Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 73: Tiểu Ngư: Hiền hậu đoan trang kiểu này đây.jpg


Lúc này Cao Hoài Du mới khẽ khàng bước đến bên giường.


Hoàng đế đang say giấc, y cũng không muốn lên tiếng quấy rầy, bèn lặng lẽ ngồi một bên chờ đợi.


Gần hai khắc sau, Nguyên Hi mới chậm rãi tỉnh lại. Cao Hoài Du liền đứng dậy rót chén nước, đỡ Nguyên Hi ngồi thẳng người.


Nguyên Hi uống hai ngụm, cổ họng khô khốc mới dễ chịu đôi chút, ngẩng mắt nhìn y, hỏi: "Sao lại đến sớm thế?"


Cao Hoài Du mỉm cười, ngọt ngào đáp lời: "Thần nhớ bệ hạ, nhớ đến nỗi một khắc cũng không chờ nổi. Nếu bệ hạ tỉnh muộn thêm chút nữa, e rằng thần đã sốt ruột đến phát điên rồi."


Nguyên Hi nào chịu nổi y nói mấy lời mật ngọt như thế, liền đưa tay ôm lấy người, hôn thật mạnh lên má y mấy cái.


Đợi lúc hai người đã ôm ấp xong xuôi, Cao Hoài Du mới thong thả kể: "Tối qua cấm quân đã bắt được tên tăng nhân giả thần giả quỷ ở An Hoa tự. Hiện tại An Hoa tự đã bị cấm quân niêm phong. Tịnh Ý đã bị bắt về đại lao, đang chờ tra hỏi."


Y chỉ nói là cấm quân bắt người, chẳng hề nhắc đến chuyện mình đã ở lại An Hoa tự suốt một đêm.


Nguyên Hi khẽ gật đầu, rồi đột nhiên chớp mắt mấy cái, trông vẫn còn khó chịu. Cao Hoài Du liền tiến sát bên, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp trán cho hắn.


"An Hoa tự tung tin đồn nhảm nhí như thế, chẳng qua là muốn tạo thế. Nay lời đồn đã tan, bước đầu tiên bọn chúng không bước nổi, những việc tiếp theo cũng khó mà triển khai. Bệ hạ cứ yên tâm, đừng vì chuyện này mà hao tâm tổn trí. Mau dưỡng bệnh cho tốt mới là điều trọng yếu."


Nguyên Hi nhìn y, khẽ mỉm cười, chẳng nói gì thêm.


Chẳng bao lâu sau, Hàn Tẫn Trung – người được Nguyên Hi phái đi tra án – đã vội vã trở về.


Chuyện trong cung muốn tra thì thật sự chẳng khó. Những thứ đưa vào Tử Cực Cung đều có sổ sách ghi chép rõ ràng, tra xem ai phụ trách là biết ngay, cứ lần theo đó, chỉ cần một ngày đã đủ để tìm ra kết quả.


Hàn Tẫn Trung dâng lên vài bản khẩu cung, cung kính bẩm báo:


"Bẩm bệ hạ, lão nô đã cho người tra rõ. Việc này là do Tạ Thái tần gây ra. Tạ Thái tần sai người mua chuộc cung nhân, bỏ chút thuốc mê vào lò hương đưa tới. Các cung nhân liên quan đều đã bị xử tử. Còn về phần Tạ Thái tần..."


Đó là sủng phi của Thái thượng hoàng, dù ông nhận lệnh của hoàng thượng, cũng chẳng dám tự tiện giết mà không hỏi ý.


Nguyên Hi lạnh lùng nói: "Tử Cực Cung giờ đã thành cái sàng rồi sao, phi tần của Thái thượng hoàng muốn mua chuộc người là mua chuộc được, muốn hạ mê dược lên người trẫm là hạ được, trẫm còn không được giết bà ta ư?"


Hàn Tẫn Trung vội quỳ sụp xuống, dập đầu: "Bệ hạ bớt giận! Lão nô biết tội!"



Hoàng đế lúc này không chỉ đang hạ lệnh, mà còn trách ông làm việc không chu toàn. Thái thượng hoàng ở Phúc An Cung vẫn an phận, chẳng gây chuyện gì, vậy mà một cung phi lại có thể đưa lò hương có thuốc vào tận Tử Cực Cung.


Thỉnh tội xong, ông lại cẩn thận khẽ nói: "Nhưng bệ hạ, Tạ thị dù sao cũng là sủng phi của Thái thượng hoàng. Nếu vì chuyện này mà làm tổn thương tình phụ tử giữa Thái thượng hoàng và bệ hạ..."


Nguyên Hi lặng thinh. Tình phụ tử giữa hắn và Thái thượng hoàng, còn sợ thêm một chút tổn thương nữa sao?


Thế nhưng, hắn không dứt khoát đáp ngay. Một lúc lâu sau, hắn mới thở dài: "Lui ra. Tự đi lĩnh phạt đi."


Ý là: việc cần làm đã xong, không cần ông đi xử lý Tạ Thái tần nữa. 


Hàn Tẫn Trung vội vã đáp: "Dạ... dạ... Lão nô xin đi lĩnh trượng ngay."


Nguyên Hi xoa xoa thái dương, đứng dậy mặc y phục.


Cao Hoài Du giúp hắn chỉnh lại vạt áo, khẽ hỏi: "Bệ hạ không nằm nghỉ thêm chút nữa sao?"


"Trẫm nằm hai ngày rồi..." Nguyên Hi thở dài, "Chuyện của Tương Bình Vương làm ầm ĩ thế này... Trẫm mà không đứng dậy trông chừng, ngày mai mấy nhà kia chẳng phải kéo nhau vào cung nghênh Thái thượng hoàng phục vị sao."


Cao Hoài Du vừa nghe ba chữ "Tương Bình Vương", trong lòng lập tức dâng lên muôn vàn nghi hoặc. 


Y khẽ cúi mắt, thử dò hỏi: "Bệ hạ gọi Thế tử là Tương Bình Vương... Chẳng lẽ bệ hạ đã quyết định truy phong cho Thế tử làm vương rồi ư?"


Nguyên Hi lúc này mới giật mình, nhận ra mình lỡ miệng, song cũng chẳng nghĩ y đang thăm dò điều gì, chỉ gật đầu cho qua:


"Ừ. Dù sao hắn cũng là huynh trưởng của trẫm. Trẫm với hắn dù không hợp, cũng nên giữ cho hắn chút thể diện. Chữ 'Bình' này trẫm thấy hợp nhất, nhưng hiện giờ... trẫm muốn cân nhắc thêm vài thụy hiệu khác."


Năm xưa, Lễ bộ đưa ra cho Nguyên Liệt toàn là những miếu hiệu chẳng tốt đẹp gì, cuối cùng hắn tự chọn chữ "Bình", đã là nể mặt lắm rồi.


"Trị nhi vô cữu viết Bình", tức cai quản mà không mắc lỗi thì gọi là Bình. 


Nguyên Liệt được chấm cho hai chữ 'không lỗi', trong mắt Nguyên Hi đã là hắn rộng lượng lắm rồi. Thật ra chọn chữ này cũng vì Nguyên Hi có chút tính toán nhỏ nhen.


"Trị nhi vô cữu viết Bình", "Chấp sự hữu chế viết Bình", "Bố cương trị kỷ viết Bình". Mà tầm thường bình bình, chẳng có gì nổi bật, cũng viết là "Bình".


Dù hiểu theo nghĩa nào đi nữa, thì Nguyên Liệt vẫn là kẻ chẳng hơn hắn ở điểm nào.


Chữ "Bình" nghĩa nhiều vô kể, mặc người ta muốn hiểu sao thì hiểu. Ai cho rằng Nguyên Hi đang mỉa mai Nguyên Liệt tư chất tầm thường, làm Thế tử bao năm cũng chỉ "không lỗi" thì đúng ý hắn. Ai lại nghĩ là hắn khen Nguyên Liệt 'chấp sự hữu chế', 'bố cương trị kỷ' thì cũng chẳng sao, chẳng phải chứng tỏ hắn khoan nhân độ lượng, đối với cả kẻ thù cũng không tiếc lời khen ngợi sao?



Thế nhưng... giờ hắn rất hối hận vì để người ta có cớ mà bịa đặt lung tung.


Gì mà hắn ái mộ Nguyên Liệt chứ? Gì mà dù tự tay giết Nguyên Liệt cũng không cho ai nói xấu, bác bỏ hết ác hiệu của Lễ bộ, đích thân tặng Nguyên Liệt chữ "Bình"...


Phì! Nghĩ thôi đã nổi da gà!


Thôi thì hay là chọn bừa một miếu hiệu Lễ bộ đưa ra cho xong!


Nguyên Hi nghĩ vậy, bàn tay đang nắm lấy tay Cao Hoài Du càng siết chặt.


"Bệ hạ?" Cao Hoài Du hơi khó hiểu hỏi.


"Không có gì." Nguyên Hi bèn ôm lấy y thật chặt.


Than ôi, tình quân thần tuyệt mỹ giữa hắn và Hoài Du... sao chẳng ai có con mắt tinh tường thế này!


...


Nguyên Hồng nghe Cao Hoài Du nói một tràng, tức tối lao thẳng đến Phúc An Cung, thật sự đi mách lẻo với Hoàng tổ phụ của mình.


Nguyên Dụ đối với Nguyên Hi vốn mang tình cảm rất mâu thuẫn.


Năm xưa Nguyên Liệt và Nguyên Hi tranh đấu kịch liệt, Nguyên Dụ thất vọng với Nguyên Hi đến cùng cực. Kỳ thực, ông đối với Nguyên Hi chẳng phải hận, mà là sợ. Một kẻ ở vị trí cao mà nhu nhược, sợ nhất chính là có đứa con quá giỏi giang.


Năm ấy, Nguyên Dụ có thể mượn danh thiên tử để sai khiến chư hầu, hoàn toàn là nhờ xuất thân của mình. Hoàng thất suy tàn vốn chẳng phải chuyện ngày một ngày hai: ngay từ đời cha Nguyên Dụ, hoàng tộc nước Lương đã bắt đầu xuống dốc.


Lão Ngụy Quốc công đã dọn sẵn con đường gần như trọn vẹn, Nguyên Dụ chỉ việc kế thừa tước Quốc công, chờ đúng thời cơ là có thể ép hoàng đế nhường ngôi cho mình dưới danh nghĩa hợp pháp.


Nhưng nước Lương rất nhanh lâm vào nội loạn, tan nát từng mảnh. Có Nguyên Hi hay không, Nguyên Dụ vẫn có thể soán vị xưng đế, chỉ khác là soán một nước Lương chỉ còn bé tí hay soán một nước Lương chiếm nửa đất Bắc của Trung Nguyên. Nguyên Dụ dù muốn làm hoàng đế, đương nhiên cũng không muốn làm hoàng đế của một tiểu quốc. Nếu nước Lương chỉ còn lại hai ba châu, thì ông làm hoàng đế khác gì sơn tặc đầu lĩnh?


Nguyên Dụ tính tình hẹp hòi, chỉ ưa dùng người trong nhà và đám cựu công thần quyền quý. Những kẻ ấy phần nhiều dựa vào công lao tổ tiên mà hưởng phú quý, bản thân chẳng có bao nhiêu thực tài. Ông đứng đầu nhóm người đó, nên mọi toan tính, sắp đặt rốt cuộc cũng chỉ xoay quanh lợi ích của đám công huân quý tộc này mà thôi.


Ông nhất định muốn mọi công lao đều nằm trong tay người nhà. Nguyên Hi là con trai ông, lại rất giỏi đánh trận, hoàn toàn hợp ý ông. Nguyên Hi giúp ông thu hồi toàn bộ đất đai thất thủ của nước Lương, ông càng yêu thương đứa con út này, quyền binh dần dần giao cho Nguyên Hi. 


Là con trai mình, sao có thể không yên tâm?


Về sau, công lao của Nguyên Hi càng lúc càng lớn, tâm tư ông đương nhiên thay đổi.



Khác với Nguyên Dụ chỉ biết dùng "người trong nhà", Nguyên Hi nhiều năm chinh chiến nơi biên cương, dưới trướng tụ tập không ít kẻ xuất thân hàn vi. Phần lớn võ tướng của hắn đều là người dân dã, không thế lực, không dòng dõi. Nguyên Dụ cực kỳ chán ghét đám người thấp kém ấy. Dù Nguyên Hi nhiều lần dốc sức xin công trạng cho họ, Nguyên Dụ vẫn cố tình chèn ép. Trong mắt ông ta, đám huân quý cũ đến chia quyền lợi đã đủ đông rồi, sao còn để Nguyên Hi kéo thêm đám dân thấp hèn tới chia phần?


Mâu thuẫn giữa cha con họ chưa bao giờ là Nguyên Dụ thiên vị trưởng tử, mà là sau lưng Nguyên Hi có quá nhiều công thần võ tướng mới. Vì thế, Nguyên Dụ chán ghét Nguyên Hi, đôi khi thậm chí còn nảy sinh ý niệm muốn Nguyên Hi chết.


Song kẻ ông muốn chết là Nguyên Hi mang theo một đám thảo dân đến tranh phần, chứ không phải đứa con trai Nguyên Hi của mình.


Năm xưa nếu ông sớm "chim bay hết thì bẻ cung", giết Nguyên Hi ngay, hoặc phế bỏ Thế tử để Nguyên Hi kế vị, thì cuối cùng cũng không đến nông nỗi ngày hôm nay.


Chỉ tiếc, ông rốt cuộc vẫn là một người cha, không đủ nhẫn tâm ra tay. Nguyên Liệt là con ông, Nguyên Hi cũng là con ông, bỏ ai ông cũng không đành. Nguyên Liệt và Nguyên Hi tranh đấu, ông đứng ở giữa dàn hòa, lại vì Nguyên Liệt đứng cùng phe với ông, chứ không như Nguyên Hi dẫn theo đám người ngoài gây chuyện, nên ông thiên vị Nguyên Liệt nhiều hơn.


Nhưng điều đó không có nghĩa ông thật sự chán ghét Nguyên Hi. Nếu thật sự hận thù, ông đã chẳng do dự ra tay. Ông hồ đồ, ngày ngày ác ý suy đoán Nguyên Hi. Thế nhưng năm đó, khi Nguyên Hi dự tiệc rồi thổ huyết, sau khi nói một tràng lời vu oan cho hắn, ông vẫn sai mấy vị danh y đến chăm sóc hắn. Sau đó còn lén tìm hỏi Nguyên Liệt, rồi mắng Nguyên Liệt một trận.


Suy nghĩ của ông rất đơn giản: con út không còn đồng lòng với mình, vậy thì giam lỏng là đủ. Nhưng nếu thật sự có kẻ muốn hại Nguyên Hi, ông vẫn sẽ nổi giận.


Tương tự, nếu có kẻ hại Nguyên Liệt, ông cũng sẽ tức giận. Ông cho rằng Nguyên Hi muốn hại Nguyên Liệt, cũng cho rằng Nguyên Liệt muốn hại Nguyên Hi, cả hai đều là điều ông không dung thứ. Vì thế ông luôn hòa giải giữa hai người, mỗi bên phạt năm mươi trượng.


Nhưng Nguyên Hi vốn chưa từng có ý hại huynh trưởng, bị ông suy nghĩ như vậy, đương nhiên sẽ không thể tránh cảm thấy uất ức. Nguyên Liệt lại từng bước ép sát, cuối cùng khiến Nguyên Hi tức nước vỡ bờ, thật sự ra tay g**t ch*t Nguyên Liệt.


Nếu đổi lại là Nguyên Liệt giết Nguyên Hi, ông cũng sẽ không tha thứ cho Nguyên Liệt.


Nhưng hiện giờ, trong số các con trai do ông và Nguyên hậu sinh ra, chỉ còn lại một mình Nguyên Hi. Không tha thứ thì vẫn không tha thứ, suốt ngày mắng Nguyên Hi là nghịch tử, nhưng trong lòng ông vẫn coi Nguyên Hi là con trai.


Cao Hoài Du lòng tinh tế, hiểu rõ tâm tư ông hơn cả Nguyên Hi. 


Tung tin đồn bôi nhọ Nguyên Hi, tìm cơ hội phục vị, những việc ấy Nguyên Dụ làm được. 


Nhưng hạ độc lên người Nguyên Hi, thì không giống việc ông sẽ làm.


Phúc An Cung và Tử Cực Cung đã lâu không qua lại, chỉ có Nguyên Hồng mới truyền được chuyện này đến tai Nguyên Dụ.


Người có thể ra tay trong Tử Cực Cung cũng chỉ là người trong cung. Trong cung ngoài hoàng đế và Thái thượng hoàng, chỉ còn đám hậu phi của Thái thượng hoàng. Chuyện này tám phần là do hậu phi của Thái thượng hoàng gây ra.


Thái thượng hoàng còn muốn phục vị, đại sự chưa thành được nửa bước mà nội bộ đã sinh mâu thuẫn, sau này còn làm nên chuyện gì?


Chiêu "kể khổ, giả đáng thương", đối với Nguyên Dụ cực kỳ hữu hiệu.


Nguyên Hồng bước vào Phúc An Cung, cung kính quỳ xuống hành lễ với Nguyên Dụ.



"Hoàng tổ phụ!" Nguyên Hồng dập đầu xong liền đứng lên, chẳng còn giữ vẻ câu nệ, nhảy tưng tưng lao vào lòng vị tổ phụ.


Những người con trai của Nguyên Dụ hoặc tử trận, hoặc bệnh chết, hoặc bị giết, hiện giờ chỉ còn lại Nguyên Hi. Cha con lại vì chuyện năm xưa mãi không hòa giải được, nên ông càng thương yêu đứa cháu trai này. Lúc này, ông cũng như mọi ông lão bình thường, dang rộng tay đón Nguyên Hồng, cười hiền từ gọi: "Hồng nhi!"


Nguyên Hồng ở trong lòng ông làm nũng:


"Tổ phụ ơi, Hồng nhi nhớ tổ phụ lắm. Hôm nay đến muộn, tổ phụ đừng trách Hồng nhi nha."


"Hồng nhi đọc sách vất vả, Hoàng tổ phụ sao nỡ trách con." Nguyên Dụ nói rồi ra hiệu cho cung nữ bưng đĩa điểm tâm tới, "Hoàng tổ phụ chuẩn bị bánh đường cho con đây."


Nguyên Hồng nhận bánh đường, lắc đầu: "Không phải đâu ạ. Hoàng thúc phụ bệnh rồi, Hồng nhi lo lắng lắm, nên mới đến chăm sóc Hoàng thúc phụ."


"Bệnh?" Nguyên Dụ nhíu mày, "Chẳng lẽ bệnh khí nghịch lại tái phát?"


Ông hiện giờ đối với đứa con út này hận nhiều hơn yêu, nào có lòng quan tâm Nguyên Hi bệnh hay không. Nhưng dù sao cũng là đứa con ông từng thương yêu, nghe nói Nguyên Hi bệnh, trong lòng ông vẫn không khỏi có chút lo lắng.


Hai người anh em sinh đôi đều mang bệnh khí nghịch giống mẫu thân đã khuất của chúng. Năm xưa hễ bất kỳ ai trong ba người phát bệnh, cả phủ đều lo lắng một phen, khó tránh khiến ông nhớ lại chuyện xưa.


"Chắc vậy... nhưng con thấy Hàn công công rất tức giận, phạt hết cung nhân trên dưới Tử Cực cung, còn đi tra Ngự Thiện Phòng, Thượng Y Cục... hình như nói... có người hạ độc Hoàng thúc phụ! Thật xấu xa." Nguyên Hồng cau mặt, "Hoàng thúc phụ mấy đêm nay ngủ không yên, toàn gặp ác mộng, hôm qua còn không thể thiết triều."


Nguyên Dụ càng nghe càng giận, nhưng cố nén lại, không bộc phát trước mặt cháu trai.


Nguyên Hồng lại nói: "Hoàng tổ phụ, ngài đi thăm Hoàng thúc phụ đi... Hồi nhỏ Hồng nhi bệnh, phụ thân đến thăm là Hồng nhi khỏi ngay!"


Nguyên Dụ bị lời ấy làm lay động, nhưng khi nghĩ đến tình cảm hiện giờ với Nguyên Hi đã nhạt nhẽo, ông lại lạnh lòng. Nhưng thấy cháu trai nhìn mình đầy vẻ mong chờ, ông không nỡ làm Hồng nhi buồn, bèn thuận miệng đáp:


"Được, Hoàng tổ phụ lát nữa sẽ qua."


Nguyên Hồng ở Phúc An Cung khoảng nửa canh giờ thì quay về đọc sách.


Tiễn Nguyên Hồng đi rồi, Nguyên Dụ mới phân phó: "Gọi Dương phi đến đây!"


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Bệ hạ: Không hổ là hiền hậu của trẫm.


Tiểu Ngư: Nếu ta thật sự làm hoàng hậu ở trong cung, ta sẽ khiến Thái thượng hoàng và đám thái phi nội chiến tanh bành đến game over luôn. (châm thuốc lá)


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 73: Tiểu Ngư: Hiền hậu đoan trang kiểu này đây.jpg
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...