Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 53: Nguyên Hi: Tức chết trẫm rồi!


Nguyên Hi dừng chân nơi đây mấy ngày, rốt cuộc đón được lão gia tử nhà họ Trần – Trần Cảnh. Hắn tự mình tiếp kiến, trò chuyện thân tình, bày tỏ đầy đủ thành ý, khiến Trần Cảnh yên lòng không ít.


Cuối cùng cũng hoàn tất nghi thức chiêu hàng này. Trần Cảnh vui mừng hân hoan, mang theo tước Quốc công vừa nhận và lương thảo dồi dào rời đi, chuẩn bị cùng cố chủ Nam Trần khai chiến. Còn Nguyên Hi thì lên đường tuần sát nơi khác, Thanh Hà Vương vẫn tiếp tục theo hầu.


Người dần dần sốt ruột chính là Triệu Nghị. Ông ta vẫn đang chờ Thanh Hà Vương khởi binh hành động, nào ngờ Thanh Hà Vương lại chạy đến đánh một trận với Trần Gia Dũng, chiêu hàng nhà họ Trần, rồi sau đó im hơi lặng tiếng.


Thanh Hà Vương dường như thật sự không có chút tâm tư nào khác, chỉ một lòng vì hoàng đế nước Ngụy mà lo việc.


Nhà họ Trần hẳn sẽ rời bỏ Nam Trần, vậy Thanh Hà Vương kéo nhà họ Trần về phe mình chẳng phải cũng tốt sao?


Nhà họ Trần đã có thể quy thuận Bắc Ngụy, thì quy thuận Đại Yên cũng chẳng khác gì. Hoàng đế nước Ngụy rất có thể dùng nhà họ Trần xong rồi quay lưng vứt bỏ, còn nếu theo Đại Yên thì lại là công phò tá từ buổi hàn vi. Trừ phi phạm phải đại tội tru di cửu tộc, bằng không Cao Hoài Du tuyệt đối sẽ không phụ bạc nhà họ Trần. Xem ra nhà họ Trần cũng không khó lôi kéo, hoàn toàn có thể cùng Nguyên Hi tranh đấu một phen.


Còn ông ta thì sao? Ở Bắc Ngụy cả đời cũng chỉ được làm một tướng giữ biên ải mà thôi. Nếu theo tiểu vương gia khôi phục Đại Yên, ít ra cũng sẽ vớt được một tước Quốc công. Ông ta và các cựu bộ của Hoắc đại tướng quân năm xưa đều là một lòng tận trung đối với Cao Hoài Du kia mà.


Nước Ngụy hiện vẫn chưa nuốt trọn đất cũ Đại Yên, lại có nhà họ Trần để lôi kéo, đây là cơ hội tốt đến nhường nào, sao tiểu vương gia lại chẳng chút động tĩnh cơ chứ?


Triệu Nghị sốt ruột chờ đợi, chỉ đành nhân ngày trước khi ngự giá rời đi, lấy cớ ôn chuyện cũ từ biệt Thanh Hà Vương, chạy tới quân trướng của Cao Hoài Du mà dò xét vòng vo.


Song Cao Hoài Du chẳng đáp lời ông ta câu nào, chỉ lạnh lùng nói: "Hãy trấn giữ nơi đây cho tốt. Bệ hạ mang đến không chỉ cấm quân hộ giá, mà còn điều thêm một vạn trọng kỵ, thúc nghĩ là để đề phòng ai? Bên này đã không còn chỉ có cố quân Đại Yên nữa. Thúc nếu sinh sự, cũng không cần cô gia phải ra tay."


Một vạn trọng kỵ, số người không tính là nhiều, nhưng đó là trọng kỵ, ngay cả chiến mã cũng được trang bị giáp trụ đầy đủ.


Ở thời đại binh khí lạnh này, kỵ binh trang bị đến tận ngựa chẳng khác nào như một cỗ xe tăng thời hiện đại, uy lực đâu phải vài tên lính thường có thể sánh bằng. Một vạn trọng kỵ này, đánh hạ hai ba châu cũng thừa sức.


Năm xưa Nguyên Hi mới mười mấy tuổi đã dẫn ba nghìn trọng kỵ, đánh tan mười vạn quân phản l**n tr*ng n**c Lương, một trận thành danh, được phong Thành Bình Hầu.


Sau khi lên ngôi, hắn vẫn không ngừng rèn giũa mở rộng đội kỵ binh này, ban tên Thiên Nhạc, trang bị còn tinh nhuệ hơn trước. Một vạn kỵ binh đặt ở đây, đừng nói là Triệu Nghị, ngay Nam Trần nhìn thấy cũng phải run sợ.


Muốn tạo phản ư? Nếu Cao Hoài Du có lòng ấy thì còn may, chứ đã không có lòng ấy, chỉ với một mình ông ta, không thể hiệu triệu quần hùng, cũng chẳng danh chính ngôn thuận, lấy gì mà đối đầu với một vạn quân Thiên Nhạc?


Huống chi xung quanh không chỉ có một vạn quân Thiên Nhạc này, quân Thiên Nhạc là trọng kỵ tinh nhuệ, nước Ngụy còn phái vô số quân thường trú khác đóng giữ ở các nơi.


Nếu Triệu Nghị dám sinh sự, chính là tự tìm đường chết.



"Tiểu vương gia..." Triệu Nghị ngây người nhìn, Thanh Hà Vương không đáp lời ông ta thì thôi, sao lại còn uy h**p ông ta nữa?


"Tự lo lấy mình đi." Cao Hoài Du nhàn nhạt nói, "Ra ngoài."


Triệu Nghị muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói được gì, hành lễ cáo từ.


Kiếp trước, Cao Hoài Du đã giết mấy kẻ xúi giục y tạo phản phục quốc, nhưng đấy chỉ là bất đắc dĩ. Đây đều là cựu bộ của sư phụ, trước khi bọn họ thực sự làm gì, Cao Hoài Du không muốn phải ra tay giết người.


Năm xưa ai nấy đều muốn ép y tạo phản, y không muốn phản cũng bị ép phải phản, y đành phải giết người lập uy. Giờ thì chưa đến bước ấy, y vẫn hy vọng mấy cố nhân này có thể nhìn rõ thực tại, an phận một chút.


Hôm sau, Nguyên Hi mang theo Cao Hoài Du tiến quân ra Bắc.


Quân thường trú của Nam Trần đóng gần đó cũng nhanh chóng hay tin nhà họ Trần quy thuận Bắc Ngụy, ai nấy căng thẳng tột độ, phi mã cấp báo về Khang Thành. Họ canh chừng nhà họ Trần, muốn động cũng không dám động.


Tin nhà họ Trần hàng Bắc triều truyền về Khang Thành, quả nhiên Nam Trần không ngồi yên nổi, lão hoàng đế lập tức điều biên quân tiến công đánh quân nhà họ Trần, lại một hồi đại chiến.


Nguyên Hi căn bản không lo chiến sự bên này, hắn chiêu hàng nhà họ Trần chính là để Nam Trần và nhà họ Trần đánh nhau. Để sống sót và sau này ở Đại Ngụy đứng vững gót chân, nhà họ Trần sẽ liều chết chiến đấu. Giờ nhà họ Trần đều dựa vào quân lương trong tay hắn mà sống, hắn chẳng lo nhà họ Trần sẽ đột nhiên phản bội.


Có nhà họ Trần ở phía trước chống đỡ, hắn có thể dồn hết tâm tư vào việc chỉnh đốn đất Yên.


Nguyên Hi đi về phía Bắc mấy huyện, thấy nông dân đã bắt đầu chuẩn bị gieo giống mùa thu.


Một lượng lớn dân lưu vong được sắp xếp ổn thỏa, phân đất cho cày cấy, nhưng ruộng đất ấy không thuộc về họ, mà là công điền của triều đình. Triều đình cấp giống và lương ăn, đến kỳ thu hoạch họ chỉ cần nộp lại một phần thuế lương. Như vậy vừa an trí lưu dân, vừa không làm lỡ mùa vụ.


Nguyên Hi từ lâu đã có ý động đến vấn đề ruộng đất.


Từ khi Trung Nguyên chia cắt suốt trăm năm, đế vương thay nhau đổi ngôi, song các thế gia cao môn, hào cường đại tộc vẫn chỉ chừng ấy nhà. Sáu bảy phần mười ruộng đất trong thiên hạ đều nằm trong tay nhóm rất nhỏ ấy.


Dân chúng bình dân vốn cũng có phần điền sản được chia, nhưng chỉ cần gặp chút biến cố đã phải bán đất cầu sinh, kẻ thu mua ruộng đất đương nhiên đều là những nhà giàu có.


Kẻ có tiền mua đất, đa phần trong nhà còn làm quan, có đặc quyền, đất rơi vào tay bọn chúng thì sản vật cày cấy ra không cần phải nộp thuế.


Như vậy, ruộng đất trong tay dân thường ngày một ít đi, số thuế họ phải nộp cũng theo đó mà giảm. Triều đình thu không đủ thuế, quốc khố dần dần cạn kiệt.


Dân bán đất xong lại phải bỏ tiền thuê chính mảnh đất ấy để cày cấy, địa chủ không nộp thuế, song dân vẫn phải nộp lương cho địa chủ. Dân sống bần cùng, chẳng phải dễ sinh loạn hay sao.



Cách giải quyết thì ai cũng nghĩ ra, nhưng thực thi lại vô cùng khó khăn. Dân thường sống không nổi thì sẽ nổi loạn, còn các cao môn hào tộc kia cũng đâu phải hạng dễ bắt nạt? Đều là đại tộc đứng vững mấy chục năm, Nguyên Hi cũng không dám tùy tiện hạ một đạo chiếu thư mà tịch thu ruộng đất của họ.


Ở Đại Ngụy, Nguyên Hi không dễ động vào. Nhưng đất Yên thì lại khác, hắn dễ dàng ra tay hơn nhiều.


Đất Yên nay có vô số ruộng hoang không chủ, một phần vì chiến loạn, người chạy tứ tán, chẳng ai trông nom. Phần còn lại là do Cao Chương dẫn người giết mà có được.


Trước đây, Nguyên Hi bảo Cao Chương khôi phục tân luật năm xưa, chính là để Cao Chương đi giết người. Kiếp trước hắn đã dùng Cao Chương, thẳng tay thanh trừng những quan viên bất trung và thế gia huân quý không an phận ở đất Yên, rồi từ máu ấy đổi lấy một mảng lớn ruộng đất, đem ra trấn an dân chúng.


Cách Nguyên Hi đối phó với những kẻ này vô cùng thô bạo: tra xét. Nhà nào mà có thể hoàn toàn trong sạch được chứ? Tra ra được gì thì cứ theo tân luật do Cao Chương định mà giết.


Đất Yên vốn đã loạn, loạn thêm chút nữa cũng chẳng sao. Phần lớn những người ở đây lại không làm quan cho Đại Ngụy, Nguyên Hi còn sợ động đến họ sẽ khiến triều cục bất ổn ư? Trong tay họ cũng không có binh quyền, dám sinh sự thì cũng có thể nhanh chóng trấn áp.


Trong quãng thời gian rời khỏi Kiến Bình, Cao Chương đã dẫn theo đám người Nguyên Hi giao cho, chém sạch hơn nửa quan trường đất Yên từ trên xuống dưới. Địa phương hào cường bị tra ra chuyện này chuyện kia, liên lụy không ít người, chỉ trong chớp mắt bao nhiêu cao lâu đã sụp đổ.


Việc này Cao Chương đã muốn làm từ mấy năm trước, khi hắn còn phải hầu hạ trước mặt Thái hậu với thân phận "tiểu bạch kiểm".


Hoàng đế ban cho hắn quyền lực, để hắn khởi động lại tân luật năm xưa, thi hành ở đất Yên. Mà bộ luật ấy cực kỳ hà khắc, vốn sinh ra là để chỉnh đốn triều dã, an dân tế vật.


Tử Sản trị Trịnh, dân không thể lừa dối.
Tử Tiện trị Đơn Phụ, dân không nỡ lừa dối.
Tây Môn Báo trị Nghiệp, dân không dám lừa dối.


Ba nguyên tắc này chính là đạo trị quốc, là điều mà "người biết cách trị nước phải biết phân biệt". Đối với đất Yên hiện nay, thứ cần chính là "không dám lừa dối", phải dùng hình phạt nghiêm khắc mới đạt được hiệu quả.


Những việc Cao Chương năm xưa muốn làm, khi ấy nếu thật sự để hắn làm được, Đại Yên cũng sẽ không đến mức diệt vong. Nhưng hắn được hoàng đế trọng dụng cũng chỉ vì nể mặt Thái hậu, mà Thái hậu thì lại chỉ coi hắn là nam sủng trẻ trung tuấn tú, kiểu "sủng ái" ấy vốn không vững. Hắn mới vừa khởi đầu, đã suýt bị người ta g**t ch*t, căn bản không có khả năng đối đầu với hoàng đế, Thái hậu và một triều đình nước Yên vốn đã mục nát từ gốc rễ.


Ngay cả Cao Hoài Du có binh quyền trong tay cũng chẳng làm được gì, huống chi là hắn – một nam sủng được Thái hậu nhắm trúng.


Hắn biết mình là thay hoàng đế giết người, gánh tội thay. Nhưng cái nồi ấy, hắn cam tâm tình nguyện đội, thậm chí còn cảm kích đến rơi nước mắt.


Cao Chương giết xong người, quan viên do Nguyên Hi mang tới liền tiếp quản các nơi, an trí dân chúng, thúc đẩy tân chính, hiệu suất cực cao. Nguyên Hi đi tiền tuyến một chuyến trở về, nhìn thấy chính là cảnh tượng này: lưu dân được phân ruộng, chuẩn bị thu canh, các nơi hào cường đều bị quét dọn sạch sẽ.


"Thành Đình Hầu trông thì chẳng ra dáng gì, nhưng khi làm việc lại sấm rền gió cuốn." Nguyên Hi buông rèm xe, màn trúc khẽ khép lại, che khuất phong cảnh ruộng đồng phía xa.


Gần đây tấu chương Cao Chương dâng lên đã báo rõ mọi việc, nhưng khi thật sự chứng kiến cảnh triều đình phát hạt giống cho dân lưu vong ngay giữa đồng, hắn mới càng thêm cảm khái.


Thấy vị đường huynh ở Đại Yên từng luôn nhẫn nhục mà không thể thi triển tài năng cuối cùng cũng toại nguyện, Cao Hoài Du không khỏi vì hắn mà vui thay, khẽ cười nói: "Đa tạ bệ hạ rộng ơn, không chấp nhất hiềm khích cũ, ban cho Thành Đình Hầu cơ hội."



Kiếp trước quả thật là Cao Hoài Du đi cứu người, nên Nguyên Hi mới thả người ra, nhưng đó là chuyện của hai năm sau.


Kiếp trước, Cao Hoài Du mới đến nước Ngụy một năm, đâu dám hướng hoàng đế xin thả một cố tông thất Đại Yên. Đống chuyện rối rắm ở đất Yên khi ấy đều do Nguyên Hi tự mình làm, giết đến máu chảy thành sông. Đám huân quý hào tộc đất Yên còn có kẻ cứng đầu, nhảy ra mắng hắn là bạo quân, hắn liền thật sự bạo cho chúng xem.


Mà Cao Chương đã âm thầm tính sổ đám người này nhiều năm, ai từng làm gì, hắn biết rõ rành rành, giết người cũng càng thêm đường hoàng.


Hoàng đế rất yên tâm khi để Cao Chương làm việc này, hắn không cần tự mình ra tay. Mà Cao Chương thậm chí làm còn nhanh hơn hắn – vị hoàng đế chưa quen thuộc đất Yên này. Năm xưa hắn tự tay động thủ ở đây, sau khi về Ngọc Kinh còn phải chỉnh đốn những việc lặt vặt suốt hai năm, đến khi dùng Cao Chương thì mới dẹp yên hoàn toàn. Giờ hắn trực tiếp để Cao Chương lên, thậm chí còn có thêm thời gian nhàn rỗi thong thả đi tuần sát các nơi.


Cao Hoài Du nghe hắn ghi công cho mình, vội cười nói: "Vậy bệ hạ... thần có thể xin thưởng không?"


Nguyên Hi thấp giọng cười: "Khanh muốn gì?"


Cao Hoài Du vịn vai Nguyên Hi, lớn mật hôn hắn.


Nụ hôn của y không mạnh bạo như Nguyên Hi, mềm mại quấn quýt, nhưng lại rất dễ chặt đường thoát của người khác.


Nguyên Hi giữ eo y, môi lưỡi hai người quấn lấy nhau, hắn vẫn còn tranh thủ nghĩ vẩn vơ: Cao Hoài Du không phải là yêu xà mỹ nhân gì đấy chứ, cái loại mà quấn người xong rồi hút cạn tinh khí ấy?


Hắn thế mà bị hôn đến hơi ngạt thở, cả người mềm nhũn... cũng không biết có phải gần đây thân mật nhiều lần, khiến Cao Hoài Du tăng thêm bản lĩnh hay không. Cái kiểu hôn như mèo con l**m người trước đây, Cao Hoài Du không còn dùng tới nữa.


Bị hôn đến lý trí suýt bay biến.


Khi Cao Hoài Du dứt ra, còn nhẹ nhàng l**m hai cái trên môi hắn, chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Thần thất lễ."


Nguyên Hi th* d*c: "Vậy không bằng... thất lễ thêm chút nữa?"


Cao Hoài Du cọ cọ trong lòng hắn, khẽ nói: "Nóng quá, thần có thể cởi áo ngoài không?"


Trời càng lúc càng nóng, lúc lên đường cũng không thể đặt cả một núi băng trong xe cho y. Có điều kiện thì Nguyên Hi đương nhiên chăm sóc Cao Hoài Du, chỉ là dọc đường không tìm đâu ra băng. Lại thêm vừa hôn hít s* s**ng một phen, thể chất dễ bị ngoại cảnh ảnh hưởng của Cao Hoài Du đương nhiên không chịu nổi.


"Được, chờ vào thành sẽ mát hơn." Nguyên Hi tự tay cởi áo ngoài cho y.


Áo ngoài vừa cởi được nửa, Cao Hoài Du lại có chút ngượng ngùng, nắm tay Nguyên Hi, nhỏ giọng bảo: "Thế này đã thoải mái hơn rồi."


Nhưng vẫn nóng.



Thật ra mỗi lần y ngồi cùng hoàng đế phê duyệt tấu chương trong Ngự Thư Phòng, xung quanh đều đặt băng lạnh, trong phòng mát rười rượi, nhưng y vẫn thấy hơi nóng.


Dù sao người ngồi bên cạnh cũng là một nam nhân huyết khí phương cương... Có lúc y còn hơi chán ghét hoàng đế.


Nhưng nghĩ lại, nếu trời lạnh, co lại trong lòng người kia nhất định rất ấm áp.


Nguyên Hi cúi mắt nhìn y, có chút muốn cười. Áo ngoài hiện đang vắt hờ trên khuỷu tay y, chỉ cần kéo áo trong xuống thêm chút nữa là vai thơm đã nửa lộ rồi.


Đáng yêu quá, muốn...


"Ưm... không được, vẫn nóng..." Cao Hoài Du còn chưa nói xong, đột nhiên dùng sức nhào vào hoàng đế.


Nguyên Hi lập tức nhận ra nguy hiểm, nghiêng người né tránh, nhưng vẫn bị Cao Hoài Du bổ nhào tới, cả hai cùng lăn xuống đất.


Một mũi tên bay sượt qua thân thể hai người, cắm phập vào vách xe.


Khuôn mặt hai người gần trong gang tấc, suýt nữa đã va vào nhau.


Cao Hoài Du trợn tròn mắt, vội dùng tay chống người dậy.


Lúc này y chỉ nghĩ: là kẻ nào dám hành thích?


Có thể từ xa bắn tên vào trong xe, cao thủ như vậy tuyệt đối không thể xem thường.


"Hộ giá!" Cao Hoài Du hét ra ngoài một tiếng, quay đầu nói với Nguyên Hi, "Bệ hạ, thần đi truy xét!"


Vừa dứt lời, thân hình y lóe lên, đã từ cửa sổ xe bay vụt ra ngoài.


Chỉ có hoàng đế suýt phát điên, sắp tức chết rồi!


Hắn vừa bị trêu đến mức muốn thế này thế kia, thế mà người đã chạy mất!


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu Ngư: Mùa đông cần một chút "huyết khí phương cương" của bệ hạ ôm ấp~


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 53: Nguyên Hi: Tức chết trẫm rồi!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...