thấy chưa?"


Vương Nghiêm bị thị vệ dẫn đến, vẫn nấp một bên nghe, lúc này mới hiện thân, tiến lên: "Bẩm bệ hạ, thần đã rõ."


"Tra kỹ đi, là ai ở sau lưng sai khiến kẻ khác vu khống thúc phụ ngươi, muốn lừa vua dối chúa." Lời hắn đã mang chút giận dữ, "Yêu trảm." (*)


Lời vừa dứt, đám hòa thượng dưới đất ai nấy sợ đến mềm nhũn chân, suýt ngã xuống.


Nguyên Hồng cũng tái mặt: "Phụ hoàng..."


Cậu có phần không hiểu, rõ ràng là vị sư kia tố cáo Vương Đạt tham ô, vì sao phụ hoàng chưa tra đã kết luận là vu khống, còn định yêu trảm? Hình phạt tàn khốc ấy phụ hoàng cứ thế mà định đoạt nhẹ nhàng như vậy sao?


Vương Nghiêm đáp: "Thần tuân chỉ."


Hắn lạnh lùng liếc đám tăng nhân một cái: "Trước hết giam lại hết, tra xét cho kỹ."


"Vâng!"


"Bệ hạ! Oan uổng quá! Lời tiểu tăng nói câu nào cũng là thật, bệ hạ có thể đến phủ Vương Đạt lục soát xem có cây san hô ấy không!" Sau phút sững sờ, vị sư cuối cùng cũng hoàn hồn, vội kêu oan cầu xin.


Hắn lạnh lùng: "Áp giải đi."


Thấy có kẻ vùng vẫy định thoát thân, lao về phía hoàng đế, thị vệ không dám chậm trễ, lập tức kéo người đi.


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du do dự, rồi khẽ nói, "Bệ hạ vừa đăng cơ đã bãi bỏ các hình phạt tàn khốc, đối với tử tội chỉ còn xử trảm và thắt cổ... Bệ hạ không nên tự mình phá luật."


Hắn nghe vậy quay đầu nhìn y, cơn giận cũng vơi đi nhiều: "Khanh nói đúng, là trẫm nhất thời giận dữ..."


Luật Đại Ngụy đã bãi bỏ các hình phạt tàn khốc. Người phạm tội đáng chết chỉ bị xử chém đầu hoặc thắt cổ. Nếu chưa qua tam ti thẩm tra mà đã tự ý dùng những hình phạt khác ngoài hai cách ấy, thì đều bị xem là dùng tư hình.


Dẫu là hoàng đế, một khi nổi giận muốn phá lệ, cố tình dùng hình phạt ngoài luật, cũng chẳng mấy ai dám ngăn cản. Vương Nghiêm theo hầu hắn từ trước, xưa nay chỉ biết nghe lệnh, hoàng đế đã nổi giận, bảo xử chết vài kẻ vu cáo quan lại bằng tư hình thì có gì ghê gớm. 



Trong đám người ấy, cũng chỉ còn mỗi Cao Hoài Du là nghĩ đến việc khuyên can.


Có những việc quan lại không dám làm, thì phải để hiền hậu làm.


"Giao hết cho Đại Lý Tự thẩm tra, xử theo luật." Hắn sửa lời, "Hồi cung."


Khi về thành đã hoàng hôn, Ngọc Kinh thành đã lác đác đèn đuốc, các điện trong cung cũng đã thắp đèn.


Nguyên Hồng theo đến Tử Cực Điện, vừa vào đã quỳ xuống, Nguyên Hi tưởng cậu muốn thỉnh an rồi về, không ngờ cậu mở miệng nói: "Phụ hoàng, nhi thần xin chịu tội."


Nguyên Hi khựng lại, nghe cậu nói tiếp: "Nhi thần nóng nảy hồ đồ, chỉ nghe một phía mà suýt tin lời tiểu nhân, nghi kỵ trọng thần trong triều. Nhi thần biết lỗi."


Cao Hoài Du lặng lẽ nhìn Nguyên Hi. Chỉ thấy Nguyên Hi mỉm cười ôn hòa: "Hồng nhi cũng ghét tham ô, lòng đầy chính nghĩa, không cần phải quá tự trách. Hàn Tẫn Trung, đưa chút cỏ mục túc đến chỗ Tấn Vương."


Hàn Tẫn Trung cúi đầu: "Lão nô lĩnh mệnh."


Tấn Vương nuôi vài con thỏ, ngày thường chỉ cho chúng ăn cỏ rễ linh tinh, cỏ mục túc ấy là để hoàng đế cho ngựa quý ăn, đâu đến lượt thỏ con. Ban cỏ mục túc, chính là đang thưởng cho cậu.


Trẻ con dễ dỗ, Nguyên Hồng vốn cụp đầu ủ rũ, thoáng cái đã vui vẻ trở lại, vội tạ ơn rồi lui ra.


Sau khi tắm rửa, Cao Hoài Du vào nội điện giúp hoàng đế cởi áo, rốt cuộc vẫn không nhịn nổi, khẽ nói: "Bệ hạ, thần nghĩ... bệ hạ quá nuông chiều Tấn Vương rồi."


Chuyện hôm nay khiến Cao Hoài Du nhớ đến xưa kia... Nguyên Hồng còn quá nhỏ, lúc đăng cơ cũng chỉ là thiếu niên, căn bản chẳng có mấy tâm cơ.


Kiếp trước, Nguyên Hi cũng tìm cớ chỉnh đốn chùa chiền thiên hạ, đám sư đạo chỉ trong một sớm mất đi tài sản đất đai, liền sinh ra oán hận nặng nề. Bọn họ không có cách gì chống lại hoàng đế, bèn đối đầu với quan lại bên dưới. Lý Tông Viện mới lập chẳng bao lâu, ban đầu gần như chỉ dựa vào uy thế hoàng đế, nhân lực lại thiếu, chế độ chưa hoàn chỉnh, hễ xảy ra đại án là toàn viện bị thanh trừng, phải rất lâu mới hoạt động lại được.


Không có Yên Hà tự, cũng sẽ có chùa khác tìm cớ gây sự. Xưa kia cũng có người tìm Nguyên Hồng cáo trạng, lúc ấy Nguyên Hồng lớn hơn giờ một chút, đã có người của mình, nhiều việc tự tay xử lý.


Nguyên Hồng nghe cáo trạng, trực tiếp sai người đi điều tra. Sau khi tra xong mới quỳ trước Nguyên Hi, bẩm báo đầu đuôi, xin hoàng đế làm chủ.


Về lý mà nói, Nguyên Hồng cũng chẳng làm gì sai, đã cáo trạng thì tự tra trước một lượt, đến lúc nói ra có lý có cứ, hoàng đế nghe cũng đỡ lo. Nhưng vấn đề là những gì cậu tra được đều là thứ người ta muốn cậu tra, cậu càng tra thì càng tin đó là quan lại triều đình tham ô, khiến Nguyên Hi vô cùng khó xử.


Cuối cùng, Nguyên Hi không những không xử quan lại, còn giết kẻ cáo trạng.


Khi ấy, độc phát trong người Nguyên Hi đã nặng, thân thể ngày một suy yếu. Người bệnh lâu không khỏi, tâm tính dễ nóng nảy. Huống hồ hắn còn bao việc lớn chưa làm xong, càng lo thọ mệnh không đủ để hoàn thành kế hoạch.


Lòng người càng gấp càng dễ sinh biến. Trước đó, Nguyên Hi đã lộ ra vài phần dáng dấp bạo quân trong những chuyện lớn nhỏ, giờ lại thêm chuyện này: kẻ bị tố thì không sao, kẻ tố cáo lại bị xử chết. Trong mắt Nguyên Hồng, e rằng hoàng thúc phụ đã đổi tính, thân thể suy yếu khiến đầu óc cũng dần ngu muội, nên mới thiên vị che chở, giết người diệt khẩu.


Nguyên Hồng miệng thì không nói gì, bề mặt quan hệ chú cháu vẫn hòa thuận, nhưng trong lòng cậu ắt hẳn đã sinh ra chút bất mãn.


"Ý khanh là... trẫm không nên thưởng hắn?" Nguyên Hi nhớ lại chuyện hai năm trước khi mình băng hà, có phần do dự, "Hồng nhi còn nhỏ, trước hết lập thân, đứng thẳng rồi hẵng nghĩ đến chuyện khác."


"Bệ hạ!" Cao Hoài Du cau mày, "Tấn vương nhân hậu là tốt, nhưng là trữ quân của một nước, tuyệt đối không thể quá bạc nhược yếu lòng."



Cậu gặp kẻ xấu quá ít, luôn vô thức tin người, thiếu cảnh giác. Người khác dụng tâm lừa gạt, cậu lại không có mưu mẹo, nghe qua chỉ cần thấy có lý liền tin tưởng, nhiều lúc còn vô tình cản trở Cao Hoài Du.


Sau này, có kẻ còn cố tình ly gián y và Nguyên Hồng.


Năm xưa Nguyên Hi băng hà, tông thất làm giả di chiếu. Y trở về Ngọc Kinh liền phát động chính biến, ép cung đoạt quyền, giết chóc đến mức máu chảy thành sông. Không ít hoàng thân và đại thần chết dưới tay y, Nguyên Hồng tất nhiên cũng sinh lòng sợ hãi.


Ngay cả Nguyên Hi cũng từng đề phòng y, mãi đến trước lúc lâm chung mới đốt bỏ chiếu thư ban chết cho y. Tình cảm của Nguyên Hồng với y vốn chưa sâu đến mức ấy, lại càng không thể hoàn toàn tin tưởng y.


Cao Hoài Du một lòng muốn phò tá Nguyên Hồng, mong Đại Ngụy thống nhất thiên hạ, nhưng Nguyên Hồng lại không biết điều đó. 


Nguyên Hồng chỉ nghĩ: Cao Hoài Du khăng khăng nâng đỡ mình kế vị, lẽ nào chỉ vì tưởng nhớ tiên đế, trung thành với Đại Ngụy ư? Biết đâu còn có mưu đồ khác?


Nguyên Hồng cũng sợ mình thực sự trở thành con rối. Trong sử sách, những hoàng đế bị quyền thần thao túng, mấy ai có kết cục tốt?


Tiểu hoàng đế cuối triều Lương nhường ngôi cho Nguyên Hi, rồi được hắn nuôi dưỡng chu đáo, ấy đã là kết cục tốt nhất rồi. Thế nhưng đối phương cũng bị giam lỏng trong viện, chẳng có tự do. Huống hồ đâu phải ai cũng như Nguyên Hi, sẵn lòng chừa cho người khác một con đường sống.


Trong tông thất, không ít người cũng giống Nguyên Hồng, đều kiêng sợ Cao Hoài Du. Đương nhiên sẽ có kẻ xúi Nguyên Hồng tìm cơ hội giết y.


Nguyên Hồng dựa vào Cao Hoài Du, nhưng cũng không dám hoàn toàn tin tưởng y. Người họ Nguyên chỉ cần cùng chung dòng máu đã khiến cậu yên tâm hơn, còn người họ Cao thì phải mất rất lâu mới chứng minh được mình đáng tín nhiệm trong mắt cậu.


Suốt tám năm ấy, người họ Nguyên muốn trừ khử y, người họ Cao lại khuyên y giết sạch họ Nguyên để phục quốc. 


Mà y vốn không có tâm tư tranh quyền đoạt lợi, chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cả đời của Nguyên Hi.


Nhưng chỉ mình y muốn... thì có ích gì?


Thiên hạ chiến loạn trăm năm, hôm nay lòi ra một nước Lương, mai sinh ra một nước Yên, mốt nước Lương bị quyền thần soán vị biến thành nước Ngụy, đó mới là chuyện thường. Mọi người vốn đã quen với chia cắt chiến loạn, quen với việc hoàng đế cách vài ngày lại đổi họ, chẳng ai còn tâm tư làm đại sự thống nhất, chỉ lo vinh hoa phú quý cho quãng đời ngắn ngủi của mình.


Đại Ngụy mất Nguyên Hi, chẳng ai còn để tâm đến chí lớn thiên hạ, tất cả đều mải mê tranh quyền đoạt lợi.


Rốt cuộc cũng chỉ quay về vũng bùn hỗn loạn ấy mà thôi. 


Với thân phận một người họ Cao ngoại tộc, y chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.


Nguyên Hồng tin y, kính y, nhưng cũng sợ y, chút sợ ấy khiến Nguyên Hồng ở nhiều việc sẽ nghi ngờ quyết đoán của y. Mà một khi đã do dự, liền dễ chiều theo bản tính mềm mỏng của mình, tìm cách dung hòa, không dám làm đến cùng.


Nguyên Hi từ đầu đến cuối chỉ nghĩ đến việc tự mình dẹp yên thiên hạ, trải sẵn con đường cho Nguyên Hồng.


Hắn luôn cho rằng mình làm xong mọi việc, người sau chỉ cần giữ thành là đủ, vì thế hắn nuôi Nguyên Hồng trở thành một đứa trẻ lương thiện thuần khiết. Sách đọc nhiều, thông minh chính trực, mọi mặt đều xuất sắc, nhưng lại quá hiền lành. Làm phụ tá cho minh quân thì có thể lưu danh sử sách, song làm hoàng đế thì lại thiếu khí phách của đế vương.


Giá như khi Nguyên Hi còn sống, Nguyên Hồng được rèn giũa thêm vài năm, tự mình trải qua nhiều chuyện, hiểu biết nhiều hơn, thì đã có thể tự gánh vác triều cục, học được sự quyết đoán và sát phạt.


Nhưng cậu đăng cơ quá gấp rút, triều đình trên dưới rối như tơ vò. Mớ bòng bong ấy không thể giao hết cho cậu xử lý được, muốn rèn luyện cũng không có cơ hội, chỉ đành để Cao Hoài Du cùng các đại thần khác chống đỡ.



Có kinh nghiệm từ kiếp trước, Cao Hoài Du cho rằng chuyện hôm nay đáng lẽ nên để Nguyên Hồng tự suy ngẫm, chứ không phải chỉ lo giữ cho cậu một tấm lòng nhân hậu. Nguyên Hi ban thưởng như thế, trong lòng Nguyên Hồng nay đã chẳng còn chút áy náy nào, thì lấy gì mà phản tỉnh?


Nguyên Hi hiểu ý Cao Hoài Du, chỉ là không cho rằng một chuyện nhỏ hôm nay sẽ ảnh hưởng lớn, bèn nói: "Trẫm sau này sẽ lưu ý."


"Bệ hạ nói nghe nhẹ nhàng quá," Cao Hoài Du không chịu bỏ qua, "nhưng sau này bệ hạ lại thấy điện hạ còn nhỏ, nặng lời cũng không nỡ, rồi mọi việc lại cho qua. Bệ hạ mười lăm tuổi đã ra trận giết địch, một mình gánh vác đại cục. Vài năm nữa, Tấn vương điện hạ cũng nên như thế. Khí độ của đế vương, há có thể nuôi trong lồng kính mà thành?"


"Trẫm biết rồi..." Nguyên Hi thở dài, "Trẫm...  thật sự không biết phải làm một người cha tốt thế nào."


Cao Hoài Du khẽ vuốt cằm hắn, trầm giọng: "Bậc lão phu tuy đáng mến, chỉ tiếc rằng hậu duệ quá yếu kém thôi." (*)


Hắn cười: "Trẫm còn chưa phải ông lão... cũng sẽ không để Hồng nhi thành Vũ Văn Uân."


"Điện hạ đương nhiên không phải Vũ Văn Uân." Cao Hoài Du từ phía sau ôm lấy eo hắn, cằm khẽ tựa vai hắn, "Eo bệ hạ dường như gầy hơn chút rồi nhỉ."


Y đột nhiên đổi đề tài, tay còn v**t v* eo hắn, khiến hắn dở khóc dở cười.


Eo Nguyên Hi vốn rất nhạy cảm, điều này là trước kia hắn tự miệng nói với y. 


Dù sao hắn cũng phải tay cầm tay dạy "công" của hắn cách ân ái chứ. Thế là hôm ấy, hắn đã kéo tay Cao Hoài Du s* s**ng khắp người mình.


Từ đó về sau, Cao Hoài Du cứ nhắm đúng chỗ hắn sợ mà ra tay, thật sự đáng ghét.


"Vậy khanh thích trẫm gầy chút, hay tròn trịa chút?" Nguyên Hi cười hỏi.


Cao Hoài Du dụi dụi vào cổ hắn: "Bệ hạ ăn nhiều chút, ôm mới thoải mái."


Thân thể Nguyên Hi săn chắc gọn gàng, ngày thường bị áo bào rộng che khuất nên không lộ rõ, cởi áo ra lại trông vô cùng mê người.


Dù sao cũng là nam bồ tát do Ngọc Châu tự tay giám định. Theo gu thẩm mỹ của đời sau, thân cơ bắp ấy của hắn rất đẹp. Bắp tay, eo thon, đường cơ bụng rõ ràng, Cao Hoài Du đều thích.


Nguyên Hi lại giống Cao Hoài Du ở chỗ cũng khá tự yêu bản thân, ngày thường chăm sóc kỹ lưỡng, da thịt mềm mại mà có độ đàn hồi. Cao Hoài Du càng sờ càng mạnh tay, ngón tay chọc thẳng vào bụng hắn, trêu đến mức Nguyên Hi gần như không chịu nổi.


"Được, trẫm sẽ ăn nhiều hơn." Nguyên Hi xoay người ôm lấy y, hạ giọng nói, "để khiến khanh được thoải mái."


Ngay lúc này, để khanh được thoải mái.


. . . 


 


Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu Ngư: Ta là người mẹ nghiêm khắc, để xem ngươi còn dám chiều nó không?


Bệ hạ: Trẫm... thật sự không có kinh nghiệm làm cha. (ngượng ngùng xoắn tay)


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 82: Lão phu tuy đáng mến, chỉ tiếc rằng hậu duệ quá yếu kém thôi.
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...