Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 80: Tiểu Ngư: Xin lỗi, viết thơ tình diễm lệ quen rồi
Cao Hoài Du ngẩn người hồi lâu mới định thần, vội giơ tay lau nước mắt. Nào ngờ Nguyên Hi nói muốn l**m sạch nước mắt cho y, quả nhiên liền nắm cổ tay y, ghé sát nhẹ nhàng l**m từng vệt lệ trên má.
Cao Hoài Du bị l**m đến ngây người.
Hắn hôn đi dấu lệ, giọng dịu dàng hỏi: "Còn khóc nữa không?"
Đây là đang an ủi hay dọa dẫm đây? Cao Hoài Du nghe xong vội chớp mắt lia lịa, người khẽ lùi về sau.
Nguyên Hi cười khẽ: "Không phục à?"
Cao Hoài Du nào dám hé môi.
Nguyên Hi lại cười: "Trẫm biết lòng khanh đang nghĩ gì... Có muốn trẫm dạy cho khanh không?"
Hắn đột nhiên đổi cách xưng hô, rõ ràng đang trêu chọc cái thói quen kỳ quặc của Cao Hoài Du: thích ở trên giường nghiêm trang xưng "bệ hạ" với "thần".
Cao Hoài Du vốn đã xấu hổ muốn chết, giờ lại bị trêu thêm một câu nữa, mặt nóng bừng. Y nghi hoặc nhìn hắn, ánh mắt như đang hỏi ý hắn là sao.
Nguyên Hi cắn nhẹ vành tai y, giọng trầm thấp: "Khanh phải nói 'Kính lĩnh thánh huấn' trước đã."
Chẳng phải thích chơi trò quân thần khi đang tình nồng sao? Hoàng đế bệ hạ đành chiều y vậy.
"Thần... kính lĩnh thánh huấn." Cao Hoài Du mặt đỏ như sắp chín, vòng tay ôm cổ Nguyên Hi, rất biết điều mà cắn nhẹ tai hắn: "Cầu bệ hạ dạy cho thần..."
Nguyên Hi lúc này mới hài lòng, nghiêm túc nói: "Khanh nên làm thế này..."
Hắn nắm tay Cao Hoài Du, đặt lên ngực mình. Bên dưới lớp áo, trái tim đối phương đang đập mạnh mẽ.
"Trẫm... ừm... khanh hiểu chưa?"
Cao Hoài Du chỉ muốn chui tọt vào chăn, cuộn mình lại như con tôm.
Hoàng thượng thật sự quá trơ trẽn! Y làm sao đấu lại hắn được!
"Thần Cao Lãng cả gan..."
"Nói đi."
"Thần hoảng sợ khi được tắm trong thánh ân, cảm kích đến rơi lệ... Thần xin nguyện vì bệ hạ dốc sức như chó ngựa."
Nguyên Hi ôm gối, nằm sấp trên chăn gấm, xương cốt được Cao Hoài Du xoa bóp đến thư thái, chẳng muốn động đậy chút nào. Đôi tay ấy bóp vai cho hắn, khiến hắn dâng lên cảm giác lười nhác đến lạ.
Hắn chợt nhớ đến cuốn tiểu thuyết nhảm nhí do hậu thế viết, cảm thấy cũng có vài chi tiết đáng học... Chẳng hạn như năm xưa hoàng đế như hắn đâu biết mấy trò hoa mỹ như thế này, giờ thì đã được mở mang tầm mắt.
Thật sự rất muốn cùng Hoài Du thử qua từng cái một!
Nhưng hình như có gì đó sai sai? Sao trong tiểu thuyết hậu thế viết, 'công' đều hung hãn mãnh liệt, khiến 'thụ' xin tha không ngớt kia mà...
Còn hắn sao lại phải kiên nhẫn dạy công 'nhập đạo' thế kia?
Ừm... mình đang nghĩ gì thế này?
Giọng Hoài Du thật dễ nghe. Sức cũng lớn. Kiếp trước sao lại cô đơn thê thảm bao năm như vậy? Tiểu thuyết kia tuy nhảm, nhưng có một điều viết rất đúng: Hoàng đế Đại Ngụy quả nhiên vô cùng dũng mãnh.
Nguyên Hi đầu óc mơ màng, suy nghĩ bay tứ tung, đã bắt đầu nói nhảm trong lòng.
Hôm sau, hoàng đế vẫn thượng triều như thường, Cao Hoài Du cũng đến Thái Cực Điện nghe các bá quan cãi nhau cả buổi sáng, sau đó xuất cung làm việc.
Về đến phủ thì vừa gặp người trong cung mang đồ đến. Nhìn kỹ, hóa ra là mấy món vũ khí y đã xem qua ở Binh Khí Giám ngày hôm qua. Ngoài ra còn có thêm một đống đồ ăn, quần áo, đồ dùng các thứ.
Cao Hoài Du tròn mắt: "Bệ hạ sao đột nhiên lại ban thưởng nhiều thế..."
Trường Nhạc than thở: "Kho trong phủ sắp không còn chỗ chứa nữa rồi..."
"Vì gần đây ái khanh vất vả nhiều việc..." Giọng Nguyên Hi vang lên từ phía sau.
Cao Hoài Du lập tức mỉm cười, quay lại hành lễ: "Thần bái kiến bệ hạ."
Nguyên Hi ra hiệu miễn lễ, sau đó ghé sát tai y, khẽ nói: "Đã nói sẽ bồi thường cho ngươi, chẳng lẽ ngươi nghĩ chỉ bù đắp cái đó thôi sao?"
Cái gì mà dùng thân bù đắp, chẳng qua chỉ là câu đùa vui chốn giường chiếu thôi. Đó là hắn tự nguyện, hai người ân ái hoan lạc, sao có thể gọi là bù đắp? Nói thế cứ như hắn chẳng được sảng khoái vậy.
Mấy món binh khí mới chế ở Binh Khí Giám, có vài thứ hắn cũng rất thích... Hắn và Cao Hoài Du vốn cùng sở thích, đương nhiên sẽ nhìn trúng cùng một món. Nhưng hoàng đế Đại Ngụy nào keo kiệt như vậy, đồ tốt tất nhiên phải ban cho người mình yêu.
Cao Hoài Du khẽ cười, cũng ghé sát tai hắn thì thầm: "Kỳ thực... bệ hạ bù đắp kiểu đó nhiều thêm chút nữa, thần cũng rất hoan nghênh."
Nguyên Hi bực bội: "Lại khiêu khích trẫm?"
"Thần đâu dám..." Cao Hoài Du cười trộm, đổi đề tài "phàn nàn", "Bệ hạ cứ ban thưởng biết bao nhiêu thứ... Trường Nhạc bảo kho nhà sắp chứa không nổi nữa rồi."
"Ồ." Nguyên Hi nói, "Vậy sau này trẫm không thưởng ngươi nữa, thưởng cho người khác vậy."
Cao Hoài Du vội nói: "Không được!"
"Ừm... hai ngày trước Ô Hoàn vừa gửi đến vài con ngựa tốt, trẫm cho Tiết Bình một con, Vương Nghiêm một con, Nhạc Bách Xuyên một con... còn lại trẫm giữ nuôi hết."
Cao Hoài Du tức tối: "Còn thần thì sao?"
Nguyên Hi chẳng thèm ngoảnh đầu, cứ thế bước đi: "Không cho."
Cao Hoài Du đuổi theo, nắm lấy tay áo hắn: "Vương đại nhân đâu có giỏi cưỡi ngựa bắn cung."
"Cũng sẽ không cho ngươi." Nguyên Hi đáp, "Ngươi chẳng phải vừa chê trẫm nhồi đầy kho nhà ngươi à? Không cho là không cho."
Cao Hoài Du cố nhịn cười: "Thần biết lỗi rồi."
Nguyên Hi liếc y qua khóe mắt: "Ngày nghỉ phép tới, theo trẫm đến Ngự Lâm Uyển."
"Thần tuân mệnh!" Cao Hoài Du vui vẻ đáp lời, dẫn hắn vào trong nhà, "Bệ hạ có ở lại phủ dùng bữa tối không? Trường Nhạc, chuẩn bị lẩu đi."
Trường Nhạc đáp: "Vâng."
Hoàng đế còn chưa kịp trả lời, y đã sai người chuẩn bị rồi, còn lý do gì mà không ở lại nữa?
Nguyên Hi khẽ cười: "Ở lại."
Cao Hoài Du giơ tay giúp hắn cởi áo choàng, treo lên giá. Ánh mắt Nguyên Hi dõi theo từng bước của y, đợi y quay lại, cũng tự tay cởi áo choàng cho y.
Cao Hoài Du để mặc hắn làm, cúi đầu khẽ cười, trong lòng cũng vui vẻ.
Nguyên Hi bỗng có cảm giác mình và Cao Hoài Du như một đôi vợ chồng bình thường... Dù phần lớn thời gian hắn ở Tử Cực Cung, sao lại thấy phủ Thanh Hà Vương mới giống nhà của hắn?
...
Chẳng bao lâu, phủ Thanh Hà vương lại có thêm một con bạch mã đẹp đẽ. Tiếc là giữa mùa đông trời lạnh buốt, mỗi lần Cao Hoài Du định ra ngoài cưỡi ngựa, mở cửa bị gió lạnh thổi qua là hết hứng.
Đành chờ xuân về đất ấm, mới tính chuyện rong chơi.
Mùa đông cuối năm chính là lúc Nguyên Hi bận rộn nhất. Dân chúng nhà nhà sum họp, rảnh rỗi chuẩn bị đón Tết, còn hoàng đế thì phải lo toan đủ bề. Tế trời, tiếp sứ thần ngoại bang đến chúc mừng, các lễ hội lớn nhỏ, hắn đều phải có mặt. Các nghi lễ ấy kéo dài đến tận sau Tết, khiến hắn chẳng còn bao nhiêu thời gian ở bên Cao Hoài Du.
Ngày đông chí là ngày tế trời lớn, Nguyên Hi nhân dịp này nhận Tấn Vương Nguyên Hồng làm con nuôi, báo cáo với trời đất và Thái Miếu.
Nguyên Hồng trở thành con trai hắn, Cao Hoài Du cũng yên tâm phần nào. Nếu sau này Nguyên Hi lại mất trước y, Nguyên Hồng có danh phận hoàng tử, việc năm xưa tông thất giả chiếu lập vua mới sẽ khó xảy ra.
Năm xưa, Nguyên Hi băng hà quá đột ngột, triều thần ở kinh thành hoàn toàn rối loạn, chỉ biết chờ di chiếu truyền ngôi.
Ai cũng biết Nguyên Hi trọng dụng Nguyên Hồng, nhưng bao năm vẫn không lập đối phương làm Thái tử... hơn nữa hắn đối với mấy người đệ đệ cùng cha khác mẹ cũng không tệ, đều có ý bồi dưỡng họ. Ai dám chắc Nguyên Hi không có ý định khác? Nhỡ hắn định truyền ngôi cho đệ đệ chứ không phải cháu trai thì sao?
Chính vì chuyện truyền ngôi quá mơ hồ, ngôi Thái tử mãi vẫn không định, sau này tông thất giam giữ Vương Nghiêm, đưa ra di chiếu giả, triều thần cũng chẳng ai nghi ngờ. Mãi đến khi Cao Hoài Du mang di chiếu thật về, đưa Nguyên Hồng lên ngôi vua, lại có người vì y là tông thất nước Yên mà nghi ngờ di chiếu thật.
Nguyên Hi không có con, bất kỳ ai trong tông thất cũng có thể cầm "di chiếu" lên ngôi. Nhưng nếu hắn có con, thì con hắn mới là người có quyền kế vị đầu tiên, kẻ khác dù có "di chiếu" cũng phải dè chừng văn võ bá quan có tin hay không.
Đợi sau này Nguyên Hi chọn ngày lập Thái tử, bất kể kẻ khác có "di chiếu" gì cũng chẳng còn tác dụng. Chỉ cần hắn sống lâu, đợi Nguyên Hồng trưởng thành, đủ sức gánh vác, ngôi vị Đại Ngụy sẽ chẳng còn rối loạn.
Nguyên Hồng bây giờ đã thành trưởng tử của Nguyên Hi, nhưng Cao Hoài Du vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm. Y luôn để mắt đến Tề Vương - Nguyên Muội.
Kiếp trước, kẻ cầm đầu giả chiếu chính là Nguyên Muội. Người thúc thúc này của Nguyên Hi, Cao Hoài Du trước đây chưa từng để ý nhiều. Trong trí nhớ của y, ông ta luôn rất an phận, chức không cao, quyền không lớn, chỉ nhờ là đệ đệ Thái thượng hoàng mà được kính trọng.
Cao Hoài Du thậm chí chẳng nhớ rõ có người này, đến khi biết ông ta giam Vương Nghiêm, giả chiếu lập vua mới, y mới ngạc nhiên vô cùng.
Vốn tưởng Tề Vương chỉ là vương gia nhàn tản, ai ngờ lại đầy dã tâm như vậy. Ông ta lại còn nhẫn nhịn giỏi đến thế, nhẫn đến khi Nguyên Hi mất, đột nhiên nhảy ra giả chiếu đoạt quyền. Việc làm còn thành công đến đáng sợ, nếu không phải không chặn giết được Vương Nghiêm chạy thoát, e rằng Đại Ngụy đã rơi vào tay ông ta.
Cao Hoài Du khi ấy dù biết Nguyên Hi muốn truyền ngôi cho Nguyên Hồng, nhưng y nói ra, mấy ai tin lời y? Nếu thân tín của Nguyên Hi đều bị Tề Vương trừ khử, không ai lên tiếng cho y, thì lời nghi ngờ của y trong mắt người khác sẽ giống như y muốn giả chiếu soán vị.
Một bên là thúc thúc ruột của tiên đế, một bên là tông thất của nước đã bị tiên đế tiêu diệt, cả hai đều cáo buộc đối phương giả chiếu, lời của ai đáng tin hơn?
Không nghi ngờ gì nữa, Cao Hoài Du chắc chắn sẽ thua. Y không thể một mình đưa Nguyên Hồng lên ngôi. Dù có dùng bạo lực trấn áp, giết đến máu chảy thành sông, ép Nguyên Hồng lên ngôi, vị trí ấy Nguyên Hồng cũng ngồi không vững. Khi ấy, y chắc chắn sẽ không màng phò trợ Nguyên Hồng nữa.
Còn nếu Đại Ngụy rơi vào tay Tề Vương, y sẽ chọn rời đi.
Đại Ngụy rơi vào tay Tề Vương tuyệt đối không cầm cự được lâu, y sẽ nhân cơ hội dẫn thân tín về đất Yên phục quốc. Y chưa bao giờ trung thành với Đại Ngụy, mà chỉ mong Trung Nguyên sớm thống nhất, sớm chấm dứt loạn thế, nên mới chọn làm thần tử của một minh quân.
Nay minh quân đã mất, quốc gia có hy vọng thống nhất sắp suy vong, y cũng chẳng có lí do gì ở lại nữa.
Y cũng có thể xưng đế, quân lâm thiên hạ.
Nhưng tất cả những điều ấy không xảy ra. Tề Vương đã để sót một Vương Nghiêm, Đại Ngụy không nhanh chóng sụp đổ, y cũng không từ bỏ. Cuối cùng, y vẫn chọn hoàn thành di nguyện của Nguyên Hi, phò tá Nguyên Hồng chống chọi bao năm.
Nếu không có chuyện Tề Vương giả chiếu, kinh thành không loạn một phen, e rằng Đại Ngụy sau này đã không phải chật vật đến thế.
Y hiện tại rất muốn Tề Vương, kẻ có khả năng gây rối, lập tức bệnh chết.
Năm xưa, y có thể trực tiếp giết Tề vương, nghênh đón Nguyên Hồng lên ngôi. Nhưng còn bây giờ?
Y biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, những kẻ từng gây bất lợi cho Nguyên Hi, y đã giết gần hết. Nhưng còn Tề Vương này...
Những kẻ kia đều là thích khách cũ của nước Yên, còn vị này là tông thất Đại Ngụy, muốn trừ khử ông ta thật sự không dễ dàng.
Y cũng không thể trực tiếp nói với Nguyên Hi rằng Tề Vương có dã tâm, phải đề phòng ông ta. Bằng chứng đâu? Không có chứng cứ thì sẽ thành vu khống. Dù rằng Nguyên Hi cũng có thể sẽ nghe lời vu khống của y.
Xuân sang, tiết trời ấm dần. Hoàng đế bận rộn thêm nửa tháng nữa, cuối cùng mới có thời gian ra ngoài du xuân. Cao Hoài Du cũng nhân dịp dắt theo con bạch mã vừa được ban thưởng theo hầu giá ngắm xuân.
Đi đến núi Yên Hà ngoài thành, trong núi có cả rừng anh đào, đầu xuân chính là lúc hoa anh đào nở rộ.
Chuyến du xuân này, Nguyên Hi không chỉ dẫn theo Cao Hoài Du, mà cả Nguyên Hồng – đứa trẻ vừa được hắn nhận làm con – cũng cùng đồng hành. Ngoài ra còn có hơn chục vị quan thân tín. Trong số đó, có vài người Nguyên Hi dự định để làm thầy dạy Nguyên Hồng sau này, nhân dịp này cho thầy trò làm quen trước.
Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người. Lúc vừa xuất thành còn nắng rực rỡ, vậy mà chỉ chốc lát đã trở mặt như lật trang sách. Đoàn người mới dạo chưa đầy nửa canh giờ giữa rừng đào thì mây đen ùn ùn kéo tới, mưa lớn trút xuống, đành phải vào một lầu nhỏ trong rừng để tránh mưa.
Nhàn rỗi ngồi tránh mưa, có người ngắm cảnh rồi hứng lên làm thơ. Thấy có người mở lời, mấy vị văn quan cũng nhập cuộc, đối đáp qua lại. Gặp được vài câu hay, Nguyên Hi đọc xong cũng nổi hứng, liền tiện tay tổ chức một buổi bình thơ ngay trong lầu.
Đến lượt Cao Hoài Du, y khó từ chối, bèn cầm bút viết bài Du xuân:
Xuân về non biếc trời xanh,
Én nghiêng cánh mỏng cắt nhanh nắng hồng.
Hoa thơm dậy khắp non sông,
Gió đông lay động cảnh lòng đổi thay.
Đào kia còn thắm chưa phai,
Mưa xuân lất phất gõ ngoài hiên vơi.
Thiếp chờ ngày tháng vui tươi,
Son phai mặc kệ, rượu vơi lại đầy.
Cao Hoài Du bình thường chẳng thích làm thơ, chỉ hồi ở Kiến Bình giả vờ say mê tửu sắc mới chấp bút viết vài bài.
Có lẽ thói quen viết thơ khi đó ảnh hưởng quá sâu... ừm... bài thơ hôm nay vẫn phảng phất sắc thái diễm tình.
Hoàng thượng bước qua xem thơ y viết, định rút tờ giấy từ tay y. Cao Hoài Du đỏ bừng mặt, dường như nhận ra bài thơ mình viết có phần không ổn, y vội đưa tay giữ giấy lại, cố ngăn hắn.
Nguyên Hi liếc qua thơ của y, lại thành tâm khen: "Thơ của Thanh Hà Vương thật có ý vị tình tứ."
Nói rồi còn đưa cho Vương Nghiêm bên cạnh xem: "Vương khanh thấy thế nào?"
Mọi người tò mò, xúm lại xem. Cao Hoài Du nổi da gà, chỉ muốn chạy trốn.
Kết quả, hoàng đế không chỉ đưa người khác xem, dường như sợ mọi người xem chậm, không kịp thưởng thức thơ của Cao Hoài Du, còn đọc to bài thơ trước mặt mọi người.
Cao Hoài Du: "..."
Cố ý, chắc chắn là cố ý!
Hoàng đế cả ngày chỉ biết bắt nạt người!
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Hoàng đế vừa đọc đồng nhân văn: Trẫm không phải, trẫm không có! Trẫm độc thân đến chết chưa từng chạm qua ai, sao lại biết chơi như thế được!
Vẫn là hoàng đế: Đúng vậy, trẫm chính là biết chơi như thế.
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 80: Tiểu Ngư: Xin lỗi, viết thơ tình diễm lệ quen rồi
10.0/10 từ 33 lượt.
