Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 153: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (3) - HẾT
Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận - Ngài có thấy vừa mới vô truyện, ngài đã bị thu vào hậu cung làm nam sủng rất kỳ quặc không?"
Cao Lãng sờ vầng trán nóng ran của Nguyên Hi, trong lòng thầm giật mình. Còn Nguyên Hi lúc này thì đã yên lặng, nhắm mắt nằm im, chẳng động đậy cũng chẳng kêu la, nếu không phải hơi thở vẫn còn nặng nề và dồn dập, Cao Lãng suýt tưởng y đã ngủ say.
Được hoàng đế khẩn triệu, thái y đến cũng nhanh. Đây vốn không phải bệnh lớn, bắt mạch kê đơn chỉ mất chừng một khắc đồng hồ.
Cao Lãng thở phào nhẹ nhõm, rồi liền sai người đi sắc thuốc. Thái y lau mồ hôi trán, bẩm với hắn: "Khởi bẩm bệ hạ, Nguyên công tử vốn đang thể yếu, lại dùng chút thuốc có tác dụng gợi dục, mới khiến bệnh cũ tái phát. Uống thuốc tĩnh dưỡng một thời gian sẽ ổn, chỉ là..."
Ông ta ngập ngừng, thấy sắc mặt Cao Lãng không đổi, chẳng có vẻ gì là giận dữ hay xấu hổ, mới dám nói tiếp: "Thời gian sắp tới... e là không thể hầu hạ bệ hạ được."
Cao Lãng câm nín, chẳng nói nên lời, còn Nguyên Hi thì nằm đó tựa như cá chết, nghe vậy chỉ liếc ông ta một cái đầy bất mãn.
"Được rồi, còn điều gì cần lưu ý nữa không?" Cao Lãng hỏi.
Thái y đáp: "Cũng không có nhiều kiêng kỵ, chỉ là những loại thuốc dễ khiến cảm xúc kích động thì tuyệt đối không dùng được nữa. Hơn nữa, Nguyên công tử vốn có bệnh khí nghịch, bình thường cũng nên hạn chế nổi giận..."
"Ngươi đang bảo ta tính tình xấu đấy à?" Nguyên Hi đầu óc vẫn còn ong ong hỗn loạn, chỉ nghe lọt mỗi câu cuối. Vốn đã bực bội, lại bị kẻ khác nói thế, lập tức buột miệng.
Cao Lãng ngẩn ra rồi cười khẽ, vội bảo: "Thôi, lui hết đi."
Câu phản vấn ấy khiến thái y toát mồ hôi lạnh, nghe hoàng đế lên tiếng, vội hành lễ cáo lui.
Cao Lãng ngồi lại bên giường, bất đắc dĩ nói: "Xem ra ngươi thật sự..."
Tính tình xấu.
Cao Lãng nghĩ, nếu mình nói hết câu đó ra, e rằng người này sẽ càng nổi giận hơn. Thế là quyết định nuốt lại.
"Là trẫm sơ suất." Cao Lãng chuyển sang đề tài khác.
Mấy ngày trước, Cao Lãng cùng y đắp chung một chăn, tìm đủ mọi đề tài để trò chuyện với đối phương. Nguyên Hi luôn mãi giữ thái độ lạnh nhạt, đáp chẳng ồ thì ừm, Cao Lãng còn nghĩ người này thật khó gần, nói gì cũng như đẩy người ta ra xa ngàn dặm.
Giờ ngẫm lại... Nguyên Hi thật ra không phải không muốn đáp lại hắn, mà là bị hành hạ đến chẳng đáp nổi.
Nguyên Hi phát bệnh xong, giờ đã đỡ nhiều, nghe vậy mở mắt, nghi hoặc nói: "Thì ra là thần hiểu lầm bệ hạ."
Cao Lãng cũng không giận, chỉ bảo: "Trẫm đã nói bảo vệ ngươi, thì sẽ không nhục mạ ngươi, càng không âm thầm làm khó ngươi. Ngươi... ngươi lẽ ra nên nói sớm."
Nguyên Hi thấy buồn cười, nếu bảo đây là Cao Lãng cố ý, thì thực sự quá vô lý. Y đáng lẽ phải nghĩ ra sớm mới đúng, vậy mà lại tự dưng chắc chắn đó là do hắn sắp đặt, còn cố chấp không chịu nói.
Tự cười mình vài tiếng, y nói: "Đa tạ bệ hạ... thần nghỉ ngơi đây."
Uống thuốc xong, Nguyên Hi mơ mơ màng màng, nhắm mắt là ngủ.
Cao Lãng thân thể thì mệt, nhưng đầu óc lại bị một phen như vậy quấy nhiễu, chẳng còn vương chút buồn ngủ nào, nằm bên cạnh lắng nghe hơi thở y dần đều đặn, chẳng hay từ lúc nào cũng chìm vào giấc mộng.
...
"Bệ hạ! Bệ hạ!"
Nguyên Hi mơ hồ nghe có tiếng gọi gì đó, trong giấc mộng đầy rẫy những suy nghĩ hỗn loạn, ban đầu chẳng thể tập trung, dần dần giọng nói ấy trở nên rõ nét hơn, kéo suy nghĩ đang trôi nổi của Nguyên Hi trở về.
Nguyên Hi nghe rõ tiếng gọi ấy, chỉ thấy kỳ quặc.
Xưng hô "bệ hạ", vốn chẳng phải dùng để gọi mình, vậy sao lại có cảm giác tiếng ấy chính là đang gọi mình?
"Bệ hạ! Nghe thấy không? Nghe thấy rồi chứ? Thần là Ngọc Châu nè! Trương Uyển Nghi!"
"Ngọc Châu... Uyển Nghi?" Nguyên Hi giật mình tỉnh giấc.
Chuyện gì vậy?
Đầu óc tựa như bị người ta nhồi nhét một đống thông tin, căng đến mức sắp nổ tung.
"Bệ hạ, ngài rốt cuộc cũng đáp lại rồi... Ngài không sao chứ?"
"Nghe thấy rồi... ừm..." Nguyên Hi không nói tiếp, đáp lại một câu rồi im bặt.
Đầu đau quá... hắn nhắm chặt mắt, dùng sức ấn vào thái dương, cố gắng giảm bớt khó chịu, nhưng dường như chẳng có tác dụng mấy.
Đợi cơn khó chịu ấy tan đi, thì đã qua khá lâu.
Lúc này, hắn mới chậm rãi mở mắt: "Trẫm sao lại ở nơi này... hắn sao lại... đây rốt cuộc là nơi nào?"
Người kia nãy giờ không nhận được hồi âm, giờ nghe thấy Nguyên Hi lên tiếng, liền vội vàng giải thích: "Bệ hạ, theo thần suy đoán, ngài hẳn là đã lạc vào một quyển đồng nhân..."
Nàng thở dài.
Cặp này, trong chính sử rất lắm tiếc nuối, người yêu thích họ đương nhiên đa phần mong họ ở thế giới khác được viên mãn, vì thế sáng tác không ít tác phẩm. Ai ngờ đôi đế hậu này lại có thiên phú xuyên thư bẩm sinh, hễ sơ sẩy một cái lại rơi vào thế giới đồng nhân do các tác giả tạo ra.
"Thần đã bảo ngài ít đọc truyện đồng nhân đi, tránh xa cuộc sống của mấy cô gái viết đồng nhân một chút rồi mà."
Nguyên Hi hơi tủi thân: "Nhưng quyển này trẫm chưa xem mà."
"Than ôi... Đây là bạn thần viết, mấy hôm trước mới gửi cho thần..." Trương Uyển Nghi muốn nói lại thôi, cuối cùng bỏ qua việc giới thiệu quyển đồng nhân này thuộc loại gì, "Trong thế giới này, hậu quân trước khi bị đoạt binh quyền nên đã khởi binh tạo phản, vì thế ngài cũng không có cơ hội được thả ra. Đại Lương diệt quốc, ngài bị hành hạ đến thoi thóp mới được hậu quân cứu... Vì vậy, hậu quân ở thế giới này mới là 'bệ hạ'."
Cao Lãng thay đổi lựa chọn, hai người đổi vị trí, Nguyên Hi cảm thấy cũng chẳng sao cả. Thậm chí còn thấy hơi mới mẻ. Một Cao Hoài Du mạnh mẽ hơn cũng có phong vị riêng.
"Quyển văn này không dài, có lẽ rất nhanh là có thể ra ngoài..."
"Trẫm không vội chuyện đó... bên Hoài Du thì sao?"
Nguyên Hi không hề có cảm giác hoảng loạn khi rơi vào thế giới khác, cũng chẳng gấp gáp muốn rời đi. Hắn không cho rằng thế giới trong sách là giả. Hắn và Cao Hoài Du đâu phải chưa từng sống trọn một đời trong sách. Vẫn chạm được, sờ được, sao có thể gọi là giả?
Lần này cứ coi như du lịch đi, chỉ là không phải đi nơi khác, mà là thế giới khác.
"Ngài ấy có lẽ vẫn chưa tiếp nhận ký ức, thần muốn liên lạc với bệ hạ cũng phải mất rất lâu."
"Thôi vậy... tiếp theo nên làm gì, kẻ nào đang làm loạn ở thế giới này, trẫm sẽ thay Hoài Du giết kẻ đó trước."
Trương Uyển Nghi im lặng một lúc lâu: "Không biết..."
Nguyên Hi kinh ngạc: "Ngươi cũng không biết?"
Trương Uyển Nghi lại thở dài: "Vì quyển văn này thật ra không có mạch truyện chính gì hết. Ngài có thấy vừa mới vô truyện, ngài đã bị thu vào hậu cung làm nam sủng rất kỳ quặc không?"
Nguyên Hi cũng im lặng.
"Xin lỗi ngài nha bệ hạ. Nhỏ bạn của thần ngoài việc viết cảnh H ra thì chẳng biết gì khác."
Sự im lặng của Nguyên Hi vang vọng đến điếc cả tai.
"Mà ngài yên tâm đi, nàng ấy chỉ muốn viết cảnh nóng, nhưng không viết bậy bạ đâu. Ngài xem, để viết cảnh H mà nàng ta còn phải trải thảm đệm dài như vậy. Hai người là nước chảy thành sông, tuyệt đối không phá hủy hình tượng hậu quân đâu!"
Nguyên Hi: "Trẫm thấy hơi tò mò nàng ta viết gì rồi."
"Ngài vẫn là đừng biết thì hơn..." Trương Uyển Nghi vội chuyển đề tài, "Tóm lại, dù mở đầu rất kỳ quặc, nhưng hậu quân đã tự vá lại những chỗ không được miêu tả, còn hướng đi tiếp theo thế nào thì thần cũng không chắc..."
Nguyên Hi: "Được thôi."
"Biết hai người không sao là thần yên tâm rồi... Chúc hai người ở thế giới này cũng hạnh phúc viên mãn nha!"
"Cảm tạ." Nguyên Hi mỉm cười, "Biết ngươi ở đây, trẫm cũng yên lòng."
Bên kia truyền đến tiếng cười của Trương Uyển Nghi: "Yên tâm đi! Thần đều thấy được hết. Sẽ không mất liên lạc!"
Nguyên Hi còn muốn nói gì nữa, nhưng toàn thân chỉ còn lại cảm giác rã rệu, ý thức lại trở nên mơ hồ.
Rốt cuộc vẫn không chống đỡ nổi, Nguyên Hi lại nằm trên giường một lúc. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh sáng xung quanh dần tỏ rõ.
Hóa ra trời đã sáng.
---
Đầu đau nhức âm ỉ... mệt quá, đầu óc thì tỉnh rồi, nhưng thân thể chỗ nào cũng không ổn.
Tựa như mình vừa ngủ một giấc rất lâu rất lâu, trong mộng trải qua quãng thời gian dài đằng đẵng. Hình như còn mơ gì đó... nhưng chẳng thể nhớ nổi, nghĩ thế nào cũng không có manh mối.
Cung nhân trực bên cạnh nghe tiếng động thì nhẹ bước vào, người dẫn đầu nói: "Nguyên công tử, bệ hạ triệu kiến đại thần nghị sự rồi, trước khi đi có dặn, nếu ngài nghỉ ngơi chưa tốt, ở lại Dưỡng Cư Điện thêm một lúc cũng không sao."
"Không cần đâu." Nguyên Hi mơ màng xuống giường, "Ta về cung."
Cung nhân vội tiến lên hầu hạ y rửa mặt thay y phục, dùng kiệu hoàng đế ban đưa y về cung.
Về đến nơi, Nguyên Hi vẫn tiếp tục ngủ, một giấc ngủ đến trời đất tối tăm. Đến khi tỉnh lại vào lúc chạng vạng, y suýt nữa còn không nhớ nổi mình là ai.
Tối nay Cao Lãng hiếm khi nổi lòng nhân từ, không triệu y đến Dưỡng Cư Điện nữa, nhưng chuyện cần làm thì vẫn không trốn được – hắn không gọi y tới, mà là tự mình đến.
Đúng lúc dùng bữa tối, hoàng đế ban một bàn đồ ăn, đều là những món thanh đạm bổ dưỡng. Nguyên Hi vốn không có khẩu vị, nhưng uống một bát canh xuống bụng thì lại thấy dễ chịu hơn nhiều, cũng nảy sinh chút thèm ăn.
"Thấy đỡ hơn chưa?" Cao Lãng thấy y ra hiệu cho cung nhân gắp thức ăn, liền hỏi.
"Ừ, đỡ hơn nhiều rồi."
Cao Lãng xác định y không có vấn đề gì lớn, mới yên tâm, nhắc đến ý định của mình: "Trẫm vốn định đưa khanh ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa, lại sợ thân thể khanh không khỏe... Không sao là tốt rồi."
Nguyên Hi: "Bệ hạ tin tưởng thần như thế sao? Đưa thần ra ngoài, không sợ thần gây chuyện?"
Nguyên Hi lập tức nghi hoặc nhìn hắn mấy lần. Nhưng thấy hắn cười cong cả mắt, hoàn toàn không giống dáng vẻ đang đe dọa người khác, nhất thời không phân biệt nổi hắn đang nói đùa hay nói thật.
Cao Lãng không định dùng bữa nữa, ra hiệu cung nhân dọn bát đũa, lại nói: "Khanh từ khi đến Kiến Bình, đã cắt đứt liên lạc với người xưa. Trẫm dù sao cũng phải để khanh gặp lại cố nhân."
"Cố nhân?" Nguyên Hi thở dài một hơi sâu, "Không cần đâu."
Cái gọi là cố nhân, không phải phụ thân mắng y bất hiếu thì là vị đại ca như kẻ thù không đội trời chung, chẳng có gì đáng gặp cả.
Thấy y phản ứng như thế, Cao Lãng lắc đầu: "Xem ra lời đồn là thật."
Nguyên Hi cười khẩy: "Bệ hạ chẳng phải đã biết từ sớm rồi sao? Nếu lời đồn là giả, thì dù có thảm đến đâu, thần cũng chỉ là bị bắt làm tù binh... chứ đâu đến mức suýt chết vì bệnh."
Cao Lãng khẽ thở dài, không để lộ ra ngoài, nói: "Vậy thì quen thêm bằng hữu mới... trẫm biết khanh không vui, nhưng cũng không nghĩ ra được làm thế nào để khanh dễ chịu hơn. Khanh muốn gì thì cứ nói với trẫm, được không?"
"Đa tạ bệ hạ ưu ái, nhưng thần thật sự không biết mình muốn gì."
Muốn đủ thứ, mà cũng chẳng có gì là nhất định phải có.
Không phải suy sụp, chỉ là mơ hồ.
"Trước khi khanh nghĩ rõ, trẫm cũng không ép khanh làm gì." Cao Lãng quay mặt đi, "Trẫm cũng không giỏi dỗ dành người... chỉ có thể nói thẳng tâm ý với khanh mà thôi."
"Thần hiểu..." Nguyên Hi cúi mắt cười, "Thật ra, đáng lẽ là thần phải dỗ bệ hạ mới đúng."
Cao Lãng còn chưa kịp nghe hết câu, đã cảm thấy đầu ngón tay của y lướt qua từng ngón tay mình. Không quen bị chạm như vậy, hắn suýt theo bản năng hất ra né tránh, nhưng thân thể lại như bị đóng đinh tại chỗ, không theo kịp phản ứng của đầu óc.
Đến khi hắn nhận ra mình nên rút tay lại, thì đã bị người ta nắm chặt trong lòng bàn tay, từng ngón từng ngón bị tách ra, v**t v* một cách kỳ quái...
"Khanh..."
"Hầu giá bên cạnh, làm bệ hạ vui, thần sẽ làm sủng vật ngoan ngoãn của bệ hạ." Nguyên Hi nói những lời ấy rất nhẹ nhàng, không mang nửa phần lấy lòng hay nịnh nọt.
Thế nhưng Cao Lãng vừa thấy nụ cười mang chút trêu chọc kia của y, tim đã khẽ run lên.
Thật sự đã được y dỗ rồi.
Cao Lãng cuối cùng cũng nhớ phải rút tay ra: "Trẫm hơi mệt, không bồi Nguyên khanh dùng bữa nữa."
Nguyên Hi cố ý hỏi: "Vậy bệ hạ, hôm nay còn gọi thần thị tẩm không?"
Cao Lãng đứng dậy đi thẳng, không hề ngoảnh đầu lại: "Thái y bảo gần đây Nguyên khanh không nên thị tẩm, cứ tĩnh dưỡng đi."
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 153: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (3) - HẾT
10.0/10 từ 33 lượt.
