Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 67: Mặt ửng hồng, môi ngậm đàn trầm, áo hé ngang.
Cao Hoài Du còn chưa kịp phản kháng, chiếc thước trong tay Nguyên Hi đã vung xuống, quất thẳng vào mông y.
Chỉ một cái thôi mà đã khiến người ta ngây ngốc cả người.
Cao Hoài Du vốn không biết đau, nhưng cái cảm giác nặng nề của thước gỗ giáng xuống da thịt thì rõ mười mươi.
Y có thể cảm nhận rõ ràng thước quất mạnh lên cặp mông căng tròn của y, cả thân thể theo bản năng lập tức nảy lên dữ dội.
Không đau, song nỗi xấu hổ lại nhấn chìm tất thảy.
Người ta thường nói "nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ", ngay cả Hoắc Phi – người nuôi dưỡng y từ tấm bé – cũng chưa từng đánh y lấy một lần.
Kẻ khác phạm lỗi thì phải cởi áo chịu roi, để thiên hạ nhìn thấy mà đánh. Trong quân vốn kỷ luật nghiêm minh, bị xử phạt về thể xác là chuyện thường như cơm bữa.
Nhưng đó là với người khác, người ta quen rồi. Còn y, đường đường là Thanh Hà Vương, có bao giờ chịu nhục nhã thế này đâu, làm sao quen được?
"Bệ hạ... a!"
Lời còn chưa dứt, lại một thước nữa giáng xuống. Y ngẩng đầu nhìn Nguyên Hi, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Hắn thật sự đánh y...
Nếu đã muốn phạt y, chi bằng để y nằm lên ghế dài mà chịu roi cho rồi. Cái này thì là gì?
Dù có nằm trên ghế chịu trượng hình cũng không nhục nhã bằng việc bị hoàng đế đè xuống đánh mông như vậy.
"Lần sau mà còn tái phạm, trẫm quyết không nhẹ nhàng tha thứ như vậy đâu. Nhớ chưa?" Nguyên Hi mặt lạnh như sương.
Nguyên Hi hiếm khi che giấu cảm xúc. Vui thì cười, buồn thì khóc, giận thì bùng nổ. Đối với người thân cận, dù là thân tộc hay cận thần, hắn ít khi giữ vẻ mặt cứng đờ, nếu cảm thấy khó chịu thì lập tức nổi giận.
Nếu ngay cả với Cao Hoài Du – người gần gũi nhất – mà hắn còn cố ý kìm nén cảm xúc khi đối diện, thì đó chính là vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Cao Hoài Du hiểu rõ tính hoàng đế, nên lúc này đến cả việc nũng nịu xin tha cũng không dám.
Vốn dĩ chỉ vài giọt nước mắt của y đã khiến hắn mềm lòng, nhưng khi cầm thước lên, cắn răng quất hai cái, hắn liền nhớ lại lí do vì sao hắn đánh y, thế là lửa giận lại lập tức bùng lên.
Việc Cao Hoài Du làm, chỉ cần có kẻ để mắt, liền có thể lấy đó làm cớ mà làm to chuyện. Đổi lại là kiếp trước, khi y còn được hắn sủng ái, quyền thế ngập trời, giờ phút này đã có cả đám triều thần dâng sớ đàn hặc y rồi.
Nguyên Hi là hoàng đế, có thể che chở cho y. Chỉ cần hắn không muốn truy cứu, thiên hạ chẳng ai dám hé răng. Song dù là hoàng đế, hắn cũng không thể khống chế lòng người nghĩ gì.
Hôm nay hắn còn che chở được cho Cao Hoài Du, ngày sau hắn không còn nữa thì sao? Kiếp trước trước lúc lâm chung, hắn còn phải đem y phó thác cho vài vị tâm phúc trọng thần, chẳng phải chính vì sợ mình vừa nhắm mắt, y sẽ bị người đời chèn ép hay sao?
Dù y có được sủng ái đến đâu, thân phận vẫn mãi là thiếu đế bị phế của tiền Yên, con trai Văn Chiêu Đế. Chỉ riêng điểm này đã đủ để triều đình trên dưới có cớ công kích. Hắn sẽ che chở cho y, nhưng y cũng phải học cách không để người khác nắm thóp.
Lần này nhất định phải dạy cho y một bài học, nhưng hắn lại không nỡ phạt nặng... Vậy đánh vài cái vào mông cũng phải đánh chứ? Dù không nỡ cũng phải đánh!
Cao Hoài Du ngoan ngoãn nằm sấp chịu đòn, dù chẳng cảm nhận được đau đớn, thân thể vẫn run rẩy không ngừng vì ngoại lực đánh xuống.
Y cắn chặt môi, lặng lẽ chịu hình phạt riêng tư của hoàng đế, về sau ngay cả tiếng rên cũng không chịu phát ra, chỉ có gương mặt đỏ au vì xấu hổ, đôi mắt vừa rơi lệ lại thêm phần đỏ hoe.
Người không biết đau vốn chẳng sợ bị đánh, Nguyên Hi cũng rất có chừng có mực, không thật sự làm y tổn thương, chỉ khiến y xấu hổ đến mức toàn thân nóng ran.
Nhưng sao mà... mới chỉ đánh có hai cái, y lại thấy... hưng phấn là sao?
Nguyên Hi giảm bớt lực tay, chính hắn cũng hơi ngẩn ra.
Cao Hoài Du càng không còn mặt mũi nào gặp người, xấu hổ đến mức đầu óc choáng váng, trông như sắp khóc òa.
"Bệ hạ..." Y khẽ gọi, giọng như thật sự sắp bật khóc.
"Đánh đau à?" Nguyên Hi dừng tay, dịu dàng hỏi.
Cao Hoài Du lắc đầu, ngón tay bấu chặt lấy cánh tay Nguyên Hi, trông như đang cầu xin. Nhưng trong lòng lại hung hăng nghĩ: Ngươi nếu không phải là hoàng đế, ta cũng sẽ cầm thước quất lại ngươi một trận cho mà xem!
Y đâu phải tên nô bộc hèn mọn chỉ biết cúi đầu nghe lời Nguyên Hi, y cũng có tính khí của mình. Dẫu biết bản thân sai, bị đánh mấy cái như vậy, trong lòng tất nhiên vẫn sinh ra vài phần tức tối. Nhất là khi toàn thân bị đánh đến khó chịu vô cùng, lại chẳng thể làm gì, hoàn toàn bị ép khuất phục dưới uy thế của Nguyên Hi, đến nằm sấp cũng không dám cựa quậy.
Tay Nguyên Hi rốt cuộc không giơ lên nữa, vừa đau lòng vừa thấy buồn cười: "Ngươi bị ta chiều hư rồi, cũng phải để ngươi nếm chút khổ sở mới được."
Cao Hoài Du nhăn mũi, nói: "Vậy bệ hạ đã đánh thần rồi, có thể hết giận chưa?"
Nguyên Hi không đáp, tay phải cầm thước, đưa ngang đến bên miệng y.
Cao Hoài Du hơi ngơ ngác không hiểu hắn định làm gì, nhưng hiểu được ám chỉ, liền hé miệng ngậm lấy thước. Ngẩng mắt nhìn hoàng đế, ánh mắt đầy nghi hoặc, song đã không thể mở miệng hỏi.
Hoàng đế rảnh tay, đôi bàn tay to lớn xoa bóp dọc vòng eo thon, ra sức mát xa cho y. Nguyên Hi vốn không biết hầu hạ người, chỉ đơn giản là lực tay vừa đủ, khiến y thoải mái dễ chịu.
"Trẫm xoa cho ngươi một chút là hết đau ngay." Hắn lại nhẹ nhàng xoa chỗ vừa bị đánh vài cái.
Cao Hoài Du: "..."
Y nghi ngờ hoàng đế cố ý. Đúng là tên lưu manh!
"Trẫm cũng đau lòng mà." Nguyên Hi ôn tồn nói.
Cách một lớp áo mỏng, hắn vẫn cảm thấy chỗ da thịt ấy nóng hầm hập, chắc chắn là đánh hơi mạnh. Vốn mảng da trắng như tuyết giờ hẳn đã ửng hồng, phải một lúc lâu mới tan.
Càng nghĩ càng hối hận, chỉ cần dọa một chút là được, sao lại thật sự dùng sức chứ?
Với sức lực của hắn, dù đã cố ý khống chế, đánh xuống vẫn không thể xem là nhẹ.
Hắn có chút áy náy hỏi: "Bôi chút thuốc nhé?"
Cao Hoài Du thật sự sợ hắn lột luôn quần y để bôi thuốc, như vậy càng thêm xấu hổ, vội vàng lắc đầu điên cuồng. Miệng lại không nói được, chỉ có thể từ mũi hừ hừ vài tiếng gấp gáp.
Giờ thế này là đủ rồi, y thật sự chịu không nổi nữa!
Hoàng đế thấy đã xoa đủ, mới dừng tay, rút chiếc thước trong miệng y ra.
Miệng vừa được tự do, Cao Hoài Du lập tức gọi: "Ứng Hy..."
Việc công xong xuôi, giờ có thể nói chuyện tình cảm được chưa? Nhịn nãy giờ, y thật sự sắp phát điên rồi.
Một tiếng "Ứng Hy" mềm mại ngọt ngào, đầy vẻ làm nũng van xin. Từ khi hắn sống lại đến nay, đây là lần đầu y chủ động gọi tên tự của hắn, hắn thoáng sửng sốt, sau đó trong lòng ngập tràn niềm vui và ngọt ngào.
"Hoài Du, Hoài Du ngoan." Nguyên Hi từng nhịp, từng nhịp v**t v* dọc sống lưng y, giọng dịu dàng như sắp tan thành nước.
Cao Hoài Du thì bị hắn gọi đến mức càng thêm bực bội, đôi tay v**t v* ấy như đang châm lửa trên người y, thật sự khiến người ta bứt rứt cùng cực. Y giãy giụa thoát khỏi gông cùm, bám lấy hai vai trèo lên người hắn, chủ động hôn lên môi hắn.
Có tức cũng không dám phát, chỉ có thể nhân lúc này cố ý báo thù, hung hăng cắn mạnh một cái.
Nguyên Hi bị hôn đến mức lửa dục bùng lên, chỉ muốn đè y xuống mà trừng phạt.
Không khí lúc này đang ngọt ngào... Hắn vừa mới bắt nạt y một trận, giờ lại xa y mười một ngày, sao có thể không nhớ?
Cao Hoài Du bị hắn đánh vài cái, xoa vài cái, mặt đỏ bừng.
Còn kẻ đánh người kia... nhìn thấy Cao Hoài Du dáng vẻ đáng thương tội nghiệp như vừa bị hành hạ, hình như cũng thấy... rất k*ch th*ch?
Hắn hình như thật sự... rất thích bắt nạt người?
Nhìn y nước mắt lưng tròng, má đỏ ửng, trong lòng hắn ngoài đau lòng ra, dường như lại càng phấn khích hơn.
Nghĩ lại lúc trước mình nghiêm khắc rắn dạy, khiến y ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ lặng lẽ rơi lệ, nhìn dáng vẻ đáng thương ấy, hắn không những không cảm thấy áy náy, ngược lại còn nổi lòng háo sắc...
Hắn đúng là cầm thú mà! Nhưng đem Cao Hoài Du biến thành bộ dạng yếu đuối đầy lệ này, quả thật k*ch th*ch vô cùng.
Nhưng đã đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi... Lúc này chẳng phải nên ôm hôn an ủi, dỗ dành chú mèo nhỏ bị giật mình sao?
"Hoài Du." Nguyên Hi xoa đầu y, thành công làm rối tung mái tóc dài được tỉ mỉ chải chuốt của y, "Trẫm đền tội với ngươi, ngươi muốn gì trẫm cũng chiều, đừng giận nữa."
Nguyên Hi nói xong liền muốn hôn, y lại đột nhiên nổi tính trẻ con, nghiêng đầu không cho hôn.
Y đang giận, y muốn phản kháng tên bạo quân cẩu hoàng đế này! Nhất định không cho hôn!
"Ứng Hy." Cao Hoài Du vòng tay qua cổ hắn mà cọ cọ, hậm hực nói, "Ta cũng muốn đánh ngươi."
Chậc, gan lớn quá nhỉ. Thật càn rỡ!
"Được." Nguyên Hi lại đem chiếc thước đưa vào tay y, cười nói, "Đánh đi."
Cao Hoài Du nhận thước mà ngẩn người, y đâu thật sự dám đánh. Nguyên Hi giờ đã giao cả "hình cụ" cho y, y lại chỉ ngây ra cầm mà không xuống tay được, chẳng phải càng thêm mất mặt hơn sao? Y muốn chết quách cho xong!
Nguyên Hi còn ghé sát tai y thì thầm: "Có cần trẫm nằm sấp cho ngươi quất vài cái để giải tỏa không?"
Nằm sấp cho y đánh mông... Với mức độ vô sỉ của lão lưu manh Nguyên Hi, hình như hắn thật sự làm được.
Nhưng Nguyên Hi vô sỉ, còn y cũng cần mặt mũi chứ!
Cao Hoài Du vội ném thước đi, ôm chặt lấy hắn: "Không cần."
Y đã hiểu rồi, chỉ cần vô sỉ, cái gì cũng bất bại.
Đáng tiếc y không thể vô sỉ hơn Nguyên Hi được!
"Vậy ngươi muốn gì?"
Đôi mắt Cao Hoài Du sáng lấp lánh, nhìn thẳng vào hắn: "Ta muốn cái này."
Vừa nói vừa vòng tay ôm eo hắn, móng vuốt câu lấy đai lưng liền động thủ.
Y rất không vừa mắt bộ dạng hôm nay của Nguyên Hi, như con công xòe đuôi khoe khoang, chiếc áo gấm huyền sắc thêu chỉ vàng kia y nhìn thấy thật chướng mắt, rất muốn lột xuống khỏi người hắn.
Đánh lại thì y không dám, cũng không nỡ, nhưng gây rối chỗ khác thì vẫn được!
Nguyên Hi bị y nhìn một cái, lòng dạ rúng động, ôm eo y cúi đầu hôn sâu. Cao Hoài Du tay không nhàn rỗi, đã cởi đai lưng, kéo mở vạt áo hắn, nhưng động tác lại chẳng chút gấp gáp nào, hoàn toàn như đang hầu hạ người ta cởi áo.
Nguyên Hi ôm lấy y ngã xuống ghế nhỏ, vạt áo nửa mở, lồng ngực rắn chắc khỏe đẹp thoắt ẩn thoắt hiện. Lúc hắn ăn mặc chỉnh tề thì y không thấy gì, còn giờ phút này lại cảm thấy người đè lên mình chính là một con mãnh hổ hung tợn.
Còn mình thì thật đáng thương, bị đè xuống là lập tức không thể kháng cự.
Nguyên Hi nhẹ nhàng hôn y, không biết đầu óc bị gió gì thổi qua, đột nhiên nói: "Mặt ửng hồng, môi ngậm đàn trầm, áo hé ngang."
Cao Hoài Du: "..."
Chuyện này có thể cho qua không vậy!
Y chỉ còn cách liều mình phản kháng, bịt miệng hắn lại.
Đêm ấy cùng hắn luận binh pháp bàn thi ca, y đều thua tan tác, y rất muốn đòi lại chút mặt mũi. Ở phương diện này, nam nhân luôn có chút lòng tranh đấu háo thắng khó hiểu, y cũng không ngoại lệ.
Nguyên Hi có d*c v*ng khống chế với y, y cũng có. Muốn chinh phục là bản tính trời sinh, mấy ai sinh ra đã thích bị đè nén?
Nhưng y đối đầu với Nguyên Hi, thật sự không có nửa biện pháp thắng. Nếu so ai cứng rắn hơn, y thua là cái chắc.
Vậy nên, ngay khi sắp bị hắn nắm trong lòng bàn tay, y bèn mềm giọng: "Ứng Hy, bệ hạ phải để thần làm chứ... ngài nói cái gì cũng nghe thần mà. Giờ sao ngài lại khi dễ người ta như vậy."
Chơi xấu thì ai mà chẳng biết chứ!
Nguyên Hi cười: "Được được được, ta không khi dễ ngươi nữa, ngươi đến khi dễ ta đi."
Hắn nói rồi ngả người ra sau, khiêu khích bảo: "Điện hạ, ta đang chờ đây."
...
Trên thảo nguyên, tầm mắt bao la, dường như cả ánh bình minh cũng ló dạng sớm hơn khi chạm vào mắt người.
Tiết Bình biết bệ hạ cùng Thanh Hà Vương đàm luận chuyện lớn suốt cả đêm, trời sáng mà vẫn còn chưa ra, chắc chắn là việc hệ trọng. Hắn cũng không dám đến hỏi bao giờ nhổ trại lên đường.
Trướng trung quân sáng đèn cả đêm, hoàng đế vẫn truyền thiện như thường, chẳng hề chậm trễ.
Cao Hoài Du cứ dính sát bên người hắn, giúp hắn mặc quần áo, nhìn đống triều phục để một bên, chọn bộ mình thích, rồi lại kéo kéo tay áo hắn: "Mặc cái này đi."
Nguyên Hi đều chiều theo y, vốn hắn cũng lười quản hôm nay mặc gì, con công hôm nay không muốn xòe đuôi nữa.
Cao Hoài Du thì lại trông rất vui vẻ, cầm quần áo từng món từng món mặc lên cho hắn, giống hệt tiểu cô nương đang đùa nghịch búp bê vải.
Nguyên Hi liếc y một cái, thầm nghĩ: trẻ con.
Thôi biết làm sao được. Ai bảo mình bắt nạt người ta quá đáng như thế, thôi thì hôm nay làm búp bê vải cho y một ngày vậy.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Ngư: Phải tốn bao nhiêu tiền mới xóa sạch được lịch sử đen tối của ta đây???
Bệ hạ: Thơ hay, từ đẹp, trẫm thích lắm.
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 67: Mặt ửng hồng, môi ngậm đàn trầm, áo hé ngang.
10.0/10 từ 33 lượt.
