Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 69: Nguyên Hi lớn tiếng nói năng lung tung
Trong bồn tắm hậu viện, khói sương giăng kín. Lúc này, Cao Hoài Du vẫn còn đang ngâm mình trong nước nóng, không tiện gặp khách, cũng không hề hay biết hoàng đế đã ngự giá đến đây. Trường Nhạc nhận được tin từ hạ nhân, liền vội vã chạy tới chuẩn bị nghênh đón thay Cao Hoài Du.
Nguyên Hi đang ở tiền viện, ngắm nghía mấy cây phượng do chính mình sai người dời về trồng.
Trường Nhạc hớt hải chạy tới, hành lễ: "Bái kiến bệ hạ, vương gia đang tắm rửa ở hậu viện, không phải cố ý chậm trễ. Tiền sảnh đã chuẩn bị trà bánh, thỉnh bệ hạ tạm dời bước."
"Miễn lễ." Nguyên Hi nhìn nàng, cười nói, "Không cần, trẫm tự qua đó là được."
Trường Nhạc không ngờ hoàng đế lại nói một câu như vậy, giật mình trợn tròn mắt. Đã nói vương gia đang tắm, vậy mà còn muốn qua xem! Có còn liêm sỉ không!
"Bệ hạ... vương gia đang tắm, nếu vậy mà gặp bệ hạ thì quá thất lễ..."
Biết hoàng đế có chút ý với vương gia nhà mình, Trường Nhạc thường vì Cao Hoài Du mà cảnh giác, lúc này còn cố ngăn cản. Nàng nào biết hai người này sớm đã lén lút dan díu từ lâu rồi.
Nhưng dù có muốn ngăn, nàng cũng ngăn không nổi.
Trước khi ban phủ Thanh Hà Vương cho Cao Hoài Du, Nguyên Hi đã đặc biệt tự mình đến xem qua, hoàn toàn quen thuộc đường lối nơi đây, chẳng cần người chỉ dẫn.
"Trẫm không ngại." Nguyên Hi cười híp mắt, nói xong, đường hoàng bước thẳng vào trong.
Cao Hoài Du vẫn đang ngâm mình trong hồ tắm, nhắm mắt dưỡng thần.
Ra ngoài lâu ngày, đã lâu y chưa được thư thái như thế này. Ngâm trong nước nóng, y lim dim rồi khép mắt, rơi vào mơ màng. Thế nhưng thính giác y tốt, nghe thấy có người vào liền mở mắt.
Tiếng bước chân ấy nghe giống của bệ hạ, rất vững vàng, rõ ràng là người luyện võ. Thế nhưng động tĩnh lại cực nhẹ, đủ thấy đối phương không phải cố ý kìm nén khí tức, mà là do thói quen lâu ngày che giấu thanh âm khi hành động.
Người kia ở ngoài gian thay giày, tiếng động càng nhỏ hơn, càng lúc càng gần.
Cao Hoài Du trong lòng nghĩ thế. Quả nhiên, y vừa ngoảnh đầu đã thấy Nguyên Hi bước vào, hai má y thoáng ửng hồng: "Bệ hạ... thần hành lễ bất tiện, mong bệ hạ thứ tội."
Trường Nhạc sao không ngăn người lại!
Nguyên Hi mỉm cười bước tới bên bồn, cúi mắt nhìn y: "Không cần đa lễ."
Cao Hoài Du ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau: "Bệ hạ sao lại đến... thần còn định lát nữa vào cung tạ ơn... hoa phượng bệ hạ ban tặng, thần rất thích."
Y vừa nói vừa trườn người tới mép bồn, mái tóc dài ngoan ngoãn xõa ra trên mặt nước, che khuất vòng eo, kéo dài tận chân.
Giống như một người cá lén lút trồi lên bờ, ngẩng đầu nhìn trộm.
"Thích là tốt." Nguyên Hi cười, "Đáng tiếc không đúng mùa."
Nguyên Hi cứ thế đứng bên bồn ngắm người.Cao Hoài Du xấu hổ thì có xấu hổ, nhưng cũng không e lệ làm bộ làm tịch. Dù sao dọc đường về kinh, hai người ngày ngày luôn quấn quýt, còn gì chưa nhìn thấy đâu?
"Hoa năm nào cũng sẽ nở." Cao Hoài Du đứng dậy, bước lên bờ.
Nguyên Hi, cái lão lưu manh này, hoàn toàn không biết thế nào là 'phi lễ chớ nhìn', vẫn cười tủm tỉm đứng một bên nhìn y lau người mặc y phục. Đợi y thắt đến đai lưng, hắn còn cố tình quấy rối, vòng tay ôm chặt eo y không buông.
Cao Hoài Du bị hắn quậy đến mức không động đậy nổi.
"Để trẫm giúp khanh mặc." Nguyên Hi chậm rãi s* s**ng khắp người y, thắt một cái đai lưng mà thắt mãi nửa ngày chưa xong, ngược lại sờ khắp da thịt eo người.
Sau đó mới lưu luyến mặc áo ngoài cho y, thắt lại đai lưng.
Cao Hoài Du cực kỳ ngoan ngoãn cọ vào lòng hắn một cái, khẽ nói: "Bệ hạ khi nào hồi cung, thần cùng bệ hạ dùng bữa tối rồi mới về, được không?"
Nguyên Hi cười: "Được, đều nghe khanh."
Cao Hoài Du nghe vậy lập tức vui vẻ, kéo tay hắn đi ra ngoài, dặn Trường Nhạc bảo phòng bếp chuẩn bị bữa tối, tự mình dẫn hoàng đế đi tản bộ quanh vườn trước.
Vừa qua bữa trưa chưa lâu, cách giờ ăn tối còn sớm, hoàng đế đã đồng ý ở lại đến tối. Chẳng phải hắn tới đây để quấn quýt với y sao.
Hoa phượng đã tàn, hoa sen trong ao vườn vẫn đang nở.
Chiếc thuyền nhỏ vừa lọt vào đám lá sen liền mất hút. Người ngồi xuống lập tức bị lá sen cao ngang người che kín mít, trên bờ dù có ai cũng chẳng thấy họ. Ánh nắng trên đầu bị chắn lại, bốn bề chỉ có nước ao mát lạnh.
Cao Hoài Du thu mình trong bóng râm của lá sen, bưng đĩa bánh ngọt trên bàn nhỏ, múc một thìa đút cho Nguyên Hi.
Nguyên Hi vui vẻ để y hầu hạ, nghiêng người nghịch mái tóc dài y vừa gội còn chưa khô hẳn, mang theo chút ẩm lạnh, còn thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ.
"Thật thơm." Nguyên Hi lén vòng tay ôm eo Cao Hoài Du, hôn một cái lên má y, cực kỳ thư thái bảo, "Vẫn là chỗ của khanh khiến người thoải mái nhất."
Cao Hoài Du nghe ra hắn có chút phiền lòng, liền hóa thành bông hoa tri kỷ dịu dàng: "Bệ hạ có tâm sự sao?"
Cao Hoài Du nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức phai nhạt. Y không lo Nguyên Hi sẽ có ý với người khác. Dù sao kiếp trước triều thần ngày ngày thúc giục Nguyên Hi nhân lúc còn trẻ tuổi mau sinh vài đứa con nối dõi. Song mặc họ có giục giã thế nào, Nguyên Hi vẫn cứ làm theo ý mình, chẳng thèm để tâm.
Kiếp trước, Nguyên Hi đến chết cũng chưa từng chạm qua nữ nhân, hắn cũng không phải trời sinh yêu nam nhân, nên mới để hậu cung trống rỗng.
Tuổi thiếu niên quý tộc đáng lẽ nên thành thân, hắn lại suốt ngày dẫn binh đánh trận, không quan tâm chuyện gì khác.
Nguyên Dụ cũng từng định thân cho hắn, lần đầu lúc hắn mười lăm tuổi. Kết quả cô nương ấy ở nhà chờ đợi, chờ mãi chẳng thấy đón dâu, sau đó đột nhiên lâm bệnh mà chết.
Lần thứ hai, cô nương kia gặp tai nạn khi cưỡi ngựa, sau đó nằm liệt giường mấy tháng rồi cũng mất.
Từ đó chẳng ai dám gả con gái mình cho tiểu công tử nhà Ngụy Quốc công nữa. Người này khắc thê! Chưa qua cửa đã liên tiếp khắc chết hai người!
Sau này lớn tuổi hơn chút, vị kế mẫu mà Nguyên Dụ tìm về bắt đầu lộng hành. Hắn bị cha ruột và kế mẫu hành hạ đến mức lưu lại bóng ma tâm lý, bài xích hôn nhân. Nghĩ đến người ca ca ngày nào cũng giày vò mình... giờ bắt hắn lấy vợ sinh một đàn con, khác nào đòi mạng hắn.
Dù sao thì vị ca ca chết trận năm xưa cũng để lại một nhi tử, hắn đem người về dạy dỗ tử tế là được. Đều là họ Nguyên, truyền cho con trai hay truyền cho cháu chẳng phải đều như nhau sao?
Thế nên, Cao Hoài Du có thể chắc chắn: hoàng đế tuyệt đối sẽ không nhét người vào hậu cung. Chỉ là giờ quan hệ của y với hoàng đế đã khác trước, nghe chuyện này vẫn khó tránh trong lòng khó chịu.
Nguyên Hi thấy sắc mặt y biến đổi, liền cười vỗ về: "Khanh yên tâm, trẫm khắc thê, chẳng ai dám gả con gái cho trẫm đâu. Muốn vào cung làm nương nương hưởng phú quý, cũng phải có mạng mà hưởng chứ?"
Cao Hoài Du nghe vậy, chợt nhớ tới lời đồn tiểu hầu gia nhà Ngụy Quốc công khắc thê, không nhịn được bật cười.
Nguyên Hi cũng cười, cắn tai y: "Khanh thì sao? Có sợ bị trẫm khắc không?"
"Không sợ." Cao Hoài Du nghĩ bụng, bệ hạ khắc thê, mà thần đâu phải thê của bệ hạ.
Ừm, bệ hạ là "thê" mới đúng chứ.
Cao Hoài Du không dám nói ra, chỉ có thể cười len lén.
"Lại nghĩ chuyện xấu gì đấy?" Nguyên Hi véo má y.
Cao Hoài Du khẽ nói: "Không có, thần nào dám nghĩ chuyện xấu."
"Bất quá có vài chuyện, trẫm quả thật nên cân nhắc." Nguyên Hi ngón tay quấn quanh một lọn tóc đen buông xuống của y, "Trẫm định lập Nguyên Hồng làm trữ quân."
Cao Hoài Du khẽ giật mình, không phải vì hắn chọn Nguyên Hồng mà kinh ngạc. Kiếp trước, Nguyên Hi cũng muốn để Nguyên Hồng kế vị, chẳng có gì lạ cả. Điều khiến y bất ngờ là chuyện lập trữ quân mà hoàng đế cũng đem ra bàn bạc với mình.
Y từng phò tá Nguyên Hồng tám năm, biết rõ Nguyên Hồng tính tình ra sao.
Nguyên Hồng là đứa trẻ tốt, làm một vị vua giữ nghiệp thì tuyệt đối dư sức. Thế nhưng người này lại gặp phải loạn thế, người thúc phụ giúp cậu quét sạch mọi thứ đột nhiên băng hà, để lại cục diện phức tạp ấy, cậu làm sao có thể ứng phó nổi.
Hơn nữa, những chuyện rắc rối Nguyên Hồng gặp phải, phần lớn đều là mìn Nguyên Hi đã chôn sẵn. Nguyên Hi có khả năng từng bước gỡ bỏ, nhưng hắn lại ra đi quá sớm. Nguyên Hồng ngây ngô bước qua, chẳng phải bị nổ cho tan nát hay sao? Dù có Cao Hoài Du phụ tá cũng vô dụng. Cao Hoài Du rốt cuộc không phải Nguyên Hi. Thân phận của y đã quyết định rằng hoàng tộc họ Nguyên không thể đứng về phía y, những võ thần từng theo Nguyên Hi năm xưa phần lớn cũng sẽ do dự. Lực lượng trong tay y quá hữu hạn.
"Bệ hạ nếu thật sự muốn lập trữ quân, cũng nên định đoạt sớm." Cao Hoài Du đột nhiên nghiêm mặt nói, "Nếu quá muộn, e rằng sẽ sinh biến loạn."
Cao Hoài Du vẫn cảm thấy Nguyên Hi cái gì cũng tốt, chỉ riêng chuyện lập trữ quân là xử lý chưa thỏa đáng.
Di chiếu của hắn nói truyền ngôi cho Nguyên Hồng, nhưng khi ấy Nguyên Hồng vẫn chỉ là Tấn Vương. Là do hắn không nghĩ sâu xa, hay đã nghĩ nhưng chưa kịp lập trữ quân? Dù sao đi nữa, chuyện này kéo dài đến tận lúc hắn lâm chung, mà khi đó, mọi thứ đều đã quá muộn.
Những cái khác không làm thì không nói, nhưng ít nhất cũng phải để thiên hạ đều rõ ràng Nguyên Hồng chính là trữ quân chứ? Thế mà ngoài việc đem Nguyên Hồng ở bên cạnh dạy dỗ, hắn chưa từng công khai tuyên bố điều gì.
Nếu Nguyên Hi sớm lập Nguyên Hồng làm trữ quân, chứ không để cậu mãi mãi chỉ là Tấn Vương, thì sau khi hắn băng hà, đám tông thất cũng sẽ không thể giả chiếu lập vua mới. Trữ quân rõ ràng ở đó, kẻ nào dám nói đến việc lập người khác? Mà cho dù có giả chiếu đi nữa, liệu có thể khiến thiên hạ tâm phục hay không?
Không có chuyện tông thất giả chiếu, e rằng sau này cũng không loạn lạc đến thế. Muốn lập thì phải lập sớm, kéo dài chỉ có hại chứ không lợi.
Nguyên Hi thở dài: "Cũng phải..."
Ngọc Châu từng kể cho hắn kết cục của Nguyên Hồng: gieo mình xuống hồ tự tận. Chi tiết cụ thể thì Ngọc Châu không rõ, nhưng hắn cũng có thể suy đoán đôi chút. Trước kia hắn vẫn nghĩ, chỉ cần trong lúc mình còn sống thống nhất được nam bắc, quét sạch mọi chướng ngại thay Nguyên Hồng, thì sau này Nguyên Hồng chỉ cần lấy nhân nghĩa trị dân, dưỡng sức an dân là đủ. Hắn luôn tự tin mình trẻ khỏe, việc gì cũng có thể từ từ làm được.
Kết quả hắn vừa chết, Nguyên Hồng không giữ nổi cục diện, Đại Ngụy tan tác bốn bề.
"Vài ngày nữa, trẫm sẽ nhận Hồng nhi làm con nuôi, cho nó một thân phận hoàng tử rõ ràng." Nguyên Hi ghé sát cổ Cao Hoài Du cọ nhẹ, ngừng một lát, đột nhiên phát điên nói, "Giá mà khanh có thể sinh cho trẫm một đứa con thì tốt biết bao."
Cao Hoài Du: "..."
Để phòng hoàng đế tiếp tục nói bậy, Cao Hoài Du quyết định bịt miệng hắn lại.
...
Hoàng đế cũng không thể ngày ngày chạy ra ngoài cung, hai người ở phủ Thanh Hà Vương ân ái một ngày xong, liền đổi thành Cao Hoài Du ngày ngày chạy vào cung.
Mọi chuyện sau đó xảy ra không hề báo trước. Về kinh được vài ngày, hoàng đế đột nhiên phát bệnh, ngừng triều. Cao Hoài Du khi nhận tin không khỏi ngạc nhiên. Hôm qua vào cung, bệ hạ vẫn còn khỏe mạnh kia mà, sao mới một giấc đã bệnh?
Y lòng lo lắng, vội vã vào cung thăm hỏi. Hoàng đế từng cho y đặc quyền, đến trước mặt hắn không cần phải thông báo.
"Bệ hạ!" Cao Hoài Du thấy hắn chỉ mặc áo ngủ, vội gọi hắn về giường nằm trở lại. Ngọc Châu bên cạnh kịp thời khoác áo ngoài cho hắn.
Nguyên Hi tự kéo lại vạt áo, ánh mắt liếc về phía y, khẽ cười: "Chỉ thỉnh thoảng phát bệnh thôi, khanh yên tâm."
Cao Hoài Du làm sao mà yên tâm nổi. Tình trạng của hoàng đế rõ ràng không bình thường.
Trước đây dù phát bệnh, hắn vẫn thần thái hiên ngang, trông rất có tinh thần. Nhưng lần này lại khó giấu vẻ tiều tụy. Đây tuyệt đối không phải chỉ là đơn thuần phát bệnh.
Nguyên Hi không nói với ai, rằng hai ngày nay hắn ngủ không yên, liên tục gặp ác mộng.
Nếu không phải mơ thấy ca ca Nguyên Liệt của hắn chết thảm, thì là cảnh mình bị giam cầm, suýt phải treo cổ tự vẫn. Mấy ngày trước ngủ không ngon cũng chẳng sao, hắn tinh thần tốt, cũng không quá để tâm. Thế nhưng đêm qua hắn vừa phát bệnh liền chống đỡ không nổi nữa, bệnh ập tới như núi đổ.
Hắn chậm rãi ngồi xuống, xoa xoa đầu hơi choáng váng. Cao Hoài Du rót cho hắn chén trà, rồi lại tới nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho hắn.
Đúng lúc Hàn Tẫn Trung bước vào, hành lễ xong thì liếc nhìn Cao Hoài Du một cái, đợi hoàng đế ra chỉ thị. Nguyên Hi mở mắt nhìn ông, không bảo người khác tránh đi, trực tiếp nói: "Nói đi."
Hàn Tẫn Trung mới bẩm: "Bẩm bệ hạ, nhà họ Dương gần đây rất an phận, không có động tĩnh gì. Nhưng gần đây trong kinh thành đồn ầm ĩ, rằng An Hoa tự bị ma quỷ quấy nhiễu..."
Nguyên Hi khẽ nheo mắt: "Ma quỷ quấy nhiễu? Ma quỷ nào?"
Hàn Tẫn Trung cảm thấy hơi khó mở lời: "Là... Thế tử Ngụy Quốc công."
Nguyên Hi khinh bỉ khịt mũi cười một tiếng, rồi hỏi: "Nói thế nào?"
Hàn Tẫn Trung đầu toát mồ hôi lạnh: "Nói là... sắp đến rằm tháng Bảy, Quỷ Môn quan sắp mở, Thế tử đến Diêm Vương kêu oan, trở về dương gian đòi công đạo."
"Hắn có oan gì mà đòi kêu, hồn ma còn muốn trở về tìm trẫm đòi công đạo?" Nguyên Hi nghe xong, lạnh lùng cười, "Trẫm là nhân hoàng, Diêm Vương cũng quản được đến đầu trẫm sao?"
Hắn thong thả nhấp ngụm trà nóng, nói: "Là mấy vị kia trong hậu cung không chịu an phận, hay mấy vị thúc thúc của trẫm rảnh rỗi sinh nông nổi?"
Có người đang giở trò giở quỷ, hắn biết rõ.
An Hoa tự vốn là phủ Ngụy Quốc công. Sau khi Nguyên Hi sắp xếp cho phụ thân thoái vị, nơi ấy trở thành tiềm long phủ (*), không tiện ở nữa. Sau đó, hắn hạ lệnh cải tạo nơi ấy thành chùa miếu để cầu phúc.
Ba năm trước, ngày mười sáu tháng Bảy, hắn tự tay giết chính huynh trưởng của mình, Nguyên Liệt. Vài hôm nữa vừa đúng ngày giỗ của Nguyên Liệt. Vậy mà lúc này lại rộ lên lời đồn An Hoa tự có quỷ quái hoành hành?
Nhìn thế nào cũng giống một âm mưu.
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 69: Nguyên Hi lớn tiếng nói năng lung tung
10.0/10 từ 33 lượt.
