Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 152: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (2)
Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận - Cún con thích nghi tốt ở nhà mới
Trên tấm bản đồ, mấy chỗ phía tây bắc được đánh dấu đỏ chói mắt, rực rỡ đến chói mắt. Cao Lãng nhìn hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Bên cạnh, Cao Chương nói: "Nước Lương nay đã diệt, chút tàn dư còn sót lại chẳng đáng lo. Bệ hạ chớ nên quá vội vàng, cũng không nhất thiết phải gấp gáp xử lý bọn chúng."
Cao Lãng gật đầu: "Ừ, sáng nay trẫm đã cùng Hoắc tướng quân bàn bạc, Hoắc tướng quân cũng khuyên như vậy. Nhưng vẫn phải sớm có dự tính. Hơn nữa... lời khanh nói quả là giữ thể diện cho trẫm. Tình thế hiện giờ, dù trẫm có muốn đối phó chúng cũng chẳng còn sức lực."
Nước Yên trước đây bị phế đế Cao Vĩ quậy phá đến tan hoang, quốc lực đã suy yếu đi rất nhiều, chẳng còn như xưa nữa. Cao Lãng lên ngôi mới được nửa năm, đống tàn cuộc ấy vẫn chưa dọn dẹp xong mà lại có thể nhanh chóng diệt được nước Lương, hoàn toàn là nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa.
Nước Lương bên cạnh lúc ấy thậm chí còn rối loạn hơn cả bên này. Kẻ duy nhất có thể đánh trận được là Nguyên Hi lại bị giam cầm, Cao Lãng do dự vài phen rồi quyết nắm lấy thời cơ, đánh cược lớn một phen, quả nhiên hắn thắng.
Dù vậy, cũng chẳng thể một hơi nuốt trọn miếng bánh to này được. Việc diệt Lương đã hao tổn không ít, bây giờ dù có muốn lập tức thu nốt mấy vùng do tướng cũ của Lương quốc chiếm giữ, hắn cũng thật sự chẳng còn đủ sức.
Gấp bản đồ lại, Cao Lãng nói: "Chỉ sợ trong lúc trẫm dưỡng sức này, bọn họ sơ sẩy một chút là sẽ lật trời... Con dân nước Lương, vẫn chưa quên nước Lương đâu."
Cao Chương thở dài: "Nếu có kẻ quyền quý nào đó đứng ra, giương cao cờ phục quốc mà trỗi dậy, đất Lương rất dễ sinh loạn."
"Bỏ mặc thì bọn họ có thể làm loạn đất Lương. Nhưng nếu quản, trẫm lại không có đủ tinh lực để tiếp tục xuất binh đi đánh những tướng cũ của nước Lương... Chẳng lẽ thật sự mặc kệ, cược rằng bọn họ tự mình không đủ sức gây chuyện sao? Lăng Gia vương, ngươi nói xem, trẫm có phải hơi thiếu quyết đoán rồi hay không?"
"Bệ hạ suy xét chu toàn, tuyệt không phải thiếu quyết đoán."
Cao Chương chưa kịp nịnh nọt xong, một nội thị đã bước vào bẩm: "Khởi bẩm bệ hạ, Nguyên công tử đang chờ ngoài kia."
"Thôi vậy..." Cao Lãng lập tức phẩy tay với Cao Chương, "Cửa cung cũng sắp khóa rồi, khanh về sớm đi."
Cao Chương ngạc nhiên: "Bệ hạ định...?"
"Trẫm triệu tân sủng đến thị tẩm." Cao Lãng cười, "Lăng Gia Vương mau lui đi."
Trời quả thật đã muộn, mà mình cũng không thể đưa ra được lời khuyên hay ho nào về chiến sự, chuyện cần bàn hôm nay cũng đã bàn xong, thế là Cao Chương bèn hành lễ, lui khỏi Dưỡng Cư Điện.
Lúc hắn ra khỏi cửa, đúng lúc chạm mặt Nguyên Hi. Từ khi Nguyên Hi vào cung, Cao Chương chưa từng gặp lại y, hôm nay là lần đầu. Cảm giác mà Nguyên Hi mang lại đã thay đổi rất nhiều. Cao Chương cũng không nói rõ được là thay đổi ở đâu, chỉ là mơ hồ thấy đối phương dường như có thêm vài phần sinh khí.
Còn khi Nguyên Hi bước vào, lại không thấy Cao Lãng đâu. Y ngồi chờ gần nửa canh giờ, Cao Lãng mới tắm rửa thay y phục xong, cho gọi y vào nội điện.
Đã gần giờ đi ngủ, Cao Lãng tắm rửa xong đương nhiên mặc thường phục ngủ, mái tóc dài cũng xõa xuống, khiến cả người hắn trông dịu dàng hơn nhiều.
Nguyên Hi nhìn hắn như vậy mà xuất hiện trước mặt mình, trong lòng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ hắn thật sự triệu mình đến để ngủ cùng?
"Để khanh đợi lâu rồi." Cao Lãng bước đến bên án, ra hiệu y cũng lại gần, lúc bước đi ánh mắt còn lướt qua người y mấy vòng.
Y phục trên người Nguyên Hi đều là kiểu mới nhất đang thịnh hành ở đất Yên, người mặc nhiều đến mức Cao Lãng cũng thấy chán, thậm chí cảm thấy tầm thường. Thế nhưng người đối diện lại có dáng vẻ anh tuấn, thân hình thẳng tắp, khiến những bộ y phục mà Cao Lãng nhìn đến phát ngán kia lại mang chút hương vị hoang dã khác lạ.
May cho Nguyên Hi vì y có tướng mạo xuất chúng, bằng không Cao Lãng muốn cứu y cũng đành bó tay. Hoàng đế nhất quyết đón một nam nhân không đẹp lắm vào cung làm nam sủng, ai mà tin nổi chứ?
Cao Lãng trêu: "Trưng diện tỉ mỉ như vậy, khanh thật hiểu chuyện."
Nguyên Hi bước theo, mỉm cười: "Dù sao cũng lấy sắc hầu hạ quân vương. Nếu như trước đây luộm thuộm không sửa sang, e là thần sẽ xấu hổ không dám nhìn thiên nhan mất."
Nói rồi, y cố ý ghé sát hơn chút.
Tổ tiên nhà họ Cao vốn là vọng tộc vùng Bột Hải, người trong tộc đều cao lớn vượt trội hơn đa số người khác, thế mà Nguyên Hi lại còn cao hơn Cao Lãng một chút. Cộng thêm vai rộng eo thon, dáng người anh tuấn, y đứng đó tựa như cây đại thụ, chẳng hiểu sao lại khiến người ta sinh ra cảm giác đang được y che chở.
Khi ghé sát, cảm giác ấy càng lúc càng mãnh liệt hơn.
"Bệ hạ có hài lòng không?" Nguyên Hi hỏi.
Cao Lãng không nhìn y, vừa ngồi xuống đã ném qua một tấm bản đồ: "Mấy vị tướng cũ nước Lương này hiện đang chiếm cứ một phương, trẫm hiện tại chưa nghĩ ra cách. Theo khanh thấy, nên đối phó thế nào?"
Nguyên Hi thu lại vẻ đùa cợt, cẩn thận xem kỹ bản đồ một lượt, rồi nói: "Binh sĩ dưới tay Viên Khâm chẳng ra gì, chỉ nhờ chiếm địa thế hiểm yếu, dựa vào địa lợi mà gây sóng gió. Nếu bệ hạ muốn tiêu diệt mấy kẻ này, cứ lấy hắn làm mục tiêu khai đao trước."
Cao Lãng gật đầu, nghe y nói tiếp: "Trương Giang là loại gió chiều nào theo chiều ấy, tham sống sợ chết. Bệ hạ chỉ cần cho hắn một con đường, khả năng cao hắn sẽ dẫn binh đầu hàng. Một khi hắn quy thuận bệ hạ, mấy thế lực nhỏ như Triệu Thụy, Đàm Minh cũng sẽ nảy sinh ý định tương tự."
"Còn Dương Hỉ này... Nhà họ Dương ở nước Lương cũng là thế gia hiển hách, dã tâm không nhỏ. Họ sẽ không nghe chiêu hàng, nên cũng không nên vội vàng chinh phạt."
"Nhà họ Dương... Phu nhân Ngụy Quốc công, hình như xuất thân nhà họ Dương?"
Nguyên Hi tỏ vẻ khinh thường: "Nếu Ngụy Quốc công được nhường ngôi mà đăng cơ, thì nhà họ Dương chính là ngoại thích."
Chính thất của Ngụy Quốc công vốn là mẹ ruột của Nguyên Hi, nhưng phu nhân Ngụy Quốc công hiện tại thì không phải.
Ngụy Quốc công tái hôn với nữ tử nhà họ Dương, đơn giản là để kết minh với nhà họ Dương. Một gia tộc mà kẻ có ý đồ soán vị cũng phải tìm cách lôi kéo, đủ thấy thế lực của họ lớn đến mức nào.
"Xem ra phiền phức đây."
Nguyên Hi lắc đầu: "Cũng không phiền phức lắm. Hắn ta không có tài cầm quân đánh trận, chỉ được chỗ hắn binh cường mã tráng. Nếu đánh cứng thì nước Yên cũng sẽ tổn thất nặng nề, cần phải chờ thời cơ thôi. Bệ hạ chi bằng giết Viên Khâm trước, rồi từ từ xử lý Dương Hỉ. Biết đâu bệ hạ còn chưa xuất binh, Dương Hỉ đã tự tiêu hao mình đến chết rồi."
Cao Lãng cười: "Sao trẫm thấy khanh còn sốt ruột xử lý mấy tướng cũ của nước Lương này hơn cả trẫm vậy? Chẳng lẽ là đang xúi giục trẫm?"
Nguyên Hi: "Bệ hạ hẳn đã có chủ ý từ lâu, chỉ là còn do dự, cần một người đứng ra khẳng định mà thôi."
"Khanh hiểu rõ trẫm muốn nghe gì như vậy," Cao Lãng nói, "làm sao trẫm biết được khanh không có ý đồ khác?"
"Nếu thần muốn hại bệ hạ thất thế, thì đã chẳng nói những lời hợp ý bệ hạ như thế."
Cao Lãng lại cười: "Trẫm dù sao cũng chưa hiểu rõ về những kẻ này, có khanh phân tích thêm, trẫm mới có thể quyết đoán."
Nói xong, hắn cất bản đồ, chuyện mấy ngày nay khiến hắn luôn canh cánh trong lòng vì cuộc trò chuyện này mà xử lý ổn thỏa, lập tức cảm thấy buồn ngủ. Hắn tự nhiên nằm lên giường, cũng chẳng bảo Nguyên Hi rời đi hay ở lại.
Nhưng Nguyên Hi hiểu rất rõ ý hắn. Từ khi vào cung, đêm nào hắn cũng triệu Nguyên Hi "hầu ngủ", Nguyên Hi đã quen thuộc quy trình này lắm rồi.
Nhẹ nhàng ngồi lên giường, Nguyên Hi nhìn hắn hai cái, cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi ra nghi hoặc đã nén trong lòng rất lâu: "Bệ hạ... diễn kịch thì cũng không cần phải diễn thật đến vậy chứ?"
Cao Lãng: "Nếu mỗi ngày trước khi ngủ trẫm đều gọi khanh tới, nhưng chỉ một khắc là cho khanh về, khanh sẽ không thấy có gì kỳ lạ sao?"
Nguyên Hi đương nhiên hiểu ý hắn, song vẫn nhịn không được vạch trần: "Ai dám rêu rao chuyện bệ hạ sủng hạnh thần chỉ mấy khắc rồi đi ngủ?"
Cao Lãng cười lạnh: "Nếu khanh đã biết, vậy trẫm cũng chẳng vòng vo nữa. Thật ra trẫm chỉ muốn xem, khanh có thật sự nhân lúc đêm khuya ngủ say mà b*p ch*t trẫm hay không thôi."
Nguyên Hi bật cười: "Vậy phiền bệ hạ phải mở mắt thật to rồi."
"Trẫm đang mở đây, còn sợ khanh giỏi giết người trong mơ." Cao Lãng liếc y một cái.
"Vậy thần càng nên lo lắng hơn chứ?" "Thế thì ta càng nên lo lắng hơn chứ?" Nguyên Hi vừa nói vừa cởi áo ngoài, trên người chỉ còn lại một lớp áo ngủ mỏng.
Y phục trên người mỏng đi, ngược lại càng lộ rõ dáng người.
"Bệ hạ... có thể nào..." Nguyên Hi hơi khó mở lời, "Đừng luôn triệu ta thị tẩm hay không? Dù có đổi sang lúc khác..."
Cao Lãng chưa hiểu lắm: "Gì cơ?"
Nguyên Hi thấy hắn thật sự không biết, đành bóng gió mà nhắc nhở: "Trước khi thị tẩm, phải cần chuẩn bị."
Cao Lãng: "Ừ."
Nguyên Hi hít sâu một hơi: "Bệ hạ có biết trước khi thị tẩm cần phải làm gì không?"
Còn có thể làm gì? Chẳng phải là tắm rửa, trang điểm, khiến cho bản thân sạch sẽ thơm tho để có thể hầu hạ tốt cho hoàng đế sao?
Cao Lãng nghĩ vậy, Nguyên Hi thấy hắn vẫn còn chưa hiểu, đành nói: "Bệ hạ, ta là nam nhân."
Cao Lãng dường như cuối cùng cũng hiểu ra, gương mặt lập tức nóng bừng như bị lửa đốt, trên nét mặt vốn luôn bình thản hiếm khi lộ ra vẻ hoang mang lúng túng: "À... khanh..."
Nguyên Hi bất đắc dĩ thở dài, cũng ngại nên không nói gì thêm, lặng lẽ nằm xuống. Còn Cao Lãng thì càng nghĩ càng lệch lạc, muốn từ biểu hiện của y suy đoán ra điều gì đó, nhưng y lại không nói thêm lời nào.
"Khanh cứ nói rõ ràng hơn đi." Cao Lãng nói.
Nguyên Hi co ro ở bên cạnh, bực bội đáp: "Còn rõ hơn thế nào nữa... bệ hạ đừng để ý đến ta, lát nữa sẽ ổn thôi."
Trạng thái của y rõ ràng đã khác lúc trước. Nhớ lại tình hình Nguyên Hi mấy ngày nay, Cao Lãng rốt cuộc cũng ngẫm ra chút manh mối.
Vị chủ nhân trước của hoàng cung này vốn nổi tiếng dâm loạn vô độ, nay hắn tìm đến Nguyên Hi, lại lấy danh nghĩa là thị tẩm, cung nhân đương nhiên sẽ làm theo quy củ.
Mà quy củ ấy chính là...
Cao Lãng ghé sát lại người bên cạnh đang nhắm chặt mắt tựa như đang nhẫn nhịn gì đó, ngắm y hồi lâu, rồi khẽ hỏi: "Có phải... hay là, khanh tự đi giải quyết một chút đi?"
Nguyên Hi hé mở mắt, mím môi không nói, nhưng ánh nhìn hướng về hắn thì lại trông như đang mắng hắn xối xả.
Giải quyết kiểu gì? Nói nghe nhẹ nhàng quá! Đây đâu phải là phản ứng bình thường, mà là...
Nguyên Hi lại nhắm mắt, lông mày cau chặt, tiếng thở vốn đã dồn dập nay truyền đến tai người vừa hiểu ra lại càng thêm nặng nề.
Cao Lãng chắc chắn mấy ngày nay người này vẫn luôn nhẫn nhịn bên cạnh mình mà không hé răng nửa lời, trong lòng áy náy vô cùng, bèn nói: "Trẫm thật sự không nghĩ tới chuyện này... ngày mai trẫm sẽ dặn xuống, khanh từ nay khi vào Dưỡng Cư Điện sẽ không cần chuẩn bị gì nữa... Sao không nói sớm?"
Sao không nói sớm? Nguyên Hi ban đầu còn tưởng hắn cố ý hành hạ mình, đương nhiên sẽ không mở miệng để hắn khinh thường. Mấy ngày trôi qua, Nguyên Hi dần cảm thấy đối phương thật sự không hề hay biết gì, giờ mới định hỏi thử xem, chứ nếu không, Nguyên Hi tuyệt đối sẽ không yếu thế mà cầu xin.
"Ừm... Bệ hạ, đừng để ý đến ta nữa."
"Khanh nhịn giỏi thật đấy." Lần này đến lượt Cao Lãng tức giận, "Kiểu gì cũng phải có cách làm dịu bớt chứ, trẫm gọi người tới ngay."
Nói rồi, hắn định ngồi dậy xuống giường, kết quả cánh tay bỗng bị siết chặt, hóa ra là bị Nguyên Hi nắm lấy.
"Đừng đi."
"..."
Bị kéo ngược lại, ghé sát vào thân thể đang nóng ran ấy.
"Quay lại đi..." Nguyên Hi nghiến chặt răng.
Cao Lãng quay đầu, thấy y rũ mắt, trán đổ mồ hôi thì liền ngẩn ra, chẳng để ý đến giọng điệu gần như ra lệnh của y có bao nhiêu mạo phạm.
"Không đúng, ngươi bị làm sao vậy?" Cao Lãng nhất thời hoảng loạn, cũng chẳng chờ Nguyên Hi đáp, lớn tiếng gọi, "Người đâu, truyền thái y!"
Nguyên Hi vẫn nắm chặt lấy hắn, Cao Lãng không cảm thấy đau, song cũng biết y dùng sức rất lớn. Đây là phản ứng khi đau đớn, hoàn toàn khác với trước.
Cung nhân ngoài kia đáp lời xong, tay Nguyên Hi mới buông lỏng, lảo đảo bò dậy, rồi lại trực tiếp đổ ngược xuống giường, nằm ngửa ra đó mà ngẩn ngơ.
Cao Lãng ôn tồn nói: "Thể diện dù sao cũng không quan trọng bằng thân thể. Khanh có giận cũng nên đợi khỏe lại rồi hãy giận, lúc này đừng phí sức nữa."
Nghe vậy, Nguyên Hi suýt bật cười vì tức, lại đau đến chẳng còn sức, tiếng cười yếu ớt như sợi tơ mỏng.
Đúng lúc này, trán y lại truyền đến một cảm giác mát lạnh, tầm nhìn cũng bị cổ tay Cao Lãng che khuất.
Là hắn đã đặt tay lên trán y.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Lô hàng " Quả phụ điên x Chó đần ngậm hoa hồng" bỗng hóa thành "Nữ vương x cún hoang"
Vài ngày trước Ngư Đế chỉ đắp chăn trò chuyện thuần khiết: Người này lạnh lùng quá, tâm sự với hắn mà hắn chẳng thèm để ý trẫm
Thiếu gia Hi: Đúng là con người tàn ác (Mặt nạ đau khổ.jpg)
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 152: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (2)
10.0/10 từ 33 lượt.
