Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 66: Bảo mã hương xa và một con công kiêu sa


Theo người ra khỏi trướng đình, Cao Hoài Du từ xa đã trông thấy kiệu rồng của thiên tử, xe vàng lọng hoa chói lóa cả một vùng thảo nguyên. Hoàng đế đội mũ kim quan, thân khoác huyền bào thêu chỉ vàng, nắng chiếu vào lấp lánh, dường như khiến toàn thân hắn toả ra hào quang nhàn nhạt. Bên cạnh có tướng quân Tiết Bình dẫn binh hộ vệ, trước sau hàng chục kỵ sĩ vây quanh.


Trong ấn tượng của Cao Hoài Du, hoàng đế xưa nay giản dị, trừ những dịp tế lễ lớn mới dùng nghi trượng xa hoa, còn xuất hành thường ngày thì hắn luôn vô cùng khiêm tốn. Từ khi tuần du ở đất Yên, cũng chỉ hôm vào hoàng cung Kiến Bình hoàng đế mới ngồi trên kiệu rồng này, nhưng mục đích cũng chỉ để thiên hạ trông thấy, để Đại Ngụy tuyên cáo đã tiếp nhận cố cung nước Yên cũ.


Còn những lúc khác, chưa từng phô trương đến thế.


Hơn nữa... Bên này đang đánh nhau kia mà! Ngồi trên cỗ xe lộng lẫy như vậy, nhỡ Bột Tất bên kia lại nổi loạn, cái xe này quá bắt mắt, rất dễ thành bia ngắm.


Thế nhưng hoàng đế cứ ngang nhiên ngồi đó, bởi lẽ hắn đến để đón tiểu tình nhân về nhà cơ mà.


"Tham kiến bệ hạ." Sùng Diên tiến lên hành lễ, sau đó nhìn vị hoàng đế nước Ngụy đột nhiên hóa thành con công sặc sỡ thế này, cũng không biết phải nói gì, đành thở dài, "Đã đưa người đến cho ngài rồi đây."


Nói xong, hắn vẫn cảm thấy cổ họng như bị mắc nghẹn, khó chịu vô cùng, bèn đổi sang tiếng Ô Hoàn mắng: "Ngươi đến đón người thì đón đi, bày cái trận thế hoành tráng như vậy để làm gì?"


Tiểu khả hãn quả thật rất vô lễ, nhưng hắn nói tiếng Ô Hoàn nên người bên cạnh chẳng hiểu. Nếu không thì Tiết Bình đã quát lớn để bảo vệ uy nghiêm bệ hạ nhà mình rồi.


Nhưng hoàng đế rõ ràng tâm tình rất tốt, chẳng so đo với hắn, thong thả nói: "Trẫm đến đón mỹ nhân, dĩ nhiên phải dùng hương xa, chứ đâu phải cho ngươi ngắm."


Ánh mắt hắn dừng trên người Cao Hoài Du, dường như thật sự chỉ đến đón y về, tiện thể dạo thảo nguyên chơi bời. Nhưng nói thì nói vậy, nếu chẳng phải hắn phái người chặn quân cứu viện các bộ lạc ngoài kia, Sùng Diên cũng khó tập trung lực lượng vây công trướng đình.


Cao Hoài Du nghe hắn nói xong, mặt lập tức đỏ bừng, thấy Sùng Diên quay đầu nhìn mình một cái, mặt lại càng đỏ hơn.


"Lần này đa tạ bệ hạ tương trợ." Sùng Diên lại trịnh trọng hành lễ với hắn lần nữa, "Ngày sau nhất định dâng lên bệ hạ rượu ngon của Ô Hoàn."


"Khách khí rồi." Nguyên Hi chuyển ánh mắt sang Cao Hoài Du, khẽ nói, "Lên đây."


Đám kỵ binh vây quanh lập tức dạt ra nhường lối, cúi đầu cung nghênh Cao Hoài Du lên xe.


Hai người thường ngày ra ngoài hay ngồi cùng một xe, nhưng đây là cỗ xe nghi trượng, khác hẳn với cỗ xe thường dùng lúc xuất hành vội vã, y không thể tùy tiện đồng hành với thiên tử. Vì thế, Cao Hoài Du do dự một thoáng mới nói: "Thần tuân chỉ."


Khi y bước đến trước kiệu, Nguyên Hi còn đứng dậy đỡ y lên xe. Sùng Diên nhìn mà trợn mắt há mồm, e là Hoàng hậu cũng chưa chắc có đãi ngộ này.


"Bãi giá."


Sùng Diên khẽ khom người: "Cung tống bệ hạ."


Đoàn nghi trượng xoay đầu, uy phong lẫm liệt trở về đại doanh.


Ngồi lên xe, Cao Hoài Du có phần bối rối, đang định mở miệng, Nguyên Hi đã vươn tay túm lấy một lọn tóc tết mỏng của y.


Y trà trộn trong trướng đình Ô Hoàn, dĩ nhiên vẫn còn đang mặc trang phục Ô Hoàn chưa kịp thay. Nguyên Hi nhìn lại thấy mới mẻ, nhịn không được sờ lên mái tóc xoăn nhỏ của y.


"Mấy ngày rồi?" Nguyên Hi hỏi.


Cao Hoài Du hơi chột dạ, cúi đầu đếm kỹ: "Mười một ngày rồi thì phải..."


Đuổi năm ngày, lại trà trộn trướng đình sáu ngày... Ừm, đúng là khá lâu.


"Thần tự ý rời đi đã lâu..." Cao Hoài Du lấm lét ngẩng lên nhìn hắn, bị hắn thu hết thảy vào mắt.



Còn biết mình đi lâu thế cơ đấy? Nguyên Hi vốn muốn nổi giận dọa y một trận, nhưng thật sự gặp được người rồi thì lại không nỡ, bực dọc nói: "Về rồi hẵng tính sổ với ngươi."


Sau đó hắn quay đầu đi, nhìn thẳng về phía trước, chẳng thèm để ý Cao Hoài Du nữa.


Cố tình giận dỗi với y đây.


Người trong lòng mười mấy ngày không gặp đang ngồi ngay bên cạnh, lại còn ăn mặc sặc sỡ như vậy, Nguyên Hi cũng bị mê hoặc không ít. Song hắn đường đường là thiên tử, đâu phải người thường? Nhờ ý chí kiên cường mà hắn nhịn xuống, cố gắng lắm mới không nhìn y lấy một lần.


Cao Hoài Du lặng lẽ ngồi một lúc, thấy hoàng đế thật sự lạnh nhạt với mình, ngay cả liếc cũng không liếc một cái, ngược lại bắt đầu ngắm hắn không kiêng dè gì.


Hoàng đế không nhìn y, y bèn nhìn chằm chằm hoàng đế, thẳng thừng không chút che giấu. Khóe mắt hoàng đế vẫn thấy rõ y đang làm gì.


Hôm nay hoàng đế đến đây ăn mặc như con công mở màn, đuôi xòe rực rỡ vài dặm ngoài cũng thấy, vậy mà kéo người ta lên xe rồi lại không thèm để ý.


Hắn không nói, Cao Hoài Du cũng không lên tiếng trêu chọc, cứ chống cằm ngắm đường nét khuôn mặt anh tuấn của hắn, ánh mắt lướt qua lồng ngực rắn rỏi vững chãi, rồi lia xuống vòng eo mạnh mẽ kia.


Cuối cùng nhìn đến mức hoàng đế chịu hết nổi, hắn cuối cùng cũng chịu quay đầu lại, nhịn cười: "Ngươi làm gì đấy?"


Cao Hoài Du cong mắt cười rạng rỡ: "Thần đang ngắm bệ hạ."


Nguyên Hi chỉ thấy buồn cười. Cao Hoài Du làm nũng lấy lòng quá lộ liễu, thật giả tạo!


"Bệ hạ thật đẹp." Cao Hoài Du lại kéo kéo tay áo hắn.


Nguyên Hi thở ra một hơi, nói: "Đừng có giả vờ ngoan."


"Thần vẫn luôn ngoan mà, thần đâu có giả vờ." Cao Hoài Du vẫn giả tạo như cũ.


Nguyên Hi bị y chọc cười: "Thôi dừng đi."


Cao Hoài Du lại hỏi: "Bệ hạ, còn bao lâu nữa mới hồi doanh?"


"Nhiều nhất nửa canh giờ." Nguyên Hi đáp.


Cao Hoài Du ngả người ra sau một chút: "Bệ hạ mãi không chịu nói chuyện với thần, thần đành ngắm bệ hạ suốt nửa canh giờ này vậy."


Nguyên Hi khóe miệng cong lên, học theo giọng y vừa rồi: "Cứ ngắm đi, trẫm đẹp mà."


Cao Hoài Du xấu hổ đỏ mặt: "Bệ hạ!"


Nguyên Hi thở dài, khẽ ôm y: "Trẫm lo lắng sợ hãi mười ngày trời."


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du ngẩn ra, "Thần có chừng mực, tuyệt không mạo hiểm."


Nguyên Hi nhịn không được cười, dẫn ba trăm người đuổi theo kỵ binh Sách Đồ Oa, đuổi đến nơi còn một mình tiếp tục xông vào trướng đình của khả hãn, thế mà không gọi là mạo hiểm à?


Hắn cũng lười giờ so đo với y. Dù sao hắn là kẻ thù dai, để sau hẵng tính sổ.


Giữa chốn đông người hắn cũng không tiện làm gì, chỉ ôm y một cái rồi buông ra, trên dưới ngắm y một lượt, dịu dàng bảo: "Hoài Du cũng đẹp lắm."


Cao Hoài Du ngày thường mặc trang phục Hán đã cực kỳ mỹ mạo, mặc trang phục hiệp khách tựa như báo hoang tao nhã, mặc thường phục lại như đóa hoa diễm lệ quý phái, nhưng khí chất đều rất "chính trực". Bộ y phục Ô Hoàn sặc sỡ này, ngược lại khiến y khoác lên vài phần phong tình.



Bốn mươi dặm đường thật ra chẳng cần tới nửa canh giờ, đến đại doanh quân Ngụy rồi, Nguyên Hi bỏ lại một cậu: "Về rồi nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ đủ rồi trẫm sẽ hỏi tội ngươi."


Nói xong câu ấy, hắn liền về trung quân trướng cùng vài vị tướng lĩnh, bàn về việc nhổ trại hồi kinh. Đây rốt cuộc là địa bàn của Ô Hoàn, dù hắn với Sùng Diên có tình huynh đệ đến đâu, dẫn cấm quân đứng trên đất người ta cũng chẳng ra gì. Hắn dẫn người đến là để giúp Sùng Diên làm chính biến, chứ cũng không có ý đồ gì với Ô Hoàn, giúp xong thì phải đi thôi.


Cao Hoài Du ngược lại thở phào một hơi, vội về doanh trướng mình, lấy ba con rắn giấu trong tay áo bỏ vào bình chứa, mấy tờ Lang Thần Bí Điển cũng cất vào hộp. Sau đó, y mới tắm rửa thay y phục, nằm sấp trên giường ngủ một giấc ngắn.


Đến chiều tối y tỉnh dậy, đúng lúc có người đến truyền y qua hầu hoàng đế dùng bữa.


Ở Ô Hoàn nhiều ngày như vậy, miệng đầy mùi thịt dê, y cũng ngán lắm rồi. Hoàng đế dường như biết y giờ thấy thịt là buồn nôn, bảo ngự trù chuẩn bị món thanh đạm khoái khẩu, còn thêm một chén chè đậu xanh ngọt mát.


Cao Hoài Du mang dáng vẻ hiền hậu, bên cạnh hầu hắn dùng bữa, đợi dùng bữa xong còn tự tay bưng trà thơm cho hoàng đế súc miệng.


Hoàng đế truyền người dọn dẹp, sau đó bảo tất cả lui ra.


Cao Hoài Du lập tức có phần hoảng hốt, hoàng đế từng nói là sẽ hỏi tội y.


Y đang nghĩ giờ có nên đứng dậy quỳ xuống xin tội, chịu hoàng đế trách cứ hay không.


"Thôi, ngồi đi." Nguyên Hi dở khóc dở cười, tâm tư Cao Hoài Du hắn hiểu quá rõ.


Cao Hoài Du cúi mắt: "Bệ hạ... Thần tự ý rời đi, đuổi theo kỵ binh Ô Hoàn sâu vào vương đình, suýt khơi mào chiến sự biên cương, thần tội đáng muôn chết."


"Thế nhưng ngươi cũng đã lập đại công, Bột Tất xưa nay không thân cận với người Hán, Sùng Diên nếu tiếp quản Ô Hoàn, trẫm ít nhất mười mấy năm sau cũng không phải lo biên cương phía Bắc sinh loạn." Nguyên Hi miệng thì khen y có công, nhưng giọng điệu lại chẳng vui vẻ gì, "Binh quý thần tốc, chiến cơ thoáng qua là mất, đạo lý này trẫm hiểu."


"Thần biết tội." Cao Hoài Du cúi đầu thấp hơn.


Chiến cơ thoáng qua là mất, tướng đã ở ngoài trận, quân lệnh ắt có lúc không thể cứng ngắc tuân theo.


Hoàng đế nói vậy là để an ủi y, là hoàng đế khoan dung y.


Nhưng y không thể lấy đó làm lý do, đó là ngạo mạn, là càn rỡ, là không coi hoàng đế ra gì. Y muốn làm gì, đáng lẽ nên tấu thỉnh hoàng đế trước, chứ không phải tự ý hành động.


Y đột nhiên lạnh run toàn thân. Nếu không phải Nguyên Hi thích y, y hết lần này đến lần khác tự chuyên như thế, có hoàng đế nào dung nổi y?


"Tự ý hành động..." Nguyên Hi hơi lạnh giọng, "Trẫm có từng nói với ngươi, khi có việc thì không được giấu trẫm không?"


"Thần không giấu giếm..." Cao Hoài Du thật sự không muốn Nguyên Hi giận, nên đành cứng đầu biện minh, "Thần đã gửi thư báo cho bệ hạ rồi..." 


Y đã nói trước rồi mà. Đừng giận nữa...


Tiếc là Nguyên Hi rất tỉnh táo, nghe vậy khóe miệng giật giật: "Còn cãi chày cãi cối?"


Nếu y gửi thư bàn bạc với Nguyên Hi thì không nói, đằng này người đã ở ngoài trăm dặm rồi mới gửi một phong thư về, tiên trảm hậu tấu, sao giống nhau được?


Cao Hoài Du hơi chột dạ, cũng không tiếp tục biện bạch nữa, huống chi y quả thực còn giấu hắn một việc.


Y đâu phải đuổi theo Sách Đồ Oa rồi mới phát hiện Nam Trần mật mưu với Bột Tất, cảm thấy có cơ hội nên nhân đó hành động? Y ngay từ đầu đã nhắm đến thuốc giải vu độc, việc phát hiện Nam Trần phái sứ giả đến Ô Hoàn hoàn toàn là ngoài dự liệu.


Bệ hạ nếu biết y lấy ba con rắn độc Ô Hoàn kia, chắc chắn sẽ càng tức giận, nói không chừng còn vứt hết thứ y vất vả lấy được. Y cũng muốn thành thật lắm, nhưng tuyệt đối không thể nói ra chuyện mình giấu.


Nguyên Hi thấy y không cãi nữa, bèn tiếp tục: "Trẫm tin ngươi, nhưng lòng tin của trẫm chẳng phải vô cớ."



Quân thần đồng lòng, là cùng nhau trải qua gió mưa, không phụ nhau mà có được.


Nhưng hắn trở về quá khứ, lúc này tiếp xúc với Cao Hoài Du mới hơn một năm. Hắn chắc chắn người này chính là An Dương Hầu hắn từng biết, nên mới trao cho tín nhiệm, vui lòng sủng ái y.


Nhưng gần đây hắn quá nuông chiều Cao Hoài Du rồi. Cao Hoài Du giờ chưa trải qua giai đoạn đồng cam cộng khổ với hắn, trực tiếp được hắn sủng tín, khó tránh sinh lòng kiêu ngạo.


Hắn không phải không thích, hắn chỉ sợ, sợ mình hành xử không giới hạn, ngược lại khiến người chạy mất – Giờ chẳng phải đã dám bỏ chạy mười mấy ngày đó sao?


Trong các hoàng đế, Nguyên Hi đã thuộc loại ít đa nghi. Nhưng làm đế vương là đứng trên vạn người, một mình cai quản cả nước, cân bằng triều đình, trị lý bách tính, còn phải phòng ngoại tộc, chỉ cần sơ sẩy một chút là bị thuộc hạ hại chết, làm sao có thể rộng lòng bao dung cho được. Nguyên Hi cũng có bệnh đa nghi, chỉ là so với người khác thì nhẹ hơn thôi.


Con người sẽ thay đổi. Thái thượng hoàng năm xưa từng yêu thương hắn đến mức sống chết không rời, vậy mà chỉ mấy năm sau, chẳng phải đã hận đứa con trai này không chết quách đi cho rồi ư?


Huyết thân mà còn thế, hắn liệu có dám chắc Cao Hoài Du cả đời sẽ không rời bỏ hắn sao? Kiếp trước hắn luôn phòng bị y, dù sau này dần tin tưởng, cũng chẳng thể hoàn toàn dựa dẫm, đến khi lâm chung mới nhất thời hồ đồ đốt bỏ chiếu thư kia. Lúc ấy, hắn cảm thấy y với hắn quân thần tình thâm, chắc chắn đối phương đã không còn ý nghĩ khôi phục nước Yên. Hoặc hắn nghĩ, dù sau này y có khi dễ người kế vị hắn cũng chẳng sao, muốn phục quốc thì phục đi, người này đã vì hắn mà làm bao nhiêu chuyện, nếu y có bản lĩnh ấy, người kế vị hắn trấn áp không nổi, thì y đăng cơ xưng đế cũng chẳng sao cả.


Nhưng đó là Cao Hoài Du của kiếp trước, giờ đã làm lại, lòng tin hắn trao đi là hữu hạn, y cũng chẳng nhất định phải trung thành với hắn.


Hắn không muốn mất đi lòng tin với Cao Hoài Du, nhưng tiền đề là đối phương cũng phải xứng đáng với lòng tin ấy. Chỉ một mình hắn tin thì có ích gì? 


Vì không muốn đến cuối cùng quân thần ly tâm, nên có vài lời hắn giờ phải nói ra.


Cao Hoài Du cũng nghe hiểu.


Lòng tin Nguyên Hi trao cho y chẳng phải vô cớ, nên khi lý do tin tưởng ấy không còn đứng vững, Nguyên Hi dĩ nhiên sẽ không tin y nữa.


"Bệ hạ... Thần tuyệt đối không cố ý vượt phận..." Cao Hoài Du mắt đỏ hoe, nhớ tới kiếp trước lúc hai người mới quen, ban đầu còn thăm dò phòng bị lẫn nhau, trong lòng thấy rất khó chịu.


Y chết đi sống lại, vừa đến đã được Nguyên Hi trọng dụng, quên mất ban đầu hai người nghi kỵ lẫn nhau như thế nào. Y từng nghĩ đến việc báo đáp ơn cứu mạng của Nguyên Hi rồi sẽ rời đi phục Yên, mà Nguyên Hi cũng từng phòng bị, làm vài chuyện răn đe y.


Y nay đã bị Nguyên Hi chiều chuộng đến hồ đồ rồi, hoàn toàn mất đi sự cẩn trọng xưa kia. Trước đây y sẽ chẳng bao giờ làm chuyện thừa thãi, tự rước lấy việc cho mình.


Đúng vậy, đến trướng đình Ô Hoàn có thể tìm được thuốc giải vu độc, nhưng liên quan gì đến y? Hoàng đế tự có người nghĩ cách giải độc cho hắn, cần gì y lo?


Nam Trần phái sứ giả đến Ô Hoàn, lúc này, nếu có thể ly gián Bột Tất và Sùng Diên, thì sẽ giúp biên cương phía Bắc an ổn. Nhưng xưa kia y có đa sự quản không? Y sẽ không, hoàng đế bảo y làm thì làm, còn nếu không bảo thì dù biết có lợi y cũng chẳng làm.


Sao bây giờ lại nguyện sa vào...


Y biết mình sai, nhưng y thật sự rất uất ức.


Y rõ ràng có thể không tự ý rời đi. Y vượt qua hoàng đế tự ý hành động... rốt cuộc vẫn là vì muốn tốt cho hoàng đế.


Nhưng y vì muốn tốt cho hoàng đế, lại khiến hoàng đế giận dữ thất vọng.


Nước mắt tràn mi, cứ thế từng giọt từng giọt rơi xuống.


Y cúi đầu, Nguyên Hi không thấy mắt y, nhưng thấy rõ nước mắt rơi lộp bộp.


"Hoài Du..." Nguyên Hi hoảng hốt, trong lòng điên cuồng tự mắng mình.


Chẳng phải chỉ là tự ý rời đi thôi sao! Còn không phải do ngươi chiều hư ra à! Ngươi làm người ta khóc rồi! Hắn tự quyết thì tự quyết đi, lẽ nào hãm hại ngươi chắc? Ngươi so đo cái gì chứ!


Trong đầu rối bời, bình tĩnh lý trí gì đó giờ đã hoàn toàn bay biến.



Cao Hoài Du mười ngón siết chặt tay áo, không lên tiếng.


"Trẫm chỉ nói thật lòng với ngươi thôi..."


Cao Hoài Du nghẹn ngào: "Thần hiểu, bệ hạ nguyện cùng thần bộc bạch, là bệ hạ có tình với thần."


Nếu không thì hoàng đế thật sự nghi kỵ ai, trực tiếp giết quách đi là xong. Hoàng đế cho mọi người lui ra chỉ nói với mình y, chính là vì trong lòng để ý y. Y và người khác không giống nhau, không phải kẻ có thể tùy tiện xử trí. Hoàng đế yêu y, trọng y, không nỡ cũng không muốn.


Nhưng dù y cảm nhận được tình yêu và sự trân trọng của Hoàng đế thế nào, lúc này trong lòng cũng đắng chát, nửa điểm vui vẻ cũng không có.


"Hoài Du." Nguyên Hi nâng mặt y lên, khẽ cười, "Đừng khóc nữa, khóc nữa trẫm phải từng chút từng chút l**m sạch cho ngươi."


Cao Hoài Du cũng không biết mình nên tiếp tục khóc hay nên thẹn thùng, cả người ngẩn ra, sau đó cảm thấy mặt ngứa ngáy. 


Nguyên Hi thế mà thật sự ôm y, hôn y thật tỉ mỉ, từng chút l**m sạch vết lệ trên mặt y.


Khi kịp phản ứng, y xấu hổ muốn khóc tiếp, lại vì hành động quá mức phóng túng của Nguyên Hi mà không dám khóc nữa.


Khóc nữa, khóc bao nhiêu Nguyên Hi sẽ l**m bấy nhiêu.


"Có bị thương chỗ nào không?" Nguyên Hi lại dịu dàng hỏi.


Cao Hoài Du lắc đầu, nhưng nói: "Bệ hạ có muốn xem không?"


Nguyên Hi lại cười: "Để trẫm xem nào?"


Cao Hoài Du rất ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, cả người nằm sấp trên ngực hắn.


Hắn đưa tay sờ lưng y, nhéo eo y, như đang vuốt lông mèo để dỗ dành. Cao Hoài Du bị sờ đến thoải mái, trong lòng cũng an ổn hơn nhiều. Cũng đã lâu không âu yếm, giờ được ôm nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương, nỗi sợ hãi ban nãy tựa như chưa từng tồn tại.


Tay Nguyên Hi khẽ v**t v* thắt lưng dẻo dai của y, thân thể y lại mềm thêm vài phần, hoàn toàn không muốn động đậy, cọ cọ vào lòng hắn, đột nhiên cảm thấy bàn tay trên eo dùng sức nặng hơn.


Cao Hoài Du bị giữ chặt eo, giãy không thoát. Trong lòng y lập tức vang lên chuông cảnh báo, hơi hoang mang ngẩng lên nhìn Nguyên Hi.


Nguyên Hi còn vén vạt áo dưới của y lên, khiến y càng nghi hoặc. 


Y nào hay biết rằng Nguyên Hi đã nhắm đến chỗ căng tròn dưới lớp áo kia từ lâu – Đã sớm muốn đánh vài cái rồi!


Y chỉ bản năng cảm thấy nguy hiểm, bèn cố giãy giụa. Nhưng trước đó nằm sấp trong lòng hắn chẳng chút cảnh giác, giờ đã mất cơ hội thoát, hoàn toàn bị Nguyên Hi đè chặt, không còn đường lui, có giãy cũng vô ích.


Chỉ thấy Nguyên Hi cười híp mắt, rút ra một vật dài bên cạnh.


Cao Hoài Du nhìn rõ thứ ấy, lập tức trợn tròn mắt.


Đó là một cây thước.


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


(Kiểm duyệt tỷ tỷ ơi, đây là đánh mông, thật sự chỉ là đánh mông thôi, đừng khóa em. T T)


Mở bình luận toàn là "đánh mông đi" "đánh mông ẻm đi" tràn màn hình, mấy bà có nghĩ đến cảm thụ của Tiểu Ngư không!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 66: Bảo mã hương xa và một con công kiêu sa
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...