Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 65: Bệ hạ đến rồi


Thư hồi âm của Sùng Diên được ngựa nhanh phi nước đại đưa đến trước mặt Nguyên Hi.


Hắn đang nằm nghiêng trên giường, Ngọc Châu vẫn còn đang xoa bóp cho hắn, hắn chẳng muốn dậy, bèn gọi Hàn Tẫn Trung đọc to cho nghe.


Hôm ấy hoàng đế đột ngột hỏi Ngọc Châu, trường học của nàng dạy những gì. Nàng kể hết thảy những môn trên thời khóa biểu, rồi hoàng đế gật đầu, bảo nàng đến xoa bóp cho mình.


Hoàng đế bảo đây là cơ hội thực hành cho nàng, Ngọc Châu chỉ đành lặng lẽ dồn hết sức lực, tay dù đã mỏi nhừ cũng cắn răng chịu đựng.


Nguyên Hi lắng nghe Hàn Tẫn Trung đọc thư, thầm nghĩ tay cô nương nhỏ bé vẫn còn quá yếu ớt, nếu là Hoài Du đến thì hoàn hảo biết bao.


A, Hoài Du đã đi mấy ngày rồi... Nhớ y quá.


Đội kỵ binh Ô Hoàn đuổi đến lãnh địa Sách Đồ Oa vốn nên quay về rồi chứ... Nhưng ai bảo Hoài Du lại dũng cảm thông minh đến thế, thấy cơ hội là không bỏ lỡ, nhất định phải vì mình mà san sẻ lo âu?


Đợi Sùng Diên và Bột Tất đánh xong trận này, đổi Sùng Diên làm khả hãn, hắn có thể yên tâm về Ô Hoàn. Dù Bột Tất đã bàn bạc gì với Nam Trần, nếu Bột Tất chết đi, mọi âm mưu cũng hóa hư không.


Nếu chẳng phải Hoài Du một mình lẻn vào doanh trại địch thám thính tin tức, việc này sao có thể thành?


Ừm, hắn quyết định tha thứ cho Cao Hoài Du một chút xíu. Nhưng tự ý rời đi là sai trái! Đợi người về, vẫn phải đánh đòn mới được.


Hàn Tẫn Trung đọc xong thư hồi, Nguyên Hi lười biếng mở mắt: "Bảo Tiết Bình triệu tập một ngàn người, theo trẫm lên Bắc."


Bắt người về!


...


Ngày thứ sáu Sách Đồ Oa trúng độc, lều của tế ti bị Sách Đồ Oa dẫn người đập phá.


Các con trai Bột Tất đã dần trưởng thành, người dưới trướng khó tránh khỏi bắt đầu chọn phe phái. Tế ti đương nhiên cho rằng đại vương tử lớn tuổi chín chắn hơn có thể kế thừa vị khả hãn, nên chẳng ưa gì nhi tử thứ hai của Bột Tất. Vì thế, dù tế ti chẳng thù oán gì với Sách Đồ Oa, bà vẫn vô thức mang chút thù địch với hắn.


Hôm ấy Sách Đồ Oa đến tìm bà đòi vu độc, đòi rắn độc, bà ta quay ngoắt đi mách với Bột Tất một trận.


Sách Đồ Oa đòi độc dược, chẳng phải loại khiến người ta chết ngay lập tức, mà là vu độc phải chờ mấy năm mới từ từ hủy hoại thân thể, động cơ này khiến người ta phải suy ngẫm.



Loại độc kinh niên ấy, tác dụng là giết người trong vô hình. Năm xưa Nguyên Liệt hạ độc Nguyên Hi, đều nghĩ chờ sau này mình kế thừa hoàng vị, Nguyên Hi cũng độc phát thân vong, hắn chẳng cần nhọc lòng nghĩ cách trừ khử Nguyên Hi nữa. Nguyên Hi sẽ tự nhiên bị bệnh chết sau khi hắn lên ngôi, hắn sẽ không bị thiên hạ chỉ mũi mắng bức hại thân đệ, lại còn có thể khóc lóc thảm thiết, bày tỏ lòng tiếc thương với Lục đệ yểu mệnh của mình.


Sách Đồ Oa giờ muốn một phần vu độc, rốt cuộc là ai khiến hắn muốn giết từ từ, không để lại dấu vết?


Bột Tất nghĩ đến đám người Hán phương Nam vì tranh đoạt hoàng vị mà giở bao trò quỷ quái, chợt cảm thấy ánh mắt con trai nhìn mình có phần đáng sợ.


Nhưng gã nghĩ Sách Đồ Oa mới mười lăm tuổi, chưa đến nỗi bắt đầu hãm hại mình. Gã bèn gọi Sách Đồ Oa đến hỏi, Sách Đồ Oa dĩ nhiên bịa chuyện lừa gạt, bảo lúc ra ngoài có xích mích với thủ lĩnh bộ tộc nào đó, muốn dạy cho kẻ ấy một bài học.


Bột Tất bèn thở phào, nghĩ chỉ là trẻ con đang ở độ tuổi ngông cuồng không biết nặng nhẹ, có xích mích với người ta liền nghĩ dùng độc dược đối phó.


Tuy nhiên mấy ngày sau, Sách Đồ Oa vẫn cố gắng lấy thứ gì đó từ bên tế ti.


Tế ti lại đi mách, Bột Tất bèn ngửi ra mùi không ổn.


Tính cách của Sách Đồ Oa, người cha này hiểu rõ như lòng bàn tay. Dù có mâu thuẫn gì với người khác, Sách Đồ Oa cũng không đến mức phải chấp niệm với một phần vu độc như vậy. Muốn dạy dỗ ai, tự mình đi đánh người đó một trận chẳng phải xong sao?


Thế là Bột Tất lại gọi người đến hỏi lần nữa, lần này còn mắng Sách Đồ Oa một trận té tát, bảo hắn đừng nghĩ đến vu độc nữa.


Sau đó Sách Đồ Oa giận dữ, thấy hạn bảy ngày cũng sắp đến, bèn dẫn người đập lều tế ti.


Bột Tất lại chất vấn, Sách Đồ Oa lại bảo tế ti nói xấu hắn nên hắn mới nổi đóa. Bột Tất cũng tin. Nhi tử thứ hai này của gã tính tình vốn ngang ngược ngạo mạn, thấy tế ti chướng mắt liền tìm cớ gây sự, chẳng phải rất bình thường sao?


Gây ra chuyện lớn như thế, kết quả Bột Tất tự mình ra mặt thiên vị con trai, Sách Đồ Oa thành công lén lấy thứ Cao Hoài Du cần rồi toàn thân rút lui.


"Mọi thứ đều ở đây cả." Sách Đồ Oa mở một cái vại đất, còn đưa mấy tờ giấy cho Cao Hoài Du.


Cao Hoài Du thầm kinh ngạc, đứa trẻ này ngốc thì ngốc thật, nhưng quả thật can đảm.


Mấy ngày nay dùng hết cách cũng chẳng tìm được thứ cho y, giờ thì trực tiếp cướp về luôn.


Mấy tờ giấy ấy chép nội dung Lang Thần Bí Điển, đúng phần liên quan đến cách chế và giải "Thực Cốt".


Cái vại đất ấy chứa rắn độc tế ti nuôi, Sách Đồ Oa rất chu đáo chỉ lấy ba con, còn chừa lại cho tế ti một ít.


Cao Hoài Du xem xong, ném cho hắn một bình sứ nhỏ: "Thuốc giải."



Đứa trẻ ngốc lập tức mở nút bình, đổ thẳng vào miệng.


"Ngươi phải đi rồi sao?" Sách Đồ Oa nuốt thuốc giải xong, lại mở miệng hỏi Cao Hoài Du trước.


Cao Hoài Du khẽ nhíu mày, nghe hắn nói tiếp: "Ngươi đến Ô Hoàn đi, ngươi là người nước Yên, hoàng đế nước Ngụy chắc chắn sẽ đề phòng ngươi, Ô Hoàn chúng ta thì không."


Cao Hoài Du cười bất lực: "Khả hãn ngay cả ngươi còn đề phòng, sao có thể không đề phòng ta?"


Sách Đồ Oa ngẩn ra, nhớ đến mấy trận mắng chửi của cha mình trước đó, lòng đau như cắt.


Cao Hoài Du thấy hắn tinh thần sa sút, tự nhận thấy mình xấu xa quá. Lừa gạt trẻ con tìm thứ cho mình chưa nói, còn mở miệng ly gián, xấu xa quá xấu xa quá.


Lúc này bên ngoài đột nhiên hỗn loạn, không ngừng có người hô to.


"Toàn bộ cảnh giới - quân địch tập kích!"


...


Sùng Diên ẩn náu hành quân mấy ngày, đợi Bột Tất phát hiện có điều không ổn, đại quân Sùng Diên đã cách trướng đình Bột Tất chỉ trăm dặm.


Lúc Sách Đồ Oa đập lều tế ti, Bột Tất đang đau đầu vì đội quân đột ngột xuất hiện này. Gã phái người đến hỏi Sùng Diên, muốn dò la hư thực, kết quả người phái đi còn chưa về, Sùng Diên đã đánh đến trước.


Truyền lệnh binh thổi tù và, ra lệnh người trong trướng đình vương đình xuất chiến.


Tiếc là muộn rồi, đối phương đã xông đến, bên trướng đình không kịp tụ họp chỉnh đốn tử tế.


Binh sĩ hộ vệ bên ngoài bày trận, tên bắn như mưa về phía địch. Mấy kỵ binh Ô Hoàn xông đến bên kia ngã ngựa, nhưng kỵ binh phía sau chẳng hề bị cản trở, tiếp tục phi như bay về phía trước.


Tiếng hô giết vang trời.


Vạn kỵ thiết Ô Hoàn như mây đen ùn ùn kéo đến trướng đình. Vị tiểu khả hãn tóc đỏ dẫn đầu tự mình dẫn binh xông trận, đao dính đầy máu tươi.


Phòng tuyến ngoại vi nhanh chóng bị quân Sùng Diên phá vỡ, Bột Tất dù có nhiều binh đến đâu, lúc này trướng đình bị vây quanh, cũng lực bất tòng tâm.


Lúc Cao Hoài Du lén đến vùng ngoại vi, cả trướng đình đã bị vây chặt. Liền thấy Bột Tất cưỡi ngựa dẫn người ra, đối mặt với đám kỵ binh Ô Hoàn đen kịt.



Sùng Diên ở ngay đối diện gã, cưỡi ngựa đứng trước chúng kỵ, lúc này đã ra lệnh binh sĩ ngừng tấn công.


Nói cho cùng, đây không phải chiến tranh, mà là chính biến. Sùng Diên chỉ cần khống chế trướng đình, bắt giữ Bột Tất là đủ, không cần gây sát sinh quá nhiều.


Bột Tất sắc mặt vừa kinh vừa nghi, tiến lên nói: "Sùng Diên, ngươi muốn làm gì?"


"A ca, lời này ta nên hỏi ngươi chứ?" Sùng Diên giơ roi ngựa, chỉ về trướng đình sau lưng gã, "A ca bàn bạc gì với đám người triều Trần?"


Hắn nói, hộ vệ bên cạnh cầm một hộp gỗ ném về trước. Hộp gỗ lập tức vỡ tung, thứ bên trong bay ra, lăn lông lốc trên đất.


Là đầu người.


Bột Tất nhíu chặt mày, liền nghe Sùng Diên cười lạnh: "Người này mấy ngày trước lẻn vào trướng đình ta, muốn giết ta. A ca, ngươi đoán xem hắn do ai phái đến?"


Bột Tất lập tức hiểu ra, giận dữ nói: "Không lẽ ngươi nghĩ là do ta phái?"


Gã bảo người Nam Trần đi ám sát Sùng Diên bao giờ?


Sùng Diên bất hòa với gã, còn chạy đi tự lập trướng đình riêng, rõ ràng muốn làm khả hãn của toàn Ô Hoàn, gã dĩ nhiên muốn giết Sùng Diên. Nhưng sứ giả triều Trần do Cao Hành dẫn đến ghé thăm trướng đình cũng chỉ mới nửa tháng, mọi việc mấy ngày trước mới bàn xong, gã đâu kịp bảo triều Trần giúp mình trừ khử Sùng Diên?


Cao Hoài Du ở chỗ tối nghe vậy, khóe miệng khẽ cong một nụ cười nhạt, y biết đây là do bệ hạ làm.


Lừa vài tên gian tế triều Trần đi ám sát Sùng Diên, khơi mào mâu thuẫn hai bên, với bệ hạ mà nói là việc rất đơn giản.


"Đây là phong cách ám sát quen thuộc của người Trần." Sùng Diên lạnh giọng, "A ca, ta với triều Trần không thù không oán, thử hỏi người Trần xa xôi chạy đến giết ta làm gì? Ngươi đón tiếp sứ thần triều Trần, bên ta liền có thích khách triều Trần, ngươi bảo ta phải nghĩ sao?"


Bột Tất chửi um lên: "Đầu óc ngươi bị úng nước hay sao? Nghi ngờ ta? Ta với người Trần có minh ước, nhưng chẳng liên quan gì đến ngươi cả!"


"Vậy liên quan đến ai?" Sùng Diên chỉ cái đầu trên đất, "Người Trần đến giết ta làm gì?"


"Ta thì giết ngươi làm gì?" Bột Tất tức đến nhảy dựng, "Người Trần đến trướng đình của ta mới mấy ngày, ta đâu kịp bảo bọn chúng giết ngươi? Ngươi bị kẻ khác ly gián rồi!"


Sùng Diên cười lạnh.


Ừ thì, hắn biết có người ly gián chứ. Nói việc này sau lưng không có Nguyên Hi châm ngòi thổi gió, hắn chẳng tin. Nhưng, thế thì đã sao?



Không cần có kẻ ly gián, hắn cũng sớm muộn đánh với Bột Tất một trận. Nguyên Hi đâu phải ly gián, rõ ràng là đang đưa dao cho hắn.


Chẳng lẽ nếu việc không phải Bột Tất làm, hắn sẽ dẫn binh quay về à?


"Đồ chó má!" Bột Tất sắc mặt đại biến, mắng lớn, "Ngươi rốt cuộc đã thông đồng với ai? Ngươi mẹ kiếp chính là đang nhắm vào ta!"


Sùng Diên liếc về phía xa, hừ lạnh một tiếng, nói: "Thật tình mà nói, ngươi thật sự nghĩ mấy tên sứ thần triều Trần kia đến thương lượng với ngươi thật à?"


Cao Hoài Du hơi muốn cười, Cao Hành dĩ nhiên là đến hợp tác với Bột Tất, nhưng giờ Sùng Diên đã nói vậy, Bột Tất sao có thể không sinh nghi? Tiểu khả hãn này cũng giỏi châm ngòi thật.


Nếu nghĩ kỹ chắc chắn phát hiện hắn đang nói hươu nói vượn, nhưng Bột Tất đang nổi giận, nào còn phân biệt được. Lúc này, Bột Tất chỉ cảm thấy mình bị lừa gạt, gã dựng mày trợn mắt, tức đến muốn thổ huyết.


Sùng Diên lại mở miệng, đã mang sát khí: "A ca, ta đến là muốn tìm ngươi uống rượu, không muốn hại ngươi. Mấy tên người Trần kia còn ở trong trướng ngươi làm nội ứng kìa, không bằng ngươi buông đao đi, huynh đệ chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho tử tế."


...


Sùng Diên thế là khống chế vương đình, giam Bột Tất trong nha trướng.


Cao Hoài Du trở về lều nhỏ của mình, đang suy nghĩ tiếp theo nên đi thẳng hay đi thông báo với Sùng Diên, hỏi bệ hạ đang ở đâu. Nhưng y chưa kịp nghĩ xong, trong lều nhỏ có mấy binh sĩ thủ hạ Sùng Diên đã bước vào, mời y đi gặp Sùng Diên.


Sùng Diên đang ở ngay trước lều Cao Hoài Du. Y mới ra lều đã thấy vị tiểu khả hãn tóc đỏ mắt xanh này.


Sùng Diên nhìn y, dùng tiếng Hán nói: "Thanh Hà Vương?"


"Tiểu khả hãn." Cao Hoài Du khẽ gật đầu.


Sùng Diên nhảy xuống ngựa, tay phải đặt trước ngực, hành lễ theo phong tục Ô Hoàn: "Bệ hạ nhờ ta đưa vương gia về."


Vừa hành lễ lại còn gọi vương gia, đây là rất khách khí rồi. Cao Hoài Du hơi kinh ngạc, bèn đáp lễ người ta, sau đó nói: "Bệ hạ cũng đến?"


Đưa về, lại chẳng nói về đâu, có lẽ bệ hạ vẫn còn ở đất Yên... Nhưng Cao Hoài Du lại có cảm giác Nguyên Hi đang ở không xa.


Sùng Diên gật đầu: "Bệ hạ đóng doanh cách đây bốn mươi dặm, ta đã chuẩn bị ngựa, giờ đưa vương gia qua."


Sùng Diên vừa nói xong, liền có người đến, thì thầm bên tai hắn, hắn lại nói: "Xem ra không cần ta đưa vương gia... Bệ hạ của ngài đến rồi."


. . .


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 65: Bệ hạ đến rồi
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...