Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 148: Ngoại truyện: Bạo quân và 'hắc liên hoa'
Ngoại truyện: Nguyên Hi và Cao Hoài Du trong dấu ngoặc kép
Thế gian này, từ bao giờ bắt đầu hỗn loạn đến thế?
Cao Hoài Du khẽ gõ ngón tay lên tay vịn, trầm ngâm nhớ lại.
Ban đầu là gã chìm vào giấc ngủ sâu, rồi mọi thứ quay ngược về thuở xa xưa. Sau đó, chẳng biết từ đâu lại xuất hiện một linh hồn khác chiếm đoạt thân thể gã.
Người kia cũng là "Cao Hoài Du", trải qua tất cả những gì gã từng trải, nhưng lại chẳng bước trên con đường mà gã đã đi. Y đối với tên bạo quân kia dịu dàng mà trung thành, thế là đại nghiệp phục quốc bị y vứt bỏ sau đầu, biển hận thù sâu cũng chẳng màng truy cứu. Gã thật sự không biết rốt cuộc là tên thần kinh nào đã thầm thương trộm nhớ tên bạo quân, rồi đoạt xác gã để suốt ngày liếc mắt đưa tình với hắn ta.
Điều khiến Cao Hoài Du không thể chịu nổi nhất, chính là cảnh bản thân trước mặt bạo quân e ấp thẹn thùng, làm dáng làm điệu, thậm chí chỉ vì tên bạo quân thổ huyết mà suýt phát điên.
Còn tên bạo quân kia, cũng trở nên quái đản không kém, càng thêm khó coi! Suốt ngày thay đủ trò mềm mỏng dỗ dành, lúc nào cũng xòe đuôi như chim công muốn tìm bạn đời.
Cao Hoài Du bị ép phải chứng kiến hai kẻ ấy làm trò ngay trước mặt mình, mang khuôn mặt của mình và bạo quân mà tình tứ bên nhau, vậy mà gã chẳng thể làm được gì, hoàn toàn bất lực.
Gã chỉ đành ngày ngày khấn vái, mong trời cao giáng thiên lôi đánh chết hai tên tà ma kia cho rồi.
Sau này dường như lời khấn vái ấy có chút linh nghiệm, ông trời rốt cuộc cũng có mắt, khiến tên bạo quân trúng độc suýt bỏ mạng, khi tỉnh lại đã bình thường hơn đôi chút.
Còn gã, lại có thể trò chuyện với linh hồn đang chiếm giữ thân xác mình.
Khi phát hiện bản thân có thể một lần nữa khống chế thân thể này, gã lập tức lao tới bóp cổ tên bạo quân.
Nhìn bạo quân vừa phẫn nộ lại vừa đau đớn vùng vẫy, gã liền cảm nhận được một luồng phấn khích chạy xộc từ đầu đến chân.
Giống như lúc này đây, một tay gã siết chặt yết hầu bạo quân, khiến hắn ta ra sức hít thở, đôi mắt long lanh ngấn lệ, khuôn mặt như sắp chết đến nơi. Cảnh tượng ấy quả thật khiến gã khoái trá vô cùng.
Nhưng gã lại không nỡ để bạo quân chết, nên cuối cùng vẫn buông lỏng sức lực.
Giờ đây mọi thứ đã khác xưa.
Ống tay áo gã lướt qua bờ má bạo quân, đó là tay áo của long bào thiên tử. Chiếc ghế mà gã đang ngồi, chính là long ỷ!
Sau khi linh hồn kia trong cơ thể đột ngột tách rời gã, gã rời khỏi Ngọc Kinh, vốn định từ đây ẩn danh giang hồ, ngao du thiên hạ, ai ngờ lại trở về thời điểm trước khi chìm vào giấc ngủ.
Tại đây, gã hạ độc g**t ch*t bạo quân, cướp ngôi đoạt quyền, đăng cơ xưng đế.
Nhưng tên bạo quân lẽ ra phải chết ấy, giờ lại không chết.
Ban đầu, gã còn nghi ngờ liệu mình có phải lại lạc vào chốn quái đản nào rồi không... Sau đó nghĩ kĩ lại, có lẽ vì bạo quân ở thế giới kia đã được giải độc, nên bạo quân này cũng chịu ảnh hưởng, thành ra không chết?
Song những điều ấy kỳ thực chẳng quan trọng lắm, thấy bạo quân còn sống, gã lại âm thầm thở phào.
Gã đường đường là thiên tử của Đại Yên.
Còn tên bạo quân này, chính là tù nhân quỳ phục dưới gót gã.
Gã vốn có thể một lần nữa g**t ch*t bạo quân, nhưng gã quyết định không làm thế. Gã phát hiện để bạo quân sống còn thú vị hơn nhiều.
"Bệ hạ, xưa kia là trẫm quỳ trước ngươi. Nay ngươi quỳ trước trẫm, cảm giác thế nào?"
Cao Hoài Du khó giấu vẻ đắc chí. Gã cố ý gọi đối phương là "Bệ hạ", như lời nhắc nhở rằng đối phương đã từng cao cao tại thượng biết bao, giờ chỉ có thể bò lết dưới chân gã mà thôi.
Tên cẩu hoàng đế kia đương nhiên không chịu quỳ, nhưng giờ đây bị đút Nhuyễn Cốt Tán, khiến toàn thân hắn ta bủn rủn, Cao Hoài Du muốn bày hắn ta thành tư thế gì, đương nhiên sẽ phải thành tư thế ấy.
Qua những tua ngọc khẽ lay động trên mũ miện, Cao Hoài Du nhìn tên bạo quân cả người mềm nhũn sụp gối trước mặt mình.
Vì không đủ sức chống đỡ, nửa người trên của hắn ta phải dựa vào Cao Hoài Du, đầu phải gác lên đùi gã mới không ngã nhào. Trông chẳng khác gì một con chó đang cọ đùi chủ nhân để lấy lòng, nếu sắc mặt hắn ta không tệ đến thế.
Bạo quân lạnh lùng trừng gã: "Ta quỳ ngươi? Mơ giữa ban ngày à?"
Thấy bạo quân mặt đầy phẫn hận, Cao Hoài Du chỉ muốn cười lớn. Gã thưởng thức khuôn mặt giận dữ đến méo mó của bạo quân thật lâu, rồi mới cố ý nâng cằm hắn ta lên, nhẹ nhàng nói: "Xét tình nghĩa xưa kia giữa trẫm và ngươi, trẫm có thể phong ngươi làm Quý phi."
Bạo quân gần như nghiến răng nghiến lợi: "Tiện nhân."
Cao Hoài Du liền giáng một cái tát, lực rất nhẹ, chỉ khiến đầu hắn ta hơi nghiêng đi, chẳng lưu lại chút dấu vết.
Tát xong rồi, Cao Hoài Du lại nhẹ nhàng vỗ vỗ má hắn ta, dịu giọng: "Sao nào? Quý phi còn chưa đủ, ngươi muốn làm Hoàng hậu sao?"
"Cũng được." Cao Hoài Du làm bộ suy nghĩ, "Trẫm sẽ lập ngươi làm hậu, để cả thiên hạ đều biết ngươi có công hầu hạ trẫm thế nào."
Bạo quân cười khẩy: "Đầu óc ngươi bị hai tên ngốc kia khuấy đến hỏng não rồi sao?"
Cao Hoài Du v**t v* cần cổ hắn, giọng trầm xuống: "Ngươi tốt nhất đừng chống đối trẫm nữa, không thì trẫm sẽ phế hậu đấy."
Nếu không phải toàn thân không còn chút sức lực nào, bạo quân e là đã nhảy dựng lên: "Ai thèm làm Hoàng hậu của ngươi?"
Cao Hoài Du nhếch môi cười: "Chính vì ngươi không muốn làm, trẫm mới càng phải để ngươi làm."
Gã kéo sợi xích trên người bạo quân, lôi hắn khỏi đầu gối mình, rồi dùng sức hất người đi. Bạo quân không thể khống chế thân thể, thế là bị gã ném thẳng xuống đất.
Bạo quân nghiến chặt răng, không vì đau mà kêu thành tiếng, chỉ trầm giọng nói: "Trẫm lẽ ra nên để ngươi chết trong cái miếu rách ấy."
Cao Hoài Du lắc đầu: "Đáng tiếc, bệ hạ lòng dạ quá mềm yếu."
Thật là vận mệnh trêu người.
Năm xưa gã bị ban chết, liều mình giết ra khỏi vòng vây, trong ngôi miếu đổ nát đó nằm chờ chết.
Chính Nguyên Hi đã đưa gã về nước Ngụy. Khi ấy, hắn ta tựa như thần minh cứu thế, kéo gã từ địa ngục trở về.
Nhưng cũng chính là hắn ta, với bao nghi kỵ và thủ đoạn giày vò, ép gã thay lòng đổi dạ.
Gã ôm lấy eo Nguyên Hi, từ xương quai xanh cắn xuống, cắn đến phá xuyên da thịt, nếm được vị máu tanh như rỉ sắt. Sau khi nghe hắn ta vì đau mà rên khẽ, gã ngẩng lên, thấy hắn nhíu chặt mày.
Cao Hoài Du l**m đi vị máu tanh ở môi, bật ra tiếng cười trầm thấp, hơi thở nóng hổi phả lên cổ bạo quân.
Thân thể của vị cựu bệ hạ này, từ xưa đến nay chưa từng lừa được gã.
"Bệ hạ... thích làm chó đến thế ư?" Cao Hoài Du trêu chọc, nụ hôn còn vương mùi máu đột nhiên rơi xuống môi bạo quân.
Không hề có bất kỳ phản kháng nào. Bạo quân đón nhận nụ hôn của hắn, vận dụng chút sức lực ít ỏi còn sót lại để đáp trả.
Bấy lâu nay họ cứ hận tới hận lui, đến tận bây giờ, hình như cũng chẳng cần thiết nữa.
Dù sao thì, họ ở thế giới này là cặp kẻ thù không đội trời chung, nhưng cũng là đôi tình lữ tóc mai kề cận ở một thế giới khác.
"Ưm... Đau!" Nguyên Hi bị Cao Hoài Du cắn đến ứa nước mắt.
Cao Hoài Du đang hôn hắn ta, nhưng đột nhiên lại cắn thật mạnh một cái, giống như mèo con hay chó con cắn đùa, chơi vui quá nên không biết giữ lực. Nguyên Hi cúi mắt nhìn xuống, thấy xương quai xanh của mình đã rướm máu.
Nguyên Hi bật cười: "Răng sắc nhọn thật đấy... chẳng biết nặng nhẹ gì cả. Cớ sao lại cắn ta?"
"Chỉ là đột nhiên muốn cắn ngươi một cái." Cao Hoài Du ngẩng đầu, nở một nụ cười vô tội.
Chính gã cũng chẳng biết vì sao.
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 148: Ngoại truyện: Bạo quân và 'hắc liên hoa'
10.0/10 từ 33 lượt.
