Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 74: Diệt Thanh Hà Vương, thanh quân trắc.
(*) Chú thích: Thanh quân trắc (): Trừ bỏ gian thần bên cạnh vua.
Sáng hôm sau, Dương Quý thái phi ôm con mèo yêu quý của mình, mặt lạnh như tiền, đến Tử Cực Cung cầu kiến.
Thái thượng hoàng đã gọi bà đến mắng một trận tơi bời, bắt bà phải mau chóng giải thuốc mê mà bà đã hạ, bà đành thay Thái thượng hoàng đến đưa đồ.
Bà thật sự không hiểu nổi Nguyên Dụ đột nhiên phát điên cái gì. Ông ngày ngày mở miệng ra là chê bai hoàng đế chẳng ra gì, vậy mà giờ lại đột nhiên bênh vực con trai.
Chẳng phải tất cả những việc này đều vì muốn Thái thượng hoàng phục vị sao?
Nguyên Hi nắm binh quyền, đã làm hoàng đế, nhưng triều đình vẫn còn một nửa là người xưa theo Nguyên Dụ. Họ theo Nguyên Hi chẳng được lợi lộc gì, vẫn một lòng một dạ trung thành với Nguyên Dụ. Bọn người ấy đều là thế gia cao môn, có thực lực giúp Thái thượng hoàng trở lại long sàng.
Có binh quyền thì đã sao? Trước khi Nguyên Hi điều binh, cứ khống chế người lại trước, rồi giết sạch mấy tâm phúc của hắn, thiên hạ chẳng phải lại về tay bọn họ sao?
Nguyên Hi đã bắt đầu nâng đỡ người nước Yên để đối chọi với họ. Cao Hoài Du được phong Thanh Hà Vương. Còn Cao Chương cũng được trọng dụng, lần này thanh lý đất Yên chắc chắn lập đại công, trở về là thăng quan tiến chức. Mà nhà họ Dương lại bị Nguyên Hi mượn chuyện sách phong Thanh Hà Vương mà đàn áp họ một trận tơi tả. Tiếp theo sẽ đến lượt nhà nào đây?
Giờ cứ để Nguyên Hi đem từng nhà từng họ đè bẹp hết, đến lúc đó, muốn động thủ giúp Thái thượng hoàng phục vị cũng chẳng còn sức đâu. Nếu không mau chóng hành động, đến cả tư cách ra tay cũng chẳng còn nữa.
Bọn họ mạo hiểm làm những việc này, thất bại là mất mạng, vậy mà Nguyên Dụ lại thờ ơ như thế. Nguyên Dụ là phụ thân Nguyên Hi, dù ông có làm loạn tới đâu, Nguyên Hi lẽ nào lại giết phụ thân mình? Còn bọn họ thì vẫn có thể an phận thủ thường, cùng lắm là bị Nguyên Hi đè ép vài phen, thu mình sống nốt những ngày còn lại, cũng chẳng đến nỗi khổ sở.
Bọn họ liều mạng lớn như vậy giúp Thái thượng hoàng, giờ chỉ mới hạ chút thuốc mê cho Nguyên Hi thôi, vậy mà Thái thượng hoàng đã không vui?
Chỉ vì chút chuyện cỏn con ấy mà đã bảo họ dừng tay? Bọn họ đang chuẩn bị tạo phản đấy! Chút việc nhỏ ấy mà Nguyên Dụ cũng để tâm?
Năm xưa Nguyên Hi tàn nhẫn biết bao, thẳng tay g**t ch*t Nguyên Liệt. Giờ đến lượt Nguyên Dụ, ông lại không nỡ hạ chút thuốc mê?
Dương Quý thái phi nghẹn ở ngực, uất ức khôn nguôi, nhưng lại chẳng dám trước mặt Nguyên Dụ mắng ông rằng tâm tính thế này thì làm nên đại sự gì nổi.
Nguyên Dụ không nỡ để con trai chịu khổ, bảo bà giải thuốc mê, vậy thì bà đành đến đây vậy. Dù sao An Hoa tự đã bị vây, Tịnh Ý cũng bị bắt, lời đồn quỷ hồn Nguyên Liệt đến đòi mạng đã không truyền đi được nữa.
Bà vội sai người cả đêm chế ra thuốc giải, sáng sớm đã dậy, đến Tử Cực Cung cầu kiến Nguyên Hi. Đáng tiếc Cao Hoài Du mấy ngày nay lo lắng bệnh tình Nguyên Hi, ngày nào cũng nhập cung thăm sớm. Lúc này Nguyên Hi đang quấn quýt bên y, chẳng rảnh gặp bà, bà đành tạm ngồi chờ ở điện bên.
Ngọc Châu liền đến điện bên tiếp đãi Thái phi, dâng lên chút điểm tâm, đứng bên cạnh hầu hạ.
Dương Quý thái phi nhìn chén sứ đựng nước cùng đĩa sứ đựng bánh, trong lòng liền sinh tức giận.
Xưa kia Hoàng hậu được dùng đồ vàng, dù bà chỉ làm Hoàng hậu vài ngày đã bị Nguyên Hi tìm cớ phế truất, nhưng sau khi Nguyên Hi lên ngôi, bà là Thái phi, không dùng được vàng thì cũng phải dùng bạc chứ? Vậy mà toàn là đồ sứ rẻ tiền thế này!
Ngay cả cung nhân hầu hạ bên bà, chi tiêu hàng ngày cũng bị cắt giảm liên tục. Có khi bà còn phải nhờ nhà họ Dương bên ngoài tiếp tế. Đường đường là đế phi mà lại sống thê thảm thế này, phú quý chẳng hưởng được, ngày ngày còn bị ngược đãi!
Bà giận dữ trong lòng, liền buông con mèo đang rục rịch trong lòng ra. Nó nhảy phốc lên bàn, cúi đầu lưỡi nhỏ l**m nước trong chén.
Mèo cưng của bà vốn dĩ tính tình như thế: nước ngon sẵn sàng để trước mặt nó lại chẳng thèm, hễ thấy chỗ khác có nước là phải chạy qua l**m thử.
Ngọc Châu cũng chẳng xua con mèo đi. Thứ nhất, đó là mèo của Thái phi, Thái phi không lên tiếng thì nàng cũng chẳng nên thay Thái phi mà tính toán... Thứ hai, ở nhà nàng, chén nước bị mèo nhà l**m không biết bao lần, con sen như nàng đâu thèm để ý.
Dương Quý thái phi đợi con mèo l**m no nê, mới ôm nó trở lại lòng, v**t v* bộ lông mềm mại, thở dài:
"Tiểu súc sinh này đã uống rồi, thôi thì đổi bộ đồ bạc ra đi."
Ồ, thì ra là cố ý gây sự.
Ngọc Châu vốn đã thấy bà Thái phi này khó ưa, giờ càng thêm chán ghét. Nàng khẽ cong môi, cung kính cười đáp:
"Bẩm nương nương, bệ hạ chủ trương tiết kiệm, đồ dùng tiếp đãi trong cung đều đã định sẵn. Nếu nương nương chê, nô tì xin đem xuống rửa lại."
Dương Quý thái phi lập tức lông mày dựng ngược: "Sao nào? Tử Cực Cung là nơi thiên tử ngự, chốn tôn quý nhất thiên hạ, đến một bộ đồ bạc cũng không lấy ra được sao?"
"Đồ bạc thì có," Ngọc Châu đáp, "nhưng không thể dùng cho người."
Có đấy, nhưng ai thèm cho bà dùng? Tức chết bà đi!
"Bản cung là đế phi của Thái thượng hoàng!" Dương quý thái phi giận dữ, "Theo lễ chế, bản cung phải dùng đồ bạc!"
Ngọc Châu khẽ cúi đầu: "Bệ hạ cũng chỉ dùng đồ sứ. Theo lễ chế, đồ cho nương nương nên hạ một bậc mới phải."
"Ngươi! Tiện tì vô lễ!" Dương Quý thái phi chỉ tay vào Ngọc Châu, "Lôi xuống đánh trượng cho ta!"
Ngọc Châu liếc mắt một cái, lười thèm để ý. Đây là Tử Cực Cung kia mà, ai thèm nghe lệnh bà?
Huống chi Ngọc Châu giờ là cung nữ thân cận của hoàng đế, nàng ngạo mạn vô lễ thì đã làm sao? Thái độ của hoàng đế chính là thái độ của nàng. Chính hoàng đế cho nàng ngạo mạn đấy!
Lúc này, Tiết Bình vội vã bước vào Tử Cực Cung, lướt qua cửa điện bên.
"Tiết Bình..." Dương Quý thái phi thoáng thấy bóng Tiết Bình, trong lòng liền hoảng loạn.
Tịnh Ý giờ đã bị bắt, mưu đồ khích động dư luận đã thất bại. Tiếp theo chỉ còn dùng biện pháp cứng rắn. Tiết Bình nắm giữ cấm vệ cung đình, giờ lại bị gọi vào Tử Cực Cung... Chẳng lẽ hoàng đế đã đi trước một bước?
"Thôi," Dương Quý thái phi ra lệnh cho cung nữ của mình đặt hộp đồ xuống, "Đây là đồ Thái thượng hoàng bảo ta mang đến cho bệ hạ. Đồ đã đưa tới, ta không cần gặp bệ hạ nữa. Đi đây."
Nói xong bà lập tức rời điện bên. Bà phải mau chóng về thương nghị đối sách với mọi người.
"Nương nương đi thong thả." Ngọc Châu khẽ cúi người hành lễ, sau đó liền gọi người lấy ngân châm đến.
Mở hộp đồ ra, bên trong không phải thức ăn gì, mà là vài viên thuốc.
Ngọc Châu cau mày, vẫn dùng ngân châm thử, đưa lên mũi ngửi, cảm thấy mùi vị có phần quen thuộc.
Hôm qua Hàn Tẫn Trung đã tra ra Tạ thái tần mua chuộc cung nhân bỏ mê dược vào hương. Sau khi cung nhân nhận tội, đã đưa một phần hương lẫn thuốc mê đến Thái Y Viện. Lâm Dật lão tiên sinh sau vụ ám sát đã được Nguyên Hi hộ tống về Ngọc Kinh. Giờ ông và sư đệ Tuân thái y hiện đều ở trong cung. Thái Y Viện lập tức chế ra thuốc an thần cho Nguyên Hi.
Thuốc mê kia chỉ cần ngừng dùng, dược hiệu sẽ dần tan. Thuốc an thần có thể giúp Nguyên Hi ngủ ngon giấc trước khi thuốc mê kia hết tác dụng.
Những viên thuốc Dương Quý thái phi mang đến, mùi vị y hệt thuốc an thần của Thái Y Viện.
Sáng nay Thái Y Viện mới đưa một phần thuốc đến, sao Thái thượng hoàng cũng mang thuốc đến? Chẳng lẽ làm cha thấy thương con? Nhưng quan hệ giữa bệ hạ và Thái thượng hoàng chẳng phải không tốt sao?
Ngọc Châu nghĩ mãi không thông.
"Ngươi mang mấy viên thuốc này đến Thái Y Viện, bảo các thái y xem thử," Ngọc Châu gọi một tiểu cung nữ, "Nếu không có vấn đề gì, ngươi mang trở lại đây."
Đồ từ bên ngoài đưa vào, nàng không dám tùy tiện đưa đến trước mặt bệ hạ. Trước đây đã có người hạ thuốc mê vào Tử Cực Cung, Hàn Tẫn Trung vì chuyện này mà ăn đòn. Phải kiểm tra rõ ràng trước, rồi mới đưa cho bệ hạ định đoạt.
...
Trong chính điện, Tiết Bình quỳ một gối: "Thần Tiết Bình khấu kiến bệ hạ!"
"Miễn lễ." Nguyên Hi đặt chén trà xuống, uống ừng ực một chén, trong miệng vẫn còn vị đắng nhè nhẹ của thuốc, không bị hương trà át đi.
Cao Hoài Du ở bên rót thêm một chén cho hắn, tiện tay lấy một viên mứt từ đĩa sứ.
Tiết Bình đứng dậy, vẫn cúi đầu: "Bẩm bệ hạ, Tịnh Ý đã khai nhận là do Tôn Minh sai khiến."
Tôn Minh? Là Quốc công do Thái thượng hoàng năm xưa sai tiểu hoàng đế nước Lương phong cho. Khi ấy, nước Lương loạn lạc thiếu lương thực, hắn là một thương nhân giàu có liền hiến mấy kho lương cho Nguyên Dụ, lại trăm phương nghìn kế lấy lòng ông, Nguyên Dụ vui lòng liền phong hắn làm Quốc công.
Nguyên Dụ chính là thích làm bừa như thế. Bao nhiêu tướng quân lăn lộn sa trường, đổ máu đổ mồ hôi cũng chẳng được phong Quốc công. Tôn Minh chỉ hiến chút lương thực, công lao lớn thật đấy, nhưng nào có đáng phong Quốc công? Chẳng qua vì hắn biết cách lấy lòng Nguyên Dụ, một bước vượt lên bao người vất vả bao năm.
Mấy năm nay Tôn Minh cũng chẳng làm nên trò trống gì, chỉ dựa vào phần thưởng từ vụ hiến lương mà sống sung túc đến giờ.
Từ khi Nguyên Hi nắm quyền, bắt đầu cắt giảm tước vị của những kẻ Nguyên Dụ phong bừa năm xưa, bù đắp lại cho đám tâm phúc bị đè nén bao năm của mình. Những kẻ như Tôn Minh bị cắt giảm nặng nhất. Giờ vẫn mang danh Quốc công, nhưng thực phong đã chẳng còn bao nhiêu.
Dù sao cũng là do phụ thân mình phong, hắn phải giữ chút thể diện cho ông. Nếu Nguyên Dụ phong Quốc công mà bị Nguyên Hi thu hồi ngay, chẳng phải là con trai tát vào mặt cha sao? Như vậy quá xấu mặt. Nên Nguyên Hi giữ lại danh hiệu Quốc công cho hắn, chỉ cắt thực phong.
Nguyên Hi đã rất nương tay, vậy mà Tôn Minh không những ngày nào cũng bất mãn vì bị cắt tước, còn luôn cho rằng Nguyên Hi dễ bắt nạt.
Những kẻ như Tôn Minh có cả đám, chắc chắn đã tụ lại với nhau từ lâu. Càng nghĩ, bọn chúng càng thấy bất mãn, lại càng nhớ thời khi Thái thượng hoàng còn nắm quyền. Ai chẳng muốn trở về ngày xưa sống sung sướng? Nguyên Hi chẳng hề bất ngờ khi sự việc này có Tôn Minh nhúng tay.
Từ khi Nguyên Hi lên ngôi đã đắc tội không ít người. Kiếp trước đám người này cũng từng mưu phản, muốn Thái thượng hoàng phục vị, chỉ là cách làm khác đi. Làm lén lút, chưa kịp động thủ đã bị Nguyên Hi phát hiện.
Nguyên Hi ngậm viên mứt, ra hiệu Tiết Bình tiếp tục.
"Thần lập tức áp giải Tôn Minh tra khảo. Tôn Minh đã khai hết toàn bộ kế hoạch của bọn chúng."
Nguyên Hi suýt bật cười. Đã khai luôn rồi à? Quả không hổ là kẻ ngoài việc hiến lương năm xưa ra thì chẳng có chút bản lĩnh nào. Đúng là đám vô dụng.
"Bọn chúng định trước tiên dựng chuyện ma quỷ ở An Hoa tự để khuấy động dư luận, khiến thiên hạ tin rằng thiên mệnh vẫn ở nơi Thái thượng hoàng, còn bệ hạ chỉ là kẻ nghịch thần dám lấy thân phận con mà mưu hại cha, lấy bề tôi mà soán đoạt quân vương. Chúng đã ngấm ngầm lôi kéo được Đô đốc Đồng Châu, đến thời khắc sẽ dẫn quân Đồng Châu áp sát ngoài Ngọc Kinh làm viện binh tiếp ứng."
Nguyên Hi thong thả nói: "Tốt. Vậy đem Đô đốc Đồng Châu áp giải về kinh chém đi. Nói tiếp."
Chuyện này hắn quá quen thuộc. Ở kiếp trước, Đô đốc Đồng Châu cũng từng bị lôi kéo làm phản, lại có quan hệ thông gia với mấy nhà kia, nên vốn dĩ rất khó đứng về phía hắn.
"Tuân mệnh!" Tiết Bình tiếp lời. "Sau đó chúng sẽ chọn thời cơ thích hợp để ra tay. Nhân lúc bệ hạ đang lâm bệnh, không thể đích thân kiểm soát việc bố trí canh phòng trong cung, chúng sẽ âm thầm thay thế quân trực bằng đám quan quân đã bị mua chuộc, rồi dẫn tư binh xông vào cung thành. Mục tiêu là tiến thẳng đến Tử Cực Cung, khống chế bệ hạ, dùng bệ hạ ép cấm quân trong cung đầu hàng, nghênh đón Thái thượng hoàng phục vị, rồi sau đó thẳng tay trừ khử toàn bộ thân tín của bệ hạ."
Nguyên Hi gật đầu tán thưởng.
Ép cung thì mấu chốt là phải nhanh tay nhanh chân, xông thẳng vào hoàng cung khống chế người cho gọn. Kế hoạch này bày ra cũng không tệ, gan dạ thì có gan dạ thật, chỉ tiếc là khả năng thực hiện thành công không cao lắm.
Phần tiếp theo Tiết Bình hơi do dự, không biết có nên nói hay không, cuối cùng vẫn cắn răng mở miệng:
"Khẩu hiệu là... giết Thanh Hà Vương, thanh quân trắc."
Cao Hoài Du, đang đút mứt cho Nguyên Hi, bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Ơ? Còn liên quan đến y nữa sao?
Y hình như chưa làm ra chuyện gì đến mức khiến trời giận người oán mà? Sao đã thành mục tiêu của 'thanh quân trắc' rồi?
Cao Hoài Du quá hoảng sợ, tự tiện ném thêm một viên mứt vào miệng mình để trấn an.
Nguyên Hi cũng lặng lẽ nhìn Cao Hoài Du một cái, thần sắc phức tạp.
Không ngờ thật, Hoài Du của trẫm đã bị người ta căm hận đến mức thành 'yêu hậu' rồi sao.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Ngư: Hiền hậu thở dài.jpg
Các ngươi nói xem, các ngươi chọc ta làm gì? Chọc hoàng đế thì may ra còn cơ hội sống. Chọc ta, hoàng đế có thể tha cho các ngươi sao?
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 74: Diệt Thanh Hà Vương, thanh quân trắc.
10.0/10 từ 33 lượt.
