Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 68: Càng ngày càng tác oai tác quái
Cao Hoài Du chọn cho hoàng đế một bộ cẩm bào tím thẫm, thoạt nhìn thì giản dị, nhưng ngắm kỹ mới thấy những hoa văn tinh xảo ẩn hiện, phối với đai lưng ngọc vàng, càng toát lên vẻ xa hoa kín đáo mà cao quý.
Y cho rằng Nguyên Hi hợp nhất với màu trầm. Khí thế uy nghiêm của bậc thiên tử chỉ có những sắc màu đậm đà này mới tương xứng, tôn nhau lên, vừa tao nhã vừa quý phái.
Giúp người thắt chặt đai lưng xong, Cao Hoài Du ngẩng đầu ngắm nghía từ trên xuống dưới, khen ngợi: "Bệ hạ thật đẹp, là trang nam nhi anh tuấn nhất thiên hạ."
"Biết rồi." Nguyên Hi khẽ cười, cũng chẳng chịu thua, đáp lại: "Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân của trẫm."
Cao Hoài Du lập tức đỏ bừng mặt.
Nguyên Hi kéo y vào lòng, cắn nhẹ vành tai y, thì thầm: "Bệ hạ đẹp thế này, giờ đã thuộc về ngươi, thích không?"
Cao Hoài Du gật đầu, nhỏ giọng: "Thích."
Y ngoảnh lại nhìn mấy bộ triều phục khác, chỉ một bộ trong đó mà nói: "Bệ hạ, ngày mai mặc bộ ấy được không?"
"Được." Nguyên Hi thầm thở dài một tiếng, trong lòng nghĩ Cao Hoài Du chơi trò "búp bê vải" với hắn đúng là chơi say mê thật.
Hắn cũng muốn chơi.
Ừm, đợi về tới Ngọc Kinh, sẽ bảo Thượng Y Cục may thêm vài bộ y phục cho Cao Hoài Du, rảnh rỗi sẽ triệu y vào cung, thay hết bộ này đến bộ kia để hắn ngắm. Bộ y phục Ô Hoàn lần trước trông cũng rất đẹp, hắn sẽ bảo người may thêm vài bộ kiểu Tây Vực nữa.
Bữa sáng dâng lên vẫn là những món thanh đạm bổ dưỡng như thường lệ. Cao Hoài Du e lệ thẹn thùng ngồi bên hầu hạ hắn dùng bữa, chuyện bị trách phạt, bị đánh mông gì đó, được Nguyên Hi dỗ dành vài câu y đã quên sạch. Nguyên Hi đâu phải tên lưu manh bắt nạt y, rõ ràng là 'búp bê' yêu quý của y. Tự tay thay quần áo cho hắn chưa đủ, y còn như trẻ con chơi trò gia đình, nhất định phải đút hắn ăn.
Bát canh dê kỷ tử ấy mang theo vị ngọt thanh, ngon vô cùng, Cao Hoài Du liên tiếp múc cho Nguyên Hi mấy bát nhỏ. Nguyên Hi xưa nay không bao giờ từ chối thức ăn y dâng lên, thế là uống liền mấy bát, bị đút nhiều đến mức thấy hơi quá tải.
"Món canh này khanh thích lắm à?" Nguyên Hi nghi hoặc hỏi.
Cao Hoài Du lắc đầu, cười trộm, giọng tỉnh bơ: "Thần chỉ chợt nhớ, thịt dê bổ thận tráng dương."
Nguyên Hi: "..."
Nguyên Hi nghĩ, quả thật không nên quá nuông chiều, xem kìa! Cái đuôi đã vểnh lên tận trời rồi. Cao Hoài Du dám nói lời tục tĩu với hắn, đã thế còn ngang nhiên khiêu khích hắn!
Nguyên Hi giận dữ múc một thìa canh dê kỷ tử, đưa tới bên miệng Cao Hoài Du: "Uống đi."
Cần bổ thì bổ cho y mới đúng!
Cao Hoài Du cũng không kháng cự, không cầu xin, ngoan ngoãn cúi đầu uống, vẫn cười khúc khích.
Nguyên Hi hết cách với y, vừa giận vừa không nỡ, liên tục rót cho người mấy bát canh mới thôi.
Tiết Bình vẫn luôn chờ ngoài lều đợi hoàng đế dùng bữa xong. Lúc này thấy hoàng đế truyền người dọn dẹp, hắn mới bước vào, bẩm báo chuyện nhổ trại, cuối cùng hỏi: "Bệ hạ, có cần chuẩn bị ngựa không?"
Hai ngày qua tới thảo nguyên Ô Hoàn, Nguyên Hi đều cưỡi ngựa dẫn đầu, phi như bay. Dù sao cũng là thiên tử được hun đúc từ chiến trường, xưa nay hắn quen tung hoành khắp chốn, luôn hoài niệm cảm giác phóng khoáng khi điều khiển tuấn mã phi nhanh. Hai năm nay hắn chỉ rúc trong thành Ngọc Kinh, chỉ thỉnh thoảng mới ra Ngự Lâm Viên săn bắn mới thỏa được cơn ghiền. Giờ có dịp cưỡi ngựa, Nguyên Hi thường sẽ không bỏ lỡ, nên Tiết Bình mới hỏi câu ấy.
Hắn vừa dứt lời, Cao Hoài Du ngồi trên nhuyễn tháp chẳng hiểu sao bỗng phì cười một tiếng.
Nguyên Hi bất đắc dĩ liếc y một cái, bảo Tiết Bình: "Chuẩn bị xe."
Cao Hoài Du vốn chỉ đang cười trộm, giờ thì cười ngả nghiêng.
Đúng là ngông cuồng! Trước mặt hoàng đế, ai dám càn rỡ đến thế!
Tiết Bình càng thêm hoang mang, nhưng hắn không thấy bệ hạ nổi giận, đành nuốt xuống nghi hoặc rồi đáp: "Tuân chỉ, thần lập tức đi chuẩn bị xe."
Hắn vừa lui ra khỏi lều, Nguyên Hi liền quay người, đưa tay véo má Cao Hoài Du: "Còn cười! Cười nữa trẫm đánh mông ngươi!"
Nguyên Hi tức đến mức muốn bẹo đỏ cả mặt y.
Tối qua đúng là bị sắc dục làm mờ mắt, giờ để lại hậu họa khôn lường.
Hắn khao khát Cao Hoài Du lâu như vậy, khao khát đến phát điên. Kiếp trước chưa làm được, kiếp này cuối cùng cũng được toại nguyện.
Rốt cuộc đã đem được người ngậm trong miệng, chỉ là tư thế hình như không đúng lắm, không giống như hắn tưởng tượng... nhưng đó chẳng phải là do chính hắn dung túng sao?
Dù sao cũng rất thỏa mãn, chỉ cần ở bên Cao Hoài Du, thế nào cũng được cả. Cao Hoài Du thích gì hắn cho nấy, Cao Hoài Du vui vẻ là tốt rồi.
Tuy không hoàn toàn như hắn tưởng tượng, nhưng hắn cũng không băn khoăn nhiều, liền bình thản chấp nhận.
Nếu không muốn, hắn tùy tiện có thể đè Cao Hoài Du lại, muốn đổi cách thân cận chẳng phải quá dễ dàng sao? Hắn là hoàng đế, chỉ cần hắn mở miệng, dùng quyền thế áp chế, Cao Hoài Du còn có thể phản kháng, nói không với hắn sao?
Nhưng hắn không mở miệng, thậm chí khi nhận ra ý Cao Hoài Du, còn chủ động dâng mình ra.
Suy cho cùng chỉ là chuyện cỏn con, hoàng đế như hắn tâm rộng như biển, đâu thèm để ý!
Chỉ là... cái tên nhóc xấu xa kia giờ vẫn cứ cười mãi là sao? Lúc ăn sáng trêu chọc khiêu khích thì thôi, giờ vẫn còn đùa cợt hắn!
Cao Hoài Du cố gắng nín cười, nhưng ráng mãi vẫn không nhịn nổi.
Nguyên Hi bực bội nói: "Tên ngốc."
Cao Hoài Du gật đầu, nép vào lòng hắn, cười tiếp: "Tên ngốc mà bệ hạ thích."
Nguyên Hi từ bên cạnh rút cây thước ra uy h**p: "Ta đánh mông giờ!"
Cao Hoài Du sợ bị đánh thật, liền giật lấy cây thước, đỏ mặt nói: "Cây thước này bệ hạ ban cho thần đi. Nếu ngày sau thần lại chọc bệ hạ không vui, thần nhất định sẽ tự tay dâng thước lên, thỉnh bệ hạ trách phạt."
Nguyên Hi cố giật lại cây thước, nhưng Cao Hoài Du không chịu buông, còn chớp mắt với hắn.
Hắn đành buông tay, nói: "Thôi, thưởng cho ngươi đấy."
"Tạ bệ hạ ban thưởng!" Cao Hoài Du vội cất thước vào lòng, đứng dậy chuồn mất.
Nguyên Hi: "..."
Thôi, hôm nay tạm tha cho y vậy.
Dù sao hôm qua mình cũng hơi quá đáng với người ta thật.
Cao Hoài Du có chạy cũng chẳng chạy đi đâu xa được. Y quay về thu dọn hành lý, đồ cần mang thì mang theo, đồ cần giấu thì giấu kỹ, lúc khởi hành vẫn ngoan ngoãn lên xe ngựa cùng hoàng đế.
Vốn dĩ, với hứng thú của Nguyên Hi, hai người nên cưỡi ngựa song song, chiêm ngưỡng phong cảnh thảo nguyên cho thỏa mới đúng. Nhưng tối qua quấn quýt quá lâu, giờ mắt họ chỉ còn nhau, thảo nguyên đẹp thế nào cũng chẳng lọt nổi. Họ chỉ muốn chui vào một góc, nép sát bên nhau.
Xe ngựa xóc nảy dữ dội, Cao Hoài Du nằm trong lòng hắn vẫn bị lắc đến khó chịu. Bị ép cọ vào lòng hắn, tóc tai rối bù, y lại bắt đầu cười trộm.
"Sao? Nghĩ gì mà vui thế?" Nguyên Hi dịu giọng hỏi, linh cảm chẳng có gì tốt lành.
Cao Hoài Du cũng chẳng thèm giấu giếm gì, dù e thẹn nhưng vẫn không dám phạm thượng mà nói dối, bèn đỏ mặt đáp: "Bệ hạ không cưỡi ngựa, trong xe cưỡi thứ khác cũng gần giống vậy thôi."
Nguyên Hi: "..."
Thước đâu rồi! Còn dám trêu chọc hắn! Đáng lẽ không nên đưa thước cho y, phải quất y vài cái mới được!
Cao Hoài Du cười ngạo nghễ, vui đến mức chỉ muốn lăn lộn.
"Càn rỡ." Nguyên Hi nguy hiểm nheo mắt lại.
Gan to quá rồi, lời tục tĩu gì cũng dám nói, đương nhiên phải bị hoàng đế đè xuống dạy dỗ một trận.
Nguyên Hi rốt cuộc thấm thía được cái gì gọi là yêu không nỡ buông. Hắn thèm muốn người này bao năm, thèm đến mức phát điên, giờ đã nếm qua vị ngọt rồi, hắn chẳng muốn rời y dù chỉ một khắc.
Nhìn thấy y là muốn ôm, ôm rồi liền muốn hôn, hôn rồi lại bốc lửa. Thế là dạy dỗ xong, hôn quân trong xe ngựa cùng yêu hậu thân mật khăng khít, chẳng phân rõ ta ngươi.
Nguyên Hi cố ý chơi xấu, bữa trưa bảo người chuẩn bị cháo lưng dê, bánh bao hẹ, thịt lừa nướng. Cao Hoài Du đụng phải một người yêu nhỏ nhen hay thù vặt, đúng là tự mình chuốc lấy khổ, trên mặt nóng ran mãi không nguôi.
Quân đội trên thảo nguyên Ô Hoàn đi hai ngày, hoàng đế không những không hứng thú phi ngựa trên thảo nguyên, mà còn hiếm khi xuống xe, chỉ lo quấn quýt cùng bảo bối tâm can.
Trở lại lãnh thổ Đại Ngụy, hội quân với những người đã ở lại trấn thủ từ trước, thánh giá liền khởi hành về kinh. Vì là đường về, mọi việc đã xong, dọc đường cả đoàn quân ít khi dừng chân, chuyện gặp thích khách cũng giảm đi nhiều.
Khi đến kinh thì đã cuối hè, tiết trời dần se lạnh.
Cao Hoài Du và Trường Nhạc rời kinh mấy tháng, khi bước vào vương phủ suýt lạc đường. Trong sân Thanh Hà Vương phủ mới trồng thêm vài cây hoa phượng, trông khá lạ mắt. Vốn y mới dọn vào chưa lâu, vừa quen với bố cục thì mấy cây mới trồng lại làm mọi thứ thay đổi, khiến y hơi choáng váng. Lúc này hè sắp tàn, hoa đã rụng gần hết, giữa lá xanh chỉ còn lác đác vài điểm hồng phai.
Người hầu trong phủ bảo đó là quà hoàng đế ban vài ngày trước. Để trồng mấy cây hoa này, đến cổng phủ cũng phải tháo ra, mấy hôm nay mới lắp lại.
Xem ra lúc ở Kiến Bình, y buột miệng nói tiếc vì sau này không thấy được hoa phượng ở Càn Dương Cung, thế là hoàng đế liền sai người tìm cây thích hợp để trồng. Nói là làm, chẳng chút do dự.
"Nếu đến ngày hoa nở, quét sân chắc quét đến phát điên mất." Trường Nhạc thân là quản gia vương phủ, không khỏi lo lắng cho việc vặt trong phủ.
Cao Hoài Du cười. Trước kia trong phủ của y cũng trồng không ít hoa phượng, đến mùa hoa nở, cánh hoa phủ kín mặt đất, đỏ rực cả một khoảng. Y chưa từng bắt hạ nhân quét dọn sạch sẽ, bởi lẽ nếu làm vậy thì còn gì là phong vị? Thay vào đó, y còn cố ý mời Nguyên Hi tới thưởng thức, ngắm cảnh hoa rơi như mưa.
Một năm hoa nở chỉ được ít ngày ngắn ngủi, nếu quét đi chẳng phải quá phí hoài hay sao?
Đáng tiếc năm nay đã qua mùa hoa. Sang năm nhất định phải nhân lúc hoa nở, mời bệ hạ đến phủ uống vài chén.
Ừm, y còn có thể sáng tác thêm vài ba bài thơ ngắn, như vậy bệ hạ sẽ vui, vui rồi sẽ không suốt ngày lôi những bài thơ tình ái y viết trước đây ra trêu nữa.
Cái gì cũng là giả, chỉ có tình với bệ hạ là thật.
"Dặn dò hạ nhân, lát nữa ta muốn tắm rửa thay y phục." Cao Hoài Du nói, "Ta về phòng nghỉ nửa canh giờ trước."
Trường Nhạc gật đầu: "Vâng, tiểu nhân sẽ đi bảo người chuẩn bị nước nóng. Vương gia ngài nghỉ trước, xong rồi tiểu nhân sẽ gọi."
Đi đường lâu ngày, dù ngồi xe ngựa cũng đủ mỏi mệt, huống chi hai ngày nay y chưa được tắm rửa thoải mái. Hơn nữa, bệ hạ ban thưởng lễ vật lớn như thế, y phải vào cung tạ ơn chứ?
Ý nghĩ hai người lại giống nhau, chưa đợi y chuẩn bị xuất môn vào cung, hoàng đế vừa về cung nghỉ chưa bao lâu, đột nhiên giá lâm phủ Thanh Hà Vương .
Nguyên Hi cũng mấy tháng không ở Ngọc Kinh, đâu biết hạ nhân ở phủ y làm việc thế nào. Thứ liên quan đến Cao Hoài Du, đương nhiên hắn phải tự mình đến xem mới yên tâm.
Hơn nữa, đây dù sao cũng là lễ vật hắn tặng Cao Hoài Du, càng phải tự mình xem qua.
Lúc ra khỏi cửa cung, hắn còn buồn bực nghĩ, trước đây ghé phủ Cao Hành, chỉ nhìn qua thôi mà vì chữ "giá lâm" đã bị hậu thế cố ý xuyên tạc, thật oan uổng. Hắn nhất định phải chú ý danh tiếng về sau của mình, từ nay hành sự càng phải cẩn trọng, kẻo để mấy kẻ thích gây chuyện vin vào mà bịa đặt lung tung. Truyền gì thì truyền, chứ truyền chuyện này, lỡ Cao Hoài Du biết được rồi giận thì sao?
Vậy nên phải bảo Kỷ Sự Lang viết mấy chữ "giá lâm phủ Thanh Hà Vương" to hơn! Đậm hơn! Rõ hơn!
Đây là sự thật, là sử thực! Đáng giá!
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 68: Càng ngày càng tác oai tác quái
10.0/10 từ 33 lượt.
