Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 78: Xưa nay cung thủ lắm kẻ tài ba


"Bắn!"


Một tiếng lệnh vừa dứt, đám binh sĩ đồng loạt buông dây cung. Mũi tên tựa đàn chim kinh sợ lao vút, thẳng tắp xông về phía bia ngắm. Chỉ trong chớp mắt, bia đã chi chít lông vũ, song vẫn có vài mũi lạc đích, rơi lả tả xuống đất.


Nguyên Hi ngồi một bên lặng lẽ quan sát, Cao Hoài Du ngồi hầu bên cạnh. Giữa tiết trời đông giá buốt, ngoài trời gió lạnh thấu xương, chỉ thoảng qua đã khiến người ta run rẩy. Cao Hoài Du liền cuộn tròn trong lớp lông cáo dày, đầu cũng chẳng muốn nhúc nhích. Lúc này y khẽ ngoảnh nhìn Nguyên Hi, quả nhiên thấy trên nét mặt hắn thoáng hiện vài phần không vui.


Nói về thuật bắn cung, Nguyên Hi chính là bậc xuất chúng đương thời, chỉ đâu bắn đấy, phát nào cũng trúng. Ngày ấy khi còn là thiếu niên dẫn binh lần đầu ra trận, hắn đã một mũi tên đoạt mạng chủ tướng địch quân, từ đó một trận thành danh. Phía đối diện chỉ cần nghe tin tướng dẫn binh là Nguyên Hi, liền phải cẩn thận che chắn đầu mình, vì rất có thể sẽ bị hắn cách hơn trăm bước một mũi bắn xuyên thủng.


Bao nhiêu dũng tướng giỏi cận chiến, sức lực kinh hồn, tinh thông đao thương, cuối cùng phải bỏ mạng dưới chiêu này của hắn. Chưa kịp lại gần Nguyên Hi đã bị một mũi tên kết liễu, binh khí cận chiến thì có ích gì?


Sau khi Ngọc Châu xuyên không đến đây, biết được chuyện năm xưa của Nguyên Hi, nàng ngẩn ngơ kinh ngạc, thốt lên rằng: "Xưa nay cung thủ lắm kẻ tài ba, quả không lừa thần!" Nếu bệ hạ xuyên đến thời hiện đại, làm hoàng đế không được thì đi thi đấu bắn cung, đoạt chức vô địch chỉ là chuyện nhỏ!


Là bậc cao thủ cung thuật, Nguyên Hi đương nhiên không hài lòng với kết quả luyện tập của đám binh sĩ. Hắn trầm mặt nhìn mấy mũi tên rơi trên đất, không nói lời nào, chỉ phất tay ra hiệu cho lượt người tiếp theo tiến lên.


Lệnh bắn lại một lần nữa vang lên. Đa phần vẫn trúng đích, song vẫn có vài mũi lẻ tẻ lạc bia.


Đám binh sĩ lần lượt bắn xong một lượt, quan viên chỉ huy ra hiệu dừng lại, rồi quay sang bẩm báo: "Bẩm bệ hạ, các binh sĩ đã bắn xong."


Nguyên Hi khẽ gật đầu, nói: "Đếm đủ số mũi tên trật bia, thu về đây."


"Tuân lệnh!"


Quan viên xoay người truyền lệnh. Đám binh sĩ hàng trước đồng loạt bước lên, nhặt những mũi tên rơi trên đất, xếp gọn gàng dâng đến trước mặt Nguyên Hi.


"Bẩm bệ hạ, tổng cộng ba mươi bảy mũi."


Nguyên Hi liền nói: "Hôm nay binh sĩ do trẫm đích thân huấn luyện, tổng cộng có ba trăm người. Ba trăm phát bắn, ba mươi bảy người không trúng đích. Dù đã có tiến bộ, song cách kỳ vọng của trẫm vẫn còn xa lắm."


Độ chính xác ấy thực ra đã rất khá, nhưng Nguyên Hi vẫn chưa thoả mãn. Thiên Nhạc là đội quân tinh nhuệ do hắn một tay bồi dưỡng, yêu cầu của hắn là mỗi người phải bách phát bách trúng.



Đây chỉ là bia cố định, bắn bia cố định là đơn giản nhất, vậy mà vẫn có người bắn hụt! Lên chiến trường thật, kẻ địch làm gì mà đứng yên làm bia cho họ bắn? Chiến trường thực tế phức tạp hơn gấp bội, điều kiện khắc nghiệt hơn gấp bội, tình huống phải đối mặt cũng nhiều hơn gấp bội. Bia cố định còn không b*n r* hồn, sau này ra trận làm sao giết được địch?


Nguyên Hi ngoảnh nhìn Cao Hoài Du bên cạnh: "Thanh Hà Vương, ngươi lên đi."


Cao Hoài Du đang co ro thành một cục lông cáo giữa trời tuyết, lười nhác đứng dậy, đáp: "Thần lĩnh mệnh."


Y cởi áo choàng ngoài, để lộ áo bào đỏ tay hẹp, định đặt áo choàng xuống thì đã bị hoàng đế đưa tay đón lấy.


Y ngẩn ra một thoáng, rồi để mặc hắn cầm giúp mình, bước thẳng lên lấy cung tên.


"Bia cơ quan." Nguyên Hi ôm áo lông cáo, ra lệnh.


Quan viên vâng lệnh, lập tức tiến lên mở cơ quan. Những tấm bia vốn đứng im bỗng chuyển động, lúc trái lúc phải, lúc trước lúc sau. Ngay cả bia tròn cũng nhấp nhô trên cọc, chiều cao thay đổi thất thường, không theo bất kỳ quy luật nào.


Cao Hoài Du giương cung, ánh mắt nhìn về phía bia sắc bén như dao, tựa như đang đối diện với kẻ thù thật sự. Khí thế trên người y bỗng chốc bộc phát, khiến người ta sinh lòng kiêng dè.


Y hầu như không cần lấy đà, giương tay, lắp tên, kéo cung, buông dây – toàn bộ động tác liền mạch, không chút ngắt quãng, dường như ngay cả thời gian ngắm cũng chẳng cần.


Nhưng một mũi tên tưởng chừng tùy tiện ấy lại trúng ngay tâm bia.


Nguyên Hi khẽ mỉm cười, trên mặt khó giấu niềm kiêu hãnh.


Quả không hổ là chiến thần Đại Ngụy của hắn.


Bên kia, Cao Hoài Du không hề dừng lại, lập tức rút thêm một mũi, vẫn giơ tay là bắn.


Y liên tiếp bắn mười mũi.


Mỗi mũi đều khóa chặt tấm bia đang di chuyển nhanh như chớp, mũi tên lao đi, xuyên thủng ngay chính giữa tâm bia.


Độ khó của bia cơ quan, ai có mặt cũng hiểu rõ. Bắn bia di động nhanh như vậy, chỉ ngắm thôi chưa đủ, phải dựa vào kinh nghiệm phán đoán hướng di chuyển. Bắn mười mũi mà mỗi mũi đều trúng bia đã khó, huống chi mũi nào cũng trúng tâm!



Khi mọi người tưởng y sẽ dừng, y lại rút thêm một mũi nữa.


Lần này, y bắn vào bia đã có tên cắm ở tâm. Đầu mũi tên chạm đuôi mũi trước, xuyên thủng thân tên cũ, đẩy nó sâu thêm một chút, rồi cắm chắc vào bia.


Binh sĩ không kìm được, đồng loạt kinh hô.


Nguyên Hi cười nói: "Hoài Du, một mũi tên tuy không đắt, nhưng nếu ngươi bắn kiểu này làm gãy hết thân tên, trẫm chịu không nổi đâu."


Cao Hoài Du quay lại khẽ cười: "Thần tuân lệnh."


Nói xong, y mới đặt cung tên xuống, bước về bên Nguyên Hi.


Nguyên Hi lại phủ áo lông cáo lên người y, buộc lại cho gọn, kéo y ngồi về chỗ. Cao Hoài Du lập tức trở lại dáng vẻ lười nhác chẳng muốn động đậy, trông mềm mại vô hại, tay không tấc sắt, dường như phải có người dìu thì mới đứng vững nổi.


Ai mà ngờ được, vừa rồi y bắn bia cơ quan khó nhằn mà động tác nhẹ nhàng như chơi, bắn xong còn thêm một mũi khoe tài.


Cái sức mạnh bắn một mũi tên xuyên gãy mũi khác, e là đủ để y vặn cổ một người trưởng thành trong chớp mắt.


Nguyên Hi mỉm cười nhìn y một cái, rồi mới hướng về đám binh sĩ, nói lớn: "Các ngươi đều thấy rõ chưa?"


"Thấy rõ!"


"Trẫm muốn các ngươi luyện đến trình độ như Thanh Hà Vương!" Nguyên Hi đứng dậy, thong thả bước đến trước hàng quân.


Hoàng đế đã đứng, Cao Hoài Du nào dám ngồi tiếp, vội ôm chặt áo choàng, lặng lẽ theo sau hắn.


"Đừng nghĩ là khó. Các ngươi đều là tinh nhuệ quân Thiên Nhạc do trẫm chọn lựa. Đại Ngụy trên dưới bốn triệu hộ dân, các ngươi vào được quân Thiên Nhạc đã là một trong một vạn. Chỉ cần cần cù luyện tập, ắt cũng có thể luyện cung thuật đến mức một chọi vạn." Nguyên Hi khích lệ mọi người. Mấy binh sĩ vừa rồi còn vì khoảng cách quá lớn với Thanh Hà Vương mà có phần chán nản, nay đều lập tức phấn chấn tinh thần trở lại.


"Ngày nay Đại Ngụy đã nhất thống phương Bắc, bề ngoài thiên hạ thái bình, song Bắc có Ô Hoàn, Nam có triều Trần, Đại Ngụy vẫn hiểm nguy trùng trùng. Ô Hoàn thiếu lương thực, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh tới. Còn hoàng đế Nam Trần thì vẫn luôn mơ tưởng Bắc phạt, diệt Đại Ngụy ta." Nguyên Hi cất cao giọng, "Hoàng đế Nam Trần luôn để tông thất triều thần hoành hành bá đạo, bức hại bách tính. Chúng ta há có thể để bách tính Đại Ngụy rơi vào móng vuốt bọn chúng? Dù Nam Trần không đánh tới, chúng ta cũng phải đánh qua, uống nước sông Trường Giang, nhất thống thiên hạ!"


Tiếng hô vang dội trời đất:



"Nhưng binh lính địch không phải bia ngắm bất động!" Nguyên Hi quát lớn, "Chúng biết chạy, biết tấn công các ngươi, sẽ không đứng yên cho các ngươi bắn! Các ngươi phải luyện đến bách phát bách trúng, phải có thể tùy thời giương cung. Nếu không, thứ mất đi chính là tính mạng các ngươi. Các ngươi là tinh nhuệ Đại Ngụy, là phòng tuyến Đại Ngụy, là chỗ dựa để Đại Ngụy nhất thống thiên hạ. Các ngươi không được phép có sai sót, không được cho kẻ địch cơ hội giơ đao đồ sát lên đầu các ngươi. Hiểu chưa?"


"Tuân lệnh! Thề chết theo bệ hạ!"


Cao Hoài Du bị tiếng hô làm giật mình, bất giác lùi lại, núp sau lưng Nguyên Hi.


Nói lời khích lệ khơi dậy lòng người, khi cần y cũng làm được, song bản tính y vốn không thích tiếp xúc đám đông. Những lúc như bây giờ không cần y lên tiếng, y cũng thấy hơi ngượng ngùng.


May mà Nguyên Hi nói xong rồi, liền giao cho quan viên giám sát binh sĩ giương cung trăm lần, sau đó tuyên bố bãi giá hồi cung.


Khi hai người rời khỏi thao trường, mặt trời đã ngả về phía tây, song cách lúc lặn còn khá xa. Nguyên Hi không muốn về sớm, liền dẫn Cao Hoài Du đến Binh Khí Giám.


Cùng xuất thân võ tướng, Nguyên Hi hiểu rõ Cao Hoài Du thích gì. Muốn lấy lòng y, tặng ngựa tốt cùng binh khí chất lượng là thượng sách.


Đúng lúc Binh Khí Giám mới chế tạo xong một lô vũ khí. Cao Hoài Du hứng thú nổi lên, chẳng còn thấy lạnh nữa, mắt sáng rỡ đi theo Nguyên Hi, ánh nhìn dán chặt vào đống vũ khí.


Bước chân y đột nhiên dừng lại. Nguyên Hi biết ngay y đã nhìn thấy thứ ưng ý, liền dừng bước theo dõi. Quả nhiên Cao Hoài Du đang chăm chú nhìn một cây thương bạc.


Thấy y thích, Nguyên Hi liền nói: "Thử xem?"


Cao Hoài Du quay lại, vui vẻ gật đầu, đưa tay nắm lấy cây thương bạc.


Cây thương này khá nặng. Nếu không phải người luyện võ, dù là tráng hán cũng khó mà cầm nổi. Song Cao Hoài Du cầm rất thoải mái, cân nhắc trọng lượng, rồi đổi sang tay kia thử.


Bình thường Cao Hoài Du dùng đao kiếm nhiều hơn, nhưng vũ khí cận chiến y tinh thông nhất vẫn là trường binh. Năm xưa Hoắc Phi có một bộ thương pháp chuyên dùng trên lưng ngựa, đã truyền lại cho y. Thương pháp ấy cương mãnh, bá đạo, một khi xung phong trên ngựa, chỉ cần không rời yên, gần như không có đối thủ. Nhờ bộ thương pháp này, Cao Hoài Du chưa từng nếm mùi bại trận nơi sa trường.


Lúc này có được một cây thương tốt như vậy, y cũng hơi ngứa tay. Song nơi đây không đủ chỗ để thi triển, y thuận tay vung vài đường rồi định đặt lại.


Nguyên Hi lại nói: "Không đem ra thử sao? Trẫm nghe nói khanh đã được truyền thụ toàn bộ thương pháp do Hoắc tướng quân để lại."


Cao Hoài Du ngẩng mắt, hơi ngạc nhiên: "Bệ hạ muốn xem?"



Cao Hoài Du hiểu ý hắn, giật mình: "Bệ hạ... thần không dám động võ với bệ hạ."


Nguyên Hi cười, cầm lấy một cây trường thương bên cạnh: "Đi."


Lần này Cao Hoài Du không thể từ chối, đành cầm cây thương bạc theo sau, trong lòng còn có phần hứng khởi muốn thử sức. Nguyên Hi là cao thủ tuyệt đỉnh, y cũng rất muốn so tài cùng hắn.


Kiếp trước hai người từng điểm thương với nhau không ít. Hễ rảnh rỗi là Nguyên Hi lại gọi y đến tỷ thí, hoạt động cân cốt. Song đó đã là chuyện rất lâu rồi... Từ khi Nguyên Hi lâm bệnh, y không còn so tài với hắn nữa. Sau đó hắn băng hà, y lại cô độc sống thêm tám năm.


Đến nay, y gần như sắp quên mất những chiêu thức hắn thường dùng.


Bước vào sân, y lại cởi áo choàng, cầm thương bước ra giữa tuyết trắng. Một thân áo đỏ kiêu ngạo như mai, ánh mắt lại tràn đầy nhu tình.


Nguyên Hi cởi áo ngoài, chỉ còn lại chiếc áo đen tay gọn bên trong. Đứng giữa nền tuyết trắng, hắn trông như một tướng quân độ niên thiếu, nhưng đồng thời cũng toát ra anh khí hơn cả khi khoác long bào.


"Bệ hạ, mời." Cao Hoài Du chắp tay hành lễ.


Võ công của Nguyên Hi thiên về sức mạnh trực diện. Cao Hoài Du bề ngoài trông khác hẳn, nhưng bộ thương pháp nhà họ Hoắc mà y học được cũng lấy sức mạnh thuần túy làm gốc. Chiêu thức của cả hai đều dứt khoát, không cầu kỳ. Thế nhưng thân pháp lại nhanh nhẹn, linh hoạt, khiến những đòn đánh vốn mạnh mẽ trong tay họ trở nên đẹp mắt một cách lạ lùng.


Sau vài chiêu thăm dò, chiêu thức hai người càng lúc càng sắc bén. Gió thương cuốn theo tuyết vụn bay tứ tán, trong sân nhất thời tuyết mịn tung bay.


Cả hai đều giữ chừng mực, chỉ so chiêu, không dùng lực thật, qua lại như đang luyện tập cùng nhau, chứ không phải tỷ thí.


Sau vài chục chiêu, Nguyên Hi bất ngờ tìm được sơ hở, đè mạnh thương xuống, khóa chặt Cao Hoài Du.


Nguyên Hi nhướn mày: "Phục chưa?"


"Phục." Cao Hoài Du nghiêm mặt đáp, "Nhưng thần không chịu thua."


Mũi thương khẽ run lên, thoát khỏi áp chế của Nguyên Hi, lại lao tới công kích.


Hai người lại đấu thêm hơn chục chiêu nữa, cho đến khi trán rịn mồ hôi mới cùng nhìn nhau mỉm cười, đồng loạt thu lực dừng lại.


. . .


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 78: Xưa nay cung thủ lắm kẻ tài ba
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...