Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 64: Cao Hành: Pháo hôi công của ta không còn nữa, công ba cũng biến mất rồi.


Năm ngón tay siết chặt lấy cổ, mặt Cao Hành lập tức méo mó, theo bản năng vùng vẫy.


"Ngươi tưởng mình là ai? Bảo hộ ta? Thật sự cho rằng chỉ cần có chút giao tình là thiên hạ sẽ nể mặt ngươi, muốn gì cũng cho ngươi sao?" Cao Hoài Du cười đầy trào phúng, "Trước tiên lo giữ nổi cái mạng mình đã, giờ ta g**t ch*t ngươi, xem thử có ai chịu ra tay cứu không?"


"Ư... buông..." Cao Hành chỉ cảm thấy hơi thở nghẹt lại, cổ họng như sắp bị bóp nát.


Cao Hoài Du thật ra chẳng dùng sức bao nhiêu, tay hơi nới lỏng, để cậu ta còn cất nổi lời.


Cao Hành thở hổn hển, gắng gượng trấn tĩnh, song nỗi kinh hoàng không sao che giấu: "Huynh trưởng... huynh sẽ không giết ta đâu..."


Cao Hoài Du cười khẩy. Giờ phút này, y quả thực chưa tiện động thủ. Y đuổi tới tận trướng đình của Ô Hoàn Khả hãn chỉ vì một mục đích: lấy cho được con rắn độc Ô Hoàn, mọi chuyện khác đều phải nhường bước. Thứ chưa tới tay, quả thật không nên gây động tĩnh lớn.


Nhưng điều đó không có nghĩa y hoàn toàn không thể gây loạn trong trướng của Ô Hoàn. Nếu thật sự bị chọc giận, cùng lắm cũng chỉ thêm chút phiền phức. Với võ công của y, muốn rút lui toàn vẹn vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.


"Ngươi dẫn người Nam Trần tới thương lượng gì với Ô Hoàn? Bàn cách hành thích bệ hạ, hay tiếp tục dùng vu độc hại người?" Cao Hoài Du càng nói càng mỉa mai, "Tâm tư chỉ đặt hết vào những chuyện âm u quỷ quyệt, ngươi nghĩ Nam Trần còn sống được mấy năm nữa?"


Năm xưa, Nam Trần giương cờ vì Đại Yên mà bắc phạt, Cao Hành từng phong quang một thời làm hoàng đế Đại Yên, song mới khởi binh chẳng bao lâu đã bỏ mạng vì quân biến.


Khi ấy Nguyên Hi băng hà, tông thất nhà Nguyên không chịu yên phận, gây ra vụ giả mạo di chiếu. Cao Hoài Du dẹp yên Linh Châu liền phi về Ngọc Kinh chém giết, vô tình cho Nam Trần chút hơi thở. Sau đó, Nam Trần lại tìm vài tông thất nước Yên thay thế, Cao Hoài Du phò Nguyên Hồng lên ngôi rồi lại lao ra tiền tuyến, tiếp tục đánh với cái "Đại Yên" ấy, trước sau tổng cộng mười tháng trời, kế hoạch mượn cớ bắc phạt của Nam Trần triệt để tan tành.


Lần bắc phạt ấy, Nam Trần đã dốc hết vốn liếng, cuối cùng chỉ là công dã tràng, còn bị Cao Hoài Du g**t ch*t mấy vị đại tướng thiện chiến, từ đó suy tàn.


Trước khi Cao Hoài Du qua đời, Nam Trần đã tan tác, chia năm xẻ bảy. Sau đó lại bị Đại Ngụy dụ hàng, nhà họ Trần thừa thế tiến quân thẳng đến kinh đô Khang Thành của Nam Trần, ép lão hoàng đế phải tự vẫn. Thái tử Tiêu Tống tiếp tục cầm cự với nhà Trần suốt hai năm trời, đến khi dẹp yên loạn lạc, diệt được nhà họ Trần thì lãnh thổ Nam Trần cũng chỉ còn lại một nửa.


Nguyên Hi băng hà quá sớm, Cao Hoài Du cũng chẳng sống thêm được bao lâu, khiến Đại Ngụy bỏ lỡ cơ hội thống nhất thiên hạ, mà Nam Trần cũng không có số ấy. Thực ra, Nam Trần lúc này đã gần ngày diệt vong, vậy mà Cao Hành vẫn còn mơ tưởng mượn tay Nam Trần để phục quốc.


Ngoài việc chôn gián điệp rồi bày trò ám sát, chẳng lo làm việc chính sự, trong nước lại quan lại tham ô, dân tình lầm than, trăm họ chỉ sống khá hơn nước Yên năm xưa được đôi chút.


Từ xưa đến nay, nào có quốc gia nào chỉ vì vài vụ ám sát mà mất nước?


"Trước đây ba nước Yên, Trần, Ngụy chia thế chân vạc, khi ấy nước Yên và nước Ngụy đều kém Nam Trần một bậc. Nay Ngụy đã thống nhất phương Bắc, vậy mà vẫn chưa vượt nổi Nam Trần. Đất Yên còn chưa bình định, chỉ cần một lần loạn lạc là tan tác ngay. Huynh trưởng thật sự chắc chắn Nam Trần sẽ diệt vong ư?"


Cao Hoài Du khẽ nhếch môi, y chẳng những chắc chắn, mà còn từng tận mắt chứng kiến kia kìa.


"Ngươi hãy ghi nhớ thật kỹ." Cao Hoài Du nhìn cậu ta, giữa mi mày đã không còn gợn sóng, "Ngày sau chớ bỏ mạng ở nơi khác, cô gia muốn tự tay g**t ch*t ngươi."



Y nói xong xoay người bỏ đi.


"Huynh trưởng..." Cao Hành kinh hãi, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.


Cậu ta có phần không chịu nổi những lời nặng nề Cao Hoài Du dành cho mình, càng không chấp nhận được sự chán ghét trong từng câu chữ ấy. Dù sao đi nữa, đó vẫn là người cậu ta ngưỡng mộ, là người từ thuở thiếu niên đã được cậu ta yêu mến và kính trọng. Nay bị khinh miệt, bị ghét bỏ, cậu ta làm sao có thể dễ dàng buông bỏ.


Cậu ta ngưỡng mộ Cao Hoài Du, vì cậu ta cũng muốn chinh chiến sa trường lập công vì nước, cậu ta nghĩ mình và người mình ngưỡng mộ có chung chí hướng. Nhưng sau này, cậu ta mới nhận ra mình hoàn toàn khác biệt...


Người cậu ta ngưỡng mộ đầu hàng địch quốc, ban đầu cậu ta tưởng là đối phương chỉ nhẫn nhục chờ đúng thời cơ, nào ngờ Cao Hoài Du lại thật lòng thật dạ bán mạng cho địch, thậm chí còn hết lần này tới lần khác mỉa mai cậu ta phục quốc là si tâm vọng tưởng. Nay Cao Hoài Du còn nói muốn tự tay giết cậu ta!


Cậu ta chấp nhận không nổi!


Vốn dĩ Cao Hoài Du - vị huynh trưởng phúc hắc công này vì năm xưa bị hại mà cực kỳ căm hận tông thất nước Yên, giận lây sang Cao Hành, nên trăm bề nhục nhã cậu ta. Song trong quá trình ấy, Cao Hoài Du lại phát hiện Cao Hành đối với mình ấp ủ niềm ngưỡng mộ thuần khiết.


Cao Hành kiên cường, kiêu hãnh, nên Cao Hoài Du từ trên người cậu ta tìm lại được bản thân thuở xưa, từ oán hận hóa yêu thương. Hai đường huynh đệ cứ thế tình nồng ý đậm, âm thầm cùng nhau mưu tính việc phục quốc.


Nhưng Cao Hoài Du xuyên tới thì lại chẳng có bao nhiêu tình cảm với cậu ta. Họ vốn dĩ chẳng thân quen. Lại nghĩ đời trước cậu ta cam tâm làm con cờ Nam Trần, tàn sát dân chúng, hại y và bệ hạ không được gặp mặt lần cuối, Cao Hoài Du càng chỉ muốn trực tiếp b*p ch*t cậu ta.


Với Cao Hoài Du, Cao Hành chẳng khác gì kẻ xa lạ, y chẳng rảnh rỗi lãng phí sức lực ngăn cậu ta nhảy vào hố lửa. Cậu ta đã chọn đầu nhập Nam Trần, vậy thì chính là kẻ thù của y.


Cao Hành không thu phục nổi công ba của mình, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Cao Hoài Du biến mất, vẫn còn chìm trong nỗi kinh hoàng khi y nói muốn tự tay giết cậu ta.


...


Ban đêm, Cao Hoài Du nghỉ tại chiếc lều nhỏ Sách Đồ Oa sắp xếp cho y.


Gần đó vài chiếc lều nhỏ đều là thê thiếp sủng vật của Sách Đồ Oa, Sách Đồ Oa dẫn người về cũng đã mấy kẻ, thêm một lều cũng chẳng ai để ý.


Bên ngoài trướng đình, khả hãn phòng vệ rất nghiêm ngặt, nhưng bên trong trướng lại khá tùy tiện. Vệ sĩ canh gác trước nhiều lều tới đêm đã bắt đầu lười biếng, có kẻ còn gà gật.


Cao Hoài Du thay lại bộ y phục bó sát, nhân bóng đêm ra ngoài dò la khắp trướng đình.


Khi quay về gần chỗ ở của mình, y phát giác một chiếc lều nhỏ có chút dị động, bèn nhìn thêm vài cái.


Chiếc lều ấy là nơi ở của cô nương đi theo Sách Đồ Oa, ban ngày còn giúp y chải tóc.


Nàng ở góc lều thắp một ngọn nến, còn cố ý che chắn, giơ tay bảo vệ ngọn lửa, che đi phần lớn ánh sáng. Ánh nến yếu ớt đến mức từ ngoài nhìn vào lều gần như tối om.



Cô nương này là nội gián. Tay Nam Trần dù có vươn xa đến đâu cũng khó đào tạo được một người Ô Hoàn làm nội gián, nên người này hẳn là do Sùng Diên – đệ đệ của Bột Tất – sắp đặt người ở đây.


Tiểu cô nương đang viết gì đó, hẳn là mật báo muốn gửi về.


Cao Hoài Du tiếp cận, cố ý lộ ra sơ hở.


Tiểu cô nương thấy bóng người dưới ánh sáng, trong lòng dậy sóng, lập tức quay phắt đầu lại.


Nàng đã qua huấn luyện, dù kinh hãi đến đâu cũng có thể kìm lại. Vừa thấy rõ người tới đứng ở đâu, nàng lập tức ra tay.


Cao Hoài Du chỉ trong ba hai chiêu đã chế trụ nàng, khẽ nói: "Ta không phải người của Bột Tất."


Tiểu cô nương trong lúc đánh nhau đã nhận ra thân phận Cao Hoài Du, nghe y nói vậy cũng biết y có không ác ý, bèn không giãy giụa nữa.


Cao Hoài Du buông tay: "Ngươi là do Sùng Diên phái tới?"


Tiểu cô nương lùi vài bước, trên mặt đã mất vẻ e thẹn thường ngày, rất thờ ơ nói: "Không liên quan tới ngươi, chúng ta ai làm việc nấy, không phạm nhau."


Cao Hoài Du cười, tiến lại gần khẽ rút tờ giấy trên tay nàng, nàng biến sắc, siết chặt không buông.


"Muội muội." Cao Hoài Du mỉm cười nhìn nàng, "Ngươi chải tóc cho ta đẹp lắm."


Tiểu cô nương chẳng hiểu sao y đột ngột nói vậy, ngẩn ra, nói: "Đẹp, thì sao?"


Không có nàng cố ý che chắn, ánh nến yếu ớt đã tràn đầy lều, đôi mắt đen sâu sáng ngời của Cao Hoài Du đột ngột xông vào tầm nhìn nàng.


Kiểu tóc mà nàng chải cho Cao Hoài Du không phải kiểu tóc nam tử Ô Hoàn thường dùng, tóc xõa thế này, tết vài bím, lại thêm đống trang sức sặc sỡ, thực ra nghiêng về trang phục thiếu nữ trong tộc hơn. Cũng chỉ nam tử dung mạo đẹp đẽ như Cao Hoài Du, chải tóc thế này mới không quá lạ.


Bím tóc nàng chải cho y đã sớm tháo ra, lúc này Cao Hoài Du chỉ buộc đuôi ngựa đơn giản. Tóc buộc lâu nên hơi cuộn sóng, mái tóc đen thẳng như thác xưa nay khẽ uốn, một lọn tóc nhẹ buông bên má, trông hơi rối. Nhìn thế này, cứ như y trời sinh tóc xoăn, dường như mang chút huyết thống Ô Hoàn.


Tiểu cô nương hơi đỏ mặt, cảnh tượng hiện tại trông như có thiếu niên mỹ mạo Ô Hoàn lén lút chạy ra hẹn hò riêng với nàng vậy.


Cao Hoài Du thấy vậy khẽ cười ra tiếng, một lần nữa tận dụng chiêu thức năm xưa đùa giỡn với hoa khôi. Khi đã nắm bắt cảm xúc người ta, dùng thủ đoạn gì cũng được.


"Nể tình ngươi giúp ta chải tóc, ta kể cho ngươi nghe người Nam Trần đã bàn gì với Bột Tất."


Tiểu cô nương cảnh giác nói: "Ngươi đang lừa ta."



"Ta lừa ngươi làm gì?" Cao Hoài Du cũng rất thờ ơ đáp, "Ta tới là muốn lấy đồ của Bột Tất, đương nhiên không có ý định giúp hắn. Nếu ngươi đã không phải là người của hắn, ta tặng ngươi nhân tình cũng chẳng hại gì."


Ngón tay tiểu cô nương lặng lẽ buông, y lập tức rút tờ giấy, viết thêm một đoạn lên trên.


Y viết chữ Ô Hoàn, nét bút lại giống hệt chữ trên giấy.


Tiểu cô nương trợn mắt há mồm: "Ngươi..."


Bản lĩnh bắt chước chữ viết này, nói ra vẫn là do Nguyên Hi năm xưa dạy y.


Nguyên Hi khi xưa dẫn binh l*m t*nh báo cũng là tay lão luyện, không ít lần chặn thư thả tin giả lừa người. Hắn có thể tự tay bắt chước chữ người ta, kẻ khác khó phân biệt. Cao Hoài Du dù chưa học được trọn vẹn mười phần, cũng ít nhất tiếp thu được tám chín phần tinh túy.


Dù sao thì lúc này, tiểu cô nương nhìn chữ y bắt chước viết ra, đến chính nàng cũng không nhận ra là giả.


"Ta đã nói cho ngươi biết rồi," hắn vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ, "tin hay không, có giao cho chủ tử của ngươi hay không, đó là chuyện của ngươi."


Tiểu cô nương nhìn vài cái, mới nói: "Những điều ngươi đưa cho ta, ta cũng đã tự đoán được."


Chẳng phải Nam Trần phái người tới thương nghị hợp tác với Bột Tất sao? Hoặc là xuống tay với nước Ngụy phương Nam, hoặc là muốn động thủ với Sùng Diên, cũng chỉ có thể là một trong hai. Khi Bột Tất thương nghị với người Nam Trần, quanh trướng đình canh phòng nghiêm ngặt, tới nay nàng vẫn chưa rõ họ cụ thể đã nói những gì.


Dù chẳng dò la được chi tiết, nàng cũng phải kể lại hai khả năng này cho Sùng Diên. Nàng vốn nhắc Sùng Diên đề phòng Bột Tất và Nam Trần liên thủ, những gì Cao Hoài Du thêm vào, cũng chẳng hề thay đổi ý định ban đầu của nàng.


Cao Hoài Du cười: "Việc mà ngươi đoán được, và thứ mà ngươi tai nghe mắt thấy, đương nhiên vẫn có khác biệt."


Một trong hai ư? Chẳng phải còn một khả năng thứ ba: hoàn toàn không liên quan đến Sùng Diên sao?


Cao Hoài Du chính là muốn Sùng Diên tin chắc rằng Bột Tất và Nam Trần đang nhắm tới hắn.


...


Trong lúc chờ tin, Nguyên Hi cũng đã dời chỗ. Sau khi Cao Hoài Du rời đi, hắn di chuyển về phía Tây thêm hai tòa thành, xem như đã ở trên đường trở lại Ngọc Kinh.


Khi nhận được tấu báo của Cao Hoài Du, hắn vừa từ ruộng ngoài thành về, Ngọc Châu đang hầu hắn thay y phục.


"Tín thư của Thanh Hà Vương?" Nguyên Hi mặc xong áo ngoài, rồi ngồi lại trước án thư, liếc nhìn phong thư trên tay Hàn Tẫn Trung.


Ngọc Châu tiến lên nhận thư, mở ra trải trên bàn cho hoàng đế xem.



Thư mới xem hơn nửa, Nguyên Hi đại khái đã hiểu Cao Hoài Du muốn làm gì. Đó là sự ăn ý bao năm giữa họ, không cần phải trao đổi nhiều lời.


Nguyên Hi ngẩng đầu, dặn dò: "Phái người gửi thư cho A Sử Na Sùng Diên. Bảo hắn rằng Nam Trần đã phái người đến chỗ ca ca hắn. Trẫm chỉ là hảo tâm nhắc nhở, ngày khác còn muốn tới trướng đình của hắn uống rượu."


"Vâng, lão nô lĩnh chỉ." Hàn Tẫn Trung lĩnh mệnh.


Hừ, chẳng lẽ chỉ mình Nguyên Liệt quen biết người Ô Hoàn sao?


Năm xưa nước Lương giao hảo với Ô Hoàn, hai bên từng cử sứ thần qua lại, Nguyên Liệt từng xuất sứ Ô Hoàn với thân phận Thế tử Ngụy Quốc công, còn lấy được một phần vu độc từ chỗ Bột Tất.


Còn hắn – tiểu hầu gia của phủ Ngụy Quốc công – khi ấy vẫn được phụ thân cưng chiều, phụ thân đi đâu chẳng mang hắn theo? Hắn từng theo phụ thân tiếp đãi Sùng Diên sang sứ nước Lương, còn uống rượu quật ngã nửa đoàn sứ giả của đối phương, khiến đám người Ô Hoàn khi ấy phục sát đất.


Sùng Diên khác ca ca hắn, tính tình thẳng thắn, lòng dạ rộng rãi, tuổi xấp xỉ Nguyên Hi, đều giỏi cưỡi ngựa bắn cung, thích săn bắn du ngoạn, rất hợp nhau. Hai người âm thầm kết giao, coi nhau là bằng hữu. Khi Nguyên Hi đăng cơ, Bột Tất không có phản ứng gì, riêng Sùng Diên lại sai người mang đến một đống lễ vật chúc mừng.


Chỉ cần Sùng Diên này chưa bị tác giả sửa đổi, vậy khi hắn nhận được lời nhắc nhở hảo tâm của Nguyên Hi, hẳn sẽ hiểu ý Nguyên Hi.


Mấy năm nay, các bộ Ô Hoàn cũng tranh đấu ác liệt. Ô Hoàn khác với một đế quốc như Đại Ngụy. Đại Ngụy họ Nguyên, còn Ô Hoàn chỉ là các bộ lạc liên kết với nhau, tôn A Sử Na Bột Tất làm thủ lĩnh, bên dưới mỗi bộ vẫn có thủ lĩnh riêng. Chỉ là thế lực từng bộ lạc yếu, cần nương tựa vào một bộ mạnh hơn.


Liên minh bộ lạc lỏng lẻo như vậy, chỉ cần gặp chút thiên tai, thảo nguyên tất phải loạn một phen. Sùng Diên tự xây trướng đình riêng, chính là muốn phân tách khỏi Bột Tất.


Vào năm Nguyên Định thứ ba, Đại Ngụy giao chiến với Bột Tất, Sùng Diên nhân cơ hội thay thế Bột Tất. Nguyên Hi cũng không ngại để Sùng Diên lên thay Bột Tất sớm hơn vài năm, trở thành vị khả hãn mới của Ô Hoàn.


Nguyên Hi xếp lại từng tờ thư, lại nhìn qua nét chữ thanh tú kia thêm một lần nữa.


Ngoài dòng cuối thư thỉnh an hắn, còn lại đều nói đến chính sự... 


Đây là biết mình tự tiện chạy đi, không còn lý để biện minh, nên không dám năn nỉ hắn tha thứ à?


Hay căn bản không biết dỗ dành hắn vài câu? 


Đồ vô lương tâm!


. . . 



Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu ngư: A? Ta là phúc hắc công của Cao Hành?


Bệ hạ: Không, là ngọt ngào công của trẫm.


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 64: Cao Hành: Pháo hôi công của ta không còn nữa, công ba cũng biến mất rồi.
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...