Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 146: Ngoại truyện: Yêu quỷ hoang hồn


Nếu như: Tiểu Ngư không bỏ trốn, mà uống chén rượu độc rồi chết, hóa thành quỷ. Rồi sau khi diệt Yên, papa đang trên đường tuần hành Kiến Bình, tình cờ gặp được y.


---


Mùa hạ ở Kiến Bình mưa nhiều, hễ gặp ngày bão lớn thì trời đất âm u, ban ngày cũng chẳng thấy mấy tia sáng.


Nguyên Hi đưa mắt ra ngoài cửa sổ mà ngắm nhìn, thấy tầng mây đen nặng nề, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, phân phó: "Truyền khẩu dụ của trẫm, hôm nay mưa lớn, miễn cho các thế gia vào yết kiến."


"Dạ." Thái giám nội thị hành lễ lui ra, vội vàng truyền lệnh trước khi mưa trút xuống.


Nguyên Hi ngồi lại trước án thư, mượn ánh đèn dầu xem tấu chương cả ngày. Có lẽ vì thời tiết quá u ám, hắn chẳng có chút khẩu vị nào, bữa trưa bữa tối đều chỉ ăn qua loa vài miếng để đối phó.


Từ ngày khởi binh diệt Yên đã nửa năm, nay hoàng thất cũ của nước Yên đều bị dời hết vào Ngọc Kinh an trí, đất Yên vẫn còn vài cuộc nỗi loạn lẻ tẻ. Nguyên Hi đương nhiên phải đích thân đến cố đô nước Yên một chuyến, bái kiến quý tộc cũ, vỗ về lòng dân.


Đáng tiếc trời cứ mãi không chiều lòng người, hôm nay mưa dai dẳng từ sáng đến tối, vốn định gặp gỡ trò chuyện với các thế gia ở Kiến Bình, vậy mà lại bị chậm trễ. Thế nhưng, may là còn đống tấu chương triều thần gửi đến để xem, nên cũng không coi như uổng phí một ngày.


Khi rời khỏi án thư, thái giám bên cạnh liền theo hắn vào tẩm thất, thắp hương an thần, hầu hạ hắn thay y phục rửa mặt. Một đường từ Ngọc Kinh lao lực đến Kiến Bình, tới nơi lại ngày ngày bận rộn vì chuyện đất Yên, buổi tối hắn thường ngủ không ngon.


Bên ngoài vẫn mưa, tiếng mưa ấy lại giúp hắn dễ ngủ hơn. Nằm trên giường không bao lâu, hắn đã chìm vào cõi mộng.


Ngủ thì dễ, song hắn thường nửa đêm tỉnh giấc, rồi phải rất lâu mới ngủ lại được.


Giữa đêm khuya, gió nổi to hơn, một tia chớp lóe lên, đột ngột khiến hắn giật mình tỉnh dậy.


Ánh chớp trong khoảnh khắc ấy chiếu sáng cả căn phòng, Nguyên Hi nhìn thấy một gương mặt trắng bệch, chưa kịp nhìn rõ thì ánh sáng đã tắt lụi, trong phòng lại tối đen như mực. Thế nhưng hắn vẫn thấy một bóng trắng mơ hồ, tựa như hình người.


Bên ngoài có cấm quân canh gác, một người to lớn như vậy sao có thể lặng lẽ vào đây được?


Tim Nguyên Hi đập thình thịch, nhất thời cảm thấy cả người tê rần, không nhúc nhích nổi.


Chỉ trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, hắn đã khắc sâu gương mặt kia: tóc mai rối bời buông xõa, che khuất hơn nửa khuôn mặt, đôi mắt trống rỗng không chút sinh khí. Bị đôi mắt như vậy nhìn chăm chú, thực sự quá đáng sợ.


Hắn vốn tưởng chỉ là ảo giác khi nửa đêm giật mình tỉnh giấc, song lát sau định thần nhìn kỹ, bóng trắng ấy rõ ràng vẫn ở bên giường.



Lại một tia chớp xé rách màn đêm, chiếu sáng mặt đất dưới cơn mưa.


"Ngươi... ngươi là ai?" Nguyên Hi nhìn bóng dáng vẫn trước mặt mình, lưng lạnh toát.


Thật ra hắn không cần câu trả lời, người đối diện sắc mặt xám ngoét, khóe miệng còn vương chút máu khô, trông thế nào cũng không giống vật sống, dù nhìn thế nào cũng thấy quái dị đến tợn.


Là ma.


Thân hình cao lớn của Nguyên Hi khẽ run lên, cánh tay chống giường cũng hơi mềm nhũn.


Nguyên Hi sợ ma.


Hắn ngày thường chẳng cầu thần bái phật, lại nhiều năm chinh chiến trên sa trường, tự tay chém giết kẻ thù không một nghìn cũng tám trăm, sát khí rất nặng, kỳ thực chẳng mấy để tâm đến những chuyện huyền hoặc này. Hắn còn thường cười nhạo mấy lời đồn ma quỷ. Thế nhưng, điều mâu thuẫn chính là, hắn lại sợ ma.


Nhất là khoảng thời gian vừa giết đại ca để đoạt vị, đêm khuya hắn thường mơ thấy hồn ma đại ca đến đòi mạng mình. Đại ca trên đầu có một lỗ máu, mặt mũi dữ tợn, gào thét đòi hắn đền mạng, luôn dọa hắn toát mồ hôi lạnh, rồi giật mình tỉnh giấc.


Song đó chỉ là mộng, hắn chưa từng thật sự nhìn thấy hồn ma đại ca ngoài đời bao giờ. 


Nhưng giờ đây khi đã thật sự gặp ma, hắn lại bình tĩnh đến lạ thường.


Có lẽ vì hồn ma này nhìn kỹ thì dung nhan cực kỳ đẹp, cũng không đến nỗi đáng sợ, trông không giống sẽ hại người.


"Đây là phủ đệ của ta... ngươi là ai? Ta đã lâu rồi không thấy ai đến đây." Hồn ma ấy khẽ nói.


Nguyên Hi đến Kiến Bình nhưng không ở trong cố cung nước Yên, mà tùy tiện chọn một tòa nhà bỏ trống trong thành tạm trú. Nhà này bỏ không, đương nhiên vì chủ nhân trước đã chết.


"Phủ đệ... ngươi là Thanh Hà Vương sao?" Nguyên Hi do dự một lát, ngồi thẳng dậy.


Hồn ma ngẩn ra, rồi buồn bã nói: "Ta không phải Thanh Hà Vương, ta chỉ là một tội nhân bị hoàng đế ban chết."


Nguyên Hi càng khẳng định suy đoán của mình: "Cao Hoài Du?"


Tòa phủ bỏ trống này từng có nhiều chủ nhân, vị chủ nhân trước là Thanh Hà Vương, thuộc hoàng thất nước Yên, cùng đại tướng nước Yên Hoắc Phi được xưng là song kiệt nước Yên. Một năm trước, Yên đế Cao Vĩ hạ chỉ ban rượu độc cho đối phương, oan uổng mà chết.


Một lòng vì nước lại liên tiếp bị nghi kỵ chèn ép, cuối cùng bị một chén rượu độc kết liễu cuộc đời, có oán hận nên không muốn rời đi, sau đó hóa thành oan hồn lang thang nơi đây, nghe cũng chẳng lạ chút nào.



Huống chi... hắn nghe nói vị Yên đế cuối cùng kia, sau khi dùng độc giết Thanh Hà Vương, lại còn dùng vài thủ đoạn gì đó... Hắn từng nghe dân chúng gần đây nói phủ Thanh Hà Vương có ma quỷ quấy nhiễu, chỉ là hắn ở đây mấy ngày cũng chưa thấy gì dị thường, suýt nữa quên mất những lời đồn ấy.


Biết được thân phận y, chút kinh sợ cuối cùng trong lòng Nguyên Hi cũng tan biến: "Trẫm đã vì ngươi cùng Hoắc tướng quân mà rửa oan, truy phong ngươi làm vương, ngươi đương nhiên vẫn là Thanh Hà Vương."


"Trẫm?" Cao Hoài Du mơ hồ nói, "Ngươi là tân đế? Sao ta chưa từng gặp ngươi... ngươi... Đại Yên đã không còn nữa sao..."


Ánh mắt Cao Hoài Du sắc lạnh, đột nhiên tiến gần đưa tay, như muốn chạm vào hắn. Song ngay khoảnh khắc sắp chạm đến, một đạo kim quang từ trên người hắn tỏa ra, mạnh mẽ hất Cao Hoài Du văng ra.


Nguyên Hi cũng giật mình, theo bản năng đưa tay muốn kéo y, song y bị đẩy quá xa, hắn cũng không với tới.


"Chân long thiên tử..." Cao Hoài Du miễn cưỡng đứng vững, ngẩn ngơ nhìn ngón tay mình bị thương, thì thầm.


Nhân hoàng chân chính sẽ có thiên tử khí, là thứ hoang hồn dã quỷ như y không thể chạm tới.


"Ta làm ngươi bị thương sao?" Nguyên Hi cúi đầu nhìn thân mình, quả nhiên bị một tầng hào quang nhàn nhạt bao phủ.


Im lặng thật lâu.


"Giúp ta, đưa ta đi, có được không?" Cao Hoài Du lại ngẩng đầu, trên gương mặt trắng bệch rốt cuộc lộ ra chút vui mừng sống động, "Ta bị Cao Vĩ trấn giữ nơi đây, không thể rời khỏi."


Nguyên Hi khẽ nhíu mày: "Hắn trấn ngươi ở nơi nào?"


"Đầu ta ở dưới cây hòe sau hoa viên, thân thể chìm dưới đáy ao, tứ chi chôn ở bốn viện đông nam tây bắc... không, đừng đào ta ra. Cho ta chút dương khí, ta liền có thể theo ngươi rời đi..." Cao Hoài Du nói xong ngẩn ra, "Xin lỗi, ta có phần được đằng chân lân đằng đầu."


Nguyên Hi khẽ lắc đầu, dịu dàng  nói: "Không sao."


Hắn nói rồi, đưa tay về phía Cao Hoài Du, tầng hào quang nhàn nhạt trên người dường như cũng dịu đi. Nhưng Cao Hoài Du vẫn có phần sợ hãi, tiến lên vài bước, lại không dám chạm vào hắn.


Do dự thật lâu, Cao Hoài Du mới thử dò xét chạm vào hắn, chậm rãi đặt đầu ngón tay mình vào lòng bàn tay hắn. Thấy kim quang hộ thân không công kích, Cao Hoài Du mới đặt cả ngón tay lên, rồi cả bàn tay, đặt trọn vẹn vào lòng bàn tay hắn.


"Không sao rồi." Nguyên Hi thở phào, nâng tay chậm rãi lau đi vết máu nơi khóe miệng y, khiến y trông không còn thê thảm như lúc đầu nữa.


Nghe nói Thanh Hà Vương dung mạo tuyệt diễm, quả nhiên không sai. Dù chỉ là một sợi oan hồn trắng bệch đáng sợ, cũng khó che giấu phong thái năm xưa.


Người như vậy, nay lại thân thủ dị xứ, bị phân thây chôn ở trong phủ đệ này sao?



Thế nhưng hắn vừa mới thống nhất phương bắc, tạm thời không thể động đến hoàng thất cũ nước Yên.


Cao Hoài Du bị hắn nhìn thật lâu, cúi mắt nhẹ giọng nói: "Ta... rất đáng sợ sao?"


Y biết mình chết thảm, hóa thành quỷ, hẳn là nhìn không đẹp đẽ gì.


Nguyên Hi lắc đầu, giọng càng thêm dịu dàng: "Không, ngươi rất đẹp."


Cao Hoài Du khẽ nghiêng đầu, áp cả gò má vào lòng bàn tay đối phương. Chậm rãi nhắm mắt, nhưng không có nước mắt để rơi.


Thần sắc y nhàn nhạt, bi thương đến tận cùng, Nguyên Hi lòng lên dâng xúc động, hoàn toàn không cảm thấy đây là oan quỷ đáng sợ gì, ngược lại chỉ thấy y khiến người ta xót xa.


"Có thể... cho ta chút dương khí không?" Y mở mắt trở lại, đôi mắt đen láy tràn đầy sự khẩn cầu.


"Có thể." Nguyên Hi vuốt mái tóc mai rối bời của y, dịu dàng hỏi, "Ta phải cho ngươi dương khí thế nào?"


Y không đáp, cúi mắt né tránh. Không biết có phải do ảo giác hay không, Nguyên Hi dường như thấy trên gương mặt vốn không có huyết sắc ấy thoáng hiện một vệt đỏ ửng.


Chưa kịp hỏi lại, y đột nhiên ôm lấy Nguyên Hi, đôi môi lạnh buốt dán lên.


Nguyên Hi cứng đờ. Hóa ra dương khí là truyền theo cách này?


Hắn hơi khó chịu, nhưng bàn tay muốn đẩy Cao Hoài Du ra lại không sao dùng được sức. Mà hình như... hắn thực ra cũng không muốn từ chối.


Hôn nhau, nghiêng người, trời đất quay cuồng...


......


Trời sáng, Nguyên Hi tỉnh lại, không thấy dấu vết của người khác.


Trừ y phục rối bời, trên người có chút khác lạ, mọi thứ khác đều như thường.


"Thanh Hà Vương?" Nguyên Hi gọi vài tiếng, nhưng không có lời hồi đáp. Ngược lại thái giám nghe hắn tỉnh, liền vào hầu hạ hắn rời giường.


Chỉ là giấc mộng thôi sao?



Nguyên Hi đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Hôm nay trời quang đãng, thời tiết tốt, không còn âm u như mấy ngày trước.


Trầm ngâm thật lâu, hắn quay sang thái giám dặn dò: "Gọi Tiết Bình đến đây."


Thái giám rất nhanh đã đưa Tiết tướng quân vào phòng, Nguyên Hi trực tiếp vẫy tay miễn hắn hành lễ, nói: "Tiết Bình, cho người đi đào khắp dưới cây hòe sau hoa viên. Còn mặt đất bốn viện đông nam tây bắc, đều đào lên thử xem. Hình như ở đây có cái ao, phải không? Cũng sai người vớt thử."


"Dạ." Tiết Bình đã quen lĩnh mệnh trước rồi mới hỏi, "Bệ hạ muốn tìm thứ gì ạ?"


"Ừ." Nguyên Hi gật đầu, "Còn nữa, đi mời một đạo sĩ biết làm phép đến đây."


"Ơ? Bệ hạ, ngài mời đạo sĩ làm gì? Từ bao giờ mà ngài lại tin mấy chuyện này?" Tiết Bình kinh ngạc, rồi lại nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt đại biến, "Chẳng lẽ nơi này thật sự có ma quỷ quấy phá, nên ngài muốn bắt ma sao?"


Nguyên Hi lắc đầu: "Không phải bắt ma, chỉ là làm nghi thức an táng thôi. Cao Vĩ không biết đã giở thủ đoạn âm độc gì ở đây... ngươi trước hết tìm người đến đã."


Tiết Bình làm việc lanh lẹ, ngay hôm ấy đã đào được một hộp sọ dưới cây hòe, sau đó lại đào được xương trắng ở các viện. Chỉ có vớt ao thì tốn khá nhiều thời gian, qua năm ngày mới có thu hoạch. Trong rương vớt lên cũng là xương trắng. Tất cả xương ghép lại, mới thành một bộ xương người hoàn chỉnh.


Sau đó, bộ hài cốt theo quy chế quận vương mà được an táng lại.


Đêm ấy, Nguyên Hi nghe có giọng nói cảm ơn hắn. Hắn biết là Thanh Hà Vương, nhưng không còn thấy bóng dáng oan hồn của Thanh Hà Vương nữa.


Chỉ có ngày trở về Ngọc Kinh, cựu Yên đế Cao Vĩ cùng Thái hậu Hồ thị đột nhiên giữa đêm đột tử, nguyên nhân tử vong vô cùng quái dị. Trên hai người không có vết thương, ngự y khám nghiệm cũng chẳng tìm ra dấu hiệu trúng độc, chỉ nói là bị kinh hãi cực độ mà chết.


Mấy ngày sau, có vài vị cựu quý tộc nước Yên nói phủ đệ họ gần đây không yên, cầu xin mời pháp sư đến làm phép. Nguyên Hi không đồng ý, còn lấy cớ bọn họ có âm mưu dùng vu cổ mà chém đầu một loạt người.


Sau đó vẫn có người chết rải rác, nhưng Nguyên Hi cũng chẳng để tâm mấy.


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Nguyên Hi: Ta sợ ma a a a a đừng lại gần!


Tiểu Ngư: (âm u ló ra)


Nguyên Hi: Oaaa mỹ nhân! (tim) (tim) (tim)


Tiểu Ngư: ? Ngươi không sợ ma nữa à?


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 146: Ngoại truyện: Yêu quỷ hoang hồn
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...