Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 55: Thật biết làm nũng!


Nguyên Hi tự mình đứng đó trông chừng thái y băng bó vết thương cho Cao Hoài Du, thay y phục xong, mới có tâm tư nghĩ về chuyện ám sát kia.


Đất Yên vốn đã hỗn loạn, có thích khách Nam Trần lẫn vào chẳng phải chuyện lạ. Hắn thân chinh đất Yên chưa đầy hai tháng, muốn chỉnh đốn cũng chỉ có chừng ấy thời gian, khó tránh khỏi kẻ lọt lưới.


Nói cách khác, ngay cả Ngọc Kinh – địa bàn hắn tự tay quản thúc bao năm – còn để Ám Thần Ti của nước Yên và gian tế Nam Trần lọt vào được, huống chi đất Yên trước đây vốn chẳng có phòng bị tử tế gì, có vài kẻ ám sát lẩn vào quả thật dễ như trở bàn tay. Chân mọc trên người ta, muốn tới đâu thì sẽ luôn có cách. 


Nếu như hắn để lại chút binh lực các nơi, dựng vài trạm kiểm soát là có thể chặn hết gián điệp thích khách ngoài biên giới Đại Ngụy, vậy thì hắn xuất hành còn mang theo cấm quân làm gì cho mệt.


Ngay cả hiện đại nơi Ngọc Châu sống còn chẳng làm nổi chuyện ấy. Thời đại ấy có bao máy móc tinh vi, vậy mà nơi rừng sâu núi thẳm biên cương hoang vu, vẫn có kẻ lén lút vượt biên qua lại, nào có cách nào phòng xuể.


Cao Hoài Du buộc lại mái tóc dài, mặt đã rửa sạch, tinh tươm như ngọc.


"Thần lo rằng... loại ám sát thế này vẫn sẽ còn tiếp diễn, hết lần này đến lần khác, sớm muộn cũng có lúc sơ hở." Cao Hoài Du im lặng trong chốc lát, "Hôm nay may mà thần lập tức đuổi theo, tên thích khách chưa kịp đến gần đã tự bạo. Nếu một ngày nào đó để chúng tìm được cơ hội, bệ hạ dù võ công cao cường, cũng chẳng phải kim cương bất hoại, uy lực một quả nổ này thật sự không thể xem thường."


"Nhưng dù sao quanh đây cũng chỉ phát hiện một tên thích khách duy nhất, chứng tỏ sau khi cấm quân tra soát, chúng cũng không thể phái thêm người." Y ngừng một chút, "Thần muốn vào trong thành xem thử."


Có lẽ thích khách vốn ẩn náu trong thành, chỉ chờ đợi thời cơ ra tay.


Nguyên Hi lắc đầu: "Đừng phí tâm, Tiết Bình đã dẫn người vào thành tra xét trước rồi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi."


Lúc này hắn nào dám nói câu "lần sau chớ tự mình đuổi theo". Nếu hôm nay Cao Hoài Du không nhanh chân chạy ra chặn đường, tên thích khách kia hẳn sẽ không bỏ chạy, mà lao thẳng vào xe ngựa.


Hỏa dược một khi đã châm, dù hắn may mắn tránh được cũng khó thoát khỏi thương tích.


Để phòng kẻ địch chỉ dùng một đòn vừa rồi làm mồi nhử, cố ý khiến người ta tưởng đã qua nguy hiểm mà buông lỏng cảnh giác, đoàn xe sau khi cấm quân lục soát xong liền không ngừng vó ngựa, lập tức tiến lên.


Nếu thích khách từ bên ngoài tới, khó mà vào thành, còn nếu vốn đã ở trong thành, thì trong ngoài gì cũng như nhau. Nghĩ vậy, vào thành vẫn hơn ở ngoài thành, vì thế sau khi qua cổng, Nguyên Hi thậm chí không xuống xe tiếp đón quan viên địa phương ra nghênh đón. Tiết Bình đã đi trước một bước thông báo quan phủ trong thành xuất động tuần tra, lại lục soát thành một lần nữa, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì.


Cao Hoài Du xuống xe sau, vẫn từng bước không rời theo sát Nguyên Hi, mãi đến khi tiễn người vào nơi nghỉ mới cáo từ rời đi. Hoàng đế bảo y nghỉ ngơi cho tốt, vậy y sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nghỉ ngơi cho tốt.


Ngọc Châu xách lồng mèo vào, đặt ở góc phòng để Tuyết Đoàn làm quen với môi trường mới, đợi lát nữa mới thả mèo ra.



Hoàng đế có chứng khí nghịch, ban đầu nàng còn sợ nuôi con mèo nhỏ sẽ khiến người phát bệnh, ai ngờ hoàng đế chẳng sao cả. Chính hoàng đế còn bảo ngày xưa từng nuôi mấy mèo nhỏ cùng chó săn, Ngọc Châu sau khi đã chắc chắn xác định hắn không dị ứng với thú cưng nhỏ, mới dám thật sự đem Tuyết Đoàn đặt ở chỗ hắn.


"Ngọc Châu!" Nguyên Hi đột ngột gọi người.


Ngọc Châu vội vàng thu tay đang v**t v* Tuyết Đoàn, quay đầu nhìn, liền thấy hoàng đế một tay chống lên án thư, hơi thở gấp gáp, biểu cảm có phần đau đớn.


Đừng thế chứ... Nàng mới vừa nghĩ hoàng đế vuốt mèo không phát bệnh, hoàng đế liền phát bệnh thật sao?


"Bệ hạ... Các ngươi mau gọi thái y chuẩn bị thuốc!" Ngọc Châu dặn dò thị vệ ngoài kia xong,lập tức lấy từ hòm thuốc theo hầu ra một bộ ngân châm,"Bệ hạ, thần trước tiên châm hai châm cho ngài."


Nguyên Hi không nói gì, một lúc sau mới động đậy, có phần khó nhọc cởi vạt áo, vào tẩm thất nằm sấp xuống giường.


Ngọc Châu dù sao vẫn nhớ kiến thức bài vở của mình, những ngày theo hầu Nguyên Hi, nàng cũng trao đổi không ít với mấy vị lão thái y. Ban đầu mấy vị lão thái y còn cho rằng nàng chỉ là tiểu cung nữ hầu hạ sinh hoạt cho hoàng đế, chẳng buồn để ý, nào ngờ trò chuyện một hồi mới phát hiện nàng thật sự biết chút kiến thức về dược lý.


Nhất là khi nàng nói ra vài kết quả nghiên cứu đời sau, các vị thái y đều nghiêm túc hẳn lên.


Dù sao cũng là cung nữ thân cận mà chính hoành đế đã tự tay đề bạt, hầu hạ hoàng đế đương nhiên phải có chút bản lĩnh. Các vị thái y cũng không keo kiệt, dạy nàng vài kỹ năng châm cứu xoa bóp. Quan sát nhiều lần, Ngọc Châu cũng dám thật sự làm thử.


Trong cung triệu thái y qua cũng phải đợi khá lâu, thường thì khi Nguyên Hi phát bệnh, đều là nàng trước tiên châm cứu giảm đau cho hắn trước, chờ thái y đến mới xem kỹ, giờ đã thành thói quen.


Nàng vừa mới hạ châm, thái y bên kia đã vội vã vào trong bắt mạch cho hoàng đế, nói không có gì đáng ngại, thuốc đang sắc, hai ngày này uống thuốc là được.


Ngọc Châu lặng lẽ lắng nghe, chuyên tâm châm cứu cho Nguyên Hi. Cao Hoài Du lúc này đã lặng lẽ bước vào tiền sảnh, không dám quấy rầy, đợi đến khi thái y ra ngoài mới vào trong.


Nguyên Hi trông đã khá hơn nhiều, Ngọc Châu đang rút châm cho hắn, Cao Hoài Du vẫn không lên tiếng.


"Bệ hạ, xong rồi ạ." Ngọc Châu khẽ nói.


Nguyên Hi chậm rãi chống người, ngồi thẳng dậy.


Ngọc Châu lúc này mới đột nhiên thấy thẹn thùng, lại có tí xíu phấn khích. Dù sao lúc châm cứu, Nguyên Hi dù có đẹp đến đâu trong mắt nàng cũng chỉ là một đống tên cơ bắp với huyệt vị.


Giờ nàng thoát khỏi vai trò đại phu, đương nhiên lại thẹn thùng.



Cảm tạ nam bồ tát!


Ngược lại, Thanh Hà Vương thì gầy guộc thon dài, sự chệnh lệch này... chậc chậc chậc, hy vọng Thanh Hà Vương có sức chống cự.


Cao Hoài Du chẳng hề hay biết mình trong cơn não bổ của Ngọc Châu đã bị Nguyên Hi thế này thế kia, chỉ cảm thấy ánh mắt Ngọc Châu nhìn mình có phần quái dị khó tả.


Y cố gắng lờ đi, tiến lên quan tâm hỏi: "Bệ hạ đã khỏe hơn chưa?"


Nguyên Hi thở một hơi: "Tốt hơn rồi, không sao... Chẳng phải đã bảo ngươi đi nghỉ sao?"


Cao Hoài Du giải thích: "Thần định ra ngoài hít thở không khí, thấy thái y vội vã chạy về phía bệ hạ, trong lòng lo lắng nên liền đến đây."


Ngọc Châu đã rất biết điều lui ra tận cửa phòng ngủ, nhàm chán ngắm xà nhà.


Thật không ngờ, đôi CP tà giáo trong nguyên tác vốn chỉ toàn giả tình giả ý diễn kịch cho nhau xem, hóa ra lại chân thành nhất.


"Chỉ là chút bệnh vặt, không cần vì trẫm mà lo lắng." Nguyên Hi khẽ cười, "Nếu dọa khanh sợ, trẫm mới sẽ thật sự đau lòng."


"Biết bệ hạ không sao, thần an tâm rồi... Thần phải tự mắt nhìn mới yên lòng được."


"Vết thương của ngươi đã thay thuốc cẩn thận chưa? Còn đau không?"


"Bệ hạ..." Y làm gì biết đau.


"Ngươi sắc mặt không khỏe lắm, dù không đau, cũng phải dưỡng cho thật tốt."


"Vâng, thần cũng không quấy rầy bệ hạ nghỉ ngơi nữa."


Trong phòng không ai nói gì nữa, nhưng mãi một lúc sau mới nghe tiếng bước chân đi ra.


Thấy Cao Hoài Du bước ra, Ngọc Châu khẽ thở dài một tiếng, hành lễ: "Vương gia đi thong thả."


...



Sáng sớm hôm sau, trong thành vẫn còn đang lục soát.


Cao Hoài Du cưỡi ngựa đi vài con phố, thấy một ngã tư có binh sĩ phong toả, ở đó có không ít dân chúng đang tụ tập, dường như đang cự cãi gì đó.


"Hoàng đế đến thì đã sao, hoàng đế đến là không cho người ta ra đường nữa à? Có đạo lý nào như vậy không?"


Người bên cạnh sợ đến tái mặt, kéo hắn lại: "Ngươi nói gì thế, nhỏ giọng chút!"


Có người hướng binh sĩ cười xòa: "Nghe nói là hoàng đế trước khi vào thành gặp phải thích khách ám sát, thảo dân cũng lo cho long thể bệ hạ, chỉ là giờ đường bị phong tỏa có hơi gấp gáp, tuyệt không cố ý mạo phạm. Quân gia à, ngài có thể cho thảo dân tin tức chính xác không, bao giờ mới giải phong tỏa đây?"


"Đúng vậy đúng vậy, Lâm lão thần tiên hành y miễn phí chỉ ba ngày, giờ phong tỏa một ngày không cho ra cửa, thật sự không kịp nữa đâu! Dân chúng bọn thảo dân đi khám bệnh vốn đã khó khăn, ngày thường chẳng dám tùy tiện đến y quán, có chút bệnh nhỏ đau nhẹ đều chờ ngày khám miễn phí này..."


Cao Hoài Du lật người xuống ngựa, bước tới.


Đầu lĩnh thấy y liền dẫn binh sĩ hành lễ: "Tham kiến Vương gia!"


Cao Hoài Du khẽ gật đầu, quay sang dân chúng trong thành nói: "Chư vị không cần hoảng hốt, bởi vì ngoài thành xuất hiện gian tế Nam Trần mang theo hỏa dược, mới quyết định lục soát trong thành. Gần đây gian tế Nam Trần hoành hành, cũng là sợ chúng cố ý báo thù, gây nổ trong thành làm thương tổn đến chư vị. Quan phủ tra xét, sẽ không chậm trễ quá lâu, cùng lắm một canh giờ, tra xong sẽ lập tức giải phong tỏa. Chư vị có thể về nhà chờ trước."


Mọi người thấy ngay cả một Vương gia cũng lên tiếng, cũng không tiện tụ tập nữa, lục tục quay về.


Cao Hoài Du đột nhiên nhớ ra gì đó, gọi lại người vừa nói chuyện khi nãy: "Lão nhân gia, ngài vừa nói Lâm lão thần tiên... là Lâm Dật lão tiên sinh không?"


Lão nhân kia quay lại đáp: "Bẩm vương gia, chính là Lâm Dật lão thần tiên. Ngay ở cửa quán trọ Linh Tiêu đối diện kia ạ."


Cao Hoài Du chắp tay: "Đa tạ."


...


Cao Hoài Du cứ thế phi ngựa một mạch về, xuống ngựa là lao thẳng tới nơi hoàng đế nghỉ.


Thị vệ ngoài cửa đều biết hoàng đế sủng ái Thanh Hà Vương đến cực điểm, cho y ra vào tùy ý, nên cũng không dám cản. Nguyên Hi ngồi trong phòng đã nghe thấy tiếng phụ kiện bên hông y va vào nhau leng keng.


Hôm qua mới phát bệnh, Nguyên Hi lười động đậy, ở trong phòng nghỉ ngơi đọc sách. Giờ trong phòng vẫn còn mùi thuốc nồng nặc chưa tan, ngay cả hương trầm đốt cũng át không nổi.



Y kích động quá đỗi, mặt mày rạng rỡ như gió xuân, khiến người ta nhìn cũng bất giác muốn cười theo.


Nguyên Hi khi ngẩng lên đã mỉm cười, nghe y nói xong mới buông quyển sách trong tay xuống, nghĩ một chút xem Lâm lão thần tiên là ai: "Ý ngươi là Lâm Dật lão tiên sinh?"


Thánh y đương thời Lâm Dật, địa vị ở thời đại này chẳng khác gì Hoa Đà thời Hán, Tôn Tư Mạc thời Đường, Nguyên Hi sao có thể không biết.


Cao Hoài Du gật đầu lia lịa: "Đúng vậy! Sư phụ thần và lão tiên sinh từng là cố giao... Bệ hạ, ngài có thể cải trang theo thần đi bái kiến lão tiên sinh một lần không?"


Nguyên Hi thì lại không hứng khởi như y. Hắn biết y muốn dẫn mình đi để thánh y đương thời xem bệnh, cũng không nỡ thẳng thừng dội gáo nước lạnh, cân nhắc một chút rồi nói: "Tuỳ lão của Thái Y Viện và Lâm lão tiên sinh cùng xuất thân một sư môn."


Những người và vật tốt nhất trên đời, cơ bản đều được dâng lên hoàng gia trước. Tuỳ thái y trong Thái Y Thiện và Lâm Dật lão tiên sinh là đồng môn, y thuật ngang ngửa, trong cung không phải không có danh y, cũng không thiếu dược liệu tốt, thế nhưng bệnh của Nguyên Hi chính là không chữa được. Vì bệnh ấy là từ trong bụng mẹ mang theo, muốn chữa tận gốc là chuyện không thể, chỉ có thể điều dưỡng. Đừng nói Lâm lão thần tiên, dù cho là thần tiên hạ phàm thật sự cũng đành bó tay.


Hắn cũng không phải ngại phiền phức mà không muốn ra ngoài, một mảnh tâm ý của Cao Hoài Du, hắn sao nỡ lòng nào khước từ. Chỉ có điều, hắn đại khái đã biết trước kết quả. Nếu thật sự đi một chuyến, để vị thánh y đương thời nói thẳng trước mặt Cao Hoài Du rằng bệnh này không thể chữa, e rằng Cao Hoài Du tất sẽ thất vọng. 


Chi bằng... đừng đi thì hơn.


Cao Hoài Du nghe ra hắn không thật sự muốn đi, liền cầu khẩn: "Bệ hạ... Theo thần đi một chuyến thôi được không? Tiết tướng quân và thần đã dẫn cấm quân cùng quan binh lật tung cả thành một lần rồi."


Nguyên Hi còn định nói thêm rằng đây không phải vì cảm thấy bên ngoài không an toàn nên mới không muốn đi, thì y lại nói: "Chỉ đi một chút thôi, ngài cứ coi như ra ngoài hóng gió thôi, được không?"


Y rất có tâm cơ cúi thấp người, cố ý ngẩng đầu nhìn hắn.


Nguyên Hi: "..."


Thôi được, đi thì đi.


Bản lĩnh làm nũng của người này càng ngày càng tiến bộ rồi.


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Ngọc Châu: Hê hê hê, hê hê hê... Size gap.


Tiểu Ngư: = = Ta cảm thấy ngươi có lẽ nghĩ sai gì đó rồi!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 55: Thật biết làm nũng!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...