Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 50: Phát huy cái khí phách đế vương bá đạo của ngài, đè y lên tường hôn đi!


Thanh Hà Vương là của bệ hạ, người khác chỉ dám nhìn hai cái, tỏ chút yêu thích cũng không được sao!


Hoàng đế à! Nếu ngài có bản lĩnh đến thế, sao không đến trước mặt Thanh Hà Vương mà múa may đi! Phát huy cái khí phách đế vương bá đạo của ngài, đè y lên tường hôn đi! Để y biết rõ d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt của ngài! Ở đó mà trách ta - một nữ sinh viên đại học ngây thơ chỉ dám ngắm nhìn trai đẹp - làm gì!


Ngọc Châu trong lòng dù có bao nhiêu lời oán thầm cũng chẳng dám nói ra trước mặt Nguyên Hi, chỉ có thể ấp úng nịnh nọt: "Thanh Hà Vương dung mạo đẹp đẽ, tính tình cũng tốt, ai nhìn mà không thích cơ chứ! Nhưng Vương gia là của bệ hạ, thần sao dám thích, chỉ là ngưỡng mộ thôi."


Lời này Nguyên Hi nghe mới vừa tai, gật đầu đầy hài lòng, rồi lại hỏi: "Ngươi vừa đi đâu mà để Thanh Hà Vương phải đưa về?"


Gan lớn thật, dám phiền đến người của trẫm! Ngọc Châu thầm bổ sung câu ý tứ ngầm của Nguyên Hi, rồi có phần sợ hãi mà kể lại: "Thần muốn ra sông giặt góc váy... nhưng lại bị mấy tên binh sĩ quấy rối, Vương gia đã thay thần giải vây."


"Ngươi..." Sắc mặt Nguyên Hi lập tức trầm xuống vài phần, chẳng còn hứng thú trêu chọc tiểu cô nương nữa, "Dù sao cũng đừng một mình chạy loạn, nếu muốn đi lại, cũng nên dẫn một hai người theo bên mình. Trẫm đã nói rồi, mấy cận vệ bên trẫm, ngươi có việc thì cứ tìm họ."


Ngọc Châu vội gật đầu. Hoàng đế quả thực rất chiếu cố nàng, sớm đã dặn nàng phải tự cẩn thận, vậy mà nàng lại chẳng để tâm, bất giác thấy áy náy. Nàng lập tức thành khẩn nhận lỗi: "Bệ hạ, thần sai rồi. Thần thật sự không ngờ còn có chuyện như vậy, lần sau nhất định không quên lời dặn của ngài. Thần sẽ bảo vệ bản thân thật tốt."


Nguyên Hi liếc nàng hai cái, nuốt lời trách móc xuống, chỉ nói: "Nhớ kỹ là được."


"Vâng ạ." Ngọc Châu gật đầu lia lịa.


Nàng xúc động quá.


Bệ hạ tốt như vậy, sao có thể bị viết thành kẻ tàn bạo điên cuồng giết người không gớm tay cơ chứ! Thanh Hà Vương cũng tốt như vậy, sao có thể bị viết thành tên âm hiểm xảo trá điên loạn như thế chứ. 


Tác giả à, bà viết mà lương tâm bà không đau sao!


---


Sau khi mọi người dựng trại nghỉ ngơi một lát, Nguyên Hi dùng bữa trưa xong liền triệu tập các tướng lĩnh vào trướng nghị sự.


"Bên kia hai ngày nay đã không có động tĩnh gì. Bọn chúng chiếm được kho lương thực Tùng Huyện, giờ hẳn là vẫn còn do dự không biết có nên tiếp tục tiến quân không."


Tần Tương – người trước đó đã đến Kiến Bình báo tin về chiến sự Mộc Bình – nói: "Nhà Trần này là muốn phản mà chẳng dám phản, nên mới đánh về phía Bắc. Lão hoàng đế kia vốn cũng muốn ép nhà Trần tạo phản, rồi danh chính ngôn thuận phái binh tiêu diệt. Ai ngờ nhà Trần lại tìm cớ nói chúng ta quấy rối biên cảnh đất Trần, liền trực tiếp đánh lên phía Bắc, không gây loạn trong lãnh thổ Nam Trần. Bọn chúng vốn chỉ thiếu lương thực, giờ không thiếu nữa, nên mới co đầu rụt cổ."


Nguyên Hi khịt mũi cười khẩy, nhàn nhạt nói: "Lão hoàng đế lúc này chắc cũng đang lo sợ, nếu nhà Trần thật sự phá được tuyến phòng ngự Mộc Bình, chiếm được đất Yên, lão ta còn có thể ngồi yên được sao? Lão hoàng đế e là cũng rất mong chúng ta đánh nhà Trần đến suy sụp, không gượng dậy nổi, để sau này lão ta chẳng phải lo lắng gì nữa."


Nguyên Hi nói xong liền im bặt, không biết đang trầm tư điều gì.


Cao Hoài Du biết hoàng đế đang tính toán gì. Nguyên Hi là con hồ ly không bao giờ chịu thiệt thòi, giờ lão hoàng đế Nam Trần trông mong hắn đè chết nhà họ Trần, giải quyết cho ông ta một mối họa lớn trong lòng, hắn chắc chắn không cam tâm.



Hắn nhất định đang nghĩ xem có cách nào vừa giải quyết chiến sự Mộc Bình, lại vừa khiến lão hoàng đế Nam Trần tiếp tục đau đầu hay không.


Nguyên Hi muốn ép nhà họ Trần phải trở mặt với lão hoàng đế, buộc lão hoàng đế phải phái người bình phản lần nữa. Hắn không muốn làm con trai hay con sò gì cả, hắn chỉ muốn làm ngư ông đắc lợi mà thôi.


Cao Hoài Du lên tiếng: "Quân Trần nay đánh đến Tùng Huyện chiếm được kho lương liền không dám tiến thêm nữa. Hoàng đế Nam Trần sẽ không nhúng tay, cũng không dám phái viện binh đưa lương thực tới. Nói cho cùng, đây chỉ là chiến sự giữa nhà Trần và Đại Ngụy. Chỉ cần đánh và chiếm lại Tùng Huyện, nhà họ Trần lại thiếu lương thực, bị ép đến đường cùng, chỉ có thể chọn giữa việc đánh Bắc hay đánh Nam. Bệ hạ do dự, là vì không muốn cho lão hoàng đế có cớ diệt nhà họ Trần sao? Nhà họ Trần nay đã cưỡi hổ khó xuống, muốn khích bác chúng và lão hoàng đế, cũng chẳng khó khăn gì."


Y dừng một chút, rồi tiếp tục: "Việc cấp bách vẫn là lấy lại Tùng Huyện trước, rồi ép nhà họ Trần hàng phục. Việc này không nên chậm trễ, nên sớm xuất binh, dù không lấy lại được Tùng Huyện, chỉ cần đốt kho lương thực cũng đủ khiến Trần Gia Dũng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan."


Nguyên Hi thoáng chốc thần thái rạng rỡ. Trong giây phút ngắn ngủi, hắn như trở về thiếu niên kiêu ngạo mười mấy tuổi năm xưa: "Hay!"


Kết quả hắn còn chưa kịp nói mai liền hành quân, muốn đích thân đi gặp lão đại nhà Trần là Trần Gia Dũng, thì Cao Hoài Du đã như biết hắn định làm gì, nhìn thẳng vào mắt hắn mà nói: "Thần cho rằng, bệ hạ chỉ cần tọa trấn trung quân là đủ rồi."


Giọng y rất nghiêm trang, tuy là đang trình bày ý kiến với hoàng đế, nhưng lại mang theo chất giọng không cho phép phản bác.


Nguyên Hi cũng bị giọng điệu ấy làm cho ngẩn ra.


Nếu lời lẽ y kiên quyết hơn chút nữa, thì gần như là đang ra lệnh cho hắn vậy, thần tử mà lại ra lệnh cho hoàng đế, thật quái dị biết bao.


Khí thế ngạo nghễ của Nguyên Hi lập tức bị dập tắt hơn nửa.


Rồi hắn lại thấy có chút ngọt ngào – Cao Hoài Du không muốn hắn đến tiền tuyến mạo hiểm.


Nói thật, Nguyên Hi chỉ là hơi ngứa tay mà thôi.


Hắn thời thiếu niên thích đích thân dẫn binh xung phong liều chết, hoàn toàn không biết trời cao đất dày, chẳng kiêng sợ điều gì. Loại chuyện dẫn vài người chạy đến trước mặt địch quân khiêu khích thẳng mặt vốn chẳng ít, sau khi đăng cơ thì hiếm khi hắn mạo hiểm như vậy nữa.


Hắn là hoàng đế cơ mà, chẳng còn là tiểu tướng quân ngày xưa, lỡ xảy ra chuyện gì thì ai gánh nổi trách nhiệm. Chưa kể, dù cho hắn có lớn gan dám xông lên, thần tử bên dưới cũng sẽ ngăn cản. Sau này thân thể không tốt, bệnh khí thường phát tác, thì lại càng chẳng có cơ hội ra trận.


Giờ hắn chỉ muốn ôn lại cảm giác thời thiếu niên dẫn kỵ binh xung phong trận mạc thôi, thật sự chẳng có lí do gì hắn nhất định phải đích thân ra trận cả.


Lời này nghe vào tai Nguyên Hi là một chuyện, nghe vào tai người khác lại là chuyện khác.


Tần Tương sẽ nghĩ, Cao Hoài Du đây là muốn đuổi hoàng đế đi, nhân cơ hội giở trò gì đó.


Triệu Nghị thì nghĩ, tiểu vương gia xem ra vẫn định nhân loạn mà chiếm lấy Mộc Bình để phục quốc.


Bọn họ nghĩ phức tạp như vậy, nhưng thật ra Cao Hoài Du chỉ lo hoàng đế không cẩn thận làm mình bị thương mà thôi.


Mà hoàng đế cũng đột nhiên không còn hứng khởi nữa, hắn cảm thấy mình không nên đi cướp công lao của Cao Hoài Du.



Hắn đột nhiên phong vương cho người ta, còn vượt chế làm lễ sách phong, lại nói với Tần lão thừa tướng rằng Cao Hoài Du là Vệ Thanh Hoắc Khứ Bệnh của hắn, những gì hắn nói hắn làm giờ vẫn chưa khiến người ta tin phục. Đúng lúc hiện tại cần cho Cao Hoài Du cơ hội lập công trạng.


Sau khi mọi người thương nghị xong việc xuất binh Tùng Huyện, vừa tan họp, Nguyên Hi bèn giữ Cao Hoài Du lại.


Cao Hoài Du còn chưa kịp mở lời hỏi han, đã thấy hai tên thân binh bưng một bộ giáp trụ bước vào.


"Đây là bộ giáp trẫm sai thợ thủ công đặc chế cho khanh."


Là bộ giáp nhẹ, kiên cố mà không cồng kềnh, có thể nhìn ra được thiết kế tinh xảo như thế nào, tuy là đồ hộ thân, nhưng trông đẹp đẽ vô cùng.


Mũ trụ mặt nạ như cánh phượng, sẽ che kín dung nhan y, chỉ để lộ đôi mắt.


Nguyên Hi rất thích dáng vẻ Cao Hoài Du khi tháo mặt nạ xuống, từng chút từng chút lộ ra dung nhan diễm lệ bị che dưới lớp sắt lạnh lẽo ấy. Khoảnh khắc đó, dù ở thời điểm nào cũng khiến kẻ khác kinh diễm vô cùng.


Cao Hoài Du hơi ngẩn ra, kiếp trước Nguyên Hi cũng tặng y bộ giáp nhẹ này, nhưng là chuyện rất lâu về sau.


Nguyên Hi nắm lấy tay y, dịu dàng nói: "Trẫm chờ khanh khải hoàn."


Hắn nhìn thấy trong mắt Cao Hoài Du lóe lên ánh sáng rực rỡ, là khí thế ngạo nghễ thuộc về chiến thần Đại Ngụy mà hắn quen thuộc vô cùng.


"Thần, nguyện vì bệ hạ cầm kiếm!"


---


Phong cách dụng binh của Cao Hoài Du hoàn toàn khác với tính tình y. Y đánh trận như sói dữ, như xà độc, mãnh liệt đến cùng cực, một khi cắn vào yếu huyệt đối phương thì tuyệt không buông tha.


Y phái thám tử dò rõ tình hình đóng quân bên Trần Gia Dũng, rồi nhanh như chớp phái binh tập kích, chẳng chừa cho Trần Gia Dũng chút thời gian phản ứng nào.


Sau đó, quân Trần rút lui hết lần này đến lần khác, bị y ép trong ba ngày lui về phía nam Tùng Huyện tám mươi dặm.


Trần Gia Dũng trong trướng giận dữ đến mức đập bàn.


Vừa chiếm được kho lương thực, tưởng có thể cầm cự thêm vài tháng, kết quả chớp mắt đã bị tập kích. Tùng Huyện chẳng giữ nổi, lương thực hết sạch, mọi thứ lại trở về con số không trước khi xuất binh Mộc Bình.


"Bẩm– Sứ giả quân Ngụy xin cầu kiến! Thưa tướng quân! Người đó chỉ đích danh muốn gặp ngài!"


Trần Gia Dũng nghe vậy, nhíu mày, quát: "Cho vào!"


Giữa lúc này mà quân Ngụy lại phái người đến, là muốn khuyên hàng sao?



Chẳng bao lâu, một người dẫn theo hai tên thân vệ vào trướng.


Người đến tháo mũ trùm đầu, khóe môi lộ ra nụ cười. 


Không phải sứ giả quân Ngụy gì cả, mà là Thanh Hà Vương Cao Hoài Du.


"Ngươi..." Trần Gia Dũng kinh hãi.


Hắn ta vẫn còn nhớ rõ khuôn mặt này.


Khuôn mặt Cao Hoài Du đẹp đẽ mà lại có nét đặc biệt, vốn dễ khiến người ta phải khắc ghi. Huống chi, Cao Hoài Du năm xưa còn từng lừa hắn ta một vố đau điếng.


Đó là ở Kim Châu, hai bên quân lúc ấy đang giao chiến trong một trận ngẫu nhiên. 


Quân Yên đại bại, hắn ta trông thấy người đối diện đang mặc áo giáp tướng quân lại là một tên tiểu bạch xinh đẹp, trông văn nhược yếu ớt, liền muốn bắt sống tên đầu lĩnh này.


Trong mắt hắn ta, Cao Hoài Du chỉ là con thỏ đang hoảng loạn chạy trốn, hắn ta thế là thúc ngựa đuổi theo, tự nghĩ mình rất nhanh thôi sẽ tóm được con thỏ này về. Kết quả hắn ta không những không thể đuổi kịp Cao Hoài Du, mà còn lại bị dẫn vào mai phục, trở thành tù binh.


Nếu không phải trước đó quân Trần cũng bắt được một tướng lĩnh nước Yên, hai bên thương nghị trao đổi tù binh, e là hắn ta đã bỏ mạng dưới tay Cao Hoài Du.


Cao Hoài Du khẽ cười: "Trần tướng quân, đã lâu không gặp."


Trần Gia Dũng nổi giận: "Ngươi đến đây làm gì!"


Thật muốn trực tiếp sai người lôi Cao Hoài Du ra chém! Nhưng thân thủ Cao Hoài Du hắn ta đã từng chứng kiến, hắn ta biết rõ trước khi mình kịp gọi binh lính đến, Cao Hoài Du đã có thể bước tới bóp lấy cổ họng hắn ta, thậm chí trực tiếp vặn gãy cổ hắn ta.


Nên hắn ta chẳng dám động đậy.


"Đương nhiên là đến nói với tướng quân vài chuyện tốt..." Cao Hoài Du hết sức thong dong lấy từ tay áo ra vài quyển sổ sách, "Nếu cô gia nhớ không lầm, ở Nam Trần, nếu buôn bán muối lậu, hình như là tử tội? Nhà Trần tướng quân dường như còn có quan hệ với không ít bang phái muối."


Đó là sổ sách liên quan đến việc nhà họ Trần buôn bán muối lậu, y đã phái người đến bang muối ở biên thành Nam Trần lục soát mà ra.


Những chuyện này vốn dĩ ai cũng biết, chỉ là lão hoàng đế Nam Trần chẳng quản thôi, vì ông ta không muốn chọc giận nhà Trần, vậy nên người trên dưới Nam Trần đương nhiên chẳng ai dám đụng đến vụ này.


Nhưng giờ khác rồi, lão hoàng đế nay muốn nhà họ Trần phải chết.


"Trần tướng quân." Cao Hoài Du khẽ cười, lắc lư sổ sách trong tay trước mặt đối phương, "Thứ này nếu được truyền ra ngoài, lão hoàng đế Nam Trần hẳn có thể chém sạch cả nhà họ Trần, nhỉ?"


Thì đã sao? Nhà họ Trần giờ chỉ cần hơi động đậy một tí là đã bị lão hoàng đế phái binh thanh trừ, đến lúc đó một bên là quân Bắc Đại Ngụy, một bên là quân Nam Trần, bọn chúng bốn mặt thọ địch, chỉ còn đường chết.



Giờ chỉ thêm một lý do để lão hoàng đế trị tội nhà họ Trần thì đã sao? Nhà Trần làm bao nhiêu chuyện, cái này thì tính là gì?


Cao Hoài Du là người thông minh, không thể không biết thứ này thực ra đã chẳng còn giá trị uy h**p gì với nhà họ Trần. Y chỉ muốn nói với Trần Gia Dũng rằng: y biết nhà họ Trần tất bị diệt vong.


Trần Gia Dũng không nhịn được hỏi: "Ngươi rốt cuộc muốn gì?"


Cao Hoài Du khẽ nheo mắt, ánh mắt dò xét người đối diện giống hệt như Nguyên Hi: "Lão hoàng đế Nam Trần muốn nhà Trần phải chết, nhưng các ngươi thì không muốn chết theo. Vậy cớ gì không buông tay, đánh cược một phen?"


"Nhà ta đời đời trung lương, há có thể vì lũ sói dữ phương Bắc mà bán mạng!" Trần Gia Dũng đã nếm ra ý trong lời đối phương, liền hùng hồn đáp. "Họ Nguyên chẳng qua chỉ là nghịch tặc cướp ngôi, nhà họ Trần ta quyết không đầu hàng Bắc Ngụy!"


Cao Hoài Du chỉ khẽ cười lạnh một tiếng, cực kỳ khinh thường.


Ba nước Ngụy, Yên, Trần, lần ngược lên thì có ai là không soán vị của kẻ khác? Nhắc đến 'chính thống hoàng quyền' vốn đã là chuyện nực cười. Người trong thiên hạ cũng chẳng có khái niệm 'trung quân' mãnh liệt đến vậy, đào góc tường lẫn nhau vốn là chuyện thường tình, mà kẻ bị đào cũng cơ bản chẳng mang bao nhiêu gánh nặng đạo đức.


Hơn hai mươi năm trước từng xảy ra một chuyện như vậy, trong tông thất Nam Trần có người phạm tội, cảm thấy lão hoàng đế khó mà tha chết cho mình, thế là hai nước tiền thân của Đại Ngụy liền vươn tay về phía hắn ta, kẻ ấy lập tức chạy lên phía Bắc. Ở nước Lương, hắn ta được cung phụng ăn ngon uống tốt, nhận đãi ngộ ưu hậu, vài năm sau lại cảm thấy nước Lương không ở nổi nữa, muốn chạy về Nam Trần.


Lúc này, cơn giận của lão hoàng đế Nam Trần đã nguôi ngoai, lão hoàng đế lại vốn rất nuông chiều tông thất, thế nên cho phép hắn ta trở về Nam Trần, hết thảy đãi ngộ vẫn như cũ.


Đến cả hoàng thân quốc thích còn bị nước khác lôi kéo, huống chi là đám tiểu quan lại, kẻ bị 'mời' đi lại càng nhiều không đếm xuể.


Đổi triều thay đại trong loạn thế vốn chẳng phải chuyện hiếm, dăm ba chục năm lại lặp lại một lần, chẳng có gì mới mẻ. Với bách tính mà nói, sống dưới triều nào cũng là mạng rẻ, ai ngồi trên ngai vàng cũng chẳng khác nhau bao nhiêu; chỉ có tầng trên cùng – hoàng thân quốc thích, thế gia quý tộc – mới thật sự để tâm xem rốt cuộc ai làm hoàng đế.


Chúng thậm chí còn chủ động nghĩ đến việc đổi hoàng đế.


Nói đến 'trung quân', quả thật quá nực cười.


Trần Gia Dũng nói vậy cũng chẳng phải thật lòng tận trung với Nam Trần hay gì cả, chẳng qua chỉ là lấy danh nghĩa để cò kè điều kiện mà thôi.


Bản thân Cao Hoài Du cũng không nhận ra, ở bên Nguyên Hi lâu ngày, y khó tránh nhiễm phải vài thói xấu của đối phương.


Ví dụ như lúc này, ánh mắt y nhìn người chẳng khác nào đang nhìn một con sâu cái kiến – chỉ cần nhấc chân lên là có thể giẫm chết.


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Ngọc Châu: Ngài d*c v*ng chiếm hữu mạnh thế sao không đến trước mặt y mà phô bày đi! Hèn!


Nguyên Hi: Ừm?


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 50: Phát huy cái khí phách đế vương bá đạo của ngài, đè y lên tường hôn đi!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...