Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 54: Mặt mèo con lấm lem tro bụi


Nguyên Hi trong lòng chỉ muốn hét lớn gọi người quay lại, nếu hắn lao ra tự mình đuổi theo cũng không phải không được. Thế nhưng, võ công hắn cao hay thấp, có bản lĩnh hay không là một chuyện, còn hắn có nên đuổi theo hay không lại là chuyện hoàn toàn khác. 


Hắn mà động thân, cả đám cấm vệ bên dưới lập tức sẽ phát điên, vậy nên hắn đành phải ngoan ngoãn ngồi yên trong xe ngựa mà chờ.


Cơn bực tức dâng trào khiến hắn phải tự rót cho mình ba chén trà mát hạ hỏa.


Tên thích khách ấy thân thủ quả thực cao cường, ngay cả Cao Hoài Du thân thủ thế kia cũng phải đuổi theo hai ba dặm mới đuổi kịp được người.


Luôn giữ khoảng cách vài chục thước với tên thích khách, Cao Hoài Du khi nãy đi vội, vũ khí trên người trước khi gặp hoàng đế đã để sang một bên, lúc này chỉ có thể rút trâm vàng trên đầu, ném về phía tên thích khách.


Thích khách không kịp phòng bị, huyệt đạo sau lưng bị đâm trúng một nhát, lập tức hao cạn sức lực. Cao Hoài Du luôn đuổi theo sau lưng thoáng chốc đã hiện ra bên cạnh gã. Gã không thể cứ bất chấp mà lao về phía trước nữa, đành quay lại xuất thủ với y.


Vừa giao đấu vài chiêu, Cao Hoài Du đã thầm nhủ: "Người Nam Trần?"


Nghĩ lại cũng phải thôi, có thể đào tạo được một tổ chức thích khách tài năng đến thế, hoặc là đám sát thủ giang hồ chuyên nhận bạc mua mạng, hoặc chính là cơ quan thích khách đỉnh cao của hoàng thất các nước.


Ám Thần Ti của nước Yên đã tan rã dưới tay y, người giang hồ thường cũng chẳng dám làm ra chuyện hành thích hoàng đế như thế này. Lúc này, kẻ có bản lĩnh thực hiện mưu đồ ám sát, e rằng chỉ có thể là Nam Trần mà thôi.


Chớp mắt, Cao Hoài Du lại giao hơn mười chiêu với đối phương, càng thêm xác định võ công người này không phải phong cách của Ám Thần Ti, chắc chắn xuất thân từ Nam Trần.


Cái gọi là thân thủ cao cường, ấy cũng chỉ là so với người thường mà thôi. Nếu đem so với kẻ như Cao Hoài Du hay Nguyên Hi, thì thật sự chưa đủ trầm trồ. Tên thích khách rút đao, dần dần rơi vào thế hạ phong, lại bị Cao Hoài Du gần như tay không tấc sắt hoàn toàn áp chế.


Trâm vàng xoay vài vòng giữa ngón tay y, rạch một đường trên mặt tên thích khách, rồi đâm thật sâu vào mắt gã.


Thích khách vì đau đớn, theo bản năng ôm mắt, lập tức lại bị y đâm thủng bụng, máu tuôn như suối. Chưa kịp hoàn hồn, thân thể gã đã bị người nhấc bổng lên, ném bay ra xa mấy thước.


Cao Hoài Du quẹt đi những giọt máu trên trâm, lúc này mới tùy tay kéo lên áo ngoài đã trượt xuống khuỷu tay từ lâu – quần áo vướng víu tay chân, nhưng vẫn đánh được người như thường.


Y rút khăn tay, cẩn thận lau sạch trâm vàng, cắm lại vào búi tóc đã hơi lỏng lẻo vì cuộc giao chiến, rồi mới bước tới chỗ tên thích khách đã không còn sức chạy trốn.



Tên thích khách vẫn đang lăn lộn trên đất ôm lấy vết thương, Cao Hoài Du lại giáng cho gã thêm một quyền. Quyền này lực đạo cực lớn, trực tiếp đập đối phương đến mức mắt nổ đom đóm, đầu óc choáng váng chẳng còn biết hành động gì, khi tỉnh táo lại thì đã phát hiện mấy chiếc răng đã bị đánh rơi.


Theo mấy cái răng trắng của tên thích khách bay ra, còn có một túi độc nhỏ. Đương nhiên là vào lúc này, ngay cả việc tự vẫn cũng không kịp nữa.


Tên thích khách nhổ ra búng máu trong miệng, Cao Hoài Du lại cho gã hai cái bạt tai thật mạnh, đánh cho gã ta hoàn toàn ngẩn ngơ.


"Đồng lõa của ngươi đâu?" Y lạnh lùng hỏi.


Đi đường dài khó tránh buông lỏng, không thể lúc nào cũng duy trì cảnh giác, có kẻ chọn giữa đường hành thích cũng là lẽ thường tình. Nhưng lúc này sắp vào thành rồi, vậy mà vẫn còn thích khách Nam Trần chạy ra được.


Từ ngày hoàng đế giá lâm đất Yên, trị an các nơi đã được cải thiện rất nhiều. Giữa ban ngày ban mặt ở thành Kiến Bình mà gặp thích khách là chuyện không thể nào xảy ra nữa, huống chi lần trước ở Kiến Bình cũng chỉ là tàn dư Ám Thần Ti vốn đã ẩn náu sẵn trong thành, chứ kẻ ngoại lai muốn trà trộn vào cũng đừng mơ.


Cao Chương ở phương diện này ra tay rất ác, khuyến khích dân chúng thấy người khả nghi lập tức tố giác, hễ tra ra thật thì cả xóm đều được thưởng, ai che giấu thì cả xóm cùng chịu phạt. Quan phủ cũng tra xét người ra vào cực kỳ nghiêm ngặt, nhất là các thành gần biên giới, chỉ sợ gian tế Nam Trần thừa nước đục thả câu. Nơi đây sớm đã biết thánh giá sắp tới, ít nhất phạm vi hai ba mươi dặm đều đã được thanh lọc một lần. Lại thêm cấm quân mở đường, thích khách làm sao dễ dàng mai phục được.


Nếu chỉ có mỗi tên thích khách này thì thôi, còn nếu vẫn có đồng lõa lẻn vào được, e rằng trong thành đã không còn an toàn. Hoặc là quan lại lơ là chức trách, hoặc là thành này đã bị thâm nhập từ lâu.


Lúc này cấm quân hộ vệ cũng đã đuổi theo tới nơi.


Cao Hoài Du đang định phân phó đưa người về thẩm vấn từ từ, bỗng ngửi thấy một mùi gay mũi.


"Tránh ra! Nằm sấp xuống!"


Linh cảm sắc bén của y đối với nguy hiểm khiến y theo bản năng tung một cước vào tên thích khách, lực đạo mạnh đến cực điểm, trực tiếp đá gã ta bay đi hơn chục thước.


Cấm quân hộ vệ lập tức nghe lệnh nằm rạp xuống đất, ngay sau đó chỉ nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa, lửa bỗng bùng lên, tên thích khách giữa không trung đã nổ tung thành mảnh vụn.


Mùi thịt cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi thuốc súng và máu tanh, cực kỳ ghê tởm. Cao Hoài Du liếc nhìn, thấy trên mặt đất là những mảnh thi thể tan tác, không khỏi thấy buồn nôn, khói lửa lại xông lên khiến y không ngừng ho sặc sụa.


"Khụ khụ..." Y đưa tay áo lau mặt, trong đôi phượng mâu chỉ còn lại hàn ý lạnh lẽo.


Là người đứng ở gần nhất, y khó tránh bị sóng xung kích quệt phải, trên người loang lổ vết thương, mặt mũi xám xịt tro bụi, nhìn chật vật không tả xiết.



Loại thủ đoạn hành thích này, hoàng đế dù không chết cũng mất nửa cái mạng.


May mà y không cho gã ta cơ hội tới gần, gã ta chỉ còn cách dùng phương thức này tự vẫn, tiện thể kéo theo vài kẻ xui xẻo.


Có thời gian thì châm lửa tự bạo, không kịp thì cắn túi độc tự sát. 


Y vốn tưởng đám chó điên Ám Thần Ti đã đủ điên rồi. Không ngờ chó điên Nam Trần còn điên hơn.


Nhưng y không nhớ thích khách Nam Trần lại có kiểu tự sát như thế này...


Liên tưởng đến những kẻ đột nhiên xuất hiện trong Ám Thần Ti, y càng thêm nghi hoặc.


Y tuy đã sống lại, trở về mười mấy năm trước, song rất nhiều chuyện đã khác với những gì từng trải qua, y cũng không thể hoàn toàn dựa vào ký ức cũ mà hành sự nữa.


Dù thế nào cũng phải bảo vệ bệ hạ cho tốt.


Tiết Bình phái vài đội dọn sạch xung quanh, những người còn lại thì ở lại hiện trường rà soát, cuối cùng không phát hiện thêm kẻ nào.


Trong xe ngựa, Nguyên Hi lạnh lùng nhìn Tiết Bình đang quỳ dưới đất, trầm giọng nói: "Ba mươi trượng, về Ngọc Kinh lãnh."


Tiết Bình là kẻ xui xẻo mới đây vì để Cao Hoài Du theo cùng đi bắt Nhữ Dương Trường Chúa mà bị hoàng đế đánh hai mươi trượng, lúc này chỉ biết dập đầu tạ ơn: "Thần lĩnh phạt tạ ơn."


Tiết Bình bắt đầu tự kiểm điểm, gần đây sao hắn cứ mãi làm hỏng việc thế này.


Hoàng đế vốn tính tình khoan dung nhân hậu, rất ít khi phạt người, nhất là với đám tướng lĩnh từng theo hắn nam chinh bắc chiến năm xưa, gần như chưa từng trách phạt nặng. Nếu thật sự muốn phạt cũng chỉ mắng vài câu, đánh vài trượng không đau không ngứa, hoặc nhẹ nhàng phạt chút bổng lộc mà thôi. Nay hắn đã mấy lần thất trách, vậy mà vẫn chỉ phạt có ba mươi trượng, vẫn là phạt nhẹ.


Cùng nhau vào sinh ra tử, hoàng đế hiểu rõ đám huynh đệ này đều đáng tin cậy, nên mới dành cho họ sự tôn trọng và thấu hiểu đặc biệt, hình phạt nặng nhất cũng chỉ là hắn tự mình mở miệng mắng cho một trận mà thôi.


Đánh vài trượng, phạt bổng lộc thì có là gì, bọn họ đều là người lăn lộn trong quân ngũ nửa đời, ai chưa từng ăn đòn, chỉ cần không đánh chết người thì chỉ như gãi ngứa. Phạt bổng lộc lại càng chẳng sao, bọn họ lập được bao chiến công, nhận bao ban thưởng, ai nấy đều là Quốc công Hầu gia có thực phong, chẳng lẽ còn thiếu chút tiền lụa ấy ư?


Nhưng hoàng đế mắng người thì ác lắm, lời lẽ âm dương quái khí, châm chọc cay độc, mắng đến mức khiến người ta xấu hổ muốn độn thổ, phải khắc sâu trong lòng mà phản tỉnh. Trong đám lão bộ hạ này, ngay cả tên tính tình nóng nảy nhất là Vu Kính cũng từng bị hoàng đế mắng đến rớt nước mắt.



Thế mà giờ hoàng đế lại chẳng thèm mắng hắn nữa. Bị mắng thì sợ, không bị mắng lại càng sợ hơn.


Hắn sợ quá đi huhu!


Hoàng đế phạt đám lão bộ hạ như bọn họ, mắng thật ác là vì còn muốn dùng họ, ai cũng hiểu đạo lý này.


Giờ không mắng nữa, chỉ lạnh lùng một câu bảo về kinh rồi lãnh phạt, sao không khiến người ta sợ hãi cho được?


Tiết Bình quỳ mãi không dám đứng dậy, trong lòng chỉ nghĩ mình tiêu đời rồi, bệ hạ không cần mình nữa.


Hắn là người chưởng quản cấm quân hộ vệ hoàng đế, trách nhiệm chính là khiến thích khách không có chỗ ẩn thân, trong vòng vài dặm quanh ngự giá không được để lại bất kỳ cơ hội nào cho thích khách. Dù hoàng đế vô sự, chỉ cần có thích khách xuất hiện cũng đã là hắn thất trách. 


Hoàng đế có xảy ra chuyện hay không, kỳ thực chẳng liên quan gì đến hắn. Hoàng đế là người thế nào chứ, cao thủ nhất đẳng đương thế, đương nhiên có khả năng tự bảo vệ mình. Nhưng để thích khách liên tục có cơ hội tiếp cận, chuyện này mới là trách nhiệm của hắn.


Mà những ngày hoàng đế xuất hành này, ở Kiến Bình đã gặp hai lần thích khách từ Ám Thần Ti. Lần đầu hoàng đế không phạt, nói Kiến Bình vốn là sào huyệt cũ của nhà họ Cao nước Yên, Ám Thần Ti ẩn náu trong đó khó lòng phòng bị, không thể trách họ hộ vệ không chu toàn được.


Lần thứ hai Ám Thần Ti dốc toàn lực tàn dư phá vòng vây, làm loạn lớn đến thế ở Điển Khách thự, không hiểu sao hoàng đế cũng không trách phạt, ngược lại còn khen thưởng họ hộ giá có công.


Giờ nghĩ lại thấy không đúng! Thích khách đã chạy vào tận phòng ngủ hoàng đế, nếu không có Thanh Hà Vương bên cạnh bảo vệ, hoàng đế e là đã bị thương, sao hoàng đế lại không hề nổi giận chứ?


Sau đó nữa, vì bắt Nhữ Dương Trường Chúa, hắn lại quên mất lời hoàng đế đã dặn, để Thanh Hà Vương đi cùng. Kết quả là Thanh Hà Vương gặp chuyện, lần đó hoàng đế mới cho hắn ăn một trận đòn no nê.


Đã chịu phạt, đáng lẽ hắn phải càng thêm cẩn trọng, làm tốt việc hoàng đế giao, vậy mà hôm nay trước khi vào thành lại để thích khách kinh động đến thánh giá.


Chuyện này nối tiếp chuyện kia, hắn thật sự đã khiến hoàng đế quá thất vọng rồi! Hắn rốt cuộc vì sao lại lơ là đến vậy chứ, đến ngay cả một vị quân chủ khoan dung như hoàng đế cũng lười để ý tới hắn nữa.


Hắn nào hay biết rằng, hoàng đế lúc này chỉ vì đang cùng người triền miên ấm áp thì bị cắt ngang mà giận dỗi trong lòng. Hắn chỉ là xui xẻo vừa vặn đụng phải mà thôi.


Nhưng hắn chỉ cảm thấy mình đã khiến hoàng đế thất vọng, sắp bị hoàng đế chán ghét. Nghĩ đến đây, không khỏi đau lòng rơi lệ.


Nguyên Hi mất kiên nhẫn, nói: "Ngươi khóc cái gì?"



Tiết Bình lau nước mắt đắng chát, dập đầu: "Vi thần biết tội, xin bệ hạ trách mắng!"


Ơ? Còn chủ động tìm mắng?


Nguyên Hi trên trán nổi gân xanh, hoàn toàn không hiểu nổi.


Phải ăn mắng một trận mới thoải mái hay sao? Đây đều là những kẻ gì vậy!


Đúng lúc này, giọng Cao Hoài Du vang lên: "Bệ hạ, thần Cao Lãng cầu kiến."


Nguyên Hi không rảnh tức giận với Tiết Bình nữa, vội nói: "Mau vào!"


Cao Hoài Du vén rèm bước lên xe, Nguyên Hi giật mình.


Mèo con nhà hắn chạy đi lăn lộn trong đống than nào thế này? Cả khuôn mặt xám xịt tro bụi, che mất bảy tám phần nhan sắc, suýt nữa hắn không nhận ra.


"Ngọc Châu, lấy nước tới cho vương gia lau mặt!" Nguyên Hi dặn xong, lại thấy y phục y rách nát, da thịt bê bết máu, lập tức kinh hãi lẫn phẫn nộ, "Ngươi sao lại... Gọi thái y tới đây!"


Vết thương do nổ thật ra không nghiêm trọng, chỉ là nhìn rất kinh người. Mà Cao Hoài Du lại không biết đau, dù lớn dù nhỏ cũng chẳng phản ứng gì, thế nên trong mắt Nguyên Hi, tất thảy đều là thương thế nặng.


Ngọc Châu vội vàng nhúng ướt khăn tay đưa cho Cao Hoài Du, y nhận lấy lau qua một lượt, rồi mới nói với Nguyên Hi: "Bệ hạ, trên người thích khách có thuốc nổ, thần vô năng, không phát hiện kịp thời, thích khách đã kích nổ tự vẫn. Theo ý thần thấy, thích khách hẳn xuất thân từ Nam Trần."


Nguyên Hi lúc này đâu còn tâm tư nghe y nói chuyện thích khách, bực bội đáp: "Ngồi xuống trước đã, đợi thái y xử lý vết thương cho ngươi. Ngọc Châu, lấy một bộ y phục mới lại đây."


Tiết Bình nước mắt lưng tròng. Ôi thật sự xong đời rồi, Thanh Hà Vương gặp nguy hiểm kinh khủng như vậy, tội của hắn lại càng lớn hơn.


Nguyên Hi nhìn thấy hắn là bực mình, nghe thấy tiếng sụt sịt mũi liền trừng mắt: "Còn không mau cút!"


Tiết Bình nghẹn ngào: "Bệ hạ... hay là ngài vẫn mắng thần vài câu đi."


Nguyên Hi tức đến mức trực tiếp bay lên đá hắn một cước: "Cút!!"


. . .


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 54: Mặt mèo con lấm lem tro bụi
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...