Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 149: Ngoại truyện: Lão Nguyên học nghiên cứu sinh


Ngoại truyện: Lão Nguyên học nghiên cứu sinh – Lơ là quản lý vóc dáng, rớt cơ rồi bị người yêu bắt tăng cường độ tập luyện


(Editor's note: Có vẻ ngoại truyện này có bối cảnh chung với bộ 'Trẫm, thống trị giới giải trí')


---


Thư viện Đại học Ngọc Kinh, khu lưu trữ sách cổ.


Chép xong đoạn cuối cùng về cải cách chế độ quân sự thời Bắc Ngụy, Nguyên Hi tháo kính ra, xoa xoa đôi mắt đang khô rát, rồi thở ra một hơi dài.


Nhiệm vụ hôm nay xong rồi.


Không sao cả, ngày mai còn nữa.


Hai học kỳ đầu mới vào, cậu chỉ đi học là chính, những lúc khác cũng chẳng bận gì mấy. Nhưng bắt đầu từ năm hai nghiên cứu sinh, cường độ chương trình lập tức tăng vọt.


Dạo gần đây, thầy hướng dẫn giao cho cậu một đống ghi chú đọc sách và bản thảo luận văn. Trước mắt cậu còn cả chồng tư liệu dày hơn chục phân chưa đọc xong, ngày nào cậu cũng ngâm mình trong khu sách cổ, tranh thủ từng phút một.


Vì chuyện học hành, cậu đã từ chối gần hết công việc người mẫu bên chỗ Cao Hoài Du rồi.


Nghĩ đến người ở nhà, Nguyên Hi liếc nhìn giờ trên điện thoại, bắt đầu thu dọn laptop và sách vở.


Muộn rồi, phải về thôi. Hôm nay Cao Hoài Du cũng tăng ca, cậu phải về trước để chuẩn bị chút đồ ăn đêm cho anh.


...


Bên ngoài cửa sổ kính sát đất là khung cảnh đêm lung linh ánh đèn của Ngọc Kinh.


Cao Hoài Du vừa kết thúc một cuộc họp video dài lê thê với đối tác nước ngoài. Do chênh lệch múi giờ, nên hiện tại anh đang tăng ca.


Anh xoa xoa nơi giữa trán, trông có chút mệt mỏi. Trợ lý Diệp Đình Đình đặt vài tập tài liệu lên bàn anh: "Cao tổng, đây là hồ sơ ứng viên người mẫu và ảnh thử vai cho dòng sản phẩm nam 'Quân Lâm' quý tới ạ."


Cao Hoài Du ừ một tiếng, ngón tay lật lật mấy tấm ảnh người mẫu nam một cách hờ hững, trong đầu lại toàn nghĩ đến một người đã cả tháng nay không ghé công ty, sáng sớm đã ra khỏi nhà, phải đến tận tối mịt mới về.



"Ứng Hy gần đây... từ chối bao nhiêu công việc rồi?"


Diệp Đình Đình hơi ngập ngừng: "Cậu Nguyên... tháng này gần như đã từ chối hết tất cả dự án rồi ạ."


Cao Hoài Du không bình luận gì thêm, chỉ nói: "Muộn rồi, đi thôi, tôi tiện đường đưa cô về."


Nói xong, anh đứng dậy, rời khỏi văn phòng.


Ngày mai là cuối tuần. Anh và Nguyên Hi đã hẹn tối nay về căn biệt thự ven sông Khúc Giang, tránh xa trung tâm thành phố, tận hưởng chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi.


Về đến nhà, đèn biệt thự đã sáng.


Trước khi về, anh đã gọi báo cho Nguyên Hi. Lúc này, cậu đã chuẩn bị sẵn bánh ngọt nhỏ và sữa nóng, ngồi chờ trong phòng khách.


Không bấm chuông, Cao Hoài Du trực tiếp mở cửa bước vào. Anh thấy Nguyên Hi đã thay đồ ngủ, đang ngồi xếp bằng trên sofa, ôm tablet chơi game.


"Về rồi à." Người đang tập trung chơi game nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, vừa định đứng dậy thì người kia đã đến bên cậu.


"Cẩn thận." Cao Hoài Du liếc màn hình tablet một cái, "Có người tới kìa."


Nguyên Hi vội cúi đầu, trên màn hình đúng là có hai tên địch đỏ lòm xuất hiện bên cạnh nhân vật mình, chưa gì đã ném skill về phía cậu.


Cậu lập tức bấm loạn xạ trên màn hình để phản công.


Cao Hoài Du bưng cốc sữa nóng lên, ánh mắt như vô tình lướt qua cơ thể cậu.


Cổ áo ngủ rộng thùng thình trượt lên trượt xuống theo động tác chơi game, lộ ra xương quai xanh và loáng thoáng chút đường nét lồng ngực. Đường nét cơ ngực từng rõ ràng nay lại bị một cảm giác gầy mảnh che phủ.


Lông mày Cao Hoài Du khẽ nhíu lại, gần như không thể nhận ra.


Còn người kia thì cứ mải mê chơi game, hoàn toàn không nhận ra sự bất mãn của Cao Hoài Du, thoải mái luồn lách giữa hai tên địch đỏ, theo tiếng huýt sáo vang lên, cậu không nhịn được hét lớn: "Phá vòng vây rồi!"


Đợi Nguyên Hi xử lý xong hai tên địch, trong loa vang lên giọng hệ thống: "Thêm một đao nữa", "Chém thêm một nhát". Nhân vật cậu điều khiển ngầu lòi nhảy lên ngựa, phi thẳng về căn cứ an toàn. Đến lúc ấy, Cao Hoài Du mới ghé sát lại, đặt chiếc cốc xuống.


Sau đó, bàn tay vẫn còn vương hơi nóng của cốc sữa, không hề báo trước đặt thẳng lên ngực cậu. Không chỉ vậy, còn mang theo hàm ý đánh giá mà bóp mạnh một cái.



Nguyên Hi lập tức giật mình, tai đỏ bừng, hét lên: "Hoài Du!"


Dù hai người thân mật đến mức nào, bình thường Nguyên Hi cũng luôn tự hào khoe thân hình đẹp đẽ của mình với Cao Hoài Du. Nhưng động tác của anh quá đỗi bất ngờ, khiến cậu khó mà không phản kháng theo bản năng.


"Nên đo lại số liệu rồi." Cao Hoài Du đúng lúc rút tay về, trong mắt rõ ràng lộ vẻ không hài lòng, "Hai tháng nữa có buổi ra mắt sản phẩm mới, em quên rồi à?"


Nguyên Hi chưa hiểu hết ý anh, lại nghe anh nói: "Ứng Hy à, cơ bắp em mất nhiều quá rồi đấy."


Cuối cùng, Cao Hoài Du đưa ra câu đáp khiến Nguyên Hi nghe mà kinh hãi.


Nguyên Hi chợt hoàn hồn, nhớ lại đủ kiểu thủ đoạn mà tên bạo quân này từng dùng để ép cậu giữ dáng, trong lòng không khỏi căng thẳng.


"Không đến mức đó chứ?" Nguyên Hi cúi xuống nhìn, bộ đồ ngủ này so với trước kia đúng là hơi rộng thật.


Nhưng cậu vẫn cứng miệng: "Nhìn cũng đâu tới nỗi... thôi được rồi, gần đây em đúng là không có thời gian tập luyện, nhưng em thấy đâu có ảnh hưởng nhiều lắm đâu?"


"Ảnh hưởng rất lớn." Cao Hoài Du dứt khoát, "Trạng thái hiện tại của em không đạt yêu cầu của tôi."


Anh dừng một chút, tiến tới gần thêm bước nữa: "Mà còn ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày."


Ánh mắt anh đầy ngụ ý lướt qua phần ngực Nguyên Hi, nhớ lại cảm giác khi bóp nắn hồi nãy.


Ngày thường gặp nhau suốt, nên chẳng cảm thấy cơ bắp Nguyên Hi rớt nhiều như vậy, giờ chú ý thì mới thấy... đúng là khác một trời một vực so với trước đây!


Thảo nào gần đây ôm ấp thân mật cứ thấy sai sai ở đâu đó, hóa ra là sai thật.


Lời nói của anh khiến Nguyên Hi vừa xấu hổ vừa giận, lại thêm chút tủi thân.


Hằng ngày phải đọc biết bao nhiêu là sách, viết bao nhiêu là bài luận, đã cực lắm rồi! Cậu thật sự mệt đến mức chẳng muốn làm thêm gì nữa!


Nhất là cái vẻ "chê bai" ẩn hiện trong lời anh về sự thay đổi cơ thể cậu, khiến chút tủi thân trong lòng cậu càng đậm.


Cậu đành nghiến răng hỏi: "Thế anh muốn sao?"


Cao Hoài Du lập tức lấy điện thoại ra, mở một giao diện, dí sát mặt Nguyên Hi, "Từ ngày mai bắt đầu luôn, thực hiện theo kế hoạch này. Anh sẽ đích thân giám sát."



Đó là một kế hoạch tập gym cường độ cao, ngoài tập luyện thì chế độ ăn uống cũng được sắp xếp lại toàn bộ.


Đúng lúc ấy, trong game vang lên âm thanh chiến sĩ bị thương, gục ngã dưới đất.


...


Thế là, trong cuộc sống năm hai nghiên cứu sinh vốn đã nặng nề của Nguyên Hi, lại bị ép thêm một nhiệm vụ nữa.


Cứ đến giờ tập, xe Cao Hoài Du sẽ đậu trước cổng trường rất đúng giờ, đón cậu đến phòng gym. Còn vị Cao tổng bận rộn ngập đầu này, dù bận thế nào cũng phải tranh thủ thời gian đến giám sát.


Cậu trước đây ngày nào cũng ăn thịt gà áp chảo rưới đủ loại sốt các kiểu, giờ thì chỉ có thể gặm bông cải xanh với cơm gạo lứt qua ngày...


Ăn những bữa giảm mỡ lành mạnh đến mức phát điên, có khi nhìn thấy thủ phạm là cậu chỉ muốn cắn một miếng thịt để trút giận.


Điều khiến cậu xấu hổ nhất là: Cao tổng bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm tra đột xuất kết quả tập luyện.


Tối ở nhà, dù cậu đang đọc sách hay chơi game, Cao Hoài Du đều có thể bất ngờ lại gần, s* s**ng cơ thể cậu, rồi như giáo viên chấm bài đưa ra nhận xét.


"Cao Hoài Du!" Lồng ngực lại bị bàn tay anh dán lên lần nữa, Nguyên Hi thực sự không nhịn nổi, "Em không phải búp bê của anh."


Cao Hoài Du chỉ nhàn nhạt liếc cậu một cái: "Em phải."


Nguyên Hi hung dữ giơ lên ngón giữa.


...


Hai tháng sau.


Buổi ra mắt dòng "Quân Lâm", Nguyên Hi là người mở màn.


Cậu khoác lên mình chiếc sơ mi chủ lực của bộ sưu tập, thiết kế hòa trộn nét áo bào thời Chiến Quốc. Cổ áo vắt chéo, buông lỏng tùy ý, để lộ lồng ngực rắn rỏi và cơ bụng với những đường nét rõ ràng.


Loại vải Cao Hoài Du chọn bắt sáng rất đẹp, lấp lánh rực rỡ, hòa cùng làn da màu mật ong của cậu, khiến cả người như phủ lên một tầng ánh sáng mờ ảo.


Cậu bước đi mạnh mẽ mà vẫn phảng phất vẻ lười biếng. Khi dừng lại tạo dáng, ánh mắt sắc bén, ngạo nghễ đảo qua bốn phía, mang theo chút hoang dại khó thuần.



Kết hợp với những góc máy chuyển cảnh linh hoạt, chỉ trong hai ba chục giây xuất hiện ngắn ngủi ấy đã đủ khiến mức độ chú ý bùng nổ.


Cao Hoài Du ngồi dưới khán đài, ánh mắt khóa chặt trên người cậu. Các người mẫu ở sau biểu diễn thế nào, anh chẳng buồn để ý.


Ừ, khôi phục rất tốt, thậm chí còn vượt trước đây.


Tối về nhà, Nguyên Hi tắm xong đi ra, trực tiếp nằm vật ra giường.


Cao Hoài Du đã sấy khô mái tóc dài, thấy cậu nằm vật xuống bên cạnh, rất tự nhiên mà duỗi tay ra.


Nguyên Hi lập tức cảnh giác ôm ngực: "Đạt chuẩn rồi mà!"


Tay Cao Hoài Du dừng giữa không trung, nhướng mày nhìn cậu: "Nên tiến hành nghiệm thu cuối cùng rồi."


Ánh mắt anh chậm rãi lướt qua từng đường nét trên gương mặt Nguyên Hi. Sau khi tẩy trang, khuôn mặt ấy vẫn mang sức hấp dẫn rõ rệt, đầy cuốn hút. Vừa tắm xong, còn vương hơi nước, lại càng toát ra một phong vị khác.


Ánh mắt trượt dần xuống dưới, cuối cùng neo đậu trên lồng ngực đang phập phồng nhẹ nhàng theo nhịp thở.


Nguyên Hi bị anh nhìn đến mức thấy không được tự nhiên, vừa định mở miệng thì đã thấy Cao Hoài Du chậm rãi cúi xuống, tiến sát đến mức hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên bên cổ cậu.


"Cao Hoài Du..." Giọng Nguyên Hi mang theo hơi thở kìm nén và một chút đắc ý kín kẽ. Cậu ngẩng lên, đôi mắt ướt át nhìn thẳng đối phương, khiêu khích hỏi: "Nghiệm thu xong... hài lòng chưa?"


Cao Hoài Du: "Hài lòng."


Nguyên Hi cười: "Vậy thưởng gì cho em đây?"



Sau đó là cảnh Nguyên Hi muốn hôn Cao Hoài Du một chút, nhưng anh lại chẳng mấy bận tâm đến chuyện ấy. Trong mắt anh lúc này, gương mặt và vóc dáng của cậu đẹp đến mức nếu không chụp vài tấm thì thật quá phí. Cảm hứng bùng lên, chỉ trong chớp mắt đã nghĩ ra cả loạt ý tưởng chụp hình. Nghĩ là làm, anh bỏ lại Nguyên Hi, đi bê thiết bị của mình vào, biến phòng ngủ thành một studio chụp ảnh mini.


Nhà thiết kế cao kều chuyên tâm "ra phim" bắt đầu bố trí ánh sáng trong phòng ngủ, chỉnh đến khi ưng ý mới cầm máy ảnh chỉ huy Nguyên Hi tạo dáng, điên cuồng chụp một tràng.


Nhà thiết kế cao kều chụp hăng say đến tận hai tiếng đồng hồ, Nguyên Hi còn tưởng cuối cùng cũng được mần đến chính sự rồi.


Cao Hoài Du: Anh mệt quá, ngủ đây. Mai chọn ảnh sau.


Nguyên Hi: ?


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 149: Ngoại truyện: Lão Nguyên học nghiên cứu sinh
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...