Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 52: Thần... có thể mạo phạm không?
Nguyên Hi khi vừa thoáng thấy dòng hỏi thăm khô khan cuối bản tấu sớ của Cao Hoài Du, đã từ những con chữ cứng nhắc ấy cảm nhận được y đang làm nũng.
Hắn còn tưởng mình đa tình quá mức, bởi vì hắn vốn biết rõ thói tự luyến của bản thân. Lời hỏi thăm ấy của y hết sức bình thường, các thần tử khác khi dâng tấu cũng thường chúc hoàng đế thượng an, lỡ đâu y chỉ làm theo lệ thường thì sao.
Hóa ra là thật, không phải ảo giác của hắn.
Cao Hoài Du trực tiếp nói với hắn như vậy, rằng y nhớ hắn rồi.
Hắn vui mừng khôn xiết, tim đập thình thịch như muốn bay ra ngoài, phải cố gắng lắm mới che giấu được.
Nhưng che giấu ấy cũng chẳng ích gì, Cao Hoài Du cảm nhận rõ ràng, hoàng đế hôm nay tâm tình rất tốt, mà là tốt đến mức đôi mắt nhìn y như đang rực sáng.
Hoàng đế kéo y ngồi xuống, dịu dàng v**t v* má y.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du bị cái nhìn ấy làm cho vành tai cũng đỏ ửng, đưa tay chạm vào vạt áo trên vai hắn, rồi đột nhiên khựng lại, "Thần... có thể mạo phạm không?"
Mạo phạm?
Chẳng qua chỉ muốn ôm một cái thôi mà, sao lại nói nghe nghiêm trọng thế... Hơn nữa còn hỏi trước một câu, là cố ý câu dẫn hay là có chút e ngại?
Dù là cái nào... cũng đều đáng yêu đến lạ.
Nguyên Hi bị sự đáng yêu ấy làm cho chỉ muốn lăn lộn, mỉm cười kéo người vào lòng, nói: "Được, khanh muốn mạo phạm thế nào cũng được."
Ôm một cái thì tính là mạo phạm gì chứ...
Nhưng Cao Hoài Du đâu dám mạo phạm thêm gì, ngay cả việc muốn ôm cũng đã rụt rè đến thế. Nghe hắn đáp, mặt y đỏ bừng, thuận thế ngả vào lòng hắn.
Hai người chưa từng nói rõ điều gì, nhưng từ ngày y trúng độc tỉnh lại, y đã rất sẵn lòng gần gũi Nguyên Hi. Giờ đây đã có thể tự nhiên làm vài chuyện thân mật, chỉ là mặt y mỏng, dễ sinh e thẹn.
Ngay cả việc muốn ôm muốn hôn cũng đều cẩn thận dè dặt như thế.
Nguyên Hi cằm tựa lên vai y, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ mái tóc.
Rõ ràng vừa vội vã chạy về, vậy mà chẳng hề đổ mồ hôi nhiều, hương tóc vẫn thanh nhã dịu dàng, không hề bị mùi mồ hôi lấn át.
Nguyên Hi thấy lòng ngứa ngáy, khẽ nói: "Không bị thương đấy chứ? Để trẫm xem nào."
Ơ, xem?
"Không có." Cao Hoài Du vội lắc đầu, "Bệ hạ yên tâm, thần không dám không quý trọng thân mình."
Nếu bị thương nữa, chẳng phải sẽ bị mắng sao... Y nào muốn lại bị hoàng đế trách cứ lần nữa.
Hơn nữa, chỉ là đối phó với Trần Gia Dũng – kẻ bại tướng dưới tay mình năm xưa – nếu mà bị thương thì mất mặt lắm.
"Vậy thì tốt..." Nguyên Hi không như y nghĩ nhất định phải kiểm tra xem y có vết thương nào hay không, chỉ khẽ hôn lên má y. Cánh tay hắn siết chặt, lại ôm phải lớp giáp lạnh ngắt cứng rắn.
Cao Hoài Du còn chưa kịp thay giáp, làm hắn hơi khó chịu.
Hắn nhịn cười, nói: "Đau... hay là cởi ra đi."
"Ừm..." Cao Hoài Du gật đầu, mặt vẫn đỏ.
Nguyên Hi lùi lại một chút, bắt đầu cởi giáp cho y.
Hắn hơi hối hận, năm xưa sao lại làm một bộ giáp thế này, cởi ra cũng phiền phức...
Bộ giáp bị tiện tay ném lên ghế nhỏ, bỏ đi lớp vỏ sắt đáng ghét ấy, ôm vào lòng chính là thân thể mềm mại.
Bớt đi một tầng ngăn cách, Cao Hoài Du cũng cảm thấy vòng tay hoàng đế ấm áp hơn.
Nguyên Hi v**t v* lưng y, cảm thấy người trong lòng lại gầy đi vài phần, không khỏi thở dài: "Không cần vội vã về thế, vừa đánh một trận xong, lại cuống cuồng lên đường gấp rút như vậy, thân thể sẽ chịu không nổi."
Cao Hoài Du cọ nhẹ vào ngực hắn, khẽ nói: "Thần nhớ bệ hạ, nên muốn sớm trở về."
Nguyên Hi khẽ cười: "Thật sao? Hay chỉ cố ý chọc trẫm vui?"
"Đương nhiên là thật." Cao Hoài Du hình như hơi bất mãn, hừ nhẹ, "Thần nếu không nhớ bệ hạ, cần gì phải về nhanh thế."
"Khanh về cũng gấp quá, trẫm còn chưa kịp chuẩn bị tiếp phong tẩy trần. May mà trẫm đi săn được kha khá thú rừng..." Nguyên Hi cười, "Tối nay nướng thịt ăn nhé."
Giờ đang lúc chiến sự, thư hàng của nhà họ Trần mới vừa gửi đến, mọi việc chưa ngã ngũ, còn chưa đến lúc buông lỏng ăn mừng. Nhưng dù sao cũng là thắng trận trở về, tối nay thế nào cũng phải thưởng cho tướng sĩ, ít nhất phải ăn ngon một chút.
"Bệ hạ đi săn sao..." Cao Hoài Du chỉ chú ý đến việc hắn chạy ra ngoài săn thú, có chút dở khóc dở cười.
Không thể ra tiền tuyến đánh trận, nên chạy đi săn để thỏa mãn, thật là... rất biết tự tìm niềm vui.
"Trẫm săn được không ít đâu." Nguyên Hi như đang khoe công, "Còn nữa...trẫm mới nhặt được một con mèo con. Ngọc Châu!"
Ở gian cách vách, Ngọc Châu nghe tiếng đáp: "Vâng, bệ hạ!"
Tuy biết gian cách vách vẫn luôn có người hầu, nhưng vừa rồi không thấy bóng dáng ai, y còn có thể giả vờ không biết. Giờ có người bước ra, y không thể giả vờ nữa.
Vừa nãy y ôm ấp hoàng đế, nói những lời hơi sến súa, bên cạnh đều có người nghe...
"Khanh xem, hay là mình đặt tên cho nó đi?"
Cao Hoài Du nghe giọng hoàng đế bên tai, mới hồi thần.
Ngọc Châu ôm tới là một con mèo sư tử lông dài trắng muốt, có đôi mắt uyên ương rất đẹp. Nhìn thân hình nửa lớn nửa nhỏ, hẳn là chưa trưởng thành. Bộ lông nó đã được tắm sạch sẽ, móng vuốt cũng cắt tỉa.
Lúc Nguyên Hi nhặt được con mèo nhỏ này, lông trắng xám xịt, đều là Ngọc Châu giúp tắm rửa. Ngọc Châu ở thế giới cũ cũng nuôi mèo, chăm sóc mèo con rất thuần thục.
Mèo nhỏ không hề sợ người, còn thò đầu từ lòng Ngọc Châu ra ngửi ngửi Cao Hoài Du.
Cao Hoài Du nhịn không được đưa tay vuốt đầu nó: "Đẹp thật."
Loại sinh vật lông xù thế này, Nguyên Hi rất thích, Cao Hoài Du cũng thích. Nguyên Hi nhớ nhà y cũng có nuôi vài mèo con chó con, nên nghĩ mang về để hắn và y giải khuây.
"Nó gan lớn lắm, tự chạy vào hành trướng nghỉ ngơi của trẫm, trẫm liền mang nó về." Nguyên Hi cũng đưa tay sờ nó, sờ sờ một hồi thì bỗng tay chạm tay Cao Hoài Du... rồi hình như biến thành sờ Cao Hoài Du luôn?
Hai bàn tay chồng lên nhau, cảm nhận hơi ấm từ tay đối phương, hai người bất giác ngẩng mắt, nhìn nhau mỉm cười.
Ngọc Châu bị sự ngọt ngào của hai người làm nổi da gà, lén trợn trắng mắt, thầm nghĩ, ôi cái đôi đồng tính nam đáng ghét này!
Đây chính là cảm giác đu CP ở tiền tuyến sao, ngọt đến sâu răng luôn! Nhưng nàng cảm thấy mình đứng ở đây thừa thãi quá!
Cao Hoài Du có chút ngượng ngùng, khẽ cụp mắt: "Nó đẹp thật...như cục tuyết vậy."
Nguyên Hi nói: "Vậy...gọi là Tuyết Đoàn nhé?"
Nguyên Hi nói rồi đưa tay về phía Ngọc Châu, nhận lấy Tuyết Đoàn rồi ôm vào lòng, tư thế ôm mèo còn khá chuẩn.
Tuyết Đoàn trợn tròn mắt nhìn hắn, mũi khẽ phập phồng, không ngừng thò đầu ra trước, suýt nữa đụng mặt Nguyên Hi.
Nguyên Hi trêu đủ rồi, liền bảo Ngọc Châu mang Tuyết Đoàn đi. Lại chuyển sang ôm Cao Hoài Du vào lòng.
Cao Hoài Du khẽ cọ hắn: "Nhưng thần quả thật...lên đường có chút mệt mỏi."
Nguyên Hi khẽ cười: "Tự hành hạ mình, giờ lại làm nũng với trẫm à?"
Cao Hoài Du lười tranh cãi xem mình có làm nũng hay không, cuối cùng vẫn không nhịn được muốn phản bác, hơi tủi thân nói: "Bệ hạ bảo thần mau trở về mà..."
"Bệ hạ..."
Nguyên Hi cúi đầu hôn y, dịu dàng nói: "Ngủ một lát đi. Tối nay còn chưa biết sẽ ồn ào đến bao giờ."
"Ừm." Cao Hoài Du nép vào lòng hắn, nhắm mắt.
Quả thật rất mệt mỏi, nhất là sau khi ôm ôm ấp ấp một hồi, càng chẳng còn tinh thần nữa.
Được Nguyên Hi ôm, y chỉ muốn nằm im bất động, cuộn tròn trong lòng hắn làm mèo lười.
Không còn ai nói chuyện, mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên rõ ràng. Y nghe thấy tiếng hô hấp của Nguyên Hi, còn có nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực hắn. Chưa đầy một khắc, y đã nửa tỉnh nửa mơ, sắp chìm vào giấc ngủ.
Sau đó, y cảm thấy mình bị bế lên đi vài bước, đặt lên giường, đắp chăn mỏng.
Cao Hoài Du ngủ một giấc thẳng đến chạng vạng, khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lặn. Trong doanh trại đã thắp lửa trại nướng thịt, Cao Hoài Du trong trướng cũng nghe được tiếng mọi người bận rộn.
"Tỉnh rồi?" Nguyên Hi vậy mà ngồi ngay bên cạnh y.
Cao Hoài Du ngồi dậy. Ngủ một giấc xong, cảm giác mệt mỏi trên người chẳng những không giảm mà còn rõ rệt hơn. Những chỗ vốn không để ý giờ đều bắt đầu ê ẩm.
Nhất là hai chân vì cưỡi ngựa... Dù sao y cũng xuất thân võ tướng, ngày ngày cưỡi ngựa đã quen, vậy mà lần này thúc ngựa gấp rút quá, đến y cũng thấy chân đau nhức.
Thế là càng không muốn dậy... chỉ muốn nằm, tiếp tục nhắm mắt ngủ mà thôi.
Nhưng phải dậy ứng phó...vốn dĩ là vì y thắng trận trở về nên mới mở tiệc khao quân, sao y có thể nằm ì trên giường mãi được.
Huống chi đây là giường hoàng đế, y đã ngủ trên giường này cả một buổi chiều. Nếu còn ngủ tiếp, truyền ra ngoài thì thật không hay.
Y miễn cưỡng lấy lại tinh thần, xuống giường xỏ giày.
Y thuộc loại khi ngủ rất ngoan, ngủ rồi thì gần như bất động, nên giờ tóc tai cũng chẳng rối. Chỉ cần chỉnh trang lại y phục một chút là có thể ra trướng gặp người.
Hoàng đế giơ tay trước y một bước, y liền không nhúc nhích nữa.
Đây là thú vui nhỏ của hoàng đế – thích tự tay chăm sóc người khác – mà y cũng thích.
Hoàng đế chỉnh trang lại cho y xong, kéo tay y nói: "Bên ngoài chuẩn bị gần xong rồi, chờ khanh khai tiệc. Đi thôi."
Hoàng đế như thường nói vài câu khích lệ tướng sĩ, tuyên bố khai tiệc, trong doanh lập tức lại ồn ào.
Sau đó, hoàng đế như các tướng sĩ khác, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
Hoàng đế xưa nay thích xưng huynh gọi đệ với người khác, nhất là những lúc tổ chức tiệc rượu trong quân càng không màng lễ nghi.
Cao Hoài Du ngồi sát hắn, rồi thấy Tần Tương cũng chen tới, cầm bát canh nói: "Bệ hạ, mạt tướng kính ngài một bát."
Nguyên Hi cười: "Có phải rượu đâu, kính cái gì mà kính."
Lúc chiến sự không thể uống rượu, nên trong bát đều là canh thịt.
Nói thì nói vậy, Nguyên Hi vẫn bảo người múc canh vào bát, uống một bát với Tần Tương.
Tiếp theo, mục tiêu của Tần Tương chuyển sang Cao Hoài Du.
Cao Hoài Du lập tức hơi luống cuống.
Nguyên Hi đuôi mắt cong lên ý cười: "Không được chuốc say y đâu đấy."
Tần Tương ngẩn ra, quái lạ kêu lên: "Bệ hạ, đây là canh mà!"
Nếu là chuốc rượu thì cản chẳng ai nói gì, nhưng canh thì uống sao say được!
Nguyên Hi nhướn mày: "Canh uống nhiều cũng no, khanh làm Thanh Hà Vương của trẫm no đến hỏng thì sao?"
Hắn nào lo Cao Hoài Du no, chỉ là biết y rất không quen với những dịp thế này, nên ra tay ngăn lại mà thôi.
Uống một bát thì được, nhưng nếu lát nữa quá nhiều người vây quanh, y sẽ không thoải mái.
Haiz... Thanh Hà Vương cũng coi như hoàng hậu của hắn, nhút nhát thế này, sau này phải ứng phó nhiều việc thì biết làm sao đây.
Cao Hoài Du chỉ khẽ cười nhận canh người khác kính, uống xong cũng chẳng nói gì, nép sát bên người hoàng đế.
Hoàng đế đã nói vậy rồi, ai còn dám ép nữa, chỉ là phép tắc thì vẫn phải kính qua một chút.
Thật ra nếu không có Nguyên Hi, Cao Hoài Du vẫn có thể tự khắc phục mọi tật xấu.
Đã từng có lúc y là kẻ dưới một người trên vạn người, đi đến đâu mà không phải là trung tâm ánh nhìn.
Chỉ là khi ở bên cạnh Nguyên Hi, y chẳng cần khắc phục gì cả.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Bệ hạ: Có thể mạo phạm thêm chút khác!
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 52: Thần... có thể mạo phạm không?
10.0/10 từ 33 lượt.
