Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 83: Cuồng ma thích giục chương - Nguyên Ứng Hy


Sáng hôm sau không thiết triều, hắn cùng người thương triền miên một phen, mãi đến khuya mới thôi. Khi hắn tỉnh giấc, Cao Hoài Du vẫn còn say ngủ, hắn bèn ôm người ấy ngủ thêm một lát nữa, rồi mới gọi hạ nhân đến bày bữa.


Cao Hoài Du ở bên hắn đến tận trưa, cùng Nguyên Hi xem bài vở của Nguyên Hồng và mấy vị hoàng đệ còn nhỏ của hắn, xong xuôi mới xuất cung hồi phủ. Nếu là ngày thường thì chẳng sao, y có thể ở lại cung liên tiếp mấy ngày để quấn quýt bên hắn, chờ đến khi phải làm việc thì mới về phủ vào tối hôm trước đó. Nhưng nay đã sắp giữa tháng Hai, ngày mười sáu chính là sinh thần của y, y phải về phủ lo liệu vài việc.


Giờ y là sủng thần của hắn, không thể suốt ngày đóng cửa từ chối khách khứa, các mối giao tình qua lại vẫn phải lo liệu. Sinh thần còn mấy ngày nữa mới đến, phủ đã nhận được một đống thiệp chúc và quà tặng. Đến lúc ấy, y cũng phải mở tiệc sinh thần chiêu đãi quần thần. Vì vậy nên hai ngày nay y bận rộn vô cùng.


Cao Hoài Du vừa đi, Nguyên Hi liền thu lại dáng vẻ hôn quân mê sắc, trở về Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương. Mãi đến chiều tối, không có người bầu bạn, hắn chỉ ăn uống qua loa.


Ngọc Châu bưng lên một bát thuốc, hầu hạ hắn uống.


"Bệ hạ, Lâm lão tiền bối bảo thuốc này dùng chừng ba tháng là có thể thấy hiệu quả, nếu có tác dụng thì sẽ tăng liều." Ngọc Châu thu bát, truyền lại lời Lâm lão tiên sinh cho hoàng đế nghe.


Lâm Dật được đón về Ngọc Kinh, vẫn một lòng ở trong cung cùng sư đệ nghiên cứu độc vu thuật Ô Hoàn. Giờ mới có chút thành quả, Lâm Dật bèn kê đơn từ từ điều dưỡng cho hắn.


Vu độc kia vốn là độc dược giết người trong vô hình, cốt để làm suy kiệt thân thể, khiến người ngoài lầm tưởng là chết vì bệnh tự nhiên. Độc tính theo ngày tháng dài lâu mà từ từ xâm nhập cơ thể, tuyệt đối không thể chỉ một thang thuốc là thanh trừ được độc tố. Quá trình giải độc đương nhiên phải mất một khoảng thời gian rất dài.


Thuốc này ít nhất cũng phải uống vài tháng mới biết có hiệu quả hay không, nên cái giá thử sai rất lớn. Lỡ như không ổn, điều chỉnh phương thuốc xong lại phải quan sát thêm vài tháng. Nếu thử đi thử lại mấy lần đều không ổn, kéo dài đến lúc độc trong người Nguyên Hi bộc phát, thì khi ấy thuốc dù có phù hợp cũng đã vô dụng.


Nhưng nay chẳng còn cách nào khác, chỉ đành gửi gắm hy vọng vào y thuật của Lâm lão tiên sinh và sư đệ, mong một hai lần là dùng đúng thuốc.


Chỉ có Cao Hoài Du mới biết, nếu đơn thuốc của Lâm lão tiên sinh không kịp cứu Nguyên Hi, y vẫn còn có cách khác. Con rắn mang từ Ô Hoàn về, y vẫn nuôi dưỡng cẩn thận, chính là để phòng vạn nhất.


"Ừ, làm phiền Lâm lão tiên sinh rồi." Hắn gật đầu, "Lát nữa cho người đưa ít đồ đến Thái Y Viện, trọng thưởng hai vị lão tiên sinh, các thái y khác cũng đều có phần."


"Vâng." Ngọc Châu đáp.


Nguyên Hi nhìn nàng một cái, bảo: "Ngươi cũng tự chọn vài món mình thích đi."


Nàng ngạc nhiên: "Thần á?"


"Những ngày này, chẳng phải ngươi hay đến Thái Y Viện học y với lão tiên sinh sao?" Hắn cười, "Lâm lão tiên sinh mấy hôm trước còn khen ngươi làm việc nghiêm túc, trẫm thưởng cho ngươi đấy."


Nàng lập tức cười toe toét: "Tạ ơn bệ hạ! Bệ hạ là tuyệt nhất!"


Ở thời cổ đại mà được tổ sư gia khen ngợi, lại còn được chính hoàng đế ban thưởng, bảo sao không lâng lâng cho được.


Hắn nhìn phản ứng của nàng mà khẽ cười, rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn: "Viết xong chưa?"


Sắc mặt Ngọc Châu lập tức thay đổi.



Từ lần vô tình phát hiện Ngọc Châu viết truyện đồng nhân giới giải trí, Nguyên Hi liền vui vẻ theo dõi dài kỳ, trở thành độc giả duy nhất của nàng.


Nguyên Hi đọc thấy thích thì vung tay thưởng lớn, còn nếu Ngọc Châu lâu không viết thì hắn cực kỳ hung hăng mà giục chương.


Thế là dưới sự uy h**p lẫn dụ dỗ của hoàng đế, Ngọc Châu đã chậm rãi viết được hơn mười vạn chữ.


Chương đầu mở màn bằng cảnh Nguyên Hi vả mặt một tên diễn viên mới nổi tính tình hống hách, ra tay giải vây cho nam sinh đại học thuần khiết bị ức h**p, sau đó thẳng tay sa thải tên diễn viên ấy, rồi quay đầu để mắt đến nam sinh thuần khiết Cao Hoài Du, quyết định nâng đỡ y.


Ngoại hình đẹp, khí chất tốt như vậy, chỉ đi làm việc vặt chẳng phải quá uổng phí sao? Thiếu gia Hi lập tức "dụ" nam sinh thuần khiết ký hợp đồng vào công ty mình.


Ban đầu Cao Hoài Du còn do dự có nên vào nghề không, nhưng hắn cho quá nhiều, đúng lúc Cao Hoài Du đang thiếu tiền, sau một lúc suy nghĩ rồi quyết định ký hợp đồng. Nào ngờ tên diễn viên mới nổi bị sa thải trước đó lại là con ông cháu cha, trong ban lãnh đạo công ty có người thân của hắn.


Thiếu gia Hi vừa bị ông bố thiên vị đuổi đến công ty giải trí này để tiếp quản. Lúc này, thiếu gia Hi còn chưa nắm bắt được những mối quan hệ rối rắm bên trong công ty, nhất thời sơ suất, không nhận ra rằng dưới sự thao túng của ban quản lý, người đại diện cố tình lạnh nhạt Cao Hoài Du. Cao Hoài Du vào công ty đã nửa năm, vậy mà chẳng có lấy một dự án nào.


Thực ra mới nửa năm, người mới chưa có cơ hội cũng là chuyện bình thường. Vì thế, dù Nguyên Hi có ý nâng đỡ, thường xuyên để mắt đến Cao Hoài Du, cũng không nhận ra rằng y không phải là "chưa tới thời", mà là bị người ta cố ý chèn ép.


Cao Hoài Du vốn là sao nhí. Năm xưa, y từng diễn vai Thanh Hà Vương lúc bé trong bộ phim đang hot "Thanh Hà Vương truyện", đến nay bộ phim ấy vẫn là tư liệu dùng để edit video cực kỳ nổi tiếng.


Lớn lên cũng ít ai nhận ra y, chủ yếu vì y mất tích quá lâu. Sau khi cha mất, gia sản bị người chú âm mưu cướp đoạt, mẹ con y bị đuổi ra khỏi nhà, tiểu thiếu gia nhà họ Cao thoắt cái rơi vào cảnh sa sút. Người chú kia còn cố ý phong sát, khiến vị sao nhí năm nào không nhận được bất kỳ vai diễn nào. Vì thiếu tiền chữa bệnh cho mẹ, không lâu sau mẹ y cũng qua đời.


Sau đó, Cao Hoài Du phải nhờ bạn cũ của cha là Hoắc Phi chu cấp, yên ổn học hết trung học, thi vào Đại học Sư phạm 985, không tiếp tục con đường diễn xuất nữa.


Với độ bùng nổ của "Thanh Hà vương truyện" năm xưa, chỉ cần nhắc Cao Hoài Du chính là người đóng vai Thanh Hà vương khi bé, bảo đảm cả mạng xã hội sẽ dâng lên cảm giác "tuổi thơ ùa về", thu hút vô số sự chú ý. Những năm nay cũng có không ít người muốn tìm Cao Hoài Du hợp tác, tiếc là sợ nhà họ Cao trả thù. Giờ Cao Hoài Du ký hợp đồng với công ty giải trí nhà họ Nguyên, lập tức có nhiều đạo diễn ngỏ lời mời, nhưng đều bị tầng quản lý trong công ty ngáng chân, không cho y nhận việc.


Mà Cao Hoài Du thì đang rất cần tiền. Thực ra không phải vì bản thân, mà là công ty của Hoắc Phi gặp trục trặc tài chính. Hoắc Phi có ơn nuôi dưỡng, nên dù thế nào y cũng muốn nhanh chóng kiếm tiền giúp ông vượt qua khó khăn.


Đúng lúc công ty của Nguyên Hi chuẩn bị cho ra mắt một nhóm thần tượng và đang tuyển chọn thành viên, Cao Hoài Du liền tham gia vòng tuyển chọn. Ca hát nhảy múa thì Cao Hoài Du chưa từng luyện qua, y bèn biểu diễn một đoạn múa kiếm. Năm xưa để quay "Thanh Hà vương truyện", y từng chuyên tâm học võ, sau đó vẫn duy trì luyện tập đến bây giờ.


Nguyên Hi có mặt với tư cách giám khảo, lập tức vỗ bàn quyết định cho Cao Hoài Du vào thẳng vòng trong. Sau một tháng huấn luyện đặc biệt, nhóm sắp ra mắt này sẽ được đưa lên chương trình tuyển chọn. Khi đó, người có độ nổi tiếng cao sẽ debut qua show, người không được chọn thì ra mắt trực tiếp trong công ty.


Có Nguyên Hi chống lưng bảo hộ, sự phong tỏa của nhà họ Cao đối với Cao Hoài Du cuối cùng cũng bị phá vỡ. Sau khi lên chương trình, dung mạo nổi bật của y rất nhanh đã thu hút sự chú ý, thân phận từng đóng vai Tiểu Thanh Hà Vương năm xưa cũng bị đào ra. Chỉ sau một đêm, các video cắt ghép về Thanh Hà Vương khi bé lại một lần nữa bùng nổ khắp các nền tảng mạng xã hội lớn. Chương trình cũng nhờ đó mà chưa phát sóng đã nổi đình đám. Khi lên sóng, hình tượng thiếu niên hiệp khách cổ phong của Cao Hoài Du lại càng hút về một lượng lớn fan hâm mộ.


Thế nhưng y còn có một đối thủ: tiểu thiếu gia của tập đoàn Cao thị, Cao Hành. Những năm qua, Cao Hành được người anh kế thừa toàn bộ Cao thị che chở, danh tiếng đã hot đến tím tái, vậy mà cũng chạy tới tham gia cuộc thi tuyển chọn lần này.


Cốt truyện hiện tại đã phát triển đến đoạn nhà họ Cao nhận ra độ nổi tiếng của Cao Hoài Du, uy h**p đến địa vị của Cao Hành, liền điên cuồng sai người trong giới và các tài khoản marketing bôi nhọ y. Thiếu gia Hi giận dữ vì người đẹp, chỉ với một cú điện thoại đã liên hệ hơn chục công ty, rải bài khắp nơi, phơi bày nguyên do vì sao một thế hệ sao nhí như Cao Hoài Du lại sa sút, cũng như năm xưa gia đình Cao Hành đã cướp đoạt gia sản vốn thuộc về Cao Hoài Du ra sao.


Hiện tại, đã tới đoạn Cao Hoài Du và Cao Hành đang đối đầu theo tổ đội. Ngoài chương trình, nhà họ Cao và nhà họ Nguyên thì đang đánh nhau đến long trời lở đất.


Rồi... Ngọc Châu bị kẹt văn.


Kẹt rất lâu rồi! Hôm nay lại còn bị thúc chương, Ngọc Châu đã sắp phát điên: "Viết không ra! Không biết tiếp theo phải viết thế nào nữa!"



"Thần thật sự nặn không ra chữ nào hết!" Nàng đau khổ bảo, "Hay thần viết ngoại truyện cho bệ hạ? Để bệ hạ sớm cùng Thanh Hà Vương tu thành chính quả, tiến thẳng đến đoạn H luôn?"


Nàng cảm thấy đề nghị này hay lắm, viết cảnh 'lái xe' thì chẳng cần nghĩ cốt truyện, chỉ cần một đêm là nàng xong nhiệm vụ ngay.


Nguyên Hi hơi khó hiểu: "Đoạn H?"


Lại là từ mới gì đây? Hắn đã được Ngọc Châu phổ cập không ít từ hiện đại rồi, nhưng cái này thì chưa nghe qua bao giờ.


Ngọc Châu giải thích: "Chính là ngài với Thanh Hà Vương hôn hôn ôm ôm, rồi thì..."


Nàng giơ tay lên, vỗ "bốp, bốp, bốp" ba cái, nhịp điệu rõ ràng.


Có những việc vượt thời đại, vượt văn hóa, Nguyên Hi cũng hiểu ngay.


Hắn ngẩn ra một lát, bảo: "Cũng được."


Thế là ngày hôm sau, Nguyên Hi nhận được một 'chiếc xe sang' mười ngàn chữ.


Tổng tài bá đạo thiếu gia Nguyên Hi đè chàng sinh viên đại học thuần tình Cao Hoài Du trên ghế sau Maybach có thể dựng vách ngăn cách ly tài xế, trong văn phòng, trên ban công nhà mình... làm đủ loại trò. Hình thức đa dạng, phong phú vô cùng, có mấy cái thậm chí vượt xa giới hạn loài người, hoàn toàn là viết bừa.


Đến cả tư thế cũng chẳng giống tình huống thực tế chút nào.


Thì ra trong lòng Ngọc Châu, trẫm mới là công sao? Hắn sờ cằm, tâm trạng có hơi phức tạp.


Nghĩ kỹ, những truyện nàng kể trước đây, hắn đều là công... Sao ai cũng chắc chắn hắn là công vậy? 


Hừ... Cảm giác mình làm thụ, hình như hơi khiến mọi người thất vọng?


Đọc thêm mấy đoạn nữa, Nguyên Hi không khỏi cảm thán, cái đầu nhỏ của Ngọc Châu sao lại chứa được nhiều lời d*m đ*ng đến thế.


Hắn lại không nhịn được nghĩ, cảm giác cũng khá k*ch th*ch, chi bằng sau này thử cùng Hoài Du xem sao.


Nguyên Hi hài lòng, tinh thần dạt dào quay lại phê tấu chương, đồng thời thúc giục Ngọc Châu viết thêm.


Rồi Ngọc Châu bảo nàng hao tổn sức lực quá, tạm thời cứng không nổi nữa rồi! Hoàng đế này suốt ngày cứ bóc lột nhân viên!


...


Một ngày sau, vụ án Yên Hà tự nhanh chóng được điều tra xong và tuyên án, bước vào giai đoạn phúc tra. Nhưng lần phúc tra này về cơ bản không có khả năng lật lại. Hoàng đế lại một lần nữa ra tay rất nặng với giới tăng nhân, khiến không ít kẻ đang rục rịch gây chuyện đều sợ đến vỡ mật.


Hôm ấy, Vương Đạt dâng thẻ vào cung tạ ơn, nước mắt giàn giụa nắm tay hoàng đế nói một tràng dài, liên tục cảm tạ sự tín nhiệm của bệ hạ.



Mấy ngày gần đây trời ngày càng nóng, thỉnh thoảng lại đổ một trận mưa lớn rồi trở lạnh. Có lẽ vì lúc nóng lúc lạnh như vậy, Cao Hoài Du bị nhiễm phong hàn. Sợ lây bệnh cho hoàng đế, y liên tục năm ngày không vào cung. Thần tử ngày ngày ra vào cung còn được, chứ hoàng đế mà suốt ngày chạy tới phủ thần tử thì không ra thể thống gì, vì vậy Nguyên Hi đành nhẫn nhịn không xuất cung.


Việc không vào cung liên tiếp như thế quá bất thường, Nguyên Hi cả ngày suy nghĩ lung tung, sai người triệu Thanh Hà Vương vào cung, kết quả Cao Hoài Du cứ khăng khăng cáo bệnh không đi.


Hắn hoảng.


Cao Hoài Du sợ lây bệnh cho hắn, nhưng hắn chẳng để tâm, nên hoàn toàn không nghĩ ra ý của y là gì. Cao Hoài Du xưa nay đối hắn trăm thuận trăm theo, vào cung chẳng phải việc gì lớn, phủ Thanh Hà Vương lại còn gần hoàng cung như vậy, ngày thường chưa đến hai khắc là đã tới Tử Cực Cung rồi.


Mà nay hắn đã sai người gọi Cao Hoài Du vào cung, Cao Hoài Du vẫn không đến, thế chẳng phải chỉ có một khả năng hay sao? Chắc chắn Cao Hoài Du bệnh nặng quá, nên mới từ chối cả người hắn phái đi mời!


Ái nhân bệnh đến mức không vào cung nổi, Nguyên Hi sao có thể không lo lắng? Thế là hắn trực tiếp xuất cung, chạy đến phủ thăm y. Kết quả lại phát hiện đối phương trông khỏe mạnh, làm gì đến mức xuống giường không nổi, lại còn đang ở sân luyện thương pháp.


Cao Hoài Du phát hiện có người đến gần, trực giác bảo là hoàng đế đến, vội thu trường thương, quay lại bảo: "Bệ hạ... Bệ hạ sao lại đến?"


Nguyên Hi đã năm ngày không gặp người, trong lòng vô cùng bất mãn, nói: "Sao, trẫm không thể tới à? Khanh tránh mặt trẫm mấy ngày rồi?"


"Thần..." Cao Hoài Du rõ ràng cảm nhận cơn giận của hắn, biết hắn hiểu lầm cái gì, vội giải thích, "Thần nhiễm phong hàn, nên mới không vào cung."


Nguyên Hi càng không hiểu: "Nhiễm phong hàn thì sao không vào cung được?"


"Lỡ mà thần lây bệnh cho bệ hạ thì sao..." Cao Hoài Du nhíu mày, "Thần muốn khỏi bệnh hẳn rồi mới đi."


Nguyên Hi vốn đang khí thế hùng hổ như muốn hỏi tội, nghe vậy lập tức xìu xuống, nuốt nước bọt, có phần căng thẳng nói: "Trẫm... Trẫm còn tưởng khanh bệnh nặng."


Cao Hoài Du hiếm khi đáp trả, bực bội bảo: "Thần còn tưởng mình đã phạm phải đại tội gì, chọc bệ hạ tức giận đến vậy cơ."


"Trẫm nhớ khanh." Nguyên Hi trực tiếp ôm lấy y, giọng mềm mại hẳn đi, bắt đầu làm nũng, "Trẫm đâu sợ lây bệnh gì, khanh không xuất hiện trước mặt trẫm, trẫm lo thôi."


Hắn nói mà tay chân lại không an phận, sờ loạn một hồi không biết chạm nhầm chỗ nhột nào, khiến Cao Hoài Du bật cười: "Thì ra bệ hạ dính người thế."


"Dính khanh." Nguyên Hi thấp giọng nói, lời thốt ra lại có phần đáng thương, "Đâu có hoàng thượng nào bị hoàng hậu mình bỏ rơi mấy ngày, mời người đến còn bị từ chối đâu."


Cao Hoài Du khẽ cười: "Thần đâu có bỏ rơi bệ hạ."


Nguyên Hi nghiêm trang nói: "Đế hậu bất hòa là đại sự đấy."


Thôi được rồi, hoàng đế cố ý, y có giải thích thêm cũng vô ích.


"Xin bệ hạ cho thần đi tắm gội thay y phục, rồi sẽ ra tiếp kiến bệ hạ." Cao Hoài Du đẩy người ra ngoài một chút. Vừa luyện thương xong lại bị ôm, quả thật hơi nóng.


"Được." Hắn cười tủm tỉm hôn người một cái, mới buông tha, tự mình vào trong phòng uống trà chờ đợi.



Cao Hoài Du vốn còn nghĩ mình chưa khỏi bệnh, nên từ chối, nhưng Nguyên Hi quấn quá chặt, y cũng không chịu nổi, cuối cùng nửa đẩy nửa thuận, phối hợp với hắn thử vài tư thế trong 'chiếc xe sang' mà Ngọc Châu từng viết.


Hai người đang lười biếng nằm trên giường, hôn môi nhau, thì ngoài kia chợt vang tiếng bước chân.


Nguyên Hi rất vô liêm sỉ mà cười, trêu người trong lòng: "Có người đến kìa, sợ không?"


Cao Hoài Du lắc đầu. Y chẳng để tâm lắm, hạ nhân nếu đến, luôn sẽ ở cửa bẩm báo trước, đến lúc ấy y bảo họ chờ là được. 


Ai ngờ tiếng bước chân kia càng lúc càng gần, hình như còn trực tiếp đẩy cửa đi vào...


Cao Hoài Du giật mình tỉnh táo, đôi mắt lim dim lập tức mở to, cảnh giác nghe người kia đang đi hướng nào.


"Hoài Du!" Người ấy gọi.


Cao Hoài Du tức đến muốn cào người. Giọng này là Cao Chương!


Cao Chương là đường huynh của Cao Hoài Du, hai người quan hệ thân thiết. Hắn đến phủ chơi hầu như không cần thông báo, ngày thường tùy tiện đã quen, chạy thẳng tới viện nơi Cao Hoài Du ở cũng chẳng ai ngăn.


Chuyện này cũng không trách hắn được. Giữa ban ngày ban mặt, theo thói quen của Cao Hoài Du thì y sẽ không ngủ nướng trong phòng, càng không thể gặp phải cảnh huống khó xử gì, nên Cao Chương tất nhiên không kiêng dè mà xông vào gọi người. Ai ngờ đâu đúng lúc này Cao Hoài Du vừa mới cùng hoàng đế làm "xong chuyện".


Cao Hoài Du vội vàng đứng dậy, mặc đồ gọn ghẽ trong mấy động tác rồi bước ra ngoài.


Cao Chương vui vẻ vỗ vai y: "Xem ra tinh thần cũng không tệ nhỉ, bệnh không nặng lắm. Vài hôm nữa là sinh thần của ngươi rồi, phải mau khỏe lại nhé."


Cao Hoài Du bảo: "Ừ, đã khá hơn nhiều."


"À phải rồi, hoàng đế có đến không? Người ta ra sức lôi kéo nhà họ Cao như vậy, hẳn sẽ đích thân tới chúc mừng ngươi chứ?" Không hiểu sao Cao Chương lại đột ngột nhắc tới hoàng đế.


Cao Hoài Du vội liếc mắt ra hiệu cho hắn, khẽ lắc đầu.


Cao Chương nhất thời không hiểu ám hiệu của y, ngơ ngác: "Hả?"


Cao Hoài Du hạ giọng: "Trong kia có cuộn một con rồng."


Y nói rất khẽ, nhưng khoảng cách quá gần. Nguyên Hi là người tập võ, tai thính hơn người thường, liền nghe thấy, không nhịn được bật cười khẽ.


Cuộn một con rồng... Hoài Du nói chuyện sao mà đáng yêu thế.


Cao Chương bị tiếng cười khẽ của hắn làm giật mình, mau chóng phản ứng lại. Nhưng hoàng đế ở sau bình phong không chịu lộ diện, hắn hành lễ thì không phải, mà không hành lễ cũng không xong, nhất thời lúng túng đứng đó.


Lúc này Nguyên Hi mới thong thả bước ra từ sau tấm bình phong, ung dung khoác lên nốt lớp ngoại bào cuối cùng. Trên trán hắn vẫn còn lấm tấm mồ hôi mịn, hoàn toàn không che giấu việc vừa rồi đã làm chuyện gì đó khiến người ta toát mồ hôi như thế.


. . . 


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 83: Cuồng ma thích giục chương - Nguyên Ứng Hy
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...