Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 77: Mùa đông, Tiểu Ngư cần chút huyết khí phương cương của bệ hạ


Mùa hè năm Thừa Thiên thứ hai, Việt Quốc công Dương Thao mưu phản. Những kẻ liên quan đều bị xử trảm, thân tộc bị lưu đày.


Đám thế lực năm xưa theo về phía Nguyên Dụ, gần như bị nhổ tận gốc rễ. Những kẻ còn sót lại càng thêm an phận, không dám mơ tưởng đến chuyện Nguyên Dụ phục vị nữa.


Vì trụ trì An Hoa tự tham gia truyền tin đồn, gây rối, hoàng đế nhân cơ hội này đè ép Phật giáo – từ tiền triều đến nay vốn cực kỳ thịnh vượng. 


Hoàng đế hạ chiếu cải chế: lập Lý Tông Viện tiếp quản toàn bộ chùa chiền trong lãnh thổ Đại Ngụy, tịch thu tài sản chùa miếu, buộc tăng nhân dưới năm mươi tuổi phải hoàn tục về quê làm ruộng.


Ngoài việc này, hoàng đế còn truy phong cố Thế tử Ngụy Quốc công Nguyên Liệt làm Tương Vương, thụy hiệu là Bình.


Ngày hành hình, Nguyên Hi đến Phúc An Cung.


Lần này, Nguyên Dụ không vừa thấy mặt đã mắng hắn là đồ nghịch tử rồi đuổi ra ngoài nữa. Thái độ ông nay bình thản đến lạ, khiến Nguyên Hi ngược lại cảm thấy không quen.


Nguyên Hi luôn bất ngờ giáng cho ông một đòn, dứt khoát gọn gàng, chẳng để ông kịp trở tay. Năm xưa, khi bị con trai đoạt quyền, Nguyên Dụ ít ra còn kịp đặt điều kiện giữ lại vài người cũ. Giờ đây, những kẻ được giữ lại năm ấy cũng gần như chẳng còn mấy ai.


Kết cục như vậy, dường như ông đã sớm đoán trước. Chỉ là lòng còn bất cam, muốn tranh đoạt một lần cuối cùng.


Rốt cuộc vẫn chẳng tranh được gì.


Nguyên Hi khấu bái. Hoàng Khánh, người đang ngồi đánh cờ cùng Thái thượng hoàng, cũng đứng dậy hành lễ, sau đó tự giác lui ra ngoài.


Nguyên Dụ nhìn đăm đăm vào đứa con trai đang quỳ dưới đất, trầm giọng: "Đứng lên đi..."


Nếu là ngày thường, Nguyên Hi đã phải tự mình đứng dậy. Lần đầu nghe ông lên tiếng, Nguyên Hi lại thấy lạ lẫm. Hắn khẽ mím môi, đứng thẳng người, nhưng chỉ đứng yên tại chỗ, không bước tới gần.


Nguyên Dụ nâng chén uống một ngụm rượu, chậm rãi nuốt xuống. Cổ họng khô khốc được dịu đi đôi chút, ông mới mở lời lần nữa: "Những người cũ bên cạnh ta... đều không còn nữa."


Nguyên Hi cúi mắt: "Nhi thần đã hứa với A phụ, sẽ giữ lại bọn họ."


Nhưng họ mưu phản, muốn đưa Nguyên Dụ trở lại ngôi vị. Hắn sao có thể không giết?



Khi mới đăng cơ, hắn đã sửa luật, bỏ bớt nhiều hình phạt nghiêm khắc để tỏ lòng khoan dung. Cả đám người kia tội tày trời như vậy cũng chỉ chém đầu, thân tộc lưu đày.


Nhưng dù có sửa luật, hắn vẫn là hoàng đế, có đặc quyền. Trong cơn thịnh nộ, muốn tru di cửu tộc bọn chúng cũng không phải không làm được. Nhưng hắn vẫn giữ được lý trí, không dùng đặc quyền đế vương mà giáng cực hình. Kết cục của Dương Thao cùng đồng bọn như vậy đã là may mắn. Có mấy kẻ mưu phản được chết nhanh gọn, lại không bị diệt tộc đâu?


"Không phải ngươi thất hứa." Nguyên Dụ ngẩng đầu, thở hắt ra một tiếng thật dài, "A phụ già rồi... không sánh được với ngươi."


Tim Nguyên Hi đột nhiên đập thình thịch.


Nhưng khi thốt ra câu nói tiếp theo, Nguyên Dụ lại đổi giọng: "Lục lang à... Phúc An Cung này ở không thoải mái. Con có thể tu sửa lại cho A phụ được không?"


"Được..." Nguyên Hi hơi ngẩn ra, "Nhi thần sẽ cho người đến sửa, làm nơi này rộng rãi hơn cho A phụ."


"Nghe nói mấy hôm trước Giang Hạ Vương dâng lên một kỹ nữ đàn tỳ bà, ta cũng muốn xem thử." Nguyên Dụ nói tiếp, "Nói đến đàn tỳ bà, thì vẫn là Dương phi đàn hay nhất. Không biết giữa họ ai cao tay hơn. Tạ tần thì giỏi cầm ca... cũng đã lâu lắm rồi không được nghe."


Nguyên Hi lập tức đáp: "Đương nhiên không sánh được với Dương nương nương. Trong cung cũng không ai vượt được Tạ nương nương về tài cầm, huống chi là giọng hát."


Nguyên Dụ nghe vậy liền cười.


Nguyên Hi tiếp lời: "A phụ muốn nghe tỳ bà thì gọi Dương nương nương đến. Muốn nghe cầm ca thì gọi Tạ nương nương đến."


Ta sẽ không giết họ. A phụ muốn nghe lúc nào thì nghe lúc ấy.


Tạ Thái tần bị tra ra từng sai cung nhân hạ mê dược cho Nguyên Hi, nên bị phong cung, giờ vẫn chưa được thả ra. Dương Quý thái phi tuy chưa bị giam lỏng, nhưng huynh trưởng bị chém đầu, cả nhà bị lưu đày, ngày ngày sống trong lo sợ không yên.


Nguyên Dụ bỗng dưng nhắc đến chuyện Dương phi đánh tì bà hay, Tạ tần cầm ca giỏi, vốn là để cầu tình cho hai người. Nay đã được con trai đáp lại, ông cũng thở phào nhẹ nhõm.


"A phụ chỉ muốn ở cho thoải mái thôi. Cung điện này bao giờ sửa xong? Sửa xong rồi, ta sẽ yên ổn ở đó. Mà người bên cạnh ta giờ ít quá."


Thái thượng hoàng nói từ nay ông sẽ ngoan ngoãn, chỉ muốn mang theo hai vị ái phi sống những ngày tháng bình yên.


Trước mặt Nguyên Hi tỏ ra yếu thế, cũng xem như là một cách hòa giải...


Nguyên Hi trong lòng khẽ động, nói: "A phụ yên tâm. Nhi thần sẽ cho người mai đến sửa ngay. Trước tiên đưa phụ thân qua chỗ khác ở tạm, người hầu sẽ không thiếu. Trước đây là nhi thần bất hiếu, không nên cắt giảm cung nhân."



"Nhi thần xin đi lo liệu ngay." Nguyên Hi khẽ cúi đầu, xoay người rời đi.


Hoàng Khánh tiễn Nguyên Hi xong, quay lại đánh cờ tiếp cùng Nguyên Dụ. Nhưng Nguyên Dụ đã chẳng còn tâm tư, rất lâu vẫn không đặt nổi một quân cờ.


Bỗng ông lên tiếng: "Ngươi nói xem... năm xưa ngay cả hoàng đế cũng sợ ta... sao ta làm hoàng đế rồi, lại chẳng ai sợ ta nữa?"


Hoàng Khánh thở dài thườn thượt: "Bệ hạ à... chuyện đó đã xa lắm rồi..."


Nguyên Dụ ngẩn người, ánh mắt tối sầm, lẩm bẩm: "Xa rồi sao? Xa lắm rồi sao..."


Hoàng Khánh không giống như đang an ủi, chỉ nhẹ giọng nhìn ông: "Ba năm rồi, thưa bệ hạ."


Từ khi Nguyên Hi không cam lòng mãi cúi đầu dưới người khác, chủ nhân của Đại Ngụy đã định sẵn không còn là ông nữa.


...


Tháng Tám, hoàng đế ban chiếu đổi niên hiệu thành Nguyên Định, lấy năm Thừa Thiên thứ ba làm Nguyên Định nguyên niên.


Tháng mười, chùa miếu toàn Đại Ngụy đều hoàn tất cải chế, quy về Lý Tông Viện quản lý. Gần tám mươi vạn tăng ni buộc phải hoàn tục, tịch thu tài sản tổng cộng hai mươi triệu lượng bạc, mười tám triệu mẫu ruộng. Sau đó, Nguyên Hi lại đem chính sách này áp dụng cho tất cả tôn giáo, định ra điều kiện xuất gia: muốn xuất gia phải qua Lý Tông Viện khảo hạch. Ai tự ý xuất gia mà không qua khảo hạch sẽ chịu trọng hình.


Muốn đi tu làm hòa thượng, làm đạo sĩ? Thi trước đã! Kinh này kinh nọ phải giải được chứ? Giải đúng hay sai vẫn do hoàng đế quyết định. Chỉ cần biết niệm một câu "A Di Đà Phật, vô lượng thọ phước" là muốn ăn không ngồi rồi sao? Mơ đi!


Nguyên Hi giờ đây mắt chỉ thấy tiền. Hắn rất cần tiền. Hắn đã diệt nước Yên, thống nhất phương Bắc, giờ chuẩn bị nam chinh diệt Trần.


Hắn cần tiền, cần lương thực, cần nhân lực. 


Hắn đột nhiên nhắm vào chùa miếu như vậy, dĩ nhiên không chỉ vì tên yêu tăng Tịnh Ý tham gia mưu phản, truyền tin đồn khiến hoàng đế nổi giận. Mà thực chất Nguyên Hi đang chuẩn bị diệt Trần, chỗ nào có thể moi được tiền thì hắn phải moi.


Trước kia, chùa chiền chiếm nhiều ruộng đất, vơ vét của dân, dựa vào tiền hương hỏa của bá tánh mà giàu nứt đố đổ vách, nhưng lại chẳng nộp cho triều đình nửa đồng thuế. Một khi tịch thu là có thể thu về khối tài sản lớn, quốc khố nhờ thế mà đầy ắp. 


Có tiền rồi, thì việc gì cũng dễ làm.


Về lâu dài, từ sau cuộc cải cách này, chùa chiền đều do triều đình quản lý. Tiền hương khói do dân tự nguyện cúng cũng chảy thẳng vào tay triều đình, khiến chùa chiền chẳng khác nào trở thành một công cụ kiếm tiền cho nhà nước. Ngay cả việc xuất gia cũng phải qua khảo hạch của triều đình, tăng nhân rốt cuộc đều thành người làm việc cho hoàng đế.



Còn những kẻ bị ép hoàn tục, dù đi cày ruộng hay làm tiểu thương, đều phải nộp thuế, lại là một khoản thu khiến Nguyên Hi rất vừa lòng.


Trước kia, hễ ai xuất gia là chẳng phải làm gì, chỉ sống dựa vào cúng dường của dân chúng cũng đủ sung túc. Giờ đột nhiên phải về nhà tự lực cánh sinh, mấy ai cam lòng? Kẻ phản kháng dĩ nhiên có, nhưng đều bị Nguyên Hi dùng bạo lực trấn áp, giết gà dọa khỉ. Những kẻ còn lại chỉ dám lẩm bẩm vài câu chửi rủa, nói bất kính thần Phật tất có báo ứng.


Nguyên Hi nào thèm quan tâm đến thần Phật. Nói chuyện thần Phật với hắn ư? Hắn là chân long thiên tử, đến thần Phật còn phải nể hắn vài phần.


Đại Ngụy trên dưới tất bật mấy tháng, cuối cùng cũng hoàn tất cải chế. Tăng ni đạo sĩ chửi Nguyên Hi tơi tả, nhưng hắn chẳng màng, ngược lại còn vui vẻ ngồi đếm tiền.


Chớp mắt đã đến cuối năm. Thành Ngọc Kinh liên tục đổ tuyết mấy ngày, trời đất một màu trắng xóa.


Trong Ngự Thư Phòng, Cao Hoài Du tựa vào người Nguyên Hi, mơ màng sắp ngủ.


Y thể chất khác thường: mùa hè dễ nóng, mùa đông lại dễ lạnh. Có khi mặc bao nhiêu lớp áo cũng chẳng thấy ấm. Một khi đông về, y giống mấy con thú thích ngủ đông, chỉ muốn co mình trong phòng không chịu ra ngoài. Nếu không có việc, y có thể ngủ mê mệt cả ngày.


Còn hoàng đế thì vẫn cần mẫn như thường. Trời chưa sáng đã dậy, dậy là bắt đầu bận rộn.


Chuyện thiên hạ đều quy về tay hoàng đế quản. Quản không xuể thì còn có "hoàng hậu" giúp đỡ. Cao Hoài Du lại bị hoàng đế bắt làm này làm nọ. Mấy tháng nay, hễ có hỗn loạn nhỏ là hắn sẽ phái y đi bình định vài ngày. Nguyên Hi không nỡ để ái nhân rời xa mình, nhưng hắn càng không muốn thiên hạ nghĩ Cao Hoài Du chỉ dựa vào sủng ái của mình mà có được ngày hôm nay. Hắn không thể mãi mãi khóa y bên mình được. 


Cao Hoài Du hôm nay được phong làm Thanh Hà Vương là vì hắn, nhưng Nguyên Hi muốn sau này, chính công lao của Cao Hoài Du mới là chỗ dựa thật sự của y.


Cao Hoài Du làm xong việc chính sự, lúc rảnh còn phải đi gặp mấy người họ Cao khác để "tâm sự", tiện thể giúp hoàng đế trấn an và lôi kéo đám công thần cũ của nước Yên.


Lúc này có thể ở bên Nguyên Hi ngủ ngon một giấc, quả thật không dễ.


Cao Hoài Du cọ cọ người vào Nguyên Hi, đổi sang tư thế thoải mái hơn.


Nguyên Hi dương khí thịnh, người lúc nào cũng ấm. Y thích nhất là áp lại gần hơi ấm ấy. Không cần nói gì, không cần làm gì, chỉ cần ở bên cạnh hắn như vậy là đủ.


Lâu sau, Nguyên Hi đặt tấu chương sang bên, nói: "Lát nữa dùng xong bữa trưa thì đi luyện binh."


Cao Hoài Du đang mơ màng lập tức tỉnh hẳn, khẽ nhíu mày, trong lòng hơi không vui. Trời lạnh thế này, ở trong phòng chẳng phải tốt hơn sao, ra ngoài làm gì...


Nhưng y cũng chỉ thầm oán một câu.



Cao Hoài Du hiểu đây là việc trọng đại, oán thầm xong vẫn gật đầu như thường.


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du làm nũng, "thần đã mấy kỳ nghỉ rồi chưa được nghỉ ngơi. Thần muốn bồi thường."


Nguyên Hi lập tức bật cười: "Được, bồi thường cho ngươi."


Hắn quả thật có phần quá đáng, ngày ngày cứ ép Cao Hoài Du làm việc. Cao Hoài Du đến giờ vẫn chưa cắn hắn một phát, hoàn toàn là vì yêu hắn quá nhiều.


Cao Hoài Du vốn chỉ nói bâng quơ, cũng chẳng thật sự đòi hỏi gì. Nhưng Nguyên Hi đã đáp ứng, y vẫn vui: "Bệ hạ định bù cho thần cái gì?"


Nguyên Hi lại cố ý úp úp mở mở: "Không nói cho ngươi biết đâu."


Cao Hoài Du càng tò mò mong đợi, đến bữa trưa cũng ăn nhiều hơn bình thường.


Trước khi đi, Nguyên Hi chọn cho y một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, tự tay khoác lên người y.


Lông cáo tuyết trắng mềm mại, càng làm nổi bật dung nhan rực rỡ như ngọc của y.


Nguyên Hi không nhịn được cười: "Tiểu hồ ly."


Cao Hoài Du mỉm cười nhận lấy lò sưởi tay hắn đưa, ôm vào lòng. Cả người y được lông cáo bọc kín mít, trông như một quả cầu lông trắng xinh xắn.


Ngọc Châu đứng bên cạnh nhìn hai người nhân lúc mặc áo mà tha hồ s* s**ng nhau. Nàng đã quen cảnh này rồi: hai người này cứ coi nhau như búp bê vải, hôm nay ta chọn y phục cho hắn, ngày mai hắn chọn cho ta, còn phải tự tay giúp nhau mặc vào mới chịu. 


Đến cả cung nữ như nàng giờ cũng thất nghiệp, không cần phải hầu hạ thay áo nữa.


"Không lạnh nữa chứ?" Nguyên Hi dịu dàng hỏi.


Cao Hoài Du đáp: "Lạnh." Nói rồi lại chen sát vào người hắn.


Lông cáo sao sánh được với chân long ấm áp này.


Nguyên Hi rất thích những lúc y cố ý làm nũng, dính mình như vậy. Hắn vui đến long nhan rạng rỡ, chỉnh lại áo lông cho y, rồi mới dẫn người ra ngoài.


. . . 


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 77: Mùa đông, Tiểu Ngư cần chút huyết khí phương cương của bệ hạ
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...