Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 75: Trẫm có bậc hiền hậu như thế... vậy mà bọn chúng lại muốn thanh quân trắc.
Nguyên Hi dùng người xưa nay vốn to gan. Trước kia, những thân tín của Nguyên Liệt đều bị hắn thu về dưới trướng. Sau này, ngay cả đám nhà họ Cao vong quốc của nước Yên, hắn cũng dám trọng dụng như thường.
Kiếp trước là lần đầu, hắn ít nhiều còn có chút nghi kỵ, luôn đề phòng người họ Cao. Nay thì đã khác. Hắn tin Cao Hoài Du, tin Cao Chương, chẳng cần từng bước từng bước thử thách lẫn nhau nữa.
Nhưng hắn vừa lên đã dám kéo tàn dư quý tộc nước Yên đến đánh vào mấy nhà còn sót lại của Nguyên Dụ, mượn lễ sách phong Thanh Hà Vương mà cho nhà họ Dương một cú hạ mã uy. Nói trắng ra chính là đẩy Cao Hoài Du lên đầu sóng ngọn gió.
Tàn dư nước Yên, nịnh chúa mê hoặc quân vương, lòng dạ khó lường. Muốn tìm một đối tượng "thanh quân trắc", thì chẳng phải Cao Hoài Du chính là người thích hợp nhất sao?
Chưa nói đến mấy nhà này, ngay cả các đại thần khác trong triều cũng sớm đã bất mãn với nhà họ Cao rất nhiều. Kiếp trước, hắn để Cao Hoài Du chạy đông chạy tây lập chiến công, từ từ nâng đỡ y lên, cuối cùng cũng chỉ phong làm An Dương Hầu. Vậy mà cả đám người ngày ngày nhắc nhở hắn phải đề phòng Cao Hoài Du mưu đồ soán vị phục quốc. Nay hắn trực tiếp phong y làm vương, Cao Hoài Du còn chưa đánh được mấy trận đã được hắn sủng tín đến thế, có mấy ai phục?
Khi đã ấn định Cao Hoài Du làm mục tiêu, dù sau này bọn chúng bức cung không thành, giương cao cờ "thanh quân trắc" thì cũng có thể kéo được một phần đại thần ủng hộ, bảo toàn tính mạng.
Mấy nhà này, Nguyên Hi muốn giết thì giết. Nhưng những đại thần còn lại trong triều thì không phải hắn có thể tùy tiện động thủ được. Đến lúc đó, nếu Nguyên Hi không chịu nổi áp lực, đành phải đáp ứng yêu cầu của bọn chúng, ra tay với nhà họ Cao. Sau đó Nguyên Hi lại phải tìm người mới trọng dụng để đối đầu với bọn chúng. Như vậy, bọn chúng vẫn còn có thể kéo dài thêm chút hơi tàn.
Tính toán thì hay đấy, tiếc rằng trong mắt Nguyên Hi thì chỗ nào cũng là lỗ hổng.
Hắn chẳng lo lắm. Kiếp trước bọn chúng cũng chẳng làm nên sóng gió gì. Huống chi hắn đã sống lần thứ hai, lẽ nào thật sự để bọn chúng mang chút thân binh mà khống chế được Tử Cực Cung à?
Nói tới việc chính biến, hắn mới là tổ tông đây này!
Nguyên Hi cúi mắt suy nghĩ một lát, trong lòng đã có chủ ý, liền nói:
"Đi gọi Thường Lộ, Lư Kỳ và Thẩm Hi vào gặp trẫm."
"Vâng!"
Mấy khắc sau, Đại tướng quân Kinh thành vệ suất quân Thường Lộ, Tả vệ thống lĩnh cấm quân Lư Kỳ, Hữu vệ thống lĩnh Thẩm Hi vội vã đến Tử Cực cung. Trước điện họ giải trừ binh khí, vào trong liền quỳ bái.
Nguyên Hi bảo người đưa ngay bản cung từ cho ba người xem. Cả ba đều kinh hãi đến sắc mặt biến đổi. Bọn họ nào có trí tưởng tượng phong phú như thế, không ngờ giữa lúc yên bình lại có kẻ dám mưu đồ khống chế hoàng đế, bức cung. Kinh sợ xong lại càng thêm hoang mang khó hiểu.
Lư Kỳ xem xong, trước tiên lên tiếng:
"Thần lấy tính mạng thề sẽ bảo vệ bệ hạ bình an!"
Hai người kia sực tỉnh, vội vàng theo:
"Thần lấy tính mạng thề sẽ bảo vệ bệ hạ bình an!"
Thường Lộ nói:
"Bệ hạ yên tâm, thần sẽ chỉ huy vệ quân canh phòng nghiêm ngặt, quyết không để kẻ gian bén mảng tới cửa Ngọc Kinh!"
Nguyên Hi khẽ gật đầu, phân phó:
"Thường Lộ, lập tức giới nghiêm Ngọc Kinh, tăng cường canh phòng các cửa thành. Những kẻ còn liên quan trong thành, bắt ngay, giải nộp theo pháp luật."
"Vâng!"
"Lư Kỳ, tra xét kỹ lưỡng trong cung trên dưới, hễ phát hiện tai mắt của kẻ khác cài vào, lập tức bắt giữ."
"Vâng!"
"Thẩm Hi, bố trí tuần tra các cung, đặc biệt là cung của các Thái phi, Thái tần, phải để mắt thật kỹ."
"Vâng!"
"Tịch Bình, danh sách trực ban của cấm quân hai tháng nay toàn bộ sắp xếp lại, tăng cường binh mã ở Huyền Vũ môn."
"Vâng!"
Nguyên Hi đưa mắt nhìn từng người một, nói:
"Đi đi."
Bốn người lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Cao Hoài Du khẽ lên tiếng:
"Việc vây An Hoa tự động tĩnh hơi lớn... Nhưng cung từ của Tịnh Ý chưa lộ ra ngoài, các nhà hẳn vẫn chưa hay biết, chưa kịp chuẩn bị hành động. Chỉ cần chủ mưu còn ở trong Ngọc Kinh thì không thoát được. Bệ hạ hãy yên tâm... trước tiên nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho tốt. Dù bên mấy vị tướng quân có sơ suất, Tử Cực Cung có thần ở đây, thần cũng nguyện lấy tính mạng thề bảo vệ bệ hạ."
Thường Lộ mang người đến cửa bắt gọn, chuyện này coi như gần xong. Một kế hoạch bức cung ở mức độ này quá dễ giải quyết. Khi bọn chúng còn chưa kịp động thủ đã bị bắt sạch, muốn làm loạn cũng không nổi.
Chuyện nhỏ như vậy vốn không đáng để hoàng đế phải nhọc lòng. Nhưng Nguyên Hi trên mặt vẫn lộ vẻ giận dữ. Hắn chỉ thấy bực bội, hễ nghĩ đến chuyện này liên quan đến Phúc An Cung là đã nghẹn ở ngực.
Ngươi nói xem Thái thượng hoàng rốt cuộc muốn làm gì? Phục vị? Bức cung xong, ông muốn giết trẫm hay giam lỏng trẫm? Dù cho có thành công đi nữa, ngồi trên ngôi vị ấy được mấy năm, rồi sao nữa? Truyền ngôi cho mấy đứa con trai lớn tuổi của phi tần, hay mấy đứa đệ đệ bản lĩnh còn chưa bằng Nguyên Hồng?
Nguyên Dụ từ Thái thượng hoàng trở lại làm hoàng đế thì được gì chứ?
Trừ phi Nguyên Dụ định phá hoại cả việc kế vị, bằng không người kế thừa thích hợp nhất vẫn là Nguyên Hi. Làm loạn bao nhiêu chỉ để ngồi trên ngôi vị ấy vài ngày cho sướng tay thôi sao?
Vì thế mà để hậu phi hạ mê dược vào hương, lôi chuyện đại ca Nguyên Liệt ra để gièm pha bôi nhọ hắn... Ông quả thật đã hận hắn đến tận xương tủy rồi.
Nghĩ đến đây, Nguyên Hi không nhịn được cười lạnh một tiếng. Cao Hoài Du vừa định mở miệng, bên ngoài Ngọc Châu đã bưng hộp thức ăn do Dương quý Thái phi gửi đến bước vào.
Nguyên Hi lúc này mới nhớ ra bên điện còn có một Dương quý Thái phi đang chờ, liền hỏi: "Dương phi đâu?"
Ngọc Châu đáp: "Dương Quý thái phi nương nương đã về rồi ạ, nhưng có để lại một thứ."
Ánh mắt Nguyên Hi lập tức rơi xuống hộp thức ăn nàng đang cầm.
"Bẩm bệ hạ, vừa rồi Dương quý Thái phi đến đưa một lọ thuốc. Thái Y Viện đã kiểm tra, thành phần giống với thuốc an thần mà Thái y Viện đã điều chế cho bệ hạ." Ngọc Châu hành lễ nói tiếp, "Theo lời nương nương, là Thái thượng hoàng bệ hạ sai nương nương mang đến."
Khóe miệng Nguyên Hi giật giật, cười mà không cười, càng thêm phẫn nộ.
Được lắm! Dám ngang nhiên đưa loại thuốc có thể ức chế tác dụng của mê dược đến, thật sự chẳng buồn che giấu, chẳng sợ lộ ra mê dược chính là do bọn họ làm.
Đây là gì... là đang khiêu khích hắn sao?
Cao Hoài Du thấy hắn giận đến tái mặt, biết hẳn hắn đã nghĩ lệch hướng, vội khẽ nói: "Bệ hạ... Thái thượng hoàng rốt cuộc vẫn là phụ thân của bệ hạ, giữa hai người vẫn còn tình cảm."
Nguyên Hi nhìn y: "Ngươi bênh vực Thái thượng hoàng?"
Chẳng phải ý của Cao Hoài Du là Thái thượng hoàng vẫn nhớ tình phụ tử nên mới sai Dương quý Thái phi mang thuốc đến sao? Nhưng giữa bọn họ nay còn tình phụ tử gì nữa? Cao Hoài Du rõ ràng đang giả ngây giả ngô, nói lời hay ý đẹp để an ủi hắn.
Cao Hoài Du vẫn dịu dàng nói: "Thái thượng hoàng trong lòng có oán, muốn phục vị, nhưng cũng sẽ không nỡ gây tổn thương đến bệ hạ."
Nguyên Hi hừ lạnh: "Không nỡ gây tổn thương trẫm, vậy mà cho người bỏ mê dược vào hương của trẫm, còn sai người mang thứ này đến khiêu khích trẫm!"
Đối với Nguyên Dụ, Nguyên Hi luôn tỏ ra không quan tâm, nhưng Cao Hoài Du biết trong lòng hắn vẫn luôn tiếc nuối tình phụ tử mỏng manh kia. Y cũng không muốn vài năm sau Nguyên Dụ băng hà, Nguyên Hi lại một lần nữa tiếc nuối rồi đau lòng.
Cao Hoài Du khẽ nói: "Bệ hạ... hôm qua thần đã nhờ Tấn Vương điện hạ đến Phúc An Cung chuyển giúp vài lời."
Nguyên Hi ngẩn ra.
Cao Hoài Du nói tiếp: "Thái thượng hoàng lúc ấy mới biết bệ hạ gặp mộng ma."
Nguyên Hi im lặng.
Nguyên Hồng được Thái thượng hoàng đối đãi hoàn toàn khác hắn. Tiểu tử ấy đi truyền lời, Nguyên Dụ sẽ không mở miệng mắng "nghịch tử" mà bình tĩnh hơn hẳn. Nếu Nguyên Dụ nghe Nguyên Hồng nói rồi mới hay chuyện, lại còn điềm tĩnh sai người mang thuốc tới, lẽ nào thật sự chỉ để khiêu khích?
Khi ông nổi giận thì sẽ không thèm để ý đến Nguyên Hi, càng sẽ không cố ý gây chuyện.
Cao Hoài Du mỉm cười, vòng tay ôm lấy eo Nguyên Hi, tựa hẳn vào người hắn, khẽ nói: "Bệ hạ vẫn luôn nhớ đến Thái thượng hoàng, chính bệ hạ cũng không hay biết, nhưng người ngoài nhìn rõ lắm."
Hương thơm nhàn nhạt từ tóc y lan tỏa, Nguyên Hi chỉ cần cúi đầu là ngửi thấy.
"Bệ hạ muốn chứng minh với Thái thượng hoàng rằng mình sẽ là một minh quân tốt, muốn Thái thượng hoàng không còn oán hận, muốn tiếp tục làm cha con với Thái thượng hoàng. Thực ra từ đầu đến cuối, bệ hạ cũng hối hận..."
Nguyên Hi bị y nói trúng tim đen, chỉ lặng lẽ nhìn mái tóc đen nhánh của y mà ngẩn ngơ.
"Thần từ nhỏ đã mất phụ thân, cũng chẳng nhớ rõ tình phụ tử có tư vị gì. Nhưng thần hiểu tình cảm của bệ hạ dành cho Thái thượng hoàng... Bệ hạ đã nghĩ kỹ sau này sẽ xử lý vụ mưu nghịch này thế nào, sẽ đối diện với Thái thượng hoàng ra sao chưa?"
Cao Hoài Du không phải cầu tình cho Thái thượng hoàng. Y chỉ không muốn để Nguyên Hi sau này phải hối tiếc. Kiếp trước, cho đến khi Nguyên Dụ băng hà, tình cảnh cha con họ vẫn như thế, Nguyên Hi quả thật có chút ân hận.
"Trẫm có bậc hiền hậu như vậy..." Nguyên Hi nắm tay y khẽ cười, "vậy mà bọn chúng lại muốn thanh quân trắc."
Cao Hoài Du má ửng hồng, không nói thêm lời nào.
Nguyên Hi ngẩn ngơ hồi lâu, mới phân phó cung nhân: "Trẫm muốn soạn chiếu."
Ngọc Châu vội lấy thánh chỉ đặt lên án thư, mài mực cho hoàng đế.
Nội dung chiếu thư này là truy phong cho Nguyên Liệt.
Nguyên Dụ oán hận Nguyên Hi, chủ yếu vẫn là vì hắn đã giết Nguyên Liệt. Hắn và Nguyên Liệt cách nhau khá nhiều tuổi, tình cảm thực ra không sâu đậm. Nhưng Nguyên Liệt là con trưởng của Nguyên Dụ, trong lòng ông luôn nắm giữ vị trí đặc biệt hơn một chút. Tình phụ tử giữa hai người hẳn không nông cạn hơn tình cảm giữa hắn và Nguyên Dụ năm xưa.
Nay người đã chết rồi, Nguyên Hi cũng chẳng nhất thiết phải chấp nhặt với người chết. Vốn dĩ năm sau hắn cũng định truy phong cho Nguyên Liệt. Nay truy phong sớm một chút, phong làm vương để Nguyên Dụ trong lòng dễ chịu hơn cũng tốt.
Chỉ là thụy hiệu này...
Nhưng toàn là ác hiệu.
Hắn giờ rất khó xử. Truy phong Nguyên Liệt là để Nguyên Dụ dần dần bớt oán hận hắn. Nếu cho Nguyên Liệt một ác hiệu, không những không an ủi được Nguyên Dụ, ngược lại sẽ khiến Nguyên Dụ càng thêm oán trách.
Nhưng nếu tự mình cho một thụ hiệu hơi thiên về ý khen ngợi, nhỡ đời sau lại bảo hắn vì yêu mà sinh hận với đại ca, không muốn người khác dùng ác hiệu để đánh giá đại ca, nên mới đích thân cho một thụ hiệu còn tạm được... thì biết làm sao đây?
Nguyên Hi quay đầu nhìn Cao Hoài Du bên cạnh, lập tức có chủ ý.
"Lễ bộ soạn thụy hiệu là Linh, Lệ, Hoang... Trẫm thấy chữ 'Lệ' vẫn thích hợp, khanh thấy thế nào?"
Nguyên Hi nói xong, làm bộ giơ bút định viết.
Cao Hoài Du giật mình, vội ngăn lại: "Bệ hạ! Không thể như vậy!"
Nguyên Hi khóe môi lén nở nụ cười, lúc này mới dừng bút.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du nhíu mày, "Nếu ban cho Thế tử một ác hiệu như vậy, Thái thượng hoàng sẽ nghĩ sao?"
"Cũng phải." Nguyên Hi nói.
Cao Hoài Du lại nói: "Bệ hạ trước kia chẳng phải đã định cho Thế tử thụy 'Bình' sao?"
Nguyên Hi gật đầu:
"Trẫm nhớ lại chuyện cũ, nhất thời oán giận, suýt nữa không xử sự công bằng. May có khanh khuyên can. Chữ 'Bình' mà khanh nghĩ quả thật rất hay."
Cao Hoài Du nhìn hắn mà ngẩn ra. Chẳng phải ý này do chính bệ hạ nghĩ từ lâu sao? Sao giờ lại thành do y khuyên can rồi?
Nguyên Hi trong lòng thì mừng rỡ khôn xiết. Trẫm quả là thông minh tuyệt đỉnh! Trẫm ghét Nguyên Liệt, ghét đến chết đi được, suýt nữa đã cho hắn một ác hiệu. May mà nhờ Thanh Hà Vương cầu tình cho Nguyên Liệt, Nguyên Liệt mới được thụy "Bình"!
Để xem ai còn dám mở miệng bịa đặt giữa trẫm và Nguyên Liệt có tình cảm nữa! Ngay cả thụy hiệu cũng phải nhờ Thanh Hà Vương cầu tình mới có được, còn tên nào dám nói bậy nữa!
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyên Liệt: Biết rồi biết rồi, biết ngươi ghét ta lắm rồi!
Nguyên Hi: Hừ. Nhờ hoàng hậu trẫm tâm địa thiện lương mới cho ngươi chút thể diện!
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 75: Trẫm có bậc hiền hậu như thế... vậy mà bọn chúng lại muốn thanh quân trắc.
10.0/10 từ 33 lượt.
