Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 150: Ngoại truyện: Lông xù


Ngoại truyện: Lông xù


Tự dưng mọc ra đôi tai và đuôi lông xù – Ngươi là cún con hay mèo con?


Trong Thái Cực Điện, long sàng trống không, chỉ có Hậu quân lặng lẽ ngồi bên cạnh.


Hoàng đế vì thân thể không khỏe mà không thiết triều, chỉ mình Hậu quân chủ trì, đây đã là lần thứ ba trong tháng này.


Nếu chỉ có vậy thì cũng chẳng có gì lạ. Điều kỳ quái là, ngoài những ngày thượng triều, chẳng ai từng trông thấy bóng dáng hoàng đế đâu. Từ trước đến nay, mỗi khi long thể chỉ hơi bất ổn, dẫu không thiết triều, hắn vẫn sẽ chọn lúc rảnh rỗi triệu các đại thần vào cung bàn việc. Lần này lại hoàn toàn không có.


Sự khác thường ấy khiến mấy vị cận thần trong lòng lo lắng, song việc liên quan đến long thể, chẳng ai dám lớn tiếng hỏi han giữa chốn đông người. Đợi tan triều, Tần lão mới lặng lẽ theo Hậu quân vào thiên điện.


Bàn xong chính sự, Tần Vũ mới dè dặt hỏi câu đã nhịn từ lâu: "Hậu quân thiên tuế, bệ hạ đã nửa tháng không lộ diện, rốt cuộc là..."


Cao Hoài Du khẽ lắc đầu: "Vào đông trời hay lạnh, bệ hạ xưa nay vào mùa này hay tái phát bệnh cũ, xin Tần lão chớ lo."


Tần Vũ cau mày: "Bệ hạ vốn thể trạng yếu, dù đang độ tuổi sung sức, rốt cuộc cũng không còn như xưa. Vẫn nên cẩn trọng mọi bề thì hơn."


Cao Hoài Du gật đầu: "Được, ta sẽ khuyên nhủ bệ hạ nhiều hơn."


Y thầm thở dài trong lòng. Tần lão hai năm gần đây say mê việc dưỡng sinh, nhìn đôi đế hậu bọn bọn suốt ngày làm càn mà chẳng vừa mắt chút nào, hễ có dịp là lại lải nhải, lần này sợ là phải nghe một tràng dài rồi.


Quả nhiên không ngoài dự liệu, Tần Vũ càu nhàu từ chuyện đầu năm đế hậu giữa trời giá rét nhất quyết ra đồng tuyết bắt nai hoang, rồi phê phán một mạch đến tháng trước Nguyên Hi trong phòng thấy than hồng nóng quá liền cởi áo.


Cao Hoài Du ứng phó qua loa xong xuôi, khi triều tan gần nửa canh giờ, y mới vội vã quay về Tử Cực Cung.


Y chỉ cần chậm trễ một chút thôi, người đã trốn trong Tử Cực Cung nửa tháng không bước chân ra ngoài kia đã sắp nóng ruột nóng gan rồi.


Vừa bước vào điện, rẽ qua hành lang, chưa kịp vén rèm châu, Cao Hoài Du đã bị một bóng đen lao tới ôm chặt vào ngực, suýt nữa không đứng vững.


Tiếng kinh ngạc còn chưa kịp thốt ra, đã nghe hoàng đế giọng trầm trầm vang lên: "Hoài Du! Thế nào, có cách gì chưa?"


"Vẫn chưa nghĩ ra..." Cao Hoài Du ngẩng mắt, ngắm nhìn gương mặt đầy vẻ u sầu của hắn, theo bản năng đưa tay v**t v* đôi tai.



Thứ chạm vào là một đôi tai lông mềm mại mịn màng.


Thực ra Nguyên Hi không mắc bệnh gì cả, thậm chí chẳng hề tái phát bệnh cũ. Sở dĩ hắn nửa tháng nay không dám rời Tử Cực Cung, nguyên do thật quá kỳ lạ – chính là đôi tai đột nhiên thay đổi này!


Lông xù mềm mại, trông giống tai của mèo con cún con, lại linh hoạt y như tai mèo con cún con thật, bị Cao Hoài Du chạm vào một cái, còn giãy giụa cụp xuống đôi chút.


"Thích vuốt lắm sao?" Nguyên Hi thở dài.


Thấy tai hắn không né tránh nữa, Cao Hoài Du càng thêm lớn mật mà s* s**ng: "Nếu ta cũng mọc thêm đôi tai lông mịn như vậy, ngươi có nhịn không vuốt được không?"


Nguyên Hi tưởng tượng một phen: "Quả thật không nhịn nổi."


Cao Hoài Du càng xoa càng nghiện, cảm thán: "Giống cún con thật đấy."


"Có khi nào vài ngày nữa tay ta cũng biến thành móng vuốt không?" Nguyên Hi giơ tay lên, "Bệ hạ của ngươi sắp biến thành cún rồi!"


"Giờ vẫn chưa nghĩ ra cách..." Cao Hoài Du nghe ra tiếng oán trách của hắn, cũng chỉ đành bất đắc dĩ.


Y hiện tại cũng chỉ có thể dùng lời ngon ngọt dỗ dành hắn vài câu, nhân tiện thừa dịp Nguyên Hi chưa biến trở lại như cũ mà vuốt thêm mấy cái cho đã.


Nguyên Hi nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay y: "Thôi đủ rồi đủ rồi, trước tiên cho cún con ăn cơm có được không?"


Lúc này Cao Hoài Du mới nhớ ra sau khi tan triều bị Tần lão giữ lại nửa canh giờ, Nguyên Hi chờ y về dùng bữa, đến giờ vẫn chưa ăn gì.


Sợ bộ dạng này bị người khác trông thấy, gần đây ngay cả cung nữ nội thị cũng không được vào tẩm điện, chỉ trừ Ngọc Châu. Ở ngoài cửa, Ngọc Châu thấy hai người ngọt ngào xong thì mới bước vào, lên tiếng: "Hôm nay trời lạnh, bữa trưa có nồi lẩu, chờ Hậu quân sắp về mới truyền vào, còn nóng hổi luôn ạ."


Nguyên Hi nói: "Không có người ngoài, ngươi ngồi ăn chung đi."


Trời lạnh mà ăn no thì dễ buồn ngủ, Nguyên Hi vừa ngồi xuống giường đã vì đè phải cái đuôi mà đau đến kêu một tiếng, xem ra vẫn chưa quen với cái đuôi đột ngột mọc thêm này.


Cao Hoài Du nhịn không dám cười, tay từ cổ áo hắn luồn vào, men theo eo vòng ra sau lưng, tìm kiếm thứ đang giấu trong lớp áo.


"Này..." Gốc đuôi bị nắm lấy rồi.


Cao Hoài Du vỗ nhẹ chỗ thịt nối giữa gốc đuôi và eo, khẽ nói: "Ta xoa cho ngươi."



Đâu chỉ chải thôi, bộ lông mềm mại còn thoang thoảng hương thơm, rõ ràng đã bôi tinh dầu chăm chút kỹ lưỡng một phen. Y ở Thái Cực Điện thượng triều, Nguyên Hi trong Tử Cực Cung thì buồn chán đến mức tự chải lông bôi dầu cho mình.


Cái đuôi cứ vẫy qua vẫy lại, Cao Hoài Du bèn hỏi: "Ngươi thế này là đang vui vẻ hay bực bội?"


"Không biết." Đuôi Nguyên Hi càng vẫy nhanh hơn.


Cao Hoài Du cười: "Thế ngươi là cún con hay mèo con?"


"Là cún con, đuôi mèo phải thon hơn cơ." Nguyên Hi quay đầu nhìn hình dáng cái đuôi ấy, rất nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.


"Ồ." Cao Hoài Du hôn nhẹ lên má hắn, "Vậy thì cún con đang rất vui vẻ rồi."


Nguyên Hi khoái chí vẫy tít cái đuôi.


Bỗng dưng cảm thấy nếu không biến trở lại được... cũng tốt.


. . . 


Ngoại truyện: Ôm cục lông xù (tiếp nối lần trước)


Cao Hoài Du tỉnh giấc vì một cảm giác nóng ấm, ngứa ngáy lan từ cổ. Một cục lông ấm áp đang cuộn tròn trên vai y, dùng cái đầu nhỏ khẽ cọ vào cần cổ y, cái đuôi thì từng nhịp vỗ nhẹ lên chăn gấm.


"Nguyên Ứng Hy..." Y nheo mắt đưa tay định nắm lấy đầu bệ... à không, là nắm đầu chú cún nhỏ, nhưng ngón tay lại bị hàm răng ướt át của cún con ngoạm lấy.


Người thương nay đã biến thành cún cứ l**m l**m ngón tay y, rồi bất ngờ duỗi vuốt đạp thẳng lên ngực y, sức nặng đột ngột ấy khiến y suýt hộc máu.


May mà chỉ là một chú cún nhỏ, chứ to hơn chút nữa chắc chắn sẽ giẫm người ta trọng thương mất.


Cao Hoài Du bất đắc dĩ chống tay ngồi dậy, mái tóc dài buông xõa rơi xuống giữa đầu chú cún. Bên cạnh vẫn còn chiếc áo ngủ Nguyên Hi mặc tối qua, nay vẫn còn vương chút hơi ấm.


Vì vẫn chưa tìm ra cách khiến Nguyên Hi trở lại hình người, hắn thật sự đã từng chút một biến thành một chú cún. Ban đầu chỉ là đôi tai phủ lông mềm xù, rồi mọc thêm cái đuôi, sau đó đến tay chân cũng hóa thành những miếng đệm thịt mềm mại... Đến mức ban ngày, hắn đã hoàn toàn trở thành một cục lông tròn vo, chỉ khi trời tối mới giữ được chút dáng dấp con người.


Y bế chú cún nhỏ vào lòng, xuống giường, hướng ra ngoài dặn cung nhân: "Hôm nay triều nghị cứ để Tần tướng chủ trì. Bệ hạ đang không khỏe, bản quân sẽ ở lại bên cạnh hầu hạ."


Y phải chăm sóc vị bệ hạ nào đó đã bị biến thành cún mà không thể tự lo liệu cho mình được.



Nằm trên đùi Cao Hoài Du, chờ y dùng bữa xong, Nguyên Hi mới chịu đứng dậy. Trên bàn còn lại hai ba đĩa thức ăn chưa động đến, đều là chuẩn bị riêng cho hắn.


"Bệ hạ muốn thịt bò hay đùi gà?" Cao Hoài Du cố ý nâng cao đĩa sứ, nhìn chú cún nhỏ sốt ruột duỗi vuốt mãi không với tới.


Đùa nghịch một hồi, Nguyên Hi liền nhảy phắt lên bàn, định bụng ăn sạch những món đó.


"Thôi được rồi." Cao Hoài Du cười khẽ, dùng đũa gõ nhẹ vào bát, thấy hắn quay đầu lại.


Chú cún vẫy vẫy đuôi hai cái, ngoan ngoãn ngồi xuống, Cao Hoài Du gắp một miếng thịt bò đút đến bên miệng hắn.


Bệ hạ dù đã biến thành cún nhỏ, nhưng rốt cuộc vẫn không phải cún thật, hoàn toàn không quen cách ăn mà không dùng tay, nên mọi miếng ăn đều phải do Cao Hoài Du đút từng miếng một.


Y đút cho hắn vài miếng thịt, lại tự tay xé đùi gà thành từng dải nhỏ, tiếp tục đút vào miệng hắn.


Theo lệ thường, giờ này không đi gặp quần thần, thì cũng nên xem tấu chương, xử lý chính sự.


Bệ hạ cún con giờ đọc chữ cũng không tiện, đành nghe Hoàng hậu ngồi đó từng chữ từng chữ đọc to.


"Cao Chương lần này tuần sát cố địa cũ của Nam Trần, đã xét lại một vụ án. Huyện lệnh Khang Giai có một đứa con trai, đứa con này đắm chìm trong tửu sắc, nghiện cờ bạc, thua sạch gia sản trong tay, lại lừa thê tử lấy tiền nhà vợ đắp vào, rồi cũng thua hết. Thê tử muốn hòa ly, bị hắn đánh trọng thương, lại đang mang thai, cuối cùng sảy thai không cứu được, một xác hai mạng. Nhà gái đưa đơn kiện lên, nhưng bị huyện lệnh trên dưới lo lót chặn lại, nay huyện lệnh cùng các quan viên liên quan đều đã bị giải về kinh."


Nguyên Hi nghe xong, giận đến mức vỗ một vuốt xuống tấu chương, in hẳn mấy vết móng vuốt trên đó.


Cao Hoài Du phê chữ xong, mới cúi người ôm lấy cún con đang xù lông: "Không được dùng tấu chương để mài vuốt."


Nguyên Hi nhe răng thể hiện sự phẫn nộ, Cao Hoài Du v**t v* lông hắn, dịu dàng an ủi: "Đừng giận nữa, Thạch Hoa đã xử tử hình cho kẻ kia, mới viết tấu chương này trình ngươi."


Lời chưa dứt đã bị đệm thịt mềm mại ấn lên môi, Nguyên Hi ngồi xổm trên đầu gối y, nghịch xong môi y lại vỗ vỗ lên má y.


Cao Hoài Du xoa xoa chỗ thịt mềm sau tai hắn, kéo hắn trở lại vào lòng. Nguyên Hi nghe lồng ngực sát bên mình khẽ rung động, vang lên một tiếng cười khẽ.


Hắn nhẹ nhàng vung đuôi, cố ý quất lên cánh tay Cao Hoài Du.


Đến chiều tối, Ngọc Châu vào thắp đèn, vừa nhìn thấy cục lông xù trong lòng Cao Hoài Du thì đã không nhịn được ngứa tay, tiến lại gần Nguyên Hi.


"Ngọc Châu muốn sờ sờ ngươi." Cao Hoài Du nói với hắn.



Ngọc Châu liền nâng vuốt hắn lên một chút, vừa nhịn cười vừa nói: "Bệ hạ, ngài yên tâm, ta và sư phụ nhất định sẽ dốc lòng giúp ngài mau chóng biến trở lại!"


Lời nàng vừa dứt, Cao Hoài Du rõ ràng cảm thấy cục lông trên đầu gối cứng đờ.


Bỗng nhiên đùi y trĩu xuống, không chút báo trước, cục lông nhỏ trong lòng đã biến thành Nguyên Hi thật sự.


Ngọc Châu kinh hô một tiếng, lùi lại hai bước, nhân lúc chưa nhìn thấy gì vội vàng quay lưng đi.


Trời đã tối, Nguyên Hi đột nhiên biến thành người trở lại!


Từ một chú cún bé xíu ngồi trên đùi Hoàng hậu, hóa thành nam nhân cao lớn khỏe mạnh, trên người không một mảnh vải, chỉ còn mỗi cái đuôi lông xù e lệ che chắn ch* k*n đáo.


Nguyên Hi gác đầu lên vai Cao Hoài Du, nghiến răng nghiến lợi: "Ngọc Châu... cái miệng của ngươi thật là..."


Cao Hoài Du khẽ nâng tay áo, dùng vạt áo miễn cưỡng che chắn cho hoàng đế.


"Th-th-th-thần đi trước đây!"


Cao Hoài Du nhìn bóng lưng Ngọc Châu chạy trối chết, đưa tay véo lấy vành tai đang nóng bừng của Nguyên Hi: "Bệ hạ lại làm lông rụng đầy người thần rồi."


Nguyên Hi đưa tay đẩy y ngã ngửa ra sau, chóp đuôi quét mấy cuốn tấu chương trên bàn khiến chúng rơi vãi. Cao Hoài Du nắm lấy cái đuôi đang nghịch ngợm ấy, nghiêng mặt tránh đi nụ hôn hắn định áp tới, kết quả lại tiện cho hắn cắn nhẹ lên cổ mình.


Cao Hoài Du khẽ than thở: "Đừng cắn... bị nhiễm thói xấu của cún thật rồi sao?"


"Ta không phải cún."


"Biến trở lại rồi vẫn là cún."


Bên ngoài rèm sa, ánh đèn lay động, lan ra tiếng hừ nhẹ đầy xấu hổ giận dữ của đế vương, hòa lẫn cùng tiếng cười trong trẻo của Hoàng hậu.


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Ngoại truyện Hoán đổi thân phận đã lên ý tưởng nhưng cảm thấy chưa ổn lắm, suy nghĩ thêm đã.


Trước tiên cứ đưa cục lông xù này lên vậy.


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 150: Ngoại truyện: Lông xù
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...