Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 79: Tiểu Ngư đùa giỡn
Cao Hoài Du thích nhất chính là dáng vẻ Nguyên Hi tuổi thanh xuân, phong thái hiên ngang, vừa tuấn tú phóng khoáng vừa uy nghiêm lẫm liệt. Chẳng ai từng thấy rồng trong truyền thuyết trông ra sao, nhưng Cao Hoài Du nghĩ, nếu rồng hóa thành người, ắt hẳn chính là Nguyên Hi.
Sau này Nguyên Hi thường xuyên lâm bệnh, dù khuôn mặt vẫn còn trẻ trung, song cũng khó che giấu vẻ tiều tụy. Cao Hoài Du không thích Nguyên Hi như vậy. Mỗi lần nhìn thấy hắn lúc ấy, trong lòng y chỉ tràn đầy lo âu, bất an, day dứt.
Thật tốt... Bệ hạ của y bây giờ vẫn còn phong thái anh tuấn rực rỡ như xưa, có thể cầm thương cùng y tỷ thí, có thể khi thắng y vài chiêu thì khẽ nhướn mày mỉm cười, hỏi y có phục không. Mang chút khiêu khích, song lại chẳng khiến người ta cảm thấy xúc phạm hay chán ghét.
Cao Hoài Du đôi mắt chăm chú nhìn Nguyên Hi, dường như muốn khắc sâu hình bóng hắn vào đáy mắt: "Bệ hạ thương pháp tuyệt diệu."
"Lâu lắm rồi mới được sảng khoái đến thế, quả nhiên vẫn là Hoài Du thân thủ cao cường." Nguyên Hi đấu đã lâu, hơi thở khẽ dồn dập, đáy mắt lấp lánh ánh sáng.
Hắn đưa cây thương trong tay cho thân vệ bên cạnh, ra hiệu thu luôn cây thương bạc của Cao Hoài Du, sau đó bước tới nhẹ nhàng ôm lấy y.
Đây không phải kiểu ôm tình nhân như trước, mà hoàn toàn giống kiểu huynh đệ trong quân. Ngày xưa hắn lâu ngày gặp lại mấy huynh đệ thân thiết, cũng sẽ ôm như vậy, vỗ vỗ lưng hai cái rồi buông ra.
Song chẳng mấy chốc đã biến thành kiểu ôm tình nhân. Hắn ôm chặt lấy người không chịu buông, còn vui vẻ cọ cọ vào y.
"Hoài Du, Hoài Du tốt của trẫm." Nguyên Hi chỉ cảm thấy mình thực sự yêu y đến chết đi được.
Lúc tỷ thí vừa rồi, Nguyên Hi thậm chí có chút không khống chế được, trong vài giây phân tâm đã dùng khóe mắt liếc nhìn thân hình tao nhã của Cao Hoài Du. Rõ ràng là bộ thương pháp dùng để giết địch trên trận, cương mãnh thô bạo, gần như chẳng có chút mỹ cảm nào, vậy mà đến tay y lại trở nên tao nhã đẹp đẽ đến lạ. Ngay cả những chiêu thức có phần thô lỗ, trên người Cao Hoài Du cũng hóa thành vẻ đẹp hoang dã.
Nguyên Hi chắc chắn, đây tuyệt đối không phải "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi". Cao Hoài Du vốn dĩ đã đẹp, đổi lại là người khác nhìn cũng sẽ cảm nhận như hắn thôi.
Hắn quá yêu thích Cao Hoài Du sắc bén, rực rỡ thế này, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh chiến thần Đại Ngụy áo đỏ, một thân giáp trụ cưỡi ngựa, sát khí ngút trời, nhưng khi tháo mũ giáp che mặt, lại lộ ra gương mặt dịu dàng, vô hại.
Nghĩ thôi đã khiến tim hắn đập rộn ràng.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du bị hắn ôm đến đỏ mặt. Đây đâu phải ở Tử Cực Cung, xung quanh còn có người nhìn kìa.
May mà vừa rồi ở thao trường, hoàng đế không kéo y ra tỷ thí, bằng không trước mặt bao binh sĩ mà bệ hạ lại nổi điên như vậy, y thật sự không chịu nổi, sẽ xấu hổ chết mất thôi.
Y rất hiểu bệ hạ, biết có lúc hắn bỗng dưng tràn ngập yêu thương đối với y, đến mức khó lòng kiềm chế. Nếu không có người ngoài ở đây, e rằng hắn đã cúi xuống hôn y từ lâu rồi.
Dù y không ngại, không kháng cự... nhưng thực sự xấu hổ lắm!
Cao Hoài Du bị ôm đến có chút ngượng ngùng, đỏ mặt nói: "Bệ hạ muốn hôn, thì về cung đã."
Nguyên Hi cười ha hả, tiếp tục ôm chặt người, một lúc lâu mới buông ra: "Hồi cung."
Lúc này đã gần hoàng hôn, hai người cùng về cung. Cao Hoài Du nghĩ hôm nay mình sẽ không về phủ Thanh Hà Vương nữa, liền sai người về phủ báo với Cao Trường Nhạc một tiếng.
Mấy tháng nay hai người càng ngày càng thân mật, đa phần là hoàng đế không nỡ để người đi, đợi khi chịu buông thì cửa cung đã đóng. Cao Hoài Du liền phải ở lại cung một đêm. Người ngoài cũng chẳng biết hai vị quân thần kia rốt cuộc làm gì.
Tin tức trong Tử Cực Cung đâu thể dễ dàng truyền ra ngoài. Vì vậy, triều đình trên dưới đều biết Thanh Hà Vương được hoàng thượng sủng ái, dân gian thậm chí còn dựa vào đó bịa ra vô số chuyện kỳ lạ, lan truyền lời đồn Thanh Hà Vương lấy sắc hầu vua, nhưng đó rốt cuộc cũng chỉ là suy đoán. Người đời thích nghe những chuyện liên quan đến hoàng gia, đến công thần quý tộc. Quan hệ giữa thần tử với hoàng thượng thân thiết hơn một chút, liền dễ bị đồn là bệ hạ có sở thích long dương, đoạn tụ, giữa hai người có gì mờ ám. Chuyện này triều đại nào chẳng có người truyền? Nhưng thật sự có bao nhiêu?
Tất cả chỉ là trí tưởng tượng phong phú của thiên hạ về mối quan hệ giữa hoàng đế và Thanh Hà Vương. Chẳng ai biết liệu Cao Hoài Du có thật sự "dan díu" với hoàng đế hay không.
Nguyên Hi không sợ người ta biết mối quan hệ giữa hắn và Cao Hoài Du, song hắn không muốn Cao Hoài Du bị những kẻ chẳng hiểu gì gọi là nịnh thần.
Trên đời này kẻ không hiểu chuyện vẫn rất nhiều. Hai người họ vốn phóng khoáng, chẳng bận tâm ánh nhìn thiên hạ. Nhưng hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ Cao Hoài Du.
Hắn cũng không thể vì người ta nói vài câu mà trị tội họ. Trong Ngọc Kinh ngày nào cũng có kẻ nhắc chuyện hắn giết cha cướp ngôi, hắn cũng chẳng để ý, chẳng trừng phạt. Vì hắn muốn làm một minh quân, nên không thể làm ra những hành vi bạo quân như vậy.
Thái độ của Nguyên Hi chính là: tin đồn có thể có, nhưng tuyệt đối không được để người ta nắm được bằng chứng, rồi lấy đó làm cớ công kích Cao Hoài Du.
Nếu chuyện Cao Hoài Du có quan hệ mập mờ với hắn thật sự bị lộ, bị đóng đinh thành "lấy sắc hầu vua", thì tin đồn ấy sẽ không còn là câu chuyện phiếm ở các quán trà nữa. Với thân phận hoàng tộc cũ của nước Yên, Cao Hoài Du vốn đã là cái gai trong mắt nhiều người, một khi bị nắm thóp, đám nho sĩ bảo thủ kia chắc chắn sẽ không buông tha cho y.
Đến lúc đó, những kẻ trong triều thì hắn còn có thể xử theo pháp luật, nhân tiện chỉnh đốn triều cương. Nhưng người ngoài dân gian thì quản sao cho xuể? Hắn bị người ta bàn tán vài câu cũng chẳng sao, nhưng Cao Hoài Du sao có thể ngày nào cũng bị lôi ra mổ xẻ như vậy được?
Đã không thể ra tay với dân chúng chỉ vì vài lời đồn đại, vậy thì cách tốt nhất là ngay từ đầu bảo vệ Cao Hoài Du cho kín kẽ, không thể để lộ chút tin tức nào.
Toàn bộ Tử Cực Cung đều hiểu rõ hậu quả, nên ai cũng giữ bí mật này kín như bưng.
Nhờ vậy, Tử Cực Cung trở thành nơi hai người có thể phóng túng nhất. Về đến Tử Cực Cung, hai người muốn làm gì thì làm, thực sự chẳng cần lo lắng gì.
Dùng xong bữa tối, Cao Hoài Du còn ngồi cùng Nguyên Hi đọc sách một lúc. Đợi đến khi cả hai đều hơi buồn ngủ, Ngọc Châu liền cho các cung nhân lui ra hết, tự mình hành lễ rồi cũng rời đi.
Hai người đối diện nhau, Cao Hoài Du cũng giúp hắn cởi áo ngoài, sau đó cùng nằm xuống giường.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du chui rúc vào lòng hắn, "Ngày mai thần lại phải đi làm việc rồi... Hôm nay rõ ràng là ngày nghỉ, bệ hạ cũng không cho thần được thư thái, ngược lại còn kéo thần ra trời lạnh luyện binh."
Nguyên Hi cười: "Ngươi muốn bồi thường, trẫm đã nói sẽ bù cho ngươi rồi mà."
Cao Hoài Du khóe mắt cong lên, khẽ nói: "Vậy rốt cuộc bệ hạ định bù cho thần cái gì? Ưm..."
Lời chưa dứt, Nguyên Hi vốn nằm bên cạnh đột nhiên chống người dậy, nghiêng người đè đối phương xuống.
"Không phải muốn bù đắp sao?" Nguyên Hi đè người lại, bắt đầu hôn.
Nụ hôn đầy tính công kích, nhìn là biết có mục đích khác, tuyệt đối không phải hôn xong là thôi.
Cao Hoài Du đại khái đoán được hắn muốn làm gì, trợn mắt: "Thần không phải là muốn bù đắp kiểu này!"
Nguyên Hi không dừng lại, giữ chặt người, bịt môi y hôn thật sâu.
"Lúc này mà còn nói mấy lời phá hứng làm gì?" Hôn xong, hắn lại cắn môi y, hung hăng nói, "Không được xưng là 'thần' nữa."
"Thần thích xưng thần đấy." Cao Hoài Du cũng cắn lại hắn.
Xưng thần mới có cảm giác khoái trá của kẻ bề tôi 'phạm thượng'.
Trước mặt Nguyên Hi, Cao Hoài Du luôn dịu dàng thuận phục, nhưng trong xương cốt y sao có thể thật sự phục tùng? Chỉ vì thích hắn nên y mới ở trước mặt hắn luôn tỏ ra ngoan ngoãn đáng yêu. Con mèo hoang hung dữ nhất, trước người mình thích, người mình tin tưởng, cũng sẽ nguyện ý lăn ra phơi bụng mà đùa giỡn.
Hơn nữa chuyện này... vốn dĩ cũng rất tình thú. Y chẳng hề quan tâm đến lễ quân thần gì. Loại ý nghĩ kẻ bề tôi 'phạm thượng' đại nghịch bất đạo này, y rất dám nghĩ đến ấy chứ.
Càng lúc tình nồng, y càng thích gọi "bệ hạ", xưng "thần", nói năng nghiêm túc như thể đang dâng tấu chương, chứ chẳng phải đang mây mưa tình tứ.
Nguyên Hi làm hoàng đế quen rồi, chưa từng bị ai áp chế, cũng chẳng có ý muốn kẻ dưới 'phạm thượng' mình, nên hoàn toàn không hiểu nổi sở thích quái gở này của y là từ đâu ra.
Mỗi lần nghe y "thần" tới "thần" lui, "bệ hạ" tới "bệ hạ" lui, đều cảm thấy hơi mất hứng. Bình thường đã quân quân thần thần rồi, đến trên giường vẫn thế, chẳng lẽ không thể gọi hắn một tiếng "Ứng Hy" sao?
"Hoài Du." Nguyên Hi trong lòng băn khoăn, động tác dịu dàng hơn, "Ngươi không thấy... lúc này ngươi gọi ta là bệ hạ, rất kỳ quặc sao?"
"Thần cả gan... không thấy vậy." Cao Hoài Du chớp mắt, "Thần tôn kính bệ hạ, ấy là lẽ trời đất."
Nguyên Hi nhìn vẻ tinh nghịch của y, biết y sẽ không nghiêm túc thảo luận vấn đề này, đành bỏ qua, tiếp tục hôn y, cùng người đùa giỡn.
"Hôm nay ngươi muốn thế nào?" Nguyên Hi hôn một lúc, hơi thở có phần rối loạn.
Hắn hỏi vậy, là vì từ trước đến nay hắn luôn nhường Cao Hoài Du.
Chuyện này đương nhiên phải cả hai đều vui vẻ thoải mái mới tốt. Hắn biết tính mình quá mạnh mẽ, ngay cả trong chuyện này cũng dễ trở nên thô bạo, rất dễ chỉ nghĩ đến bản thân. Vì vậy hắn sẽ kìm nén bản tính, luôn hỏi ý Cao Hoài Du.
Trên thực tế, giữa hai người họ, hắn mới là người ngoan ngoãn thuận phục.
Hơn nữa, Cao Hoài Du không có cảm giác đau. Hắn rất sợ lúc sơ ý va chạm mạnh, làm y bị thương mà y cũng chẳng hay biết. Những lần đầu kia, hắn không kìm được tính hiếu thắng, nên cứ thích dùng sức mạnh áp chế Cao Hoài Du...
Theo cách nói của hậu thế, hắn làm "thụ", là người nằm dưới khi nam tử g*** h**n... Dù sao hắn cũng là nam nhân thời cổ đại, vẫn có chút khó chấp nhận mình đường đường là bậc thiên tử lại thành "thụ". Nhưng vì thương Cao Hoài Du, sợ y bị tổn thương, hắn vẫn tự nguyện chọn như vậy.
Cũng chính vì mâu thuẫn ấy, hắn mới thích dùng sức áp chế Cao Hoài Du. Dù là thụ, hắn cũng muốn phải trên cơ y!
Nhưng sau này, tính khí nhỏ nhen qua đi, hắn không còn bận tâm nữa. Hắn thích Cao Hoài Du, Cao Hoài Du cũng thích hắn. Hai người ở bên nhau thoải mái vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Vì vậy hắn áy náy, cố gắng bù đắp cho Cao Hoài Du, mỗi lần đều hỏi y muốn thế nào, hết thảy đều thuận theo mong muốn của y.
Cao Hoài Du cũng được hắn nuông chiều đến mức ngày càng lớn mật. Bề ngoài dịu dàng e thẹn, bị trêu chọc một câu đã đỏ mặt, nhưng dần dần dám cả gan đề nghị đủ thứ.
Quân vô hí ngôn. Hắn đã hứa, đương nhiên phải giữ lời.
Lúc này nghe hắn hỏi, Cao Hoài Du lại đỏ mặt, chậm rãi ghé sát tai hắn thì thầm vài câu.
"Bệ hạ muốn gì?" Giọng Cao Hoài Du ấm áp, mềm mại.
"Ừm..." Nguyên Hi cũng có chút ngượng ngùng, "Muốn ngươi, muốn ngươi."
Sau một hồi thao tác, y lại dịu dàng nói: "Thần sợ lắm... lát nữa lỡ có người nói khách tinh phạm đế tọa (*), xông vào nhìn thấy bệ hạ đang bị thần mạo phạm, thì thần thực sự sẽ hoảng sợ vô cùng, tội đáng muôn chết."
(*) Khách tinh phạm đế tọa: Thuật ngữ chiêm tinh cổ, là hiện tượng sao lạ xuất hiện, xâm phạm khu vực sao của hoàng đế, bị xem là điềm xấu, báo hiệu quân vương gặp tai họa, bị xúc phạm quyền uy, hoặc có biến cố lớn.
Khách tinh phạm đế tọa...
Nguyên Hi đột nhiên có chút hoảng hốt. Dù hắn không tin mấy chuyện này lắm... nhưng người ta thường nói: Trời người có sự ứng hợp. Sử sách cũng từng ghi, chỉ cần có thần tử gối đầu lên đùi hoàng đế ngủ thôi, trên trời đã xuất hiện dị tượng.
Chỉ ngủ đè lên đùi đã phạm đế tọa, vậy hắn ở đây bị Cao Hoài Du... ừm... làm thành thụ, chẳng phải càng dễ phạm đế tọa hơn sao?
Nếu thật sự hiện ra thiên tượng ấy, chẳng phải cả thiên hạ đều biết?
Trời ạ...
Đến lúc này, Nguyên Hi mới hiểu được cảm giác của Cao Hoài Du mỗi lần bị hắn ôm ấp trước mặt người khác.
"Nếu bệ hạ chịu không nổi... thì cứ khóc đi." Cao Hoài Du càng nói càng hứng khởi, "Thần sẽ giúp bệ hạ l**m sạch nước mắt."
Nguyên Hi: "..."
Gần đây hắn thực sự nuông chiều Cao Hoài Du quá rồi! Không thể tiếp tục như vậy được nữa!
...
Nửa canh giờ sau.
Cao Hoài Du đôi mắt đỏ hoe lấp lánh nước, trên má còn vương vệt lệ chưa khô.
Nguyên Hi dịu dàng ôm y vào lòng, thưởng thức dáng vẻ mỹ nhân rơi lệ, mềm yếu mà động lòng người.
Thưởng thức đủ rồi, hắn nhìn y mỉm cười: "Khóc đi khóc đi. Ta giúp ngươi l**m sạch nước mắt."
Cao Hoài Du: "..."
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 79: Tiểu Ngư đùa giỡn
10.0/10 từ 33 lượt.
