Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 151: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (1)
Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận - Ngư Đế đăng cơ!
"Ý trẫm đã quyết. Nếu không còn việc gì trọng yếu, thì bãi triều đi." Cao Lãng phẩy tay, trông hơi mất kiên nhẫn.
Trong điện, các đại thần ai nấy đều mang vẻ mặt khác nhau, khó mà nói hết bằng lời.
Vị đế vương trẻ tuổi ngồi trên long ỷ vừa rồi... đã nói ra câu kinh người gì vậy?
Hình như ban đầu có ai đó khẽ nhắc rằng Nguyên Hi là kẻ không thể giữ lại, sau đó cũng có người khác phụ họa, thỉnh bệ hạ giết y đi. Thế nhưng, lời đáp của bệ hạ khiến toàn thể quần thần trợn mắt há mồm: hắn không những không giết Nguyên Hi, mà còn muốn đón y vào cung.
Nguyên Hi là ai? Đó chính là vị danh tướng một mình lấy lại hơn nửa giang sơn đã mất cho nước Lương. Mà nước Lương, chính là nước vừa bị hoàng đế diệt vong.
Nếu không phải Nguyên Hi bị triều đình kìm kẹp, giam cầm, tước mất binh quyền, e rằng bệ hạ nhà mình đến giờ vẫn còn đang đau đầu mà đối phó với nước Lương. Còn chuyện diệt Lương ư? Nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.
Nay nước Lương đã diệt vong, một nhân vật nguy hiểm như vậy bị áp giải về kinh, bệ hạ không những không nghĩ đến việc giết đi để trừ hậu họa, ngược lại còn muốn thu y vào hậu cung?
"Đây là chuyện riêng của bệ hạ, thần không có ý kiến gì." Lăng Gia Vương Cao Chương là người đầu tiên phá vỡ im lặng, lập tức khiến bốn phía xôn xao.
Cao Lãng nhân lúc mọi người còn đang kinh ngạc liền đứng dậy rời đi, không cho ai kịp mở miệng.
"Bãi triều–"
"Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế–"
Hoàng đế thật sự đã rời đi. Trăm quan lúc này mới ngẩng đầu, Tạ Lăng run run chòm râu bạc phơ, giận dữ trừng Cao Chương: "Lăng Gia Vương, ngươi đã không khuyên can bệ hạ thì thôi, sao lại còn... Nếu ngày sau bệ hạ xảy ra chuyện gì bất trắc, ngươi chính là tội nhân!"
"Tạ lão có phải quản hơi rộng rồi không?" Cao Chương thản nhiên đón lấy ánh mắt mọi người, mặt đầy ý cười mỉa mai: "Bệ hạ đăng cơ chưa đầy nửa năm, đã diệt Lương, thống nhất phương Bắc, chẳng qua chỉ muốn đùa giỡn chút với một nam nhân thôi, như vậy cũng không được sao?"
Tạ Lăng tức đến phồng râu trợn mắt. Dạo gần đây trong dân gian, làn gió 'Nam phong' đang thịnh hành, mấy đời đế vương nhà họ Cao cũng đều có sở thích ấy, chơi đùa với nam nhân dĩ nhiên không phải chuyện to tát gì. Nhưng phải xem là người nào chứ! Ông sao dám phản đối việc hoàng đế nuôi nam sủng? Cái ông phản đối chính là việc giữ lại Nguyên Hi!
"Đó là Nguyên Hi đấy! Ngươi quên năm xưa hắn đã khiến quân ta đại bại ở dốc Lạc Nhạn thế nào rồi sao?"
"Xưa kia là xưa kia, nay bệ hạ đã diệt cả nước Lương, còn sợ chuyện vài năm trước à?" Cao Chương cười, "Tạ lão quả thật là từng bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng."
Châm chọc đối phương xong, Cao Chương chẳng kịp ngắm nghía vẻ mặt ăn quả đắng của mấy lão thần, giả bộ phong lưu xoay người rời đi. Đến chỗ vắng người, hắn vội vàng bước nhanh, thẳng đến điện Cao Lãng đang ở mà lao tới.
"Bệ hạ!" Cao Chương đổi hẳn thái độ so với ban nãy, nghiến răng nói: "Ngài thật sự muốn đón hắn vào cung à? Xin ngài hãy suy xét lại! Nói khó nghe một chút, bệ hạ bộ không sợ đêm khuya ngủ chung, hắn quay đầu bóp cổ ngài sao?"
Cao Lãng đã thay thường phục, ngồi trước án uống trà, rõ ràng bị tiếng hét của Cao Chương làm giật mình.
"Không cần nói nhiều, trẫm tự có tính toán. Ngồi đi." Cao Lãng đặt chén xuống, hơi bất đắc dĩ: "Ngươi thật sự nghĩ trẫm vì thấy sắc là nổi lòng tham sao?"
"Thần... dĩ nhiên không phải! Hoắc Đại tướng quân nay tuổi đã cao, thần biết bệ hạ tự có cân nhắc." Cao Chương vội ngồi xuống đáp, nói xong lại thở dài một tiếng, "Nhưng... Nguyên Hi dù sao cũng là người nước Lương, bệ hạ thật sự muốn trông chờ vào một dư nghiệt của địch quốc ư? Đại Yên ta lẽ nào thật sự không còn ai nữa?"
Cao Lãng lắc đầu: "Đại Yên không thiếu người cầm quân đánh trận, nhưng muốn nam chinh nước Trần, tất phải có một vị thống soái tài ba. Trẫm không muốn công trạng cả đời của mình dừng lại ở việc diệt Lương, trước hết phải giữ được hắn đã."
"Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Nhất định phải nuôi hắn ngay dưới mắt mình?"
Cao Lãng liếc Cao Chương một cái: "Nếu không thì sao? Phong hắn làm tướng quân, thả ra khỏi kinh à? E rằng còn nguy hiểm hơn. Ngươi cũng nói rồi, trong cung là ngay dưới mắt trẫm, chẳng phải tốt hơn nơi không thấy được sao?"
Cao Chương ngẩn ra: "Hình như cũng phải..."
"Ngươi tốn sức lo những chuyện này, chi bằng nghĩ xem làm sao thuyết phục được Nguyên Hi..." Sắc mặt Cao Lãng trầm xuống, "Trẫm đã phải gạt bỏ mọi lời phản đối để giữ lại hắn, ngươi đừng có khuyên đến mức khiến người ta tự vẫn trước mặt trẫm đấy."
"Ờ..." Cao Chương thầm nghĩ, muốn thu Nguyên Hi vào hậu cung, Nguyên Hi không tức đến tự vẫn ngay tại chỗ đã là may lắm rồi.
Cao Chương im lặng một lát, do dự nói: "Bệ hạ, nếu đã vậy, ngài tự mình ra mặt, chẳng phải tốt hơn sao?"
"Trẫm cũng đang có ý ấy." Cao Lãng trầm ngâm, "Một lát nữa theo trẫm ra cung."
...
Cao Chương ở lại cùng hoàng đế dùng bữa trưa, đến chiều mới cùng nhau xuất cung, đi gặp vị nhân vật khiến hoàng đế đang đau đầu kia.
Nguyên Hi dù là đại tướng nước Lương, sau khi bị giải về kinh đô Kiến Bình của nước Yên, đãi ngộ Cao Lãng ban cho lại không tệ. Nơi y ở hiện nay là một trang viên trong thành, đã bỏ không từ lâu, trước đây từng dùng để thưởng cho công thần.
Bên này có thị vệ dẫn đường, hai người vừa vòng ra sau nhà đã nghe tiếng mèo kêu hai tiếng. Cao Lãng thấy dưới gốc cây có một nam tử áo đen ngồi bệt xuống đất, đang đùa với một con mèo hoang. Con mèo hoang ấy chắc cũng thường chạy vào trang viên này ăn nhờ ở đậu, chẳng hề sợ người. Chỉ có điều Nguyên Hi chắc khi nãy đã nghịch tay trêu chọc nó, lúc này nó đang ôm lấy cánh tay hắn vừa cào vừa cắn để đùa nghịch, cũng không thật sự dùng sức.
Vì Cao Lãng cố ý không cho người báo trước, mãi đến khi họ đến gần, Nguyên Hi mới phát hiện có người, theo bản năng ngẩng đầu, trong mắt y khó tránh khỏi vài phần kinh ngạc.
Còn con mèo hoang ấy dường như bị đám người đột nhiên xuất hiện dày đặc làm hoảng sợ, móng vuốt chưa cắt tỉa lập tức cào sâu vào da thịt Nguyên Hi. Nguyên Hi bị đau, theo bản năng giật tay lại để hất nó ra, không ngờ lại khiến vết cào càng rách dài thêm một đường.
"Cẩn thận!" Cao Lãng bật thốt lên, con mèo hoang đã hoảng loạn nhảy vụt ra sau cây, để lại trên cánh tay Nguyên Hi máu tươi tuôn ròng.
May mà vết cào của mèo hoang chỉ một cái, không sâu lắm, chỉ là nhìn máu chảy trông đáng sợ mà thôi. Cao Lãng vội bước nhanh tới xem qua hai cái, bảo thị vệ đi theo: "Lấy ít thuốc trị thương lại đây."
Nói xong Cao Lãng quay đầu, mới thấy Nguyên Hi khẽ cau mày, dường như có chút nghi hoặc.
Đây không phải là lần đầu Cao Lãng gặp Nguyên Hi, chỉ là trước đây Nguyên Hi vẫn luôn hôn mê bất tỉnh vì bệnh, họ chẳng nói được với nhau câu nào. Sau này hắn lại bận rộn xử lý những việc còn sót lại ở đất Ngụy, đến khi Nguyên Hi tỉnh lại cũng không rảnh sang thăm. Thành ra đến giờ, hắn đã gặp Nguyên Hi vài lần, nhưng Nguyên Hi lại hoàn toàn không biết hắn là ai.
Vậy nên đối diện với hai người xa lạ trông như rất có địa vị ở nước Yên, Nguyên Hi cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Sau chút ngờ vực, y thu tay lại, không nói gì, chỉ hơi lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với Cao Lãng.
Cao Chương trước mặt hoàng đế xưa nay không hay xen lời, vì vậy Cao Lãng là người lên tiếng trước: "Tiểu hầu gia, thân thể đã khá hơn chưa?"
Người đàn ông vừa tỉnh lại chưa lâu, trên mặt vẫn còn vài phần tiều tụy, mái tóc đen hơi quăn cũng có chút rối bời, nhưng không che nổi vẻ anh khí sắc lẹm giữa đôi mày.
Ánh mắt Cao Lãng không khỏi bị thu hút bởi viên ngọc vàng đính dưới môi y. Người ta nói tiểu hầu gia sinh ra đã mang dị tướng, ngậm châu mà chào đời, ắt là nhân tài hiếm có, mang mệnh đại quý. Nhìn vào chiến tích năm xưa của y, lời ấy quả thực không sai, chỉ tiếc là viên ngọc quý này góc cạnh quá sắc, nên bị chính phụ thân ruột thịt ép đến nông nỗi này.
"Các hạ là?" Nguyên Hi hỏi ngược lại.
Cao Lãng đáp: "Lăng Gia Vương, Cao Chương."
Còn Lăng Gia Vương Cao Chương hàng thật giá thật thì không nhịn được liếc hắn một cái. Nguyên Hi bắt gặp động tác nhỏ ấy, nhưng cũng không đoán ra được là ý gì.
Nguyên Hi nghe vậy khẽ thở dài. Từ khi đến Kiến Bình đến nay, y gần như chẳng gặp ai, quân thần nước Yên dường như đã quên mất sự tồn tại của y. Y cũng rất hài lòng với cuộc sống thanh nhàn này. Hôm nay đột nhiên có người tới, hiển nhiên những ngày yên tĩnh trước kia cũng đã sắp chấm dứt.
"Điện hạ cứ nói thẳng đi." Nguyên Hi thu lại vẻ bất đắc dĩ trong mắt, nhìn thẳng Cao Lãng.
Cao Lãng chỉ thấy những lời chuẩn bị trong bụng trước đó đều trở nên vô dụng, bèn nói: "Quần thần Đại Yên đều đang la hét đòi giết ngươi."
Cao Chương hít mạnh một hơi. Cách mở đầu của Cao Lãng thế này, hắn thật sự sợ cuộc nói chuyện này sẽ chết yểu ngay từ câu đầu tiên.
Không ngờ Nguyên Hi chỉ cười một tiếng.
Đã giao tranh với nước Yên nhiều lần, nếu những người này không coi y là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, thì đó mới là sự sỉ nhục lớn lao.
"Vậy thì đã sao?" Nguyên Hi nói, "Lăng Gia Vương điện hạ sẽ không định nói, hoàng đế nước Yên yêu quý nhân tài, nên muốn để ta vào cung tạm tránh gió bão đấy chứ?"
Chuyện này mới đây mà đã truyền đến tai Nguyên Hi rồi sao? Cao Lãng hơi kinh ngạc, đáp: "Đúng vậy."
Người nhà họ Cao đời tư vốn đã rối ren như thế, mấy đời đế vương lại truyền nhau sở thích nam phong. Giờ ban ra mệnh lệnh như vậy, quả đúng là hợp tình hợp lý.
Nguyên Hi vừa thấy buồn cười, vừa thấy không thể tưởng tượng nổi, bèn mỉa mai: "Nếu ta nhớ không lầm, điện hạ năm xưa hình như từng bị Thái hậu ép buộc vào cung hầu hạ?"
Cao Chương bên cạnh mặt đã tái mét.
Vị hoàng đế trước của nước Yên là đường đệ của Cao Lãng, tên Cao Vĩ. Khi Cao Vĩ còn tại vị, gã hoang dâm vô độ, đắm chìm trong rượu sắc, ngay cả Thái hậu cũng thích nuôi dưỡng nam sủng, thường thấy ai diện mạo tuấn mỹ là cưỡng ép thu vào cung.
Khi ấy Thái hậu ngay cả một số nam tử tông thất diện mạo xuất chúng cũng không buông tha, Cao Chương chính là một trong những kẻ xui xẻo bị Thái hậu để mắt tới.
May mà Cao Chương nhẫn nhịn mấy năm, cuối cùng giúp Cao Lãng phản lại Cao Vĩ, mới có chuyện Cao Lãng đăng cơ, nước Lương diệt vong...
Cao Chương không hiểu, giờ hoàng đế nói chuyện với Thành Bình Hầu nước Lương, sao người bị lật lại sổ cũ lại là mình?
Nguyên Hi tiếp tục mỉa mai: "Nhà họ Cao các ngươi quả thật chẳng kỵ mặn chay gì cả..."
Nói đến đây, y bỗng nghiến răng, rốt cuộc không giữ nổi vẻ thản nhiên ban đầu nữa: "Ta, thà, chết, còn, hơn. Bảo hoàng đế nước Yên hãy dẹp bỏ ý nghĩ đấy đi. Nếu thật sự muốn ta vì hắn mà ra sức, thì cũng nên tìm cách khác. Ta thà chết cũng không làm nam sủng của hắn, dù là giả cũng không!"
"Ngươi có thể đừng làm khó ta được không?" Cao Lãng nghiêng đầu, "Đúng, ta từng bị Thái hậu ép buộc. Đã đến bước đường cùng, biến chuyện đó thành cơ hội thì có gì là sai? Huống hồ bệ hạ cũng đâu có thật sự muốn ngươi hầu hạ. Ngươi cũng biết là giả rồi, còn ngượng ngùng làm chi?"
"Ngươi..." Nguyên Hi ngẩn ra. Những lời sau đó hắn thực ra chẳng nghe lọt tai, chỉ vì câu hỏi kia của Cao Lãng mang theo một giọng điệu là lạ, lại cộng thêm gương mặt trông có vẻ yếu ớt ấy, khiến người ta trong khoảnh khắc nảy sinh ảo giác rằng... là y đang bắt nạt hắn.
Lúc này có thị vệ đến, hướng Cao Lãng bẩm báo: "Bệ hạ, thuốc trị thương đã mang tới."
Nguyên Hi nghe mà há hốc mồm, còn Cao Lãng với Cao Chương thì rất lúng túng.
Cao Lãng cố ý thay thường phục, vừa rồi lại tự xưng là Lăng Gia Vương Cao Chương, kết quả lập tức bị thị vệ của mình bán đứng.
Đối diện với ánh mắt khác lạ của Nguyên Hi, Cao Lãng đứng dậy, đưa tay về phía Nguyên Hi: "Trước tiên về phòng, xử lý vết thương đã."
Hắn trông chẳng có chút xấu hổ vì bị vạch trần, ngược lại kẻ lúng túng biến thành Nguyên Hi.
Một nam nhân cao lớn tuấn mỹ, ngồi bệt dưới đất mặt ngơ ngác, cảnh này nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.
Thấy Nguyên Hi không phản ứng, Cao Lãng cảm thấy thú vị, lại vẫy vẫy tay trước mặt y một cách miễn cưỡng: "Đi không đây?"
Nguyên Hi lại nhìn hắn thêm hai cái, mới đặt tay mình vào bàn tay đang chìa ra, mượn lực đứng dậy.
Sau đó Nguyên Hi trở nên rất im lặng, im lặng mãi đến khi Cao Lãng rửa sạch vết thương, bôi thuốc xong cho y, mới lạnh lùng nói: "Vết thương nhỏ thế này mà bệ hạ còn tự mình động thủ."
"Vết nhỏ thì bôi chút thuốc là được, ta làm quen rồi." Cao Lãng ngẩng mắt, giả vờ không hiểu, "Chứ nếu nghiêm trọng hơn, thì phải gọi thái y chứ."
Nguyên Hi: "..."
Một câu mỉa mai bị chặn lại nhẹ hều như bông, khiến y vô cùng khó chịu.
"Ngươi ở phủ Ngụy Quốc công bệnh nặng đến thế, chỉ cứu ngươi thôi mà đã mất nửa tháng trời, đến Kiến Bình cũng dùng không ít dược liệu quý hiếm của trẫm, trẫm không thể cứu ngươi không công được." Cao Lãng khẽ hừ một tiếng, cười khẩy, "Hoặc trả tiền, hoặc bán thân, ngươi chọn một đi. Còn chết... đừng hòng! Trẫm thấy Thành Bình Hầu cũng không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, chắc không làm ra chuyện ấy chứ?"
Nguyên Hi im lặng: "Không có tiền."
Cao Lãng nhìn y, giọng dịu dàng: "Vậy nên... đừng làm khó trẫm."
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Thiết lập tuyến IF này: Trong giai đoạn bị chèn ép, Tiểu Ngư lại nổi dậy tạo phản rồi lên ngôi, còn thiếu gia Hi thì không. Nhà họ Cao vốn đã tai tiếng ở mảng này, nên Ngư Đế cũng lười nghĩ thêm cách khác, trực tiếp dùng biện pháp đơn giản mà thô bạo: bắt thiếu gia Hi vào cung.
Ngoài ra, viên "ngọc vàng" của thiếu gia Hi thực ra là khuyên môi. Hồi nhỏ ẻm từng đánh nhau, bị thương ở cằm, thế là tiện tay đục một lỗ đeo khuyên môi để che đi. Sau đó còn cho người tung tin rằng đó là thứ ẻm sinh ra đã có, khác biệt với người thường. (x)
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 151: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (1)
10.0/10 từ 33 lượt.
