Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 51: Trẫm rất nhớ Cao khanh, hãy mau trở về.
Trần Gia Dũng quả nhiên bị ánh mắt ấy của Cao Hoài Du làm cho sởn gai ốc.
Chuyện bị bắt làm tù binh năm xưa đã bị hắn ta quên lãng từ lâu, nay gặp lại người này, nỗi sợ hãi ngày cũ bỗng dâng trào từ đáy lòng, không cách nào kìm nén. Hắn ta thực sự không dám xem thường gã bạch diện thư sinh này nữa, rõ ràng đây là một con hồ ly ăn thịt người không nhả xương.
Đây chính là Thanh Hà Vương của nước Yên, kẻ bị Cao Vĩ ban chết mà vẫn có thể từ vòng vây của hơn ngàn cấm quân giết ra, chạy đến nước Ngụy, rồi trở thành sủng thần của tiểu hoàng đế Bắc Ngụy.
Trần Gia Dũng sau lưng có chút lạnh toát, luôn có cảm giác như mình đang bị tính kế. Thế nhưng đối phương chỉ đến chiêu hàng, hắn ta nghĩ mãi cũng không ra mình còn có thể bị tính kế điều gì, chỉ đành quy kết rằng bóng ma mà Cao Hoài Du lưu lại trong lòng hắn ta quá lớn.
Cao Hoài Du nhìn sâu bọ kia xong, hơi thu lại vẻ khinh miệt trong đáy mắt, nói: "Phong vương thì đừng mơ, lão gia tử phong Quốc công, ba huynh đệ mỗi người một chức hầu."
Làm tôi thần mà được phong Quốc công đã là vinh hoa tột bậc. Việc phá lệ phong vương vốn đã cực kỳ hiếm thấy, nếu không có thân phận đặc thù như Cao Hoài Du, thì cũng phải lập công lao ngút trời mới có thể được như vậy. Cao hơn nữa thì quyền thế sẽ quá lớn, đủ để ban thêm cửu tích, gần như đã là chuẩn bị cho việc soán vị.
Nhà bọn họ tự biết mình đang mang tội làm phản, còn co đầu rụt cổ không dám manh động. Điều kiện ban thưởng một Quốc công ba tước hầu – lão cha làm Quốc công, ba người con trai mỗi người một hầu – đã là rất rộng lượng, hoàn toàn không thể coi là hà khắc.
Trần Gia Dũng trầm ngâm một lát, bèn nói: "Thê nhi của ta vẫn còn ở Khang Thành."
Nếu hắn ta hàng Bắc Ngụy, vợ con còn lại ở kinh đô Khang Thành của Nam Trần chắc chắn sẽ bị Nam Trần giết sạch.
Cao Hoài Du cười lạnh: "Ngươi nếu có bản lĩnh, thì hãy tự đi đón bọn họ về."
Nếu hắn ta thật sự lo lắng cho thê nhi, từ lúc lão hoàng đế Nam Trần lộ ra ý muốn diệt nhà họ Trần thì đã nên chuẩn bị đưa người đi rồi. Để họ lại Khang Thành, chẳng phải để mê hoặc lão hoàng đế sao. Giờ lại nói lo lắng cho họ, muốn lừa ai chứ?
Muốn nước Ngụy ra tay cứu người cũng không phải là không thể. Nguyên Hi ở Nam Trần vẫn còn để lại thám tử, có thể thử một phen. Chỉ có điều từ Khang Thành đến đây xa ngàn dặm, đưa người rời khỏi Khang Thành thì còn làm được, chứ đưa được người đến tận đây thì lại khó khăn.
Trần Gia Dũng cũng chẳng yêu thương vợ con đến thế, nghe không có hy vọng liền không nhắc đến nữa, trực tiếp hỏi chuyện khác: "Quân lương thì sao?"
Cao Hoài Du nhàn nhạt đáp: "Năm xưa nước Yên tích trữ bao nhiêu lương thực, ngươi hẳn phải biết."
Kho lương ở đất Yên vốn đều chất đầy, vậy mà khi ấy Cao Vĩ đến một hạt cũng không nỡ lấy ra dùng. Mãi đến khi nước mất, quan viên nước Ngụy tiếp quản, mới cho xuất ra một phần lương thực trong kho. Dùng số lương ấy để nuôi mười vạn quân nhà họ Trần thì hoàn toàn đủ.
Trần Gia Dũng trầm giọng: "Vậy quân nhà Trần của ta thì sao? Đánh tan rồi thu biên?"
Cao Hoài Du khẽ lắc đầu: "Hai châu Đông Nam này, vẫn do quân nhà Trần trấn giữ. Đất Yên bên này tình hình rối như tơ vò, triều đình cũng không rảnh phân tâm quản lí Đông Nam. Các ngươi chỉ cần giữ vững nơi đây, không để Nam Trần bắc phạt, bệ hạ sẽ không quản các ngươi quá nhiều."
Trần Gia Dũng có chút không dám tin, lại cảm thấy lời Cao Hoài Du nói chẳng có gì đáng nghi.
Bắc Ngụy quả thực một lòng dồn vào việc chỉnh đốn đất Yên, mớ hỗn loạn mà Cao Vĩ để lại rất khó thu dọn, Nguyên Hi nào còn rảnh quản hắn ta và nhà họ Trần? Nếu thật sự có bản lĩnh thì đâu cần phải đến chiêu hàng, trực tiếp xuất binh đánh họ về Nam Trần không phải là xong sao.
"Vậy... hoàng đế thật sự dung được nhà họ Trần ta?" Trần Gia Dũng lúc này đã rất động lòng.
Cao Hoài Du khẽ cười, đưa ra một câu trả lời chẳng có ý nghĩa gì mấy, nhưng lại cực kỳ thuyết phục: "Bệ hạ vốn có lòng độ lượng khoan dung."
Sức thuyết phục ấy không nằm ở câu nói, mà ở chính con người y.
Người trước mặt Trần Gia Dũng đây, chính là một trong song kiệt nước Yên, xưa kia hai nước Lương - Yên nhiều lần giao chiến, quân Lương không ít lần bị hai người sư đồ này đuổi đánh.
Thế nhưng khi Nguyên Hi đăng cơ, mưu đồ diệt nước Yên, gặp Cao Hoài Du đơn thân độc mã, lại không giết y lúc y chạy thoát.
Cao Vĩ không dung Cao Hoài Du, nên y bị hắn ta phế làm thứ dân, ban rượu độc. Y có thù với Cao Vĩ, nhưng điều đó không có nghĩa là y sẽ đi đầu hàng kẻ thù của quốc gia mình, càng không thể vì thế mà trung thành với hoàng đế nước khác.
Với thân phận con trai Văn Chiêu Đế của y, cộng thêm uy vọng trong quân, giờ tạm thời nương nhờ Nguyên Hi cầu một chỗ yên thân, chờ ngày sau cánh chim đầy đặn rồi, muốn tạo phản cũng không phải là chuyện không thể. Đổi lại là lão hoàng đế Nam Trần, chắc chắn phải dùng tinh thần phòng bị gấp mười lần, chờ thêm vài năm tìm cớ giết người để phòng hậu hoạn.
Thế mà giờ đây Cao Hoài Du còn nắm binh quyền ba châu trong tay, hoàng đế cũng bằng lòng cho y cơ hội lập công, nhìn qua dường như chẳng chút kiêng kỵ y...
Hình như đối phương đúng là thật sự... rất có lòng độ lượng khoan dung?
Ngay cả đại họa ngầm như Cao Hoài Du, hoàng đế Bắc Ngụy cũng chẳng để tâm, vậy thế lực nhỏ bé của nhà họ Trần, hoàng đế hình như cũng chẳng kiêng kỵ đến thế.
Trần Gia Dũng rất khách khí nâng tay ôm quyền: "Đa tạ vương gia đã tự mình đến một chuyến, xin cho phép tại hạ suy nghĩ vài ngày."
Cái gọi là suy nghĩ, chẳng qua chỉ là để lại cho lão cha và huynh đệ chút thời gian th* d*c mà thôi.
Cao Hoài Du kéo mũ trùm lên, nụ cười ẩn trong bóng tối: "Cáo biệt."
Về đến doanh trại, y trước tiên cầm bút viết một bản tấu sớ cho Nguyên Hi, dài dòng hàng ngàn chữ, đem mọi chuyện mấy ngày qua không giấu giếm gì kể hết một lượt.
Cuối cùng y còn hỏi thăm Nguyên Hi. Những lời quá sến súa thì y không dám viết, nghĩ tới nghĩ lui mới chọn cách biểu đạt nỗi nhớ một cách kín đáo, không để lộ dấu vết, lại trông không vượt phận. Rốt cuộc cũng chỉ khô khan hỏi hoàng đế dạo này có khỏe không.
Tấu sớ được ngựa trạm đưa về gấp, chưa đầy một ngày sau đã nhận được bản phê trả lời.
Nét chu phê của Nguyên Hi dặn y sắp xếp ổn thỏa mọi việc, đợi nhà họ Trần quy thuận thì có thể dẫn binh trở về. Y đọc từng dòng một, đến cuối cùng mới thấy bên cạnh câu hỏi thăm khô khan của mình còn có thêm mấy chữ.
"Trẫm rất nhớ Cao khanh, hãy mau trở về."
Mặt Cao Hoài Du nóng bừng, đột nhiên cảm thấy mình không nên đa sự mà đi quan tâm hoàng đế làm gì.
...
Trần Gia Dũng do dự suốt hai ngày, viết thư về cho lão cha mình, nhưng còn chưa kịp đợi hồi âm thì bản thân hắn ta đã chuẩn bị bỏ chạy rồi.
Dù cha hắn ta không chạy, hắn ta cũng muốn chạy trước. Nếu lão cha mà còn chần chừ, hắn ta cũng không định đợi nữa.
Lão hoàng đế Nam Trần đã quyết tâm ép chết nhà họ Trần. Bọn họ muốn tạo phản nhưng còn thiếu lửa, bằng không cũng chẳng lo bị lão hoàng đế Nam Trần phái binh tiêu diệt, ngược lại còn có thể đánh lên phía Bắc.
Họ chỉ muốn kiếm chút lương thực kéo dài thời gian, nhưng kéo dài để làm gì thì chính họ cũng không rõ. Lão hoàng đế Nam Trần nay đã nung nấu quyết tâm muốn họ chết, họ kiếm được lương thực cầm cự thêm vài tháng thì có thể làm gì?
Tạo phản đa phần không có đường sống, còn ráng sức kéo dài thì lão hoàng đế cũng chẳng thể đột nhiên đổi ý lưu họ một mạng, họ căn bản không còn đường sống nữa. Trừ phi Bắc Ngụy chịu đưa tay cứu giúp họ, nhưng xác suất ấy cũng không lớn.
Họ kéo dài lâu như vậy, có lẽ chính là chờ chút xác suất nhỏ nhoi ấy.
Hoàng đế nước Ngụy nói muốn chiêu hàng, ban cho Quốc công tước vị, ba huynh đệ họ đều phong hầu, muốn làm gì cũng không quản, không thu quân của họ, chỉ cần họ giữ vững hai châu phía Nam Mộc Bình là được.
Có kẻ ngu mới từ chối!
Nước Ngụy đang muốn dốc sức xử lý đất Yên, không muốn sinh thêm rắc rối, lại cần dùng đến nhà họ Trần, trong lúc này tuyệt đối sẽ không động đến họ.
Có lẽ về sau hoàng đế nước Ngụy cũng sẽ giống lão hoàng đế Nam Trần, cho rằng thế lực nhà họ Trần ở Đông Nam là một mối họa, muốn lấy mạng nhà họ Trần.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, đều là việc về sau, bọn họ vẫn còn thời gian. Khi ấy, nếu thế lực họ đã đủ mạnh, thì cũng chẳng cần sợ hoàng đế nước Ngụy nữa. Còn nếu thế lực vẫn chưa đủ, nhân lúc hoàng đế chưa muốn giết họ mà giao lại binh quyền, chẳng phải vẫn có thể rút lui an toàn, được toàn mạng hay sao.
Dù sao thì hiện giờ đã không còn đường lui, phía trước là vũng bùn cũng phải dẫm thử. Sau này ra sao thì ra, trước mắt phải sống sót trước đã.
Nguyên Hi trong trướng nhận được tin báo khẩn của nhà Trần hàng thuận, chẳng chút bất ngờ, nhưng vẫn không nhịn được mà thán phục.
Quá nhanh, thần tốc chiếm được Tùng Huyện, ép nhà Trần không còn đường lui, lại đi chiêu hàng, mới trong vài ngày đã đem thư hàng của nhà họ Trần gửi đến. Việc này xử lý cực kỳ gọn gàng, không chút trì trệ.
Không hổ là chiến thần tương lai của Đại Ngụy.
Nay nhà Trần đã hàng, phải phái vài người sang giám sát, bên này cũng phải đưa lương thảo đã hứa phân phối sang, cần sắp xếp thêm một nhóm người. Vài ngày nữa kinh đô Khang Thành ở Nam Trần nhận được tin nhà họ Trần phản bội, rất có thể sẽ xuất binh, cứ để nhà họ Trần đi chống đỡ là được. Nhà họ Trần vốn chỉ thiếu lương thực, giờ có lương thực rồi, không sợ đánh nhau với quân Nam Trần.
Nguyên Hi bận rộn xử lý đống công việc này, suốt hai ngày liền gọi người vào trướng nghị sự. Khi mọi việc đã được định đoạt xong, Cao Hoài Du cũng thúc ngựa không ngừng nghỉ, vội vã chạy về.
Tấu sớ gửi đi thì một ngày đã tới nơi, chứ dẫn theo ngàn quân vạn mã sao có thể so với tín sứ. Ấy thế mà hai ngày y đã về đến, nhanh đến mức ngay cả Nguyên Hi cũng phải giật mình.
Nguyên Hi vừa nghe ngoài trướng báo Thanh Hà Vương đến xin yết kiến, không đợi nổi nữa, trực tiếp cho người vào.
Cao Hoài Du vẫn còn mặc giáp trụ chưa thay, y chưa kịp hành lễ đã bị Nguyên Hi đỡ lấy, trêu ghẹo: "Khanh có phải nhớ trẫm không? Về nhanh thế."
Má Cao Hoài Du lập tức đỏ bừng, nói: "Được quân vương trọng dụng, thần không dám chậm trễ."
Còn nữa, chẳng phải hoàng đế nói nhớ mình, bảo mình "mau trở về" sao? Nhưng y đâu dám nói, không thể đổ vạ cho hoàng đế được.
Lời ấy của hoàng đế là trêu đùa, cũng là khen ngợi, khen y đánh trận này quá đẹp, nhanh chóng chiếm được Tùng Huyện, lại không tốn một binh một tốt mà thu trọn hai châu phía nam Mộc Bình vào bản đồ Đại Ngụy.
Hai người còn chưa kịp nói được lời nào, mấy vị tướng lĩnh quan viên được triệu ngoài kia cũng đã đến đông đủ, Nguyên Hi đành tạm gác việc trò chuyện riêng, ngồi lại sau án nghị sự.
Mấy người vừa vào thấy Cao Hoài Du thì không hẹn mà cùng bắt đầu một tràng khen ngợi, khiến y theo bản năng nép sát hoàng đế. Y thật sự rất sợ trở thành tâm điểm chú ý của người khác, tật xấu này bao nhiêu năm nữa cũng khó mà sửa được.
Nguyên Hi thì lại thích nghe người khác khen người trong lòng mình, thấy Cao Hoài Du có chút sợ hãi, vội khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho mọi người bắt đầu bàn chính sự.
Mấy người cãi qua cãi lại, đến khi cãi ra kết quả thì đã mất cả một buổi chiều. Nguyên Hi nghe xong, tự mình quyết định, rồi cho mọi người lui ra.
Nguyên Hi đột nhiên trầm giọng nói: "Thừa dịp Nam Trần bên kia còn chưa phản ứng, bảo nhà họ Trần trước tiên dỡ mấy tòa kinh quan ở Tây Vũ, Vũ Hàng, Thượng Dương, đem di hài gửi về nước Yên an táng."
Cao Hoài Du lập tức ngẩng mắt nhìn hắn, ngẩn ra một lúc.
Cái gọi là kinh quan, chính là sau khi hai quân giao chiến, chặt đầu địch quân chất chồng lên, dựng thành nhiều tầng, dùng đất đắp chắc nối liền thành tháp xác để uy h**p quân địch.
Võ đạo vốn là để cấm bạo, dẹp binh, giữ lớn, định công, an dân, hòa chúng, làm giàu cho thiên hạ. Việc dựng kinh quan quá mức tàn nhẫn bạo ngược, từ rất lâu trước đây đã hiếm khi còn có tướng lĩnh làm nữa.
Thế nhưng Nam - Bắc bị chia cắt đã trăm năm, người phương Nam gọi người phương Bắc là đám giặc rợ, người phương Bắc gọi người phương Nam là kẻ man di, hai bên luôn hận thù lẫn nhau. Lại thêm chiến loạn liên miên, kẻ hung bạo đầy rẫy, nên phong tục dựng kinh quan lại bắt đầu thịnh hành.
Mấy tòa kinh quan ở đây, chính là hơn ba mươi năm trước khi quân Trần đánh phá Mộc Bình đã dựng nên. Binh sĩ nước Yên tử trận đều bị Trần quân chém đầu, dựng kinh quan để khoe khoang võ lực.
Dỡ kinh quan an táng binh sĩ nước Yên, bất quá cũng chỉ là để thu phục lòng người đất Yên. Cao Hoài Du rõ ràng biết, nhưng trong lòng vẫn xúc động không thôi.
Ba mươi năm rồi, việc y và Hoắc Phi năm xưa muốn làm, cuối cùng cũng thành.
Đợi mọi người đi hết rồi, Cao Hoài Du mới lặng lẽ nép sát bên Nguyên Hi, không nói lời cảm tạ bệ hạ vì tướng sĩ quân Yên, mà khẽ nói: "Thần quả thật... có hơi nhớ bệ hạ rồi."
Mới rời xa vài ngày thôi... nhưng y thật sự có chút không quen khi chỉ có một mình.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Ngư trước mặt người ngoài: ==
Tiểu Ngư về bên bệ hạ: QwQ
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 51: Trẫm rất nhớ Cao khanh, hãy mau trở về.
10.0/10 từ 33 lượt.
